[Hoàn] Ngọt, Chính Là Ngắn

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: Long Thất Tình trạng tác phẩm: Hoàn (26 chương). Biên tập: Ngũ Hành Khuyết Thiên Nguồn QT: Wikidich Tình trạng edit: Hoàn. Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Đoản văn. Tuyển tập đoản văn. Lần này rất ngắn, ngắn đến long trời lở đất. Cốt truyện cẩu huyết, sấm đánh ầm ầm, tác phẩm tiêu khiển, không thích đừng nhảy hố!!! Tag: Yêu sâu sắc. Vai chính: Rất nhiều ┃ Vai phụ: Rất ít┃ Cái khác: Long ngọt ngào. BẢN EDIT HOÀN TOÀN PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC, KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Status:
Complete
Chapters:
4
Rating:
n/a
Age Rating:
16+

Xin lỗi, tôi yêu cậu

Thụ: Trang Trạch

Công: Chu Vân Thần

1.

Trang Trạch thích Chu Vân Thần, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã bị hắn câu mất hồn mất vía.

Chương trình học của ngành khoa học – công nghệ vừa nhàm chán lại vô vị muốn chết, Chu Vân Thần chính là ánh sáng duy nhất trong cả cái phòng học này, sáng đến mức khiến Trang Trạch quên cả cơn buồn ngủ.

Trang Trạch lén lút quan sát Chu Vân Thần, nhìn cánh tay hắn đặt trên bàn học, nhìn ngón tay hắn động bút viết bài, nhìn nét mặt chuyên chú của hắn, ảo tưởng tầm mắt hắn sẽ nhìn về phía mình.

Nhưng đáng tiếc, một lần cũng không có.

Mà Trang Trạch cũng không dám tới gần hắn.

Cậu đã biết tên hắn, đã biết số điện thoại của hắn, biết ký túc xá của hắn, biết câu lạc bộ của hắn, cũng biết cả bạn gái hắn.

Nữ sinh đó rất xinh đẹp, tựa như cơn gió ngày hè, một đầu tóc dài vàng óng như thể cuốn lấy trái tim đàn ông. Trang Trạch lặng lẽ nhìn, không có cách nào rời đi, càng không có cách nào ở lại chúc phúc.

Trước máy bán hàng tự động, Chu Vân Thần chặn Trang Trạch lại.

Trang Trạch bị hắn làm sợ hết hồn, trái tim cậu đập thật nhanh, thế nhưng ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn một cái cũng chẳng có.

Chu Vân Thần hỏi cậu: “Cậu thích La Tuệ Nghiên à?” La Tuệ Nghiên là ai?

À, là cô bạn gái tóc vàng xinh đẹp của Chu Vân Thần đây mà.

Trang Trạch nói: “Đúng.”

Giọng Chu Vân Thần lạnh lùng: “Cô ấy là bạn gái tôi.”

Trang Trạch rũ mắt: “Tôi biết.”

Chu Vân Thần tới gần cậu, uy hiếp nói: “Đừng có đến gần cô ấy.”

Trang Trạch dừng một chút, cố lấy dũng khí cả nửa đời người nói: “Tôi sẽ không đến gần cậu ấy, nhưng tôi thích cậu ấy.”

Cảm nhận được sự lạnh lẽo giữa đêm xuân, Trang Trạch ngẩng đầu lên bộ dáng giống như mặt trời ban trưa, tình yêu nồng cháy dấy lên một mồi lửa nóng bỏng ở trong lòng người.

Chu Vân Thần bị chọc điên.

Trang Trạch cứ tưởng bản thân sẽ bị ăn một đấm, thế nhưng Chu Vân Thần chỉ tới gần cậu, dùng thanh âm trầm thấp mà nói: “Cô ấy không thể thích cậu đâu.”

Trang Trạch ngửi được mùi hương sạch sẽ của hắn, cong môi khẽ mỉm cười: “Tôi biết.”

Chu Vân Thần chỉ cảm thấy nụ cười kia chói mắt đến cực điểm, hắn lặp lại nói: “Cô ấy tuyệt đối sẽ không thích cậu.”

Trang Trạch gật đầu: “Không sao.”

Chu Vân Thần nện một quyền vào máy bán hàng tự động, gắt gao nhìn cậu chằm chằm: “Cho dù cô ấy không thích cậu, cậu cũng vẫn thích cô ấy sao?”

Lần này Trang Trạch không nhìn hắn, cậu cúi đầu, nhìn mũi giày của hai người sắp chạm vào nhau, nhẹ giọng nói: “Thích cậu ấy là chuyện của tôi, tất cả những thứ khác đều không liên quan.”

“Cậu……” Chu Vân Thần cuối cùng cũng không đánh cậu, dường như để hả giận nên ném đồ uống trong tay vào thùng rác ở phía xa. Giống như lúc hắn ném bóng vào rổ vậy, chuẩn xác, không mắc sai lầm, kể cả là đang tức giận, vẫn đẹp trai y như cũ.

Trang Trạch nhìn bóng lưng Chu Vân Thần rời đi, thầm nghĩ: Lời muốn nói đều được nói ra hết, thật là tốt.

2.

Nửa năm sau, dưới ánh nắng rực rỡ trong sân thể dục, nữ sinh tóc vàng xinh đẹp La Tuệ Nghiên cùng một học sinh thể chất hôn nhau.

Trang Trạch nhìn thấy ánh mắt tăm tối của Chu Vân Thần, trái tim khẽ thắt lại.

Chu Vân Thần với nam sinh thể chất đánh nhau một trận, La Tuệ Nghiên la thét chói tai bảo bọn họ dừng tay, nhưng hai người con trai vẫn giống như sư tử bị cướp mất lãnh địa, không ai chịu nhượng bộ ai.

Mắt thấy khóe miệng Chu Vân Thần rỉ máu, Trang Trạch không chút nghĩ ngợi bèn xông lên. Cậu không biết đánh nhau mà chỉ xông lên theo bản năng, trong đầu là một mảnh trống rỗng.

Nam sinh thể chất nóng nảy, chỉ cho là trợ thủ của Chu Vân Thần, hùng hùng hổ hổ giáng cho Trang Trạch một đấm.

Trang Trạch ôm bụng ngã xuống đất, đầu óc nổ vang, sắc mặt tái nhợt.

Chu Vân Thần giận điên lên, đánh nam sinh thể chất mặt mũi sưng vù.

Về sau giáo viên chạy tới, ba người bọn họ bị kỷ luật, Trang Trạch cùng Chu Vân Thần đứng ở ngoài hành lang.

Chu Vân Thần trầm mặc hồi lâu, nghĩ đến Trang Trạch vừa liều mạng xông lên, thấp giọng hỏi: “Cô ta có gì đáng để cậu thích?”

Bụng Trang Trạch đau nhói, nhưng vẫn không thể so với nỗi đau trong tim, cậu không trả lời được vấn đề này, bởi cậu cũng rất muốn hỏi hắn.

Cô ta có gì đáng để cậu thích, thích đến mức vì cô ta mà đi đánh nhau với người khác.

Cậu nhớ như in bộ dáng hung hăng kia của Chu Vân Thần, cậu chưa bao giờ thấy hắn tức giận như thế, giống như là muốn đánh chết tên con trai đã cướp đi người con gái của hắn vậy.

Đó không chỉ là tức giận, mà còn đau lòng nữa. Trang Trạch càng nghĩ lại càng khó chịu.

Chu Vân Thần nhíu mày, hắn nhìn chằm chằm mặt đất, nắm tay siết chặt, nói nhỏ: “Cô ta có gì đáng để cậu thích chứ?”

Trang Trạch cứ tưởng Chu Vân Thần đang tự nói với bản thân: La Tuệ Nghiên phản bội, khiến hắn bị tổn thương, cho nên hắn mới tự chất vấn chính mình như vậy.

Cậu hơi hé miệng, cổ họng đắng chát, nói: “Thích thì thích, cần gì lý do chứ.”

Nghe được những lời này, sắc mặt Chu Vân Thần lại càng thêm âm trầm.

Trang Trạch không dám nhìn hắn, chỉ có thể đứng dựa vào tường, m thầm gặm nhấm nỗi đau không biết từ đâu truyền đến kia.

Thích một người thì làm gì có lý do chứ?

Cậu thích Chu Vân Thần, không có lý do. Chu Vân Thần thích La Tuệ Nghiên cũng không có lý do. mà La Tuệ Nghiên lại thích người khác, vẫn là không có lý do.

Tình yêu vốn dĩ không phải một bài toán, nào có nhiều công thức để suy luận đến thế.

3.

Nửa tháng sau, Trang Trạch cùng Chu Vân Thần tham gia một cuộc thi toán học.

Trang Trạch cảm thấy vô cùng hoang đường, Chu Vân Thần thành tích tốt, đương nhiên là có thể tham gia, nhưng cậu thì tính là cái gì chứ?

À, từ khi cảm nắng Chu Vân Thần, cậu liền thích hết thảy những thứ hắn thích, bao gồm cả môn toán học chán ngắt, vô vị này.

Toán học không phải là tình yêu, chỉ cần bạn toàn tâm toàn ý đối đãi nó thì sẽ nhận được trái ngọt.

Cuộc thi kết thúc, đội trưởng dẫn cả nhóm đi ăn cơm, lần đầu tiên Trang Trạch được ngồi chung một chỗ với Chu Vân Thần.

Bây giờ đã có thể khống chế chính mình, có thể không nhìn hắn nữa. Chỉ là cách nhau gần như vậy, tim cậu vẫn đập có chút nhanh, niềm vui vẻ không cách nào hình dung được này khiến cho đồ ăn trước mắt đều trở nên ngon miệng cực kỳ.

Cậu không biết mọi người đang nói cái gì, thế nhưng những lời Chu Vân Thần nói cậu lại nhớ đến rõ ràng rành mạch.

Hắn đối chiếu đáp án với cậu.

Trang Trạch vô cùng biết ơn trí nhớ của bản thân, cậu nhớ rõ ràng, nói năng lưu loát, cậu nhìn thấy khóe miệng tươi cười của Chu Vân Thần, cảm thấy bản thân cách hắn càng thêm gần, thật tốt.

Mọi người uống rượu xong, tửu lượng của Trang Trạch rất tốt, tửu lượng của Chu Vân Thần vậy mà cũng rất tốt.

Một bàn người say lắc say lơ, chỉ còn hai người bọn họ là tỉnh táo. Không, có lẽ cậu cũng không tỉnh táo, cậu cảm thấy Chu Vân Thần vẫn luôn nhìn mình, cảm thấy tầm mắt của Chu Vân Thần dính ở trên người mình, cảm thấy Chu Vân Thần muốn nói chuyện với mình.

Chắc chắn là say rồi, nếu không làm sao lại có một giấc mộng tốt đẹp đến vậy chứ.

Lúc rời khỏi khách sạn, trong bóng đêm xuất hiện một vệt màu vàng giống chiếc gai đâm vào lòng Trang Trạch.

La Tuệ Nghiên chạy tới, hai má ửng đỏ, trong mắt đều là hơi nước: “Em không yêu anh ta, chỉ vì em giận anh thôi. Chúng mình làm lành đi, chúng mình làm lành đi có được không anh?”

Trang Trạch giống như gặp sét đánh, một chút men say kia cũng biến mất hoàn toàn, thức dậy khỏi cơn mơ, đau khổ trong hiện thực khiến cậu chật vật không chịu nổi.

Chu Vân Thần nhìn về phía cậu, liếc mắt một cái nhìn thấy sắc mặt tái nhợt cùng đôi môi đang run rẩy, càng nhìn thấy rõ những thống khổ xen lẫn không cam tâm trong đáy mắt cậu.

Chu Vân Thần mím môi, ngay cả khi nữ sinh bổ nhào vào trong lồng ngực mình cũng không phát hiện ra.

La Tuệ Nghiên hạnh phúc chôn mặt trong ngực hắn, khóe miệng ngọt ngào hóa thành độc dược, ăn mòn lồng ngực Trang Trạch.

Trang Trạch miễn cưỡng cười cười: “Tôi…… Tôi đưa bọn họ về trước.”

Mặt Chu Vân Thần không chút biểu cảm: “Ừ.”

Trang Trạch xoay người rời đi, tự đáy lòng hâm mộ người say rượu, say rồi thật tốt, cho dù bị tai nạn cũng chẳng có gì đáng sợ hết.

4.

Trang Trạch với Chu Vân Thần ở chung một phòng đôi, mà giờ phút này chiếc giường bên cạnh cậu lại trống không. Chăn đệm màu trắng ngay ngắn nổi bật trong ánh đèn mờ tựa như tấm màn che ở đám tang, tối tăm lại tĩnh mịch.

Trang Trạch nhìn trần nhà, ảo tưởng bản thân đang bị thương, vùi mình trong tuyết trắng, chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ đi tới một thế giới khác.

“Cạch” một tiếng, cửa mở. Chu Vân Thần nồng nặc mùi rượu đi vào phòng.

Trang Trạch kinh ngạc đứng dậy. Chu Vân Thần nắm chặt cổ tay của cậu, như thể sợ cậu chạy mất. Hắn nhìn cậu chằm chằm, hai con mắt đỏ sậm: “Cô ta đang ở phòng bên cạnh.”

Trái tim Trang Trạch đột nhiên căng thẳng, không hiểu hắn có ý gì.

Chu Vân Thần nhìn cậu chăm chú, gần như gằn từng chữ một nói: “Cô ta đang tắm ở phòng bên, đang chờ tôi.”

Trang Trạch không dám nhìn hắn, môi mỏng khẽ động: “Vậy cậu qua đấy đi.”

Chu Vân Thần ép cậu nhìn mình: “Tôi sẽ ngủ với cô ta.”

“Ồ.” Mặt Trang Trạch tái mét, giọng nói cũng nhẹ đến kỳ cục.

“Cậu……” Chu Vân Thần vốn là một gã đao phủ, đang trực chờ chém xuống, thế nhưng giờ phút này, lại giống như bị trói trên chiếc giá treo cổ, “Cậu vẫn thích cô ta sao?”

Trang Trạch nói: “Đúng vậy, vẫn thích cậu ấy.” Làm sao mới có thể không thích hắn nữa đây? Cậu cũng rất muốn biết.

Chu Vân Thần dường như bị rút sạch toàn bộ sức lực, điên cuồng trong mắt cũng tan đi, hắn suy sụp nói: “Cô ta không thích cậu đâu.”

Trang Trạch chỉ có thể trả lời hắn: “Không sao.” Từ lúc bắt đầu là tự cậu đa tình, hết thảy quả báo đều là cậu đáng nhận.

Chu Vân Thần đi rồi, Trang Trạch nằm ở trên giường, nhắm hai mắt lại. Bọn họ ở phòng bên cạnh sao?

Cách âm thật tốt.

Thật tốt, cách âm thật tốt.

Trang Trạch bị khát tỉnh, người uống rượu xong đều sẽ như vậy, nửa đêm khát nước không chịu được.

Trang Trạch phát hiện trong phòng không có nước, cậu cũng không buồn ngủ, bèn xuống lầu đi dạo một vòng, cậu nhớ cách đó không xa hình như có một cửa hàng tiện lợi.

Nhưng vừa mở cửa ra, bóng dáng Chu Vân Thần lại đập ngay vào mắt.

Thanh niên cao lớn dựa vào vách tường màu đỏ sẫm, hai chân dài giao nhau, tựa như rất mệt mỏi. Sống lưng hơi cong, tóc mái rũ xuống che khuất đôi mắt, chỉ để lộ ra đôi môi đơn bạc cùng chiếc cằm thon gầy.

Trang Trạch ngây ngẩn cả người. Chu Vân Thần cũng ngây ngẩn cả người.

Một người không nghĩ đến người nọ sẽ đứng ở đây, một người lại không ngờ tới người kia sẽ ra ngoài.

Chu Vân Thần nhìn về phía cậu, dừng một chút hỏi: “Sao vậy?”

Trang Trạch nhìn nhìn phòng bên cạnh. Chu Vân Thần xoa xoa tóc, bực bội nói: “Cô ta đi rồi.”

Trang Trạch không muốn biểu hiện ra ngoài, nhưng vẫn giống như trút được gánh nặng mà đáp một tiếng: “Ừ.”

Chu Vân Thần tự giễu nói: “Vui không? Cô ta vẫn độc thân.”

Trang Trạch không sao vui cho nổi, bởi vì đối phương có độc thân hay không đều chẳng liên quan đến cậu. Sau cô gái tóc vàng sẽ còn cô gái tóc đỏ, cô gái tóc đen, nói tóm lại, không có khả năng là cậu.

Chu Vân Thần lại xoa xoa mái tóc như thể thực phiền muộn, có chút buồn bực nói: “Tôi đi mua nước cho cậu.”

Trang Trạch nói: “Không cần đâu, để tôi tự đi.”

“Quay lại!” Giọng nói của Chu Vân Thần cực kỳ hung ác.

Trang Trạch đáp một tiếng: “Được….”

5.

Chu Vân Thần đến cửa hàng tiện lợi mua mấy bình nước khoáng cùng một chai rượu Nhị Oa Đầu sao đỏ, 52 độ, rượu rất nặng.

Lúc hắn trở lại, Trang Trạch vẫn còn đứng ở cạnh cửa, cậu cúi đầu, mím chặt môi, thoạt nhìn có chút khiếp nhược và hèn nhát. Nhưng Chu Vân Thần biết, chỉ cần người này ngẩng đầu lên, thì cặp mắt kia sẽ tỏa sáng rực rỡ, mang theo một loại quật cường cùng kiên định không cách nào lay động.

Chu Vân Thần rời tầm mắt, đưa nước cho cậu.

Trang Trạch nhận nước, nhìn thấy chai rượu Nhị Oa Đầu trong túi tiện lợi.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Chu Vân Thần, Chu Vân Thần vặn nắp chai, trực tiếp dốc vào miệng.

Môi Trang Trạch khẽ mấp máy, cuối cùng vẫn khuyên nhủ: “Cô ấy…… chắc chắn rất thích cậu. Cậu tha thứ cho cô ấy đi, cậu……”

Chu Vân Thần hung ác mà trừng cậu.

Trang Trạch im miệng.

Trầm mặc hồi lâu, một người uống nước, một người uống rượu, hai người cùng ở trong một căn phòng, cùng nghĩ về nhau, nhưng đều rất đau khổ.

Trang Trạch cảm thấy bản thân sắp bị mùi rượu làm cho say rồi: “Đừng uống nữa.”

Đôi mắt Chu Vân Thần rất sáng, không chỉ không có men say mà tựa hồ càng tỉnh táo, hắn nhìn cậu chằm chằm, dùng ánh mắt không cách nào hình dung nổi mà nhìn thật chăm chú.

Trong giọng nói của Chu Vân Thần mang theo tia khàn khàn cổ quái: “Cậu có sợ không?”

Trang Trạch không hiểu: “Sợ cái gì?”

Chu Vân Thần cười cười: “Đúng vậy, cậu thì có gì phải sợ chứ.”

Trang Trạch không muốn khuyên hắn nữa, hắn muốn mượn rượu giải sầu, vậy thì cứ làm đi, có lẽ uống rồi sẽ khiến hắn quên đi cô gái kia.

Thời gian chậm rãi trôi đi, lúc trời gần sáng, Chu Vân Thần mới chìm vào giấc ngủ.

Hắn ngồi trên tấm thảm, tựa người vào chân giường, gục đầu xuống mà ngủ. Một chân hắn gập lại, một chân thì duỗi ra.

Trang Trạch cảm thấy chiếc chân đang duỗi ra kia của hắn thẳng tắp thon dài, trông đẹp ơi là đẹp, lại cảm thấy chiếc chân đang gập lại của hắn càng đẹp mắt hơn nhiều, đầu gối hữu lực, cẳng chân căng chặt, dường như có thể nhảy bật lên chỉ trong nháy mắt.

Trang Trạch không dám đánh thức hắn, cậu chỉ lẳng lặng nhìn, trong lòng dấy lên niềm hạnh phúc.

Có lẽ đây chính là khoảng cách thích hợp nhất giữa bọn họ nhỉ?

Sau khi trở về, bọn họ sẽ không gặp lại nữa, Trang Trạch không dám làm bạn với hắn, thật sự quá đau khổ.

Song, cậu cũng không thể cách hắn quá xa, như vậy sẽ càng đau khổ hơn.

Cứ thế này cũng tốt, cậu vẫn có thể nhìn thấy hắn, mà không cần phải tới quá gần.

Con người một khi được thỏa nguyện thì sẽ không nảy sinh lòng tham khiến người khác chán ghét.

Trời vừa tờ mờ sáng, Chu Vân Thần khẽ động đậy một chút.

Trang Trạch vội vã nhắm mắt giả vờ ngủ.

Chu Vân Thần tỉnh lại, nhíu mày nhìn về phía Trang Trạch.

Trang Trạch không chắc hắn có đang nhìn mình hay không, chẳng qua cậu không giỏi giả vờ, cho nên vẫn mở bừng mắt ra.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đồng thời quay mặt đi.

Chu Vân Thần cúi đầu nhìn chằm chằm chai rượu ở phía xa, như tìm được một chút không khí sau khoảnh khắc ngạt thở vừa rồi: “Tôi buông tay rồi.”

6.

Trái tim Trang Trạch run lên, cậu không muốn nghe chuyện yêu đương của hắn, cũng không muốn biết trái tim của hắn đã dành cho ai khác.

Chu Vân Thần lại thẳng thắn giãi bày, hắn lùi về phía sau, dựa lưng vào mép giường, nâng bàn tay che kín đôi mắt mình, chặn đi hết thảy ánh sáng: “Tôi ghen tị với La Tuệ Nghiên, ghen ghét cô ta được cậu thích. Tôi cố ý theo đuổi cô ta chỉ vì muốn cậu hết hi vọng.”

Hắn dừng một chút, tự giễu nói: “Xin lỗi, tôi thích cậu.”

Trang Trạch sững sờ, cậu mở to mắt, cho rằng chính mình đang nằm mơ.

Chu Vân Thần không nhìn cậu, chỉ đứng dậy, dùng thanh âm rầu rĩ tuyệt vọng nói: “Tôi cũng không biết tại sao lại thích cậu, chúng ta rõ ràng đều là con trai… Rất đáng sợ đúng không? Nhưng giống như cậu nói vậy, thích chính là thích, không cần lý do.”

Khi cửa phòng mở ra, Trang Trạch đột nhiên lấy lại tinh thần.

Sắc trời u ám bên ngoài chiếu vào trong, một chân Chu Vân Thần bước ra ngoài, tựa như bị màn đêm cắn nuốt.

Trang Trạch đột nhiên đứng dậy, dùng sức ôm lấy hắn từ sau lưng: “Tôi……”

Cậu há miệng, một chữ cũng không thốt ra nổi, cậu không dám nói lời nào, cậu làm sao dám nói chuyện đây? Nếu đây chỉ là một giấc mơ, thì chỉ cần cậu vừa mở miệng, mộng đẹp sẽ tan biến.

Chu Vân Thần ngẩn ra, nhìn bàn tay trắng nõn của cậu, thấp giọng nói: “Đừng làm chuyện khiến tôi hiểu lầm.”

Cuống họng Trang Trạch tựa như bị mắc kẹt, không sao phát ra nổi âm thanh.

Chu Vân Thần cười cười, chậm rãi nói: “Cậu xem, tôi đã thẳng thắn như vậy rồi, cậu cũng nói ra đi. Nếu thích cô ta thi hãy nói cho cô ta biết, dũng cảm lên một chút.”

Trang Trạch gắt gao ôm lấy hắn, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của chính mình: “Tôi thích cậu.”

Cả người Chu Vân Thần cứng đờ, nhưng rất nhanh hắn nhíu chặt mày nói: “Đừng trêu đùa tôi.”

“Tôi không thích cô ấy, tôi……” Chu Vân Thần đột nhiên xoay người, gắt gao nhìn chằm chằm Trang Trạch, Trang Trạch há miệng, lớn tiếng nói: “Tôi không thích cô ấy, người tôi thích chính là cậu ấy*!”

(*Trong tiếng trung, cô ấy (她) và anh ấy (他) đồng âm.)

Dường như một kỳ tích, Chu Vân Thần vậy mà lại nghe hiểu.

Trang Trạch ngửa đầu nhìn hắn, dùng cặp mắt nóng bỏng, không chút che giấu yêu thương mà nhìn hắn chăm chú.

Trái tim Chu Vân Thần đập thật nhanh, như thể đứng trước một mảnh sương mù dày đặc, hắn không biết phía trước là vực sâu vạn trượng hay là đường lớn thênh thang nữa.

Do dự một hồi, Chu Vân Thần mới xoay người lại, cúi đầu hôn cậu, chờ đợi cơ thể dần mất đi trong lực mà rơi xuống vực thẳm.

Trang Trạch ôm hắn thật chặt, vụng về hôn đáp lại.

Không hề rơi xuống, mà giống như bay lên thiên đường, phiêu diêu như thần tiên.

Chu Vân Thần điên cuồng hôn cậu, dùng mùi rượu, dùng sự mệt mỏi, dùng sự hỗn loạn, hắn không ngừng hôn để xác nhận.

Nước mắt Trang Trạch lăn dài trên gò má, lẳng lặng khóc thút thít, đôi tay thì quấn lấy eo hắn.

Hai người bọn họ hôn nhau đến hôn thiên ám địa, tựa như giây tiếp theo sẽ là tận thế vậy.

Chu Vân Thần cắn lỗ tai cậu, lặp lại: “Tôi yêu cậu, tôi yêu cậu, tôi yêu cậu.”

Trang Trạch không biết phải làm thế nào mới có thể ôm hắn càng chặt, không biết phải làm thế nào mới có thể đem tình yêu chất chứa đầy lồng ngực nói cho hắn biết.

Chu Vân Thần kéo tay cậu ra, nhìn vào đôi mắt cậu.

Đây chính là phong cảnh mỹ lệ nhất mà hắn từng nhìn thấy.

Thật ra hắn đã bị chinh phục ngay từ ánh mắt đầu tiên rồi.

Từ đó trở đi, hắn say đắm.

Say đắm ánh nhìn chăm chú của Trang Trạch.

Chỉ là khi ấy hắn cho rằng cậu đang nhìn về một người khác.

Mà hiện tại, đôi mắt xinh đẹp này đã thuộc về hắn.

Phiên ngoại

Chu Vân Thần thực mẫn cảm đối với ánh nhìn của người khác.

Có lẽ là bởi từ nhỏ đến lớn, hắn bị người khác nhìn ngắm quá nhiều, tập mãi thành quen, cũng không trách móc ai cả.

Nhưng lần này hắn để ý đến, ở ngay một góc bên phải phía sau của phòng học, nơi ánh mặt trời chẳng chiếu đến, có người đang nhìn hắn chăm chú, dùng ánh mắt tựa như ánh mặt trời chiếu lên làn da, dịu dàng mà nhìn hắn.

Chu Vân Thần không những không phản cảm, mà còn cảm thấy vui vẻ một cách khó hiểu, chẳng qua hắn cũng không quay lại, sợ dọa đến người đang nhìn mình kia.

Nhìn xem, hắn thực mong chờ chủ nhân của ánh mắt kia tới gần mình biết bao.

Tiếc nỗi chờ đợi ròng rã suốt một tuần, thế mà người kia vẫn chẳng đến.

Chu Vân Thần không nhịn được nữa, bèn xem trộm cameras của trường học, lén lút tra ra cái người ngồi trong góc luôn nhìn mình chằm chằm kia là ai.

Là một nam sinh.

Chu Vân Thần có chút kinh ngạc, nhưng cho dù cách cái màn hình, hắn cũng có thể xác định là cậu, bởi vì ánh sáng trong đôi mắt kia còn ấm áp hơn cả trong tưởng tượng của hắn.

Chu Vân Thần không hiểu đồng tính luyến ái lắm, thế nhưng hắn cũng không kì thị.

Con người đôi khi rất hoang đường, trong một thoáng nào đó, sẽ xuất hiện một người có thể phá tan mọi nhận thức của bạn, làm rối loạn cuộc sống của bạn, nhưng bạn vẫn cam tâm tình nguyện.

Chu Vân Thần nhìn Trang Trạch không chớp mắt, thật nghiêm túc mà nhìn cậu.

Hắn đang nghĩ nên dùng cách nào để tiếp cận cậu, ví dụ như ngày mai đổi chỗ ngồi? Đổi đến bên cạnh cậu?

Nhưng suy nghĩ của Chu Vân Thần lại bị chặt đứt ngay tắp lự khi nhìn thấy nữ sinh ngồi bên cạnh mình.

Cô có mái tóc vàng óng, rực rỡ như mặt trời, trông vô cùng xinh đẹp, mà tầm mắt của Trang Trạch hình như là đang nhìn cô ta.

Hóa ra người cậu nhìn chính là cô ta sao?

Chu Vân Thần buồn bực, hắn xem tất cả cameras, càng xem môi hắn càng mím chặt, trái tim cũng trầm xuống. Rốt cuộc —— cô gái tóc vàng vẫn luôn ngồi bên người hắn, từ ánh mắt đầu tiên của Trang Trạch, cô ta vẫn luôn ngồi ở đó.

Ngày hôm sau, nữ sinh tóc vàng tỏ tình với Chu Vân Thần. Lần đầu tiên Chu Vân Thần quay đầu lại, nhìn vào mắt Trang Trạch.

Trang Trạch không trốn tránh, không hoảng loạn, cũng không có lúng túng vì bị phát hiện.

Xem ra thật sự không phải là hắn……

Ánh mắt nóng bỏng đó của cậu, là dành cho người khác.

Chu Vân Thần cứng ngắc quay đầu lại, đồng ý với nữ sinh.

Continue Reading Next Chapter
Further Recommendations

Germaine Haughton: I know it's not easy being a single mom, but you can see santa coming out in Nick's action so far.

Toni: Amazing book and Author.Can't wait to read more!!

Bernie: Thank u so much for both book. I am enjoying it so much I dont want to put the books down . Cant stop reading. U have done a good job

Mousey: Short and sweet story. Loved it so much I read it twice and was late to work 😂😂 Thank you author 🥰

Shantae: I love everything about this book

stacieva: This book is simply amazing and funny .....I recommend it to everyone feeling sad or depressed , surely this book will cheer you up

Kelli: I'm loving the fast pace of this story! It's definitely a page turner and can't wait to see what happens next...

seaena7051: Very intriguing. Had me from the start to finish. Love the ending. Very good with capturing that in moment feelings. Would recommend.

Rachel: This is very addictive and really good read!

More Recommendations

rcaus10: So far so good. Nice story

Sommer Dow: A bit repetitive, but still fun to read and meet to characters! Enjoying the series

About Us

Inkitt is the world’s first reader-powered publisher, providing a platform to discover hidden talents and turn them into globally successful authors. Write captivating stories, read enchanting novels, and we’ll publish the books our readers love most on our sister app, GALATEA and other formats.