Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 3

Lục Tử Phàm bước vào phòng , anh cảm thấy có chút khó chịu như có gì đó dinh dính ở yết hầu , tay đưa lên sờ loạn một cái

Là sữa ( lời tác giả : các người đừng có nghĩ bậy nha :3 là sữa thôi , chỉ là sữa bình thường thôi :3 )

Lục Tử Phàm như bay phi vào phòng tắm , người có xu hướng khiết phích như anh làm sao có thể bỏ qua loại vết bẩn như thế này ?

Cởi bỏ lớp áo choàng màu đen nhung huyền bí , thân thể như mảnh tuyết trắng dần dần lộ ra , dòng nước ấm nóng được chủ nhân cho phép chảy trên cơ thể , đầu tiên là chiết cổ nhỏ nhắn mơ màng thấy được yết hầu theo nước bọt chuyển động lên xuống , dòng nước cứ thế đua nhau đến hạt đậu đỏ ửng phía trước ngực tham lam bao trọn nơi ấy , cái eo mảnh khảnh nhanh chóng bị làng nước bao phủ cứ thế lại chảy xuống hai cái bánh bao mềm mại đang vểnh lên trong không khí

Lục Tử Phàm bị luồn hơi nước ấm nóng bao lấy , anh nhìn bản thân mình trong gương mắt rũ xuống , tay chạm vào bộ vị phía dưới sau hai quả cầu hồng nhạt , miết nhẹ một cái

- ư ...

Phía dưới nơi hai quả cầu nhỏ nhắn của Lục Tử Phàm là một bộ phận của nữ nhân vẫn chưa phát dục hoàn toàn

Cả thân thể chợt run lên nhè nhẹ , anh giật mình đôi mắt xẹt qua tia sợ hãi , vội vàng thu tay về mặc nhanh áo choàng trắng bước ra khỏi phòng tắm




Tiếng chuông điện thoại reo lên âm ỉ Lục Tử Phàm đi đến phía bàn nhỏ ngay bên giường lớn với lấy cái điện thoại cũ kỉ bấm bàn phím rồi nghe máy

- Có chuyện gì ? - Lục Tử Phàm nghiêm nghị trả lời , nhìn phong cách của anh so với lúc bình thường thay đổi hoàn toàn thành con người khác

Phía đầu dây bên kia là một giọng nữ

- Xin chào ngài Lục , tôi là phu nhân của Lý Gia ! Lý Chiểu a

- Lý phu nhân , có chuyện gì gọi ta giờ này ?

- Hô hô , hành thật mà nói hôm nay tôi cùng lão nhà có nghe được tin rằng các thiếu gia nhà họ Lục về nước nên gọi điện chúc mừng ngài nha

- Cảm ơn lòng tốt của Phu nhân

- Hay là như thế này đi ! Chúng tôi ngày mai mở buổi dạ hội nhân ngày sinh thần của Lão gia , chi bằng chúng tôi mời các quý tử nhà ngài cùng đi

Lục Tử Phàm suy nghĩ các tiểu tử đều chưa có bạn gái nếu như trong buổi dạ tiệc ngày mai may mắn nhìn trúng một tiểu thư nào đó có phải hay không anh nhanh chóng có cháu để bế nha , còn tạo được các mối quan hệ rộng như vậy thì quá tốt

- Chúng tôi sẽ có mặt

Sau đó Lục Tử Phàm cùng Lý Chiểu thông qua điện thoại trao đổi địa điểm tổ chức cùng thời gian bắc đầu buổi tiệc

Đồng hồ theo thời gian tích tắc trôi qua , phút chốc trời đã sáng Lục Tử Phàm sai người mang cho các thiếu gia nhà hắn một bộ lễ phục sang trọng do chính tay mình lựa chọn , thầm mong ước sớm một chút có thể thấy các con mặc những trang phục kia , lòng không khỏi phấn khởi cùng mong chờ




Tô quản gia đang phân phó một vài người hầu , một bên thông báo cho các thiếu gia tối nay có tiệc quan trọng cùng phải nhanh chóng vì địa điểm tổ chức và một ốc đảo nhỏ cách thành phố mất nữa ngày đi , còn một bên thì chuẩn bị thêm đồ đạc dự phòng vì chuyến đi này lão gia dự định sẽ trú vài ngày trên ốc đảo ( lời tác giả : có phải hay không tiểu phàm ngán ngẩm công việc như thế liền trốn sang ốc đảo vài ngày chơi với khỉ ? )

Về phần Lục Tử Phàm anh đây hiện tại đang rất hoan mang , đúng ! Cực kì cực kì hoang mang

Lục Tử Phàm ôm gối ngồi môt góc phòng, ngón tay chỉ xuống nền nhà như đang vẽ cái gì đó , xung quanh như thế hiện ra một vài phần âm u , trên đầu không khỏi chảy dài nhiều vạch hắc tuyến

Thiên a !

Anh như thế nào lại quên mất ngày này ? Trong lòng lại khóc ròng

Nói rõ ra anh " Đến Ngày " , tại sao lại ngay lúc anh cùng các con đi hoang vài ngày a ? Thật là không công bằng

Nếu là nữ nhân việc " Đến Ngày " đó giống như là chuyện bình thường , họ chỉ hơi mệt mỏi , đa phần là đau bụng dưới . Nhưng anh là song tính nhân , theo anh được biết rất ít song tính nhân có kinh huyệt , cớ sao ? lý nào ? nó lại rơi trên người anh ?

Những lần anh " Đến Ngày " đều rất mệt mỏi đến nổi mỗi tháng anh phải nghỉ làm một ngày ở nhà tịnh dưỡng , nếu là nữ nhân việc có kinh huyệt thời gian là ba ngày , còn anh thân lại bán nam bán nữ nên mỗi tháng anh chỉ có duy nhất một ngày là ngày đèn đỏ




Lục Tử Phàm đứng dậy tay đan thành nấm đấm đưa trước mặt hạ quyết tâm , cơ hội dù có mong manh anh cũng phải cố gắng mà với lấy , mặc kể cho gian khó nếu có thể cùng các con bồi đắp tình cảm việc này chả là gì

Sau khi tự hứa với lòng anh nhanh chóng thay bộ lễ phục được đặt sẵn trên giường

Tay với cái hành lý vừa phải , Lục Tử Phàm cẩn thận nhét một vài miếng băng vệ sinh không quyên mang theo cuốn sổ tay " cẩm nan " khi có " kinh huyệt " rồi một phút lấy lại phong thái đẩy đẩy cái kính trên mắt bước ra khỏi phòng

Bước xuống cầu thang dài ngoằn ngèo Lục Tử Phàm một bước lại một bước khó khăn đi xuống , nhưng động tác khó coi kia lại bị anh biến thành loại động tác nho nhã phong thái , làm cho người ta cảm thấy bản thân là một người vừa tri thức vừa lịch lãng

Mắt nhìn xuống phía giang nhà , chân bước đến bên cạch lão Tô , anh nhìn sang các con

Chỉ có hai đứa

Cả hai đều không có mặc bộ lễ phục do anh chuẩn bị

Mắt anh hơi rũ xuống , nhưng không sao , có người còn hơn không có người

- Lục Đằng Thừa , vẫn .... chưa xong sao ?

Lục Tử Phàm biết rằng hắn không đi nhưng vẫn cố hỏi , anh đang tự với bản thân có lẽ anh nghĩ sai rồi

- Không có đi - Lục thiếu một bên trả lời , nhanh chóng cùng Lục Ngạc Hiên xách va li rời đi , như thế bỏ mặc Lục Tử Phàm như đang đối diện phải một thứ gì đó rất ghê tởm còn bốc mùi hôi thối không muốn náng lại lâu

Quả nhiên suy nghĩ kia là đúng , Đằng Thừa là đứa hận anh nhất như thế nào lại có thể ở một chỗ cùng lão cha này đến buỗi dạ tiệc được cơ chứ ?
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.