Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 4

Anh như thế buồn bã xách vali đi ra xe khó khăn ngồi vào

" Cho xe khởi hành "

Chiết xe bắc đầu lăng bánh , vì đây là xe bốn chỗ người ngồi kế bên tài xế là Lục Thiếu còn anh và Lục Ngạc Hiên ngồi cùng nhau , nhưng khoảng cách thì cách xa ngàn thước

Nhìn người con trai trước mặt , gương mặt nghiêm nghị đa phần thư sinh thân hình lại cao to vừa phải , tay hắn đang cầm một quyển sách đã đọc được nữa phần , mắt cứ thế nhìn vào trang giấy , Lục Ngạc Hiên không có mặt đồ do anh lựa chọn hắn vận một phục trang đơn giản , áo sơ mi màu trắng tinh khiết gấp nếp gần khuỷu tay , phía trên còn đeo cái gì đó đen lạ thường khiến Lục Tử Phàm đôi lúc nhìn nhìn muốn hỏi rồi lại thôi , chiết quần tây đen xẫm hơi ôm chân cùng đôi dày cùng màu , ở cổ tay như thế đeo một cái đồng hồ da mặt tròn phía vành ngoài còn được chạm khắc mạ rồng tinh sảo

Lục Tử Phàm lấy tay đẩy gọng kính , anh nhìn ra bên cửa kính bất giác mặt cứng đờ

Lạy chúa toàn năng !

" phía trước đường rất xấu nên xe sẽ rung lắc hơi mạnh " gã tài xế hướng ra.Phía sau nói rồi nhanh chóng quay mặt lên tiếp tục công việc của mình

Còn anh ngồi đó khóc ròng trong lòng

Chiết xe bắc đầu rung lắc nhẹ , Lục Tử Phàm một bên vịnh nắm an toàn một bên cầu chúa toàn năng nhanh chóng qua hết đoạn đường này

- a ...

Lục Tử Phàm đỏ mặt , nhanh chóng lấy tay che miệng mình , tim đập nhanh đến nổi như muốn phá lồng ngực chui ra

Vừa rồi chiết xe bỗng nhiên rung lắc mạnh một cái , hại cho chỗ kia không tự chủ được mà phung trào ra kinh huyệt nhiều đến nổi anh phải bất ngờ kinh hô




Lục Tử Phàm nhìn xung quanh , anh thở phào , không có ai nhìn anh vả lại tiếng vừa rồi cũng rất nhỏ có lẽ không ai để ý , anh nhanh chóng lấy lại phong cách đẩy gọng kính nhìn ra ngoài cửa xe như không có chuyện gì sảy ra

Lục Ngạc Hiên hơi nhăng mày , ngừng động tác đọc sách , mắt hơi di chuyển nhìn về phía Lục Tử Phàm

Vừa rồi hắn vừa nghe thấy cái gì đó , thanh âm rất nhỏ nhưng không may lại lọt vào tai hắn

hắn nhìn lão cha phát hiện mặt anh hai má như thế đỏ ửng phập phòng giống như trái chính mọng khiến người ta như không tự chủ được mà muốn một phát để lại dấu răng trên đó

Tiếng kêu như động dục vừa rồi phát ra từ anh , Lục Ngạc Hiên bởi vì bị thanh âm như mèo kêu đó cuống hút mắt lại dán trên người anh như đang tìm hiểu nguyên nhân

Người ngồi kế bên hắn ăn mặt bình phàm trên mặt đeo một cặp kính cận gọng đen tròn , phối với lối quần áo lịch lãng của một doanh nhân , nhưng nhìn kiểu nào vẫn thấy bộ đồ kia thùng thình như thể muốn đem anh nuốt trọn , giống như một hạt gạo đem đi bỏ vào cái bao tải lớn , lối ăn mặt đó đối với suy nghĩ của Lục Ngạc Hiên hoàn toàn một chút cũng không thấy hợp với lão cha của hắn , nếu như đem người kia cởi sạch chỉ mặt một cái áo sơ mi trắng mỏng manh , tháo bỏ cái kính to đùng kia ...

Nghĩ đến đây Lục Ngạc Hiên bỗng thấy như máu huyết trong người sôi lên ùng ục , khẽ vương cái lưỡi ấm nóng nhẹ nhàng liếm môi bản thân môt cái , mắt rời khỏi người Lục Tử Phàm chú tâm vào đọc sách




Cảm thấy có cái gì đó là lạ , cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào cơ thể của mình Lục Tử Phàm quay đầu nhìn xung quanh , Lục Thiếu thì đang đeo tai nghe thưởng thức nhạc khúc còn Lục Ngạc Hiên mắt vẫn không có rời sách ( lời tác giả : Tiểu Phàm của chúng ta ! Ngươi chính là chậm một bước a )

Sau vài giờ đồng hồ đi xe cuối cùng cũng đến cảng nhỏ , tiếp theo chính là đi thuyền , Lục Tử Phàm mệt mỏi xuống xe , chân anh hơi run nhè nhè , anh từ lúc nhỏ sức khỏe so với những đứa trẻ bình thường yếu hơn rất nhiều vì thế cứ liên tiếp bị bệnh , với cái tình trạng hiện tại của bản thân Lục Tử Phàm càng muốn khóc ròng

Bước lên con thuyền gia đình anh hơi loạng choạng xuýt chút nữa bản thân không tự chủ được mà ngã xuống , may mắn thay tay nhanh chóng tìm thấy chỗ vịnh thích hợp anh mới gượng lại được

Tất cả các động tác vừa rồi của anh hết thảy đều được Lục Ngạc Hiên vô tình thu hết vào tầm mắt , là một bác sĩ theo như suy đoán của bản thân người kia , một : sức khỏe không được tốt , hai : đến ngày , nhưng Lục Tử Phàm là nam nhân chỉ có thể suy luận anh có một sức khỏe yếu kém

Lại nữa , cảm giác ánh mắt ấy lại một lần nữa nhìn chăm vào bản thân , Lục Tử Phàm nhanh chóng quay đầu

Không có ! Tất cả mọi người đang tập trung vào việc riêng của mình không ai quan tâm ai




Anh bước lên tàu xách hành lý vào phòng nhỏ , dặn dò thủy thủ không được làm phiền anh khi chưa đến nơi , rồi đóng cửa phòng lại , không chần chừ nằm lên chiết giường êm ái chìm vào giấc ngủ

Thời gian đối với giấc ngủ của Lục Tử Phàm trôi qua khá nhanh , anh như mới vừa chợp mắt đã đến nơi

Cộc cộc

- Lão gia ! Còn mười phút nữa cập bến , ngài nhanh chuẩn bị

- Được rồi

Phía bên kia cánh cửa thanh âm mệt mỏi vang lên

Lục Tử Phàm xốc chăn ngồi dậy đầu óc bù xù cái kính chệch qua một bên rời khỏi cái mang tai

Anh khẽ ngáp , chân bước xuống sàn lê lết đến phòng tắm

Cọ rửa sạch sẽ thân thể anh vận một bộ tây trang màu đen thanh lịch , với lấy một miếng băng vệ sinh , Lục Tử Phàm thuần thục xé bao ngoài như thế dán vào quần lót rồi kéo lên , mọi động tác hết thảy đều trơn tru không có thừa bất cứ cử động nào

Thuyền cập bến đúng như thời gian đã dự đoán , Lục Tử Phàm không biết từ khi nào đã xong , anh bước xuống ốc đảo theo sau đó là quý tử Lục gia

Phía xa đột nhiên môt chiết xe màu trắng sang trọng đi đến , cửa kính được kéo xuống bên trong là một người đàn ông trung niên

- Ngài đây có phải là Lục tiên sinh ?

- Đúng vậy

- Lão gia nhà chúng tôi căn dặn nếu như thấy ngài , thì mời ngài nhanh chóng theo chúng tôi đến đại sảnh

- Lý tiên sinh sao ?

- Vâng !

Sau đó Lục Tử Phàm tất cả cùng lên xe , chiết xe hướng phía tây đi đến
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.