Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 2

Lục Tử Phàm vui mừng khi thấy tiểu quỷ lâu không gặp

- Tiểu quỷ về rồi à ?

Anh nhìn hắn , cách một cái ghế đưa tay ra tỏ vẻ muốn cùng người phía trước bắt tay một cái

Lục Tử Phàm nhìn thiếu niên bất động đứng đó

- có chuyện gì sao?

Lục Thiếu ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh , không nói lời nào lẳng lặng xách vali đi thẳng lên phòng

Anh đứng đó ánh mắt mất mác , cánh tay chợt thu về , như vậy cũng đúng sau tất cả mọi chuyện thì anh đáng bị như vậy

- Lão gia , có lẽ cậu chủ đi đường mệt nên mới như vậy

- tôi không không để tâm đâu - Lục Tử Phàm cười nhạt , ngồi xuống tiếp tục uống trà đọc báo

Nghe ngoài cổng có tiếng ồn Lục Tử Phàm biết rằng Lục Đằng Thừa cùng Lục Ngạc Hiên đã về

Vừa bước vào biệt thự cả hai cũng chẳng thèm để tâm đến Lục Tử Phàm ,một người nói chuyện qua tai nghe Bluetooth một người mải mê đọc sách , cho đến khi anh mở miệng

- chào mừng về nhà Tiểu Hiên , Tiểu Thừa .

Nhìn hai thiếu niên trước mặt cả hai đều rất lớn , đều đã trưởng thành anh vui mừng cười nhẹ

Tử Hà nếu anh không thể chăm sóc em thì anh sẽ chăm sóc cho con chúng ta

Lỗi lầm ngày ấy anh muốn chuộc lại

Lục Ngạc Hiên đóng sách, thân hình cao to cuối chào Lục Tử Phàm không nói lời nào đi thẳng lên lầu , Lục Đằng Thừa thì gỡ tai nghe ra nở môt nụ cười nguy hiểm:

- Tôi về chỉ vì theo ý mẹ ngày đó

Rồi sau đó nghe tiếp cuộc gọi xách vali lên tầng 3

Lục Tử Phàm trong lòng buồn phiền , không hứng đọc báo nữa , vức sang một bên , đột nhiên anh nảy ra một ý tưởng

Đã lâu không gặp cha con phải bồi dưỡng tình cảm mới tốt lên được thế là anh quyết định chính bản thân nấu một bữa ăn gia đình thịnh soạn

Lục Tử Phàm đi thẳng vào bếp nhà rồi như thế đuổi hết người hầu ra ngoài môt mình anh chuẩn bị cơm tối

Tay nghề nấu ăn của anh rất tốt nhưng vì bận chuyện của " Lục Thị " nên mới thuê người giúp việc , lúc anh cưới Tử Hà Lục Tử Phàm rất hay nấu cho nàng ăn , xong rồi lại khen không chê vào đâu được , chuyện nấu ăn đối với anh không có gì to tác , vì lúc còn ở Anh Quốc anh đã học một lớp nấu ăn danh tiếng một vùng , nên bây giờ tay nghề của anh chẳng khác gì đầu bếp tập sự

Lục Tử Phàm hăng say làm món ăn , không biết từ khi nào lại phỏng một vết ở cổ tay , anh nhảy dựng lên

- Đùa lão tử à ? Mẹ kiếp

Nhanh được rửa qua dòng nước lạnh nên vết thương có vẻ không nghiêm trọng lắm , vết bỏng này có là gì ? Nếu như các tiểu tử nhà anh chịu ăn đồ anh làm thì vết bỏng này anh cũng cam chịu được

Lục Tử Phàm sau khi múa một hồi trong giang bếp cuối cũng cho ra món ăn vừa ý , anh bảo Lão Tô lên gọi mấy tiểu tử xuống ăn cơm

Bất ngờ thay cả ba đều xuống làm anh phấn khởi mà cười thầm

Lục Tử Phàm ngồi đầu bên phải Lục Thiếu cùng Lục Đằng Thừa , bên trái là Lục Ngạc Hiên , anh tươi cười

- Nào , ăn thôi ! ăn thôi , kẻo nguội

Khi ăn anh cũng tranh thủ bồi đắp tình cảm để có thể hiểu về nhau hơn , thế là anh hỏi chuyện về bạn gái

- Tiểu Thừa này ! Lão tử hỏi ngươi , ngươi có bạn gái chưa ?

Lục Đằng Thừa ngừng ăn , tuy hắn có ghét lão cha nhưng lão cũng là người có nhân tâm giúp hắn cùng đệ ăn học dù không muốn nói , cũng phải mở lời

- Vẫng chưa !

- Ngươi năm nay đã 25 , cớ sao vẫn chưa có bạn gái ?

- phiền phức

- thế nhu cầu ngươi giải quyết thế nào ?

- 419

Thời đại mới thật khó hiểu , ở thời Lục Tử Phàm còn trẻ hắn phải tự giải quyết tất cả nhu câu sinh lý , dù muốn 419 vẫng không được

- Còn tiểu Hiên thì sao ?

- không có

- hô hô , anh em các ngươi thật lạ

Anh lại hỏi Lục Thiếu

- Còn tiểu qủy nhỏ này đã có chưa ?

- Ngày qua ngày

Lục Tử Phàm ngồi trên bàn ăn cùng các tiểu tử nói chuyện phiến , anh nói nhiều còn lũ nghịch tử này nói rất ít , thậm chí ậm ừ cho qua

Thế là cuộc trò chuyện đi vào bế tắc , Lục Tử Phàm chán nản với lấy ly sữa tươi bên cạnh một phát uống sạch , vì uống nhanh quá hay vì chính miệng anh nhỏ nên vô tình một dòng sữa tươi trắng đục chảy dài từ mép miệng xuống tận chiết cổ trắng ngà , rồi tới nơi sau lớp áo

Lục Tử Phàm không biết hành động này của bản thân từ đầu tới cuối đều bị ba con mảnh hổ thu hết vào mắt không bỏ sót qua một động tác

Buổi ăn kết thúc trong sự lặng lẽ , cả ba đều nhanh chóng bước lên phòng của bản thân , Lục Tử Phàm thở dài trong lòng loạng choạng như thiếu sức sống bước lên cầu thang , mỗi một bậc thang đều thở dài một cái , suốt như thế cho đến khi cửa phòng đóng lại , những nàng người hầu thì đỗ ngã vì sự đáng yêu của lão chủ
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.