Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 13

Lục Thiếu gào thét trong lòng, hắn đành một mình đi đến quầy rượu, tiếp đến chính là gọi rượu, uống rượu và ngắm rượu.

-Phục vụ, một Bellini.

Vừa gọi một ly Bellini là một nữ nhân đang ngồi xuống kế bên hắn, điều hắn hình dung ra lúc này, một nữ tử bốc lửa, hẳn là ngồi không con mồi cũng đến.

- Soái ca, uống một mình rất dễ buồn đấy!

- hừm.... Vậy tiểu mỹ nữ, em muốn nâng ly cùng tôi không?

Nàng ngồi xuống rất gần hắn, nâng ly Bellini vừa hoàn thành đến trước mặt hắn tỏ vẻ muốn cùng hắn chạm ly một cái.

Lục Thiếu nhếch miệng cười manh, mồi tới miệng không ăn thì phí, nhanh chóng nâng Vang đỏ trong tay cùng nàng chạm ly, "keng" bầu không khí xung quanh họ có vẻ ái muội.

- Soái ca, có thể cho tôi biết danh tính một chút chứ? Tôi là Hoa Kính Hiểu

- Ra là Hoa tiểu thư, Tôi Lục Thiếu.

- Lục Thiếu?... Lục Thiếu, soái ca anh không phải là đại minh tinh Lục Thiếu kia chứ?

Hoa Kính Hiểu vừa nói vừa nhìn hắn, bộ váy đỏ thẩm dưới ánh đèn tím nhè nhẹ càng thêm gợi cảm cho một nữ nhân, hắn không biết là vô ý hay cố tình mà đôi khi lại lấp ló tiểu hạt châu nhỏ lọt vào mắt hắn.

- Hoa tiểu thư, em đoán xem.

- Nếu tôi đoán đúng thì sao?

- Sẽ có thưởng đi?

- Thế nếu tôi đoán sai?

Nói đến đây Lục Thiếu bỏ hẳn ly rượu trong tay, nhẹ nhành nân chiếc cằm mảnh khảnh của nàng, khẽ nghé vào tai nàng, hơi thở ấm nóng phà vào tai Hoa Kính Hiểu.

- Vậy thì thưởng cho tôi là được.

- Thế, tôi đoán.....soái ca là đại minh tinh kia đúng không? Dung mạo này không lẫn đâu được

- ha ha.- Hắn chỉ cười như ra hiệu nàng đã đoán đúng.




- Vậy là tôi đoán đúng sao? - Hoa Kính Hiểu nở nụ cười nhẹ nhàng, nàng không biết từ khi nào đã gần hắn đến nổi bộ ngực kia chỉ cách tay hắn một lớp vải, cảm giác mềm mại khiến hắn thoải mái mà hưởng thụ.

-Phục vụ, một ly Vang đỏ, Lục thiếu gia mặc dù tôi đoán đúng nhưng xem như ly này tôi mời anh đi.

- Phục vụ, một vang đỏ.

Lục Thiếu nhíu mày, giọng nói này hắn nghe rất quen tai, liền nhìn sang bên nọ, phút chốc hắn mất hết cả hứng.

Người kia không ai khác ngoài lão cha yếu đuối của hắn, ngài tổng tài Lục Tử Phàm nhiều tiền, nhiều danh vọng, người mà hắn không muốn thấy nhất, nếu không phải do mẫu thân hắn ngày đó, trước lúc ra đi đặc ra điều lệ đó thì mãi hắn đã cùng các ca ca đã không ở nơi này.

Vang đỏ đã rót đầy, Lục Thiếu lấy khỏi tay Hoa Kính Hiểu đẩy thẳng đến phía Lục Tử Phàm, nhìn anh ngơ ngác mà giải thích.

-Tôi không muốn uống cùng loại rượu với kẻ xa lạ.

Chỉ thấy ánh mắt mất mát như sắp rơi lệ, rồi trở nên buồn bã, chỉ thấy anh uống cạn ly rượu kia rồi rời đi, bóng dáng trông chật vật mất đi phong thái nào đó, mà hắn nào để tâm?

Gương mặt xinh đẹp giận dữ mà nhìn Lục Thiếu, Hoa Kính Hiểu bỗng đứng ngoắc dậy,

-Lục Thiếu anh đây là có ý như thế nào? Ly rượu đó là tôi mời anh, anh lại đem cho người khác?

Hắn cảm thấy có lỗi một chút:

- Hoa tiểu thư, tôi liền đền em ly khác, coi như lời xin lỗi.

- Đền? Anh bảo đền là xong sao? Anh điên à? Anh nghĩ ly rượu đó là gì? Khó khăn lắm tôi mới lấy được thứ đó từ ba, trong ly rượu đó có......




Hoa Kính Hiểu chột dạ, nàng chợt ý thức được bản thân đang nói cái gì, liền nhanh chóng ngậm miệng lại, xuýt nữa là toang, nếu bị lộ Đừng bảo là con gái của Hoa Lực đến cả Hoa gia cũng sẽ bị thủ tiêu.

- Có? Có cái gì? Hoa Kính Hiểu cô đừng có quá đáng, rượu đi có thể mời lại được, còn lời đi thì đến cả đống nhân dân tệ của cô cũng không bù lại được đâu, chào cô.

Đúng thật là con mụ điên.

Kết thúc hồi ức.... 7 giờ 33 phút, sáng, Thuyền tư gia.

-Chuyện là như vậy, con mẹ nó, hai người nói xem vì một ly rượu cô ta bảo đệ là đồ điên?

Lục Đằng Thừa tay xoa nhẹ trán một chút, hắn trầm ngâm, lần này cấp trên cử hắn đến đây cùng một vài viên cảnh sát ngầm là để tìm hiểu về một chất kích thích có tên là "Dục Phiện", thuốc kích dục được kết hợp cùng với một số loại thuốc phiện gây nghiện, khi bản thân hắn lần đầu nghe loại thuốc này có chút bất ngờ, cấp trên hắn lại bảo loại thuốc này có vẻ đang trong thời gian thử nghiệm, đã có một số ca nghiện Dục Phiện gần đây, tuy là một loại chất kích thích nguy hiểm nhưng chỉ la loại thử nghiệm chỉ cần không dùng quá nhiều điều có thể chữa khỏi.

Đằng Thừa:

- Tiểu Thiếu, là đại ca ta chỉ khuyên ngươi một câu, tránh xa Hoa tiểu thư gì đó ra một chút.

Lục Thiếu:

- Đại ca, ngươi thích ả ta? Liền cho ngươi, loại nữ nhân điên như thế ta không hứng thú.

Đằng Thừa:

-Tiểu Thiếu! Ta chính là không cần, người liền tránh xa ả.

Lục Thiếu có chút khó hiểu, đại ca hắn hôm nay như thế nào vậy? Sau khi nghe hắn tâm sự về nữ nhân điên kia mặt liền nghiêm trọng đến mức kì lạ.

Lục Ngạc Hiên:

-Tiểu Thiếu, ta với đại ca ngươi có chuyện cần riêng tư, ngươi ngoan ngoãn một chút ra chỗ khác ngồi chơi.

Lục Thiếu:

-Nhị ca, ta là nói ngươi đừng xem ta như tiểu oa nhi nữa, số nữ nhân ta quan hệ còn nhiều hơn số lần ngươi thay áo đó. -Sau đó liền hậm hực bỏ đi.
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.