Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 8

Tay bị kéo đến đau nhức, Lục Tử Phàm vừa thống khổ vừa phải chạy theo những bước chân của y, con mẹ nó nếu như anh cao một chút, chân dài một chút, như thế thì đâu đến đỗi một bước chân Của Lục Ngạc Hiên làm anh phải chạy đến thục mạng ( :)) chỗ này hơi thái quá :))

Cánh cửa phòng mở ra khiến anh phải dừng lại đột ngột khuôn mặt vô tình đập vào cái lưng rộng lớn của y, cảm nhận được y cách một lớp áo kia thật mát, anh theo bản năng hít hà từng hương hơm nam tính của y, thật dễ chịu.

Lục Tử Phàm còn chưa kịp đứng vững đã bị một lực đạo mạnh mẽ ném xuống giường, tuy chỉ là một giường mềm mại nhưng đối với cơ thể yếu ớt kia lại không chịu đựng nổi, anh đau.

"A...."

Anh chống tay ngồi dậy nhưng hiện tại sức lực đột nhiên biến mất một cách lạ thường vừa chống dậy đã ngã xụp xuống giường, thân thể nóng rang, anh muốn cởi, anh muốn cởi hết tất cả, nóng quá, chỗ kia thật khó chịu vừa đau lại vừa trướng.

Lục Ngạc Hiên cười thầm nhìn lão cha nằm trên giường đôi ngươi như muốn đâm xuyên qua thân thể anh, mắt hắn dừng lai mông đang vểnh cao của Lục Tử Phàm.

"Động dục giữa chốn đông người ông quả nhiên không biết xấu hổ là gì".

"Không có ... Ừm ...".

Không gian đột ngột im lặng đến lạ thường. Lục Tử Phàm trợn to mắt tay che lấy miệng.

"Thật đúng là con mèo nhỏ dâm đãng".

Lục Ngạc Hiên mặt đen lại, đi từ từ về phía anh, tiếng kiêu như mèo con lúc nãy thật sự kích thích hắn, hắn rất muốn nghe thêm, thanh âm kích thích ấy.

"Nếu đã thèm khác đàn ông đến như vậy chi bằng tôi đến thỏa mãng ông?".




"Hả? Không phải như vậy! Ngươi chính là đang nói cái gì?".

Không để Lục Tử Phàm phản ứng hắn nhanh chóng bắc lấy eo y, qua lớp quần áo rộng thênh thanh kia cái eo này thật sự rất nhỏ, vừa nhỏ vừa tay chạm bên ngoài thôi cũng thật thích.

Kéo Lục Tử Phàm lên giường hắn bắc anh ngồi vào lòng hắn, lưng anh áp vào khuông ngực rộng lớn ngập mùi hương nam tính, tim Lục Tử Phàm đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực mặt anh đỏ như quả cà chua chính mùi khiến người ta muốn yêu thương mà gặm lấy.

Anh dẫy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay mạnh bạo của người kia nhưng cái cơ thể mát rượi ấy thật khiến anh không muốn rời, con mẹ nó lão tử ta không thể bỏ cuộc a.

"Ngươi! Thả lão tử ra"

Lục Tử Phàm bị Lục Ngạc Hiên nắm lấy cổ tay bản thân không động được, hắn nở một nụ cười nhẹ hôn lên mang tay của anh, ân cần gậm cắn lấy nó.

Lục Tử Phàm trợn to mắt thở hồng hộc trong lòng thoáng lên tia sợ hãi

"Đừng như vâỵ".

Lục Ngạc Hiên tháo cái caravat trên cổ Lục Tử Phàm nhanh như chóp đem tay anh trói chặc, anh hoảng hốt "thả lão tử ra, ngươi làm cái gì?"

Con mẹ nó đứa con của anh đúng là ngỗ nghịch như thế nào lại trói anh lại làm loại chuyện như thế này, không thể, thật không thể để chuyện này sảy ra.

"A...." Lục Tử Phàm đột nhiên co rút thân hình, phía dưới ngay đũng quần anh là tay của Lục Ngạc Hiên, y khẽ miết nhẹ nam căn nhô lên như túp lều của Lục Tử Phàm, anh lần nữa co giật hai chân cứ như thế kẹp khép lại kẹp chặc tay hắn

"Không....đừng miết...ư."

Lục Ngạc Hiên khuôn mặt thư sinh hạ xuống vài phần đôi ngươi đông đầy tia dục vọng, tay miết ngày càng nhanh ngày càng dùng lực.

"A... Không... Làm ơn a.... Ư....đừng.. Chỗ..aa..đó"




Hắn đột nhiên miết mạnh một cái, Lục Tử Phàm như thế chịu không nổi đầu ngã về phía sau cơ thể anh cong lên đạt tới cao trào mà bắn ra" A ... Không..."

Lục Ngạc Hiên thu tay về, tuy cách một lớp vải nhưng lại dính một ít dịch chảy ra vương lên tay hắn, đưa cái lưỡi ấm nóng ra liếm láp từng giọt, thật ngọt... Hắn muốn một ngụm ăn sạch hết người này hoàn toàn không chừa một mảnh nào.

Lục Tử Phàm mệt mỏi mà thở dốc anh hiện tại đang dựa lên người của Lục Ngạc Hiên tận hưởng dư âm của khoái cảm vừa nảy, anh ngọ ngoạy lưng, cảm giác có cái gì đó nong nóng cứng rắng cọ vào mông Lục Tử Phàm hốt hoảng, không thể nào, tại sao hắn lại có phản ứng?.

Bàn tay hắn lần nữa sờ mó khắp cơ thể anh đem từng nút áo lần lượt cởi ra lộ ra làn da trắng mịn không tỳ vết cùng hai hạt đậu đỏ đã dựng đứng lên từ khi nào, hắn quay người anh lại bắt anh ngồi trên đùi hắn mặt đối mặt.

"Đúng thật trời sinh dâm đãng để người ta thao"

"Ngươi nói bậy, ta là cha ngươi là cha ngươi đấy, mau thả lão tử ra... Ừm nn...."

Không để Lục Tử Phàm nói hết câu hắn nhân cơ hội hấp lấy hạt đậu nhỏ xin trước mắt, thật ngon a hắn nhất định sẽ thao chết anh

" Ngươi....Ngươi....ngươi chính là đang làm cái gì , nhả ra... A... Đừng mút...nn đừng. .A liếm..." cơ thể anh run rẩy theo từng đợt, hai tay bị trói chặt phía trước chỉ có thế yếu ớt và đấy đầu hắn ra.

Lục Ngạc Hiên kĩ sảo điêu luyện trong khoang miệng hấp vài cái đã làm người kia run rẩy cực độ, cái lưỡi như một con rắn ma sát lấy đầu ti, sau đó quấn quanh nó như sợ con mồi chạy thoát, lâu lại hút một cái thật mạnh khiến anh chịu không nổi sụi lơ trên người hắn, hai hàm răng trắng tinh cố ý ma sát nhũ ti, không quên dùng đầu lưỡi liếm đỉnh ti một cái, tay kia cũng không an phận mơn trớn khắp cơ thể của Lục Tử Phàm cảm nhận từng thớ da thịt mềm mại, tay hắn lại đi xuống dưới cởi bỏ dây thắc lưng của anh.
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.