Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 11

Lục Tử Phàm nhào nháo phản kháng mảnh liệt, không được tuyệt đối không được

- Không, a..aa dừng.. lại, chuyện aa..a này là sai....tr..... á

Lục Tử Phàm đang nói đột nhiên co rúm giật mạnh, bên trong cự vật to lớn kia không nhân nhượng mà duy chuyển ngày càng manh động khiến anh vừa sợ vừa hô hấp khó khăn, cơn đau từ phía dưới phút chốc lại bay mất không còn chút dấu vết đổi lại là cảm giác lạ lùng ập đến khiến anh đỏ mặt.

-Lão già ! Thoải mái chứ? Bị đặc dưới thân và rên dâm đãng.

Cự vật ra vào không thương tiếc ma sát nhục bích khiến anh không chịu nổi la lớn van xin, Lục Ngạc Hiên lấy tay ma sát âm hạch qua lại động tát nhanh đến điên cuồng




- á á, đừng , làm ơn, ứ a aa... không... không....muốn..a híiii..

Lục Tử Phàm thoải mái đến thở dốc ồ ồ, đầu anh quay cuồng, lẫn quẫn vài câu nói trong đầu : sẽ chết.... Không thể. ...

Một nam nhân bị một nam nhân khác đặc dưới thân thao như một tiểu nữ nhân thậm chí hắn lại là tiểu hài tử của chính mình, cảm giác tội lỗi cứ như thế vấy lên trong tim anh thấm vào từng tế bào đầu não khiến Lục Tử Phàm rơi vào cơn hoản loạn anh bất lực chỉ biết rên rỉ mà van xin.

- Sao im lặng rồi? Có phải thoải mái đến không nói thành lời đi?

Lục Ngạc Hiên cười thầm, ghé vào cổ anh hít từng ngụm hương thơm thấm đậm tình dục, người kia vẫn không động đậy, hắn ngừng động tác thấy chút bất ổn.

Ánh mắt đê mê gần như muốn ngủ, trần nhà từ một ánh đèn thành hai ánh đèn, là sáu cái, rõ ràng là một cái, Lục Tử Phàm thật sự không nhận biết được gì nữa rồi, anh chỉ muốn ngủ, trước khi ngất đi chỉ thấy người kia nhìn anh có chút bất mãn, có chút lo âu? Đó là ánh mắt gì anh không biết...

( p/s : H tới đây thoi :)) nhiều quá sợ các cô các chú chai về sau.)

...............................

Lục Ngạc Hiên nằm ở trên giường bị tiếng chuông báo thức đánh bật, hắn theo thường lệ chậm rãi ngồi dậy cẩn thận tắt tiếng chuông inh ỏi kia, trong phòng chỉ có mình hắn, ngoài chỗ hắn nằm thì hơi ấm xung quanh đã tản mất có lẽ người kia đã rời đi từ sớm, như một thói quen khi ở Anh hắn thường tập một chút vương mình vào buổi sáng rồi mới đi tắm rửa, chỉ là làm vậy hắn cảm thấy rất tuyệt.

" knock knock.. "

- Tử Hiên, Tử Hiên

Theo tiếng gọi hắn vừa trong phòng tắm đi ra tiện thể vương tay nắm cửa mở nhẹ

- Ca? Sao anh lại ở đây? Có chuyện gì sao?

Lục Đằng Thừa đứng ngoài cửa tai vẫn mang theo cái headphone Bluetooth thường ngày, hắn có vẻ đang gắp.

- Đệ chuẩn bị đi, một khắc nữa thuyền chạy, không nên chậm trễ, thu dọn xong rồi hẵn nói.




- Được, Ca ngươi đến bến trước ta thu dọn xong liền ra.

- Ta với Tam đệ đợi ngươi vậy.

Lục Đằng Thừa không phải là kẻ thích quản giáo, nhưng cái mùi này toát ra từ phòng của đệ đệ hắn làm hắn nghi hoặc, từ lúc nào tên trí thức này biết vui vẻ rồi?

- Ca? Ngươi nán lại làm gì? Không phải gấp sao?

- Không ta liền đi.

Đệ đệ vui vẻ người làm đại ca không quản được chuyện thường tình đáng bỏ qua. Nghĩ như thế liền quay đi.

Người trong phòng lắc đầu đóng cửa đi vào, hắn chỉ vẻn vẹn vài ba bộ vest nên chẳng mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành, xách vali chuẩn bị rời đi, một đóm sáng nhỏ phản xạ qua ánh đèn chiếu trực tiếp, mặt đồng hồ bạch kim vẫn còn chạy, 7h 33' sáng, không phải của hắn, thuận tay lấy theo bỏ túi ( nhặt được của dơi(rơi) tạm thời bỏ túi 😒mặc dù anh giàu vcl) , đêm qua trong phòng có hai cố thân thể, không phải của hắn hẳn của người kia, nghĩ đến làm hắn hít một hơi lạnh, phía dưới dường như muốn sống dậy, hôm qua khi người kia bất tỉnh nhân sự, hắn vẫn tiếc nuối mà thao anh đến cao trào trong vô thức, cuối cùng hắn giải phóng bên ngoài, mặc dù rất muốn tiếp tục nhưng hắn nghĩ nếu làm thêm hẳn anh sẽ mất mạng nên đành kìm chế một chút.

............

Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.