Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 6

Cùng nhau ngồi xuống chiết ghế đúc gỗ sang trọng gần ngay bên cạnh cái cửa sổ cao to

Lục Tử Phàm tay rót rà thành thục , vừa rót vừa cười trong bụng

- Tôi có một việc muốn hỏi - Lục Ngạc Hiên một tay tiếp nhận chén trà nóng , thổi một cái

- Chuyện gì ?

Nhấp một ngụm trà trên tay , ánh mắt người kia như tia lửa đạn như thế bắn lên người Lục Tử Phàm làm anh không khỏi rùng mình môt cái

- Thật ra , bạn gái tôi có một thời gian cư nhiên lại không cho làm - Lục Ngạc Hiên bịa chuyện , thanh âm vừa cất lên lại trầm , bổng không rõ ràng

- Tiểu tử ! Ngươi có bạn gái ?

- Cũng không hẳn

- Cũng không hẳn ?

- Vì thế lúc trước tôi không có nhắc đến

Lục Tử Phàm suy nghĩ , quả đúng thật , lúc trước lúc anh hỏi hắn hoàn toàn nói không có , cơ mà " không hẳn " ở đây không lẽ chỉ là tạm thời thôi sao ? Chơi chán thì bỏ ?

- Ngươi nói bạn gái không cho làm ?

- Đúng vậy

- Có lẽ là cô ta đến ngày , ngươi làm bác sĩ mà không biết sao ?

Lục Ngạc Hiên hắn đương nhiên là biết loại chuyện này , nhưng bản thân hôm nay phải tìm ra chân tướng sự việc , hắn một bên giả ngơ

- Đến ngày ? Đó là cái gì ?

Lục Tử Phàm ngồi đối diện thở dài , hắn có thật là bác sĩ hay không ? hiện tại là câu hỏi duy nhất trên đầu não anh , Lục Tử Phàm vừa thở dài vừa lên tiếng giải thích cho người con trai trước mắt như môt người cha thật thụ

- Là thời kì kinh huyệt của nữ nhân a , mỗi tháng ba ngày , thời gian này họ thường hay đau bụng , và vô cùng mệt mỏi , không cho ngươi động chạm là phải - anh hăng hái giải thích , bởi vì hiện tại anh cũng chung số phận nên cứ nói về chuyện này lại cảm thấy vô cùng tự tin

- Như thế nào ông lại biết rõ như vậy ?

Động tác uống trà của Lục Tử Phàm đột nhiên ngừng lại , bầu không khí sung quanh phút chốc trở nên căng thẳng lạ thường , mặt anh hiện tại cắt không còn một giọt máu

Lục Ngạc Hiên cười thầm , con mồi của hắn đang tự đào hố chôn mình

- Lão già , không khỏe sao ?

- Ta.. Ta.. không sao

- Để tôi bắc mạch thử xem như thế nào

Không để người kia kịp phản ứng , Lục Ngạc Hiên nhanh chóng bắt lấy tay Lục Tử Phàm bắc buộc anh vén tay áo lên , tay người kia quả nhiên rất mềm mại cầm thật thích khiến cho hắn thiếu chút nữa muốn ăn đậu hũ cánh tay

Ngón tay thuần thục đè lên động mạch chạy dọc gần nơi cổ tay , dựa trên phương pháp phát hiện nối dối của cục cảnh sát , Lục Ngạc Hiên áp dụng lên anh , hắn bắc đầu nói chuyện




- À , bạn gái tôi có nói cô ấy có một người bạn rất kì lạ , người kia là nam nhưng khuông mặt lại có phần nữ tính

Lục Ngạc Hiên vừa nói vừa xem sét nhịp tim thông qua tay của Lục Tử Phàm , đoạn " là nam nhưng khuông mặt lại có phần nữ tính " cư nhiên lại dao động

- Cô ấy thắc mắt người kia không biết có phải hoàn toàn là nam nhân hay không

Nhịp tim lại dao động lên từng nhịp

- Cô ấy , có hai dự đoán , thứ nhất ,người kia là nữ giả nam

Nhịp tim vẫn như vậy , không có dao động mạnh

- thứ hai , người kia là song ....

Lục Tử Phàm khi nghe đến chữ đầu tiên tim lại đập liên hồi , như thế nào tên tiểu tử kia nói loại chuyện này với anh ? Lục Tử Phàm nuốt một ngụm nước bọt

- Là song ..... tính nhân

Lục Tử Phàm mở to mắt trái tim một phút như muốn mở lòng ngực chui ra ngoài , anh cảm thấy bản thân hiện tại như đang bị con trai chất vấn chứ không phải là đang kể một câu chuyện phiến , anh rụt tay lại , mặt vừa xanh vừa đỏ như tắt kè , đổi màu liên tục

Lục Tử Phàm giương mắt nhìn người phía trước , người kia căn bản là đang cười , một nụ cười nhẹ nhàng mà quái dị

Lục Ngạc Hiên chào anh , hắn bước ra khỏi phòng trong lòng hoàn toàn hài lòng với câu trả lời kia

Nhìn vào đồng hồ cổ treo trên tường bản thân lại không khỏi hoảng hốt , hiện tại cũng đã một giờ rưỡi hơn , buổi tiệt kia anh đã trể gần ba tiếng




Lục bước vào nhà vệ sinh , tháo bỏ miếng băng huyết kia ném vào thùng rác , bây giờ đã qua một ngày Lục Tử Phàm mừng rỡ vì hoàn toàn thoát ra khỏi cái gọi là kinh huyệt kia , anh cọ rửa thân thể sau đó nhanh chân bước xuống hội trường .

Hội trường sang trọng kia như phủ lên mình một bộ dạ hội màu tím ma mị , mọi thứ xung quanh nơi đây , phụ nữ , đàn ông ai nấy đều khoát lên người những bộ trang phục xa hoa đắc tiền , hiện tại Lục Tử Phàm như đang ở một thiên đường của thời trang xa sỉ

Mắt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở phía bên kia ngay quầy rượu , Lục Tử Phàm bước chân đến gần , nhưng , cư nhiên lai bị đa số các chính trị gia vây cứng

- Ngài đây không phải là Ngài Lục sao ?

- Đúng vậy , ngài đây là ?

- Tôi là Hoa Lực của tập đoàn Hoa Thị

- Vậy ra ngài là Ngài Hoa sao ? Thật hân hạnh

- Không không tôi mới là nói lời này

Lục Tử Phàm tươi cười , nhìn sang qua bên kia quầy rượu

Hoa Lực cũng theo ánh mắt nhìn nhìn

- Người đó là con gái của tôi

- Sao ?

Mắt Lục Tử Phàm chuyển dời từ Lục Thiếu qua thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh , mắt anh bỗng sáng lên

- Thật trùng hợp , người kia căn bản lại là con trai tôi

- Ha hả , đúng là trùng hợp , trùng hợp

Sau đó anh và người kia nói chuyện một chút liền nhanh chóng thành công cắt đuôi được hắn ta , anh lặng lẽ đến quầy rượu ngồi xuống

Bên cạnh Lục Thiếu đang thắm thiết nói chuyện với tiểu thư nhà họ Hoa

Thiếu nữ kia đưa đến bên Lục Thiếu một ly rượu vang đỏ

- Lục Thiếu gia , xem như ly này tôi mời anh

Lục Tử Phàm ngồi bên cảm thấy bản thân mình hiện tại không nên bắc chuyện , đành ngậm ngùi gọi một ly rượu giải sầu

- Phục vụ ! Một vang đỏ

Đột nhiên một ly rượu kéo về phía anh , rượu trong ly cũng vì thế mà dao động , là Lục Thiếu

- Của ông !

- Không phải cái này của ....

- Tôi không muốn uống cùng loại rượu với kẻ xa lạ

Giọng nói trầm ấm ngọt ngào kia như một lưỡi dao cắt ngan tâm tư của Lục Tử Phàm , mắt khẽ rũ xuống , tay nhận lấy ly rượu kia một phút uống sạch
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.