Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 16

Mơ màng ánh mắt từ từ tỉnh giất, Lục Tử Phàm theo thói quen mà ngồi dậy, liền bị một lực đạo đẩy lại giường, cái kia, từ khi nào trong phòng lại có người, anh hoàn toàn không để ý.

- Ông ngoan một chút, nếu ngất một lần nữa tôi liền bỏ mặc.

Giọng nói quen thuộc bên tai, trong người bỗng trào lên từng cảm giác xa lạ, không phải là run sợ, cũng không phải là loại kia cảm giác.

Lục Ngạc Hiên nhìn người nằm trên giường khẽ run rẩy, lòng lại nổi lên cảm giác trêu chọc

- Run rẩy như vậy! Không lẽ là nhớ đến hôm qua sao?

Một chút hối hận cùng một chút hổ thẹn, chỉ thấy gương mặt một chút đỏ ửng đến gợi tình.

- Lão Tử nói ngươi, chuyện... Chuyện hôm qua liền quên, xem như cái gì cũng không có.

Lời nói kia lý nào lại khiến bản thân hắn có chút khó chịu, sau khi đã làm loại chuyện kia lại muốn hắn quên đi? Làm sao hắn làm được con mẹ nó nếu lão cha hắn bớt quyến rũ một chút có lẽ sẽ có cơ hội.

- Ông bảo quên tôi liền quên?

- Nhưng..... Mmn ... Ha?

Dưới thân lại nổi lên một trận ngứa ngáy đến khó chịu, đây lại là loại chuyện gì? Cảm giác rất giống với đêm hôm qua anh mắc phải, tiểu huyệt vẫn còn xưng đỏ lại chảy ra dâm thủy ồ ạt.

- Không! Không thể nào.... A...Ưm...

Người kế bên một chút cau mày, người này lại động dục? Lần này lúc chuẩn đoán cho lão cha hắn lúc ngất đi lại không ngửi thấy mùi của loại thuốc kia, vậy lý do là như thế nào? Không phải Đằng Thừa bảo hắn nó không có tác dụng phụ sao?

Phía dưới khó chịu đến điên cuồng, bên trong như hàng ngàn con kiến cắn nuốt từng thớ da thịt, Lục Tử Phàm cũng trở nên loạn rồi, anh mặc kệ Lục Ngạc Hiên ngồi bên cạnh tung tấm chăng bông mềm mại hai tay trắng nõn đi xuống bên dưới mà sờ soạn lung tung, cách một lớp quần ngủ mỏng manh dâm thủy đã ứa đọng một mảnh, tiểu Phàm Phàm cũng đã cương lên một túp lều, tay chạm vào tiểu đệ đệ của mình mà xoa nắn cảm giác nữa vời khiến anh khó chịu mà khóc lóc, không phải cảm giác này, không đủ, anh điên mất.




Lục Ngạc Hiên ngồi bên cạnh đã đen mặt, ánh mắt như hổ nhìn anh vặn vẹo trên giường của hắn, ánh mắt mọng nước mà khóc lóc vang xin, nếu anh không bị ốm, Lục Ngạc Hiên thề hắn sẽ chịch chết anh, con mẹ nó, đồ phóng đãng thiếu thao.

lục Tử Phàm thở dốc mà ma sát tiểu đệ đệ, anh sắp ra rồi, một chút nữa thôi, quần mỏng đột nhiên bị lột sạch, hai tay đột nhiên bị giữ lấy khiến anh hốt hoảng, cảm giác phía dưới trống rỗng, tiểu kê kê nhỏ xinh dựng thẳng trong không khí mà tiết ra chút dịch nhờn, không để nó cô đơn quá lâu, một lực đạo nắm lấy tiểu kê kê của Lục Tử Phàm mà tuốt động, thoải mái đến ngạt thở, hắn lại không quên ma sát nhẹ tiểu quy đầu khiến Lục Tử Phàm đôi lúc thoải mái đến kinh hô một tiếng.

- A.. Ưm. Mm.. Chỗ đó, đừng ma sát chỗ đó hức hức, a... Đừng...đừng...đừng chạm vào phần đầu..hức ha..

-Lão thiếu thao, thật sự thoải mái đến vậy sao? Hả?

-A.. Rất thoải mái a...

Phía trên cũng đã được chăm sóc đến ứa tinh dịch, Lục Ngạc Hiên thêm một tay đi đến phía dưới kia mà soa nắn, anh thất thần mà rên rỉ, ánh mắt đê mê chìm sâu vào cơn dục vọng đầy khoái cảm kia, Lục Ngạc Hiên trêu đùa anh, ngón tay thon dài chỉ di chuyển bên ngoài mà ma sát nhưng không có tiếng vào bên trong, anh ngứa đến điên rồi, muốn gãi gãi, liền đưa tay đến, muốn sờ cái kia tiểu huyệt dâm đãng lại bị hắn ngăn lại, hai tay bị nắm chặt không cho anh thực hiện hành vi.

- Thả ra! Muốn gãi, thật ngứa.

-Vậy liền cầu xin, tôi sẽ giúp ông.

Lòng tự trọng một phút rủ tiết tháo đi ăn lạp xưởng, trong đầu anh hiện tại chỉ muốn được thõa mãn, muốn được cái gì đó lấp đầy, chỉ cần như vậy:

- A... Xin ngươi...ưm, thật khó chịu.. Ô... Ô, làm ơn chạm vào nó.

- Chạm vào cái gì? Hả?

A hắn chết mất thôi, sự đáng yêu này thật hận bản thân không kiềm chế mà muốn khi dễ anh, buộc anh nói ra những ngôn từ phóng đãng mà cầu xin hắn, thật muốn bắt người này, mỗi ngày đi ra đường đều phải mang mặt nạ, chỉ có mình hắn mới có thể nhìn thấy anh động dục mà gợi tình.

- chạm vào.... A... Tôi không biết... hức hức.

- Nhanh, liền bảo tôi chạm vào tiểu âm hộ dâm đãng kia.

- Xin ngươi...ưm, chạm... Chạm vào tiểu huyệt dâm đãng của.... Aaa..

Chưa dức câu hẳn Lục Ngạc Hiên đã không thể kiểm soát, ngón tay thon dài mân mê phía ngoài hiện lại ra vào liên tục bên trong tường thịt ấm áp, mặc dù hôm qua hắn đã chạm vào nơi này, thao nơi này đến không thể khép lại nhưng hiện tại nó đang hút chặt lấy ngón tay hắn, đúng thật là bảo bối, sức phục hồi cũng nhanh hơn người bình thường đi?

Lục Tử Phàm chỉ còn biết rển rỉ, anh nức nở tiếng kêu như mèo con vang khắp cả căn phòng, anh đang nằm trong lòng một người, là ai? Anh không biết mà cũng không có thời gian để quan tâm đến, ngón tay của người này làm anh sướng điên lên rồi, động tác ra vào nhanh đến điên cuồng, lại chạm đến điểm kia khiến Lục Tử Phàm cong người, hai chân đột ngột muốn khép lại.

- Dừng... Không phải chỗ đó...a.. Hức.. Ưm... Xin ngươi đừng chạm vào.
Continue Reading

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.