Cực Phẩm Lão Cha

All Rights Reserved ©

Chương 7

Lục Tử Phàm sau khi nốc cạn ly rượu cảm thấy như bản thân không được coi trọng buồn bã rời khỏi quầy rượu , anh đi đến cái bang công nhỏ , khép kính cánh cửa , ngước mặt nhìn bầu trời đầy sao , hiện tại nơi đây chỉ có duy nhất một mình Lục Tử Phàm , không giang yên tĩnh càng làm cho lòng anh thêm buồn bã

Tay đưa vào túi quần lấy ra chiết điện thoại bàn phím củ kĩ , anh ngắm nhìn nó , lòng cũng buôn lõng ra vài phần , nở một nụ cười nhẹ , sau đó cất vào lại trong người , Lục Tử Phàm không phải là người không theo kịp thời đại , mọi thứ anh đều có thể thay đổi theo su hướng nhưng đối với cái kia điện thoại là chuyện khác , cái này là quà của anh vào ngày sinh nhật do Tử Hà tặng , nàng lúc đầu có vẻ là không muốn tặng cho lắm bởi vì buổi tiệc sinh nhật kia vô cùng lớn , khách nhân lại tặng những món đồ sa sỉ , đắc tiền , còn bản thân Tử Hà chỉ có cái điện thoại rẻ tiền cổ lỗ sĩ

Lục Tử Phàm không có chê bai món đồ kia , sau khi Tử Hà tặng anh liền lấy ra sử dụng ngay , nhìn khuông mặt của nàng lúc đó , một niềm vui khó tả

Cơn gió chợt thổi nhẹ qua , Lục Tử Phàm tay gác lên ban công tận hưởng cái gió mát rượi rượi của ốc đảo về đêm , nhưng , tại sao anh lại cảm thấy nóng ?

Thân thể đột nhiên nóng bức đến khó chịu , anh bắc đầu thở dốc , có lẽ bản thân đã uống quá nhiều rượu chăng ?




Lục Tử Phàm cảm thấy hơn choáng , anh lập tức rời khỏi ban công , đi vào trong hội trường , tại sao mỗi bước đi đều như vậy khó khăn ? Cảm giác chân như đang run nhè nhẹ , Lục Tử Phàm căn bản là đi không vững , lão đảo qua lại , may thây anh tìm được một chỗ vững chắc , tay bám lấy nó

" Ư ... "

Lục Tử Phàm giật mình , ánh mắt hốt hoản nhìn về phí bộ vị, cái gì thế này ? Làm sao có thể như vậy ?, anh nhìn xuống phía dưới đũng quần tây đen , con mẹ nó anh đang cương sao ? Với lại cái chỗ kia ngay phía đáy quần cảm giác ước át đó ...

Tại sao lại như vậy ? Có phải hay không mấy tuần nay chưa tự an ủi mới sinh ra loại phản ứng như vậy ?

Chân gắng gượng đi về phía sảnh chính , anh muốn về phòng , Lục Tử Phàm vừa đi vừa thở dốc không biết như thế nào đụng phải một nhân viên đang mang rượu .

" Woa .. " Lục Tử Phàm hoàn toàn ngã xuống đất , rượu kia cứ thế đổ lên người anh

Nhân viên nọ hoảng hốt, lật đật đứng dậy định giúp Tử Phàm một tay thì người kia đã được người khác đỡ dậy

Lục Tử Phàm bị một lực đạo đỡ dậy thoát chốc lại thấy người kia , là Lục Ngạc Hiên a , anh đứng một bên nói lời cảm tạ , sau đó hướng phía sảnh chính đi

Lại một lần nữa bị cái lực đạo kia lôi đi không thương tiếc , Lục Tử Phàm căn bản đã không thể đi nổi mà hiện tại người kia lại kéo anh, thể trạng hiện tại đã không tốt anh lần hai ngã xuống thảm đỏ .

" Ngươi đừng có lôi , ư.. " có vẻ vừa nãy lúc anh ngã xuống , hai chân vô tình ma sát làm bộ vị kia càng ngày càng cương cứng

" Giữa chốn đông người động dục , có phải hay không là muốn tìm nam nhân để thõa mãn " Lục Ngạc Hiên gương mặt toát ra tầng khí lạnh , lời nói kia như đang sỉ nhục vào lòng tự tôn của Lục Tử Phàm , anh phản bác

" Không có! Ngươi có buôn lão tử ra được không ? "

"Buôn?" Hắn cười nhẹ tiếp tục lôi Lục Tử Phàm đi về phòng dành cho khách nhân đặc biệt
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.