[Hoàn] Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha

All Rights Reserved ©

16 - Xem xong chưa, xong rồi thì cút!

“……”

Nguyên Dục dừng bước trước mặt La Tiểu Khả, cúi đầu nhìn chiếc áo trên người mình một cái.

Tuy cái áo này đúng là của Lạc Tinh Vũ, thế nhưng nó chỉ là một chiếc áo thun thuần trắng bình thường, đến cái ký hiệu cũng chẳng có, mà bản thân hắn cũng có một chiếc giống y hệt, hắn thật sự không biết vì sao La Tiểu Khả lại nhìn ra được nữa.

“Đây là áo của Tinh Vũ nhỉ?” La Tiểu Khả tiến lên vài bước, vén tay áo trái của Nguyên Dục lên, “Chỗ này có dấu bút, lần trước Tinh Vũ cũng mặc nó.”

Nguyên Dục hơi hơi nghiêng đầu, liếc nhìn cổ tay áo bên trái. Phía trên có một vết bút mực đen cực nhỏ, trên mặt xuất hiện một tia kinh ngạc hiếm có, nhìn về phía La Tiểu Khả.

Nơi này mà cũng có thể chú ý đến được, trong mắt người này có kính hiển vi sao?

“…… Là của cậu ấy.” Nguyên Dục nói.

“Cậu mặc áo cậu ấy làm gì?” La Tiểu Khả chú ý đến trong tay hắn đang cầm một chiếc áo, lại nghĩ đến hướng đi của Nguyên Dục, còn có mỗi khi gặp phải hai người này đều là ở với nhau, trí tưởng tượng bay cao, cậu ta “Ồ” một tiếng thật dài, sau đó gượng cười nói, “Quan hệ của hai người thật là tốt.”

“……” Hắn lười phải giải thích.

Lạc Tinh Vũ lo lắng Nguyên Dục không đợi mình mà đi trước, vội vội vàng vàng rửa mặt, thay quần áo rồi xách balo chạy ra cửa. Kết quả lại thấy Nguyên Dục vẫn đang đứng ngoài hành lang, nói chuyện phiếm với La Tiểu Khả.

“Các cậu đang nói chuyện gì thế?” Lạc Tinh Vũ đi qua, nhìn về phía Nguyên Dục hỏi, “Lấy được chìa khóa dự phòng chưa?”

Nguyên Dục nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu “Ừ” một tiếng, sau đó không nói thêm gì nữa mà mở cửa đi vào phòng.

Lạc Tinh Vũ nhìn Nguyên Dục đi vào, lại hỏi La Tiểu Khả thêm một lần nữa: “Hai cậu vừa nói chuyện gì vậy?”

“Không có gì, không có gì.” La Tiểu Khả thâm sâu nở nụ cười, đi ra sau lưng Lạc Tinh Vũ thu áo đồng phục, lại nhảy nhót trở về vỗ vỗ vai cậu, “Cố lên, tôi coi trọng các cậu.”

Lạc Tinh Vũ đầy đầu dấu chấm hỏi.

La Tiểu Khả đi đến cửa phòng mình, trước khi đóng cửa lại bồi thêm một câu: “Không sinh con được cũng không được chia tay đâu đó.”

Sau khi cửa đóng lại, Lạc Tinh Vũ mới dần dần ý thức được La Tiểu Khả vừa nói cái gì. Cậu cảm thấy trong chuyện này nhất định có sự hiểu lầm gì đó, nhưng càng nảy sinh nghi ngờ đối với câu nói cuối cùng kia của cậu ta nhiều hơn.

La Tiểu Khả cho rằng Nguyên Dục là Beta, nhưng thật ra lại không phải.

Mặc dù năng lực sinh dục của Omega nam còn thấp hơn Alpha nữ, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có. Chỉ là hầu hết bọn họ đều yêu đương với Alpha mà thôi.

Beta nam sẽ khiến Omega nam mang thai ư?

Ý tưởng trong đầu Lạc Tinh Vũ càng lúc càng lớn, suy nghĩ cũng càng ngày càng sâu, mãi đến khi Nguyên Dục trở ra một lần nữa vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.

Nguyên Dục thay đồng phục, đeo balo màu đen, nhìn ánh mắt Lạc Tinh Vũ có chút dại ra, dừng một chút nói: “Quần áo giặt sạch rồi sẽ trả lại cậu sau.”

Lạc Tinh Vũ đang suy nghĩ đến con của hai người bọn họ sẽ trông như thế nào, nghe được giọng nói của Nguyên Dục mới đột nhiên hoàn hồn: “Hả? À, không sao, cậu không trả cũng không sao mà.”

Nguyên Dục khó hiểu liếc nhìn Lạc Tinh Vũ một cái, hắn không biết Lạc Tinh Vũ đang suy nghĩ cái gì trong đầu, chỉ cho là cậu vẫn còn chưa tỉnh ngủ, nhàn nhạt mà nói: “Đi thôi.”

Lạc Tinh Vũ gật gật đầu: “Được.”

Hai người cùng nhau đi xuống lầu, khi đi qua máy đo lường tin tức tố Nguyên Dục cố tình chú ý một chút. Máy đo lường mở ra, lúc Lạc Tinh Vũ đi qua không có bất cứ phản ứng gì.

Nguyên Dục lại nhìn chằm chằm cổ Lạc Tinh Vũ một lúc lâu, hắn xác thực ngửi thấy một loại hương vị rất nhạt nhưng chắc chắn có tồn tại. Chẳng lẽ là mùi thơm cơ thể của Lạc Tinh Vũ?

“Nhà ăn bên kia hiện giờ chắc chắn rất đông người.” Vừa ra khỏi ký túc xá, Lạc Tinh Vũ đã thấy từng nhóm học sinh đi về hướng nhà ăn, bèn quay đầu lại nhìn Nguyên Dục nói, “Tiết tự học buổi sáng kết thúc thì tổ chức lễ khai giảng, chúng mình chờ đến lúc đó lại đi đi.”

Hai người bọn họ đều là bệnh nhân, không tham gia lễ khai giảng được, vừa lúc có thể tranh thủ đi ăn sáng luôn.

Nguyên Dục gật đầu “Ừ” một tiếng.

Kết quả sắp kết thúc tiết tự học buổi sáng, Lạc Tinh Vũ lại bị Lưu Thiều gọi đi.

Bởi vì cậu chưa làm xong bài tập hè.

Lạc Tinh Vũ bị Lưu Thiều hung hăng dạy dỗ một trận, cưỡng chế cậu đứng ở cửa văn phòng làm bù hết bài tập. Lần này cho dù cậu có giả bộ đáng thương như thế nào cũng đều vô tác dụng.

Trong khu dạy học vắng ngắt, tất cả học sinh đều đi đến sân thể dục tham gia lễ khai giảng. Thời điểm nghe thấy tiếng nhạc tập hợp dừng lại, Nguyên Dục mới đứng dậy đi ra khỏi phòng học, chuẩn bị đi mua đồ ăn sáng.

Từ đằng xa hắn đã trông thấy Lạc Tinh Vũ dựa vào tường, mặt ủ mày ê mà nhìn vở bài tập, bút nắm ở trong tay, nửa ngày trời cũng không viết nổi một chữ.

Lạc Tinh Vũ rất nhanh đã phát hiện ra hắn, sau đó thì nhìn về phía hắn bằng một đôi mắt cực kỳ đáng thương.

Nguyên Dục dừng lại ở đầu cầu thang, cách Lạc Tinh Vũ mấy mét, đối diện với cậu vài giây.

“…… Cậu muốn ăn cái gì?”

Lúc Nguyên Dục xách một túi bánh bao đi qua sân thể dục, trên sân thể dục vẫn còn đang tiến hành nghi thức kéo cờ.

Hắn nhìn cờ đỏ chậm rãi được kéo lên không trung, bay lượn phấp phới ở trong gió, đột nhiên cảm thấy có chút nghi ngờ nhân sinh.

Khi hắn đưa bánh bao cho Lạc Tinh Vũ, còn quay về lớp lấy cho cậu hộ sữa, hắn lại càng thêm hoài nghi nhân sinh.

Lạc Tinh Vũ ăn hết hai cái bánh bao, lúc đang chuẩn bị ăn thêm cái thứ ba, thì Lưu Thiều đột nhiên xuất hiện ở đầu cầu thang.

Cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lạc Tinh Vũ đang cầm bánh bao, ánh mắt trở nên sắc bén ngay tắp lự, chậm rãi mà đi tới chỗ cậu: “Cô bảo em làm bù bài tập, em lại còn đứng ở đây ăn vụng?”

Lạc Tinh Vũ lập tức bẹp miệng nói: “Em vẫn chưa ăn sáng cô ơi.”

“Bớt giả bộ đáng thương đi, đối với cô vô tác dụng.” Lưu Thiều nói thì nói như vậy, nhưng cũng không truy cứu cậu nhiều. Cô chú ý tới Nguyên Dục đang đứng ở bên cạnh, đưa tờ phiếu điểm trong tay qua, “Vừa lúc cô cũng muốn tìm em, kỳ thi lần này em làm bài rất tốt.”

Nguyên Dục nhìn phiếu điểm, không ư hử gì, nhưng Lạc Tinh Vũ lại chen vào góp vui: “Tốt thế nào?”

“Hạng nhất toàn khối, em cảm thấy thế nào?” Thái độ của Lưu Thiều trở nên gay gắt, trừng mắt nhìn Lạc Tinh Vũ, đến mức phiếu điểm trong tay cũng run run rẩy rẩy, “Người ta thi đạt hạng nhất, còn em? Thiếu chút nữa đã thành hạng nhất từ dưới đếm lên! Đã vậy rồi em còn không chịu làm bài tập đầy đủ, có phải muốn cô nói chuyện với ba mẹ em không?”

Lạc Tinh Vũ hoàn toàn không bị Lưu Thiều dọa sợ, cậu nhìn cái tên đầu tiên trong phiếu điểm, lại ngẩng đầu nhìn về phía người thật: “Oaaa ——”

“Oa cái gì mà oa.” Lưu Thiều có chút cạn lời mà nhìn cậu một cái, nếu không phải vì giữ gìn hình tượng giáo viên thì cô đã để trợn trắng mắt rồi, “Bạn cùng bàn của em ưu tú như vậy, em cũng không thể quá kém được, không biết chỗ nào thì phải chủ động hỏi cậu ấy.”

Lạc Tinh Vũ lập tức vâng vâng dạ dạ mà gật đầu: “Em định hỏi bài tập hè nhưng không kịp ạ.”

“Đây là nguyên nhân em không làm xong à? Lúc em làm bài tập hè đã biết lớp chúng ta có học bá chuyển đến sao?” Lưu Thiều không muốn tiếp tục rối rắm với cậu, thở dài nói, “Được rồi, cô thấy em cũng không thiếu bao nhiêu bài nữa, mau chóng làm bù đi, làm xong thì về lớp.”

“Em……Bài còn thiếu em đều không biết làm.” Lạc Tinh Vũ vẻ mặt ai oán nói, “Cô Lưu ơi, em còn phải đứng một chân nữa.”

“Tôi đây còn phải mời em đến văn phòng hầu hạ nữa à?” Lưu Thiều nói, “Đứng thế này sẽ giúp em nâng cao trí nhớ. Bài tập không biết làm đúng không? Nguyên Dục, em dạy cho bạn.”

Nguyên Dục: “……?”

Hắn có thể nói hắn cũng không biết không.

Lạc Tinh Vũ vừa nghe là Nguyên Dục dạy mình, vẻ mặt không tình nguyện lập tức tiêu tán, tích cực bảo đảm với Lưu Thiều: “Cô Lưu cô yên tâm, em chắc chắn sẽ làm hết, chỉ còn mấy bài nữa là xong rồi.”

Lưu Thiều hừ một tiếng đi vào văn phòng, Nguyên Dục đứng ở chỗ cũ một lúc, rồi đi đến bên cạnh Lạc Tinh Vũ.

Lạc Tinh Vũ cầm vở bài tập toán. Cậu đang đọc một câu trắc nghiệm, câu hỏi còn chưa đọc xong đã nghe thấy Nguyên Dục nói: “Câu này chọn B.”

Lạc Tinh Vũ nâng bút khựng lại một chút, sau đó thì ngoan ngoãn mà viết một chữ B vào trong ngoặc, rồi quay đầu nhìn về phía Nguyên Dục: “Vì sao?”

Nguyên Dục liếc mắt một cái đã thấy cậu làm sai hơn phân nửa bài tập, thật sự không muốn giải thích lý do “Vì sao” quá mức cao siêu.

Nguyên Dục: “Bởi vì ACD đều sai.”

“……”

Hai người cứ như vậy vừa nói vừa viết hết một tiết, mãi đến khi lễ khai giảng kết thúc, học sinh ồn ào chạy lên lầu, Lưu Thiều mới đại phát từ bi mà thả Lạc Tinh Vũ đi.

Bài tập của Lạc Tinh Vũ vẫn làm chưa xong, Lưu Thiều lại cho cậu thêm thời gian hai ngày, hơn nữa còn giao nhiệm vụ giám sát đối phương cho Nguyên Dục.

Nguyên Dục chỉ có thể chấp nhận.

Chuyện Nguyên Dục xếp hạng nhất rất nhanh đã truyền ra cả khối. Lớp thường mà có học sinh xếp hạng nhất đã hiếm lắm rồi, hơn nữa người này còn là học sinh tạm nghỉ học một năm, cho nên hầu như lớp nào cũng có người chạy tới vây xem, tới giữa trưa thì càng có nhiều người kéo đến hơn nữa.

Nhìn Nguyên Dục đen mặt, một câu cũng không nói mà phân phát đề cương ôn tập của mình, Lạc Tinh Vũ đột nhiên liền cảm thấy đãi ngộ của bản thân sáng nay thực sự là quá tốt.

Mặc dù khu dạy học nghiêm cấm phóng thích tin tức tố, người đông cũng không gây ảnh hưởng đến Nguyên Dục, nhưng cậu cảm thấy sắc mặt của Nguyên Dục đã đen hơn đáy nồi rồi.

Lạc Tinh Vũ dựa vào tường, suy nghĩ xem phải làm thế nào mới giải cứu được Nguyên Dục từ giữa nhóm người ra. Cửa sổ bằng kính bên người bỗng nhiên bị gõ hai tiếng, cậu quay sang liền thấy Giang Thần Huy đứng ở bên ngoài, đang híp mắt cười vẫy tay với mình.

Lạc Tinh Vũ đi ra ngoài, hỏi hắn: “Tìm tao có việc?”

“Không có việc thì không thể tìm mày à, vô tình quá đi mất.” Giang Thần Huy nói xong câu đó, giọng điệu lại khôi phục bình thường nói, “Tao tới xem hạng nhất toàn khối thôi.”

Lạc Tinh Vũ nhìn vào trong phòng học rồi quay đầu lại xua tay với Giang Thần Huy: “Hạng nhất toàn khối không muốn nhìn thấy mày, mau biến đi.”

Giang Thần Huy bị Lạc Tinh Vũ chọc cười, nói: “Mày cũng không phải con giun trong bụng nó. Thôi được rồi, tao tới hỏi một chút thôi, chúng mày hiện tại thế nào rồi?”

Lạc Tinh Vũ lúc này mới nhớ tới, mấy ngày nay cũng chưa liên lạc với Giang Thần Huy, hắn còn không biết chuyện giữa cậu với Nguyên Dục.

“Tao tỏ tình với cậu ấy rồi.” Lạc Tinh Vũ nói.

“Nhanh như vậy đã tỏ tình rồi?” Giang Thần Huy kinh ngạc, “Mày biết rõ đặc tính của nó rồi à?”

“Biết rõ rồi, cậu ấy không phải Alpha.” Giọng điệu của Lạc Tinh Vũ vô cùng nghiêm túc nói, “Tao hiện tại đang theo đuổi cậu ấy. Sắp cưa đổ rồi, mày đừng làm tao thêm phiền nữa.”

Giang Thần Huy nhìn Nguyên Dục, thật sự không quá tin tưởng câu nói “Sắp cưa đổ rồi” của Lạc Tinh Vũ mà nhún nhún vai.

Giang Thần Huy lại nói chuyện phiếm với Lạc Tinh Vũ thêm mấy câu thì đi lên tầng. Lạc Tinh Vũ đang đứng bên ngoài phơi nắng, thì Nguyên Dục đi ra.

Hắn xoay người đi về phía nhà vệ sinh, Lạc Tinh Vũ không nói hai lời đuổi theo sau: “Cậu có thấy phiền không?”

Nguyên Dục liếc mắt nhìn Lạc Tinh Vũ một cái rồi lại nhìn về phía trước: “Ừ.”

Hắn cảm thấy so với đám người kia, thì Lạc Tinh Vũ cũng không khiến người khác cảm thấy quá phiền phức.

Chẳng qua những người kia đều chỉ là đi hóng hớt, qua mấy ngày liền thôi. Vừa nghĩ như vậy lại cảm thấy loại càn quấy của Lạc Tinh Vũ càng phiền toái hơn.

Sắp đến thời gian nghỉ trưa, trên hành lang đã không còn người nào. Nguyên Dục vừa đi tới nhà vệ sinh thì có một người xuất hiện ở đầu cầu thang.

Tuy đối phương không cao bằng Nguyên Dục, nhưng dáng người cường tráng hơn không ít, ngũ quan đừng nói là đoan chính, vừa nhìn đã biết không phải là người tốt rồi.

Gã nhìn thấy Nguyên Dục, khinh miệt cười: “Trùng hợp ghê, tao đang chuẩn bị đi xem hạng nhất toàn khối đây.”

Mặt Nguyên Dục không chút biểu tình, làm lơ gã đi vào nhà vệ sinh. Lạc Tinh Vũ thì nhíu mày trừng người nọ.

Người nọ khoanh tay đánh giá Nguyên Dục từ trên xuống dưới, trong mắt đầy khiêu khích, liên tục châm chọc nói: “Một năm không gặp, hình như mày vẫn không có thay đổi gì thì phải? À, vẫn có nhỉ, nghe nói mày phân hoá thành Beta hả?”

Lạc Tinh Vũ tiến lên một bước, cau mày nói: “Mày là ai? Phân hoá thành Beta thì liên quan gì đến mày?”

Người nọ dường như vừa mới chú ý đến Lạc Tinh Vũ, bèn quay sang Nguyên Dục nói: “Chậc, nhanh vậy mà đã có tuỳ tùng rồi? Đúng là không nhìn ra đấy, không phải mày vẫn luôn độc lai độc vãng sao? Chảnh như chó mà vẫn còn có người cam tâm tình nguyện lấy mặt nóng dán mông lạnh hả?”

Lạc Tinh Vũ nghe vậy có chút sửng sốt, nhưng Nguyên Dục đã đi vòng lại, kéo Lạc Tinh Vũ ra sau lưng, rồi đứng chắn trước mặt cậu, sau đó thì cau mày nhìn người nọ, đôi đồng tử màu đen cực kỳ mất kiên nhẫn: “Xem xong chưa? Xong rồi thì cút.”

Lạc Tinh Vũ vẫn còn đang kinh ngạc vì bị người khác gán cho cái mác “la liếm”. Cậu nhìn xuống cổ tay đang bị Nguyên Dục nắm, rồi lại nhìn hắn đứng chắn ở phía trước, ý thức được đối phương đang bảo vệ mình.

Nguyên Dục vậy mà lại bảo vệ mình! Lúc trước bản thân còn nói sẽ bảo vệ Nguyên Dục thật tốt, kết quả lại là được người ta bảo vệ!

Lạc Tinh Vũ lập tức nhíu mày, từ sau lưng Nguyên Dục ló đầu ra, không cam lòng yếu thế mà trừng mắt nhìn người nọ, hung ác nói: “Không nghe thấy à? Biến nhanh! Mày còn không biến thì tao mách giáo viên!”

Nguyên Dục: “……”
Continue Reading Next Chapter

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.