Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 12

Nhẹ nghiên đầu vào cửa kính ô tô mặc cho sự va chạm liên tục đánh vào đầu*, anh vẫn không quan tâm, chỉ nhìn vào một khoảng không vô định ngoài cửa sổ, Lục Tử Phàm đã rời đi từ sớm, anh trốn chạy hắn, không muốn đối mặt, vì thế sớm một chút về trước, chỉ mong hắn nhanh trở về địa phương kia cùng đồng nghiệp, đêm qua mãi anh mới gượng dậy nỗi, người kia đã đi vào giất mộng, ôm cỗ thân thể chạy về phòng mà tẩy đi, không biết bản thân đã gột rửa bao nhiêu lần đến nổi da anh dường như muốn đổ cả máu, nhưng vẫn cảm thấy tội lỗi không thể nào tẩy hết đi, đến trời gần sáng mới vác thân lặng lẽ đi về, chỉ dặn người hầu thông báo cho bọn họ một tiếng.

*Cái này đi xe bị hoài nè, lâu quên quên ngủ gật đập đầu sml 😂

-Lão gia, thưa! Đã đến nơi rồi.

Đáp lại là một khoảng im lặng, lão tài xế lo lắng nhìn qua gương chiếu hậu, từ sáng lão chủ đã như thế, cứ đờ đẫn ra đấy ít nói hơn cả thường ngày, Mã Long đã làm tài xế riêng cho ông chủ cũng gần mười năm rồi đây là lần đầu tiên lão thấy người này như vậy, lão thở dài, gượng hỏi thêm một lần:

-Lão gia....

- A? Hả? Làm sao?

Lục Tử Phàm chột dạ đáp lại, bị lời nói của Mã Long kéo về thực tại.

-Thưa! Đã đến nơi rồi.

Nhận ra bản thân đã trầm ngâm suốt cả đoạn đường, anh nhanh chóng bước ra khỏi xe không quên căn dặn lão tài đợi một chút, nếu hôm nay không đi làm e là sẽ chạm mặt nhau, vơi lại công ty cũng đang cần giải quyết một số vấn đề đi, tiện cả đôi đường.

Thuyền tư gia đã khỏi hành được một quảng, Lục Ngạc Hiên có vẻ hôm nay không giống thường ngày, hắn trông như đang đọc quyển sách kia nhưng một lúc lại nhìn xem xét quanh thuyền một chút, cứ như thế động tác cứ lặp lại, cho đến khi Lục Đằng Thừa từ phía sau tiến đến.

-Tiểu Hiên, đệ làm sao đấy?

Hắn gặp quyển sách trong tay, dựa vào boong mà trả lời:

-Không, chỉ thấy thiếu một người.

-Hửm? Ai?

-Ông ta không ở trên thuyền à?

Lục Đằng Thừa đến lúc này mới hiểu đệ đệ là đang nhắc đến ai, làm lòng hắn một chút khó chịu, là không muốn nhắc đến.

-Không, hắn về từ sớm.

-ừm....... -Hắn ừm một hơi dài, nếu thật sự có thể cùng ở trên chuyến thuyền này, hắn chắc chắn sẽ không tha cho anh.

- À... Ca sao anh lại ở đây? Không phải nói không đi hay sao?




- Một chút chuyện thôi, cấp trên vừa báo, trên đảo có một phi vụ đáng ngờ liền cử ta trà trộn.

- Hiểu rồi, chuyện của đại ca ta không nên lúng vào quá sâu nhỉ?

Lục Đằng Thừa, 25 mùa xuân, cái công việc giảng viên đại học của hắn chỉ là cái vỏ bọc để ngụy trang với cuộc sống đời thường của hắn, có ai mờ ngờ một giảng viên đại học lại là một thành viên của FBI cơ chứ?

Đến cả Lục Ngạc Hiên cũng không hiểu rõ công việc của hắn, chỉ biết như vậy, và cũng không muốn lúng sâu, nếu hắn biết quá nhiều Lục Nhạc Hiên e là cả đời này, hắn sẽ bị giám sát.

- Tam đệ đâu? Ta không thấy hắn. -Ngạc Hiên.

-Hắn ở trong, liền ra rồi? Ta có siêu năng dị bẩm sao? Ha ha

Đằng Thừa ha hả cười, vừa nhắc hắn, hắn liền từ trong chạy ra, giống như bản thân có thuật bói toán biết trước mọi chuyện.

Lục Thiếu:

- Ai vừa nhắc đến đệ sao?

Ngạc Hiên:

- Hẳn rồi, sau khi đệ ngửi mùi đất chắc sẽ rất linh. -sau đó còn gật đầu thêm vài cái tỏ vẻ cảm thấy bản thân hắn nói rất chuẩn.

Đằng Thừa:

- Phụt.... Haha

- Đại ca, nhị ca, hai ngươi đùa ta đã đủ chưa? Nếu sau này ta có linh hẳn sẽ ám hai ngươi mãi không có bạn gái.

Đằng Thừa:

- Chuyện gì sao? Hôm nay đệ gắt hơn thường khi.

Lục Thiếu gạt mắt kính lên đầu, ngồi xuống chỗ ngồi gần đấy, hắn ngữa người ra sau hưởng ứng từng giọt nắng sáng.

- Hôm qua đệ cư nhiên gặp hẳn một con mụ điên.

Nhắc đến chỉ làm hắn thấy điên tiết, cái gì mà Hoa tiểu thư gì đó? Con mụ điên thì có.

- ồ hô? -Bọn hắn nhướng mày một chút, đệ đệ bọn hắn lại nổi cơn rồi.

Lục Thiếu nhớ lại:

1 giờ : 17 phút - Hội trường chính - Quầy rượu.

Lục Thiếu đang ngồi một mình ở quầy rựu, hắn uống một chút rượu, tay lắc lư ly rượu, lại nhìn ly rượu, con mẹ nó, hắn rõ chán rồi, các vị tiểu thư ở hội trường này đều không biết vui vẻ một chút hay sao? Căn bản hắn đã chủ động tiến đến con mồi, nhưng...

Vị tiểu thư này thì quá cứng nhắc, nhìn kiểu nào cũng trông như cháu ngoan nhất nhà.

Vị tiểu thư nọ thì quá xấu, hắn không ăn mắm.

Lại đến vị tiểu thư kia, thân hình chuẩn tỉ lệ, nhan sắc kia cũng thuộc dòng cao cấp đi, hắn cười thầm tiến đến, nhưng có lẽ mọi chuyện diễn ra một chiều hướng khác, con mẹ nó hắn trông có nhiều tuổi hơn ả ta? Thế quái nào gọi hắn một tiếng "C H Ú"???, cảm nghĩ đặc một tiểu mĩ nhân dưới thân cùng nàng mây mưa, hưởng thụ từng loạt khóai cảm, nàng rên rĩ khe khẽ, giọng nói tựa như mật ngọt rót vào tai hắn và " chú à... A ưm... " cmn kiểu gì hắn cũng thấy mình đang ấu dâm một đứa trẻ . :))
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.