Chapter 1
CHƯƠNG 1: TỜ PHÍ TỔN THẤT NẰM DƯỚI LY NƯỚC GỪNG
Trong không gian sặc mùi nước hoa đắt tiền xen lẫn hương rượu mạnh, thế giới của Mộc Yên hoàn toàn đảo lộn.
Cô không nhớ rõ bằng cách nào mình có thể chạy thoát khỏi gã người yêu cũ cặn bã cùng lão đối tác bụng phệ ở bữa tiệc thương mại đó. Dược tính của viên thuốc mà gã tự tay bỏ vào ly rượu của cô đang bùng phát, thiêu đốt từng tế bào, khiến lý trí vốn tự hào là kiên cường của cô hoàn toàn sụp đổ. Trong cơn mơ màng, cô chỉ nhớ mình đã tháo chạy vào một chiếc thang máy VIP, rồi vô tình xông vào một căn phòng tổng thống mở hờ.
Ở đó, cô đã đâm sầm vào anh.
Ký ức của đêm hoang đường ấy hiện lên thành từng mảng đứt đoạn nhưng nóng bỏng đến mức khiến da thịt Mộc Yên như còn bỏng rát. Người đàn ông xa lạ đó có một bờ ngực săn chắc và ánh mắt sắc lạnh như xoáy sâu vào linh hồn người đối diện. Dưới tác dụng của thuốc, cô như một con thiêu thân, chủ động bám lấy cổ anh, dâng hiến đôi môi run rẩy. Anh đã khựng lại, lý trí của một kẻ bề trên lạnh lùng dường như đã cố gắng đẩy cô ra. Nhưng hơi thở gấp gáp và sự cọ xát đầy bản năng của hai cơ thể trưởng thành đã nhanh chóng thiêu rụi sự kiềm chế cuối cùng.
Cả đêm ấy là một trận cuồng nhiệt nghẹt thở. Những cái chạm da thịt nóng bỏng, tiếng thở dốc trầm đục của anh bên tai, và cách bàn tay to bản ấy siết chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên trong sự chiếm đoạt dồn dập... Tất cả mạnh mẽ và chân thật đến mức khiến Mộc Yên run rẩy.
...
Ánh nắng ban mai gay gắt len qua khe rèm cửa, rọi thẳng vào mắt khiến Mộc Yên giật mình tỉnh giấc.
Đầu đau như búa bổ, nhưng ngay khi nhận ra khung cảnh xa lạ xung quanh, toàn thân cô lập tức kéo căng như dây đàn. Sự hoảng loạn ập đến. Bên cạnh cô, người đàn ông đó vẫn đang ngủ say, tấm lưng trần to lớn và cơ bụng hoàn hảo khuất sau lớp chăn lụa xám. Khí chất áp đảo của anh ngay cả khi đang ngủ cũng khiến người ta e sợ. Mộc Yên biết, anh không phải là kiểu người mà một nhân viên quèn như cô có thể dây vào.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô bật dậy khỏi giường, đầu óc choáng váng nhưng đôi chân vẫn cố gắng bước thật nhanh vào nhà vệ sinh. Nhìn vào gương, đôi môi hơi sưng và những dấu vết hồng nhạt rải rác trên xương quai xanh như một cái tát thẳng vào lòng tự trọng của cô. Mộc Yên nghiến răng, dùng khăn giấy ướt lau vội những vết mồ hôi còn sót lại trên cổ, rồi nhanh chóng gom quần áo của mình, ngón tay run rẩy đóng chiếc cúc áo cuối cùng. Cô phải đi, phải rời khỏi đây trước khi anh tỉnh giấc.
Khi bước qua chiếc bàn đầu giường để lấy túi xách, ánh mắt cô chạm phải một ly nước gừng ấm đã nguội ngắt, bên cạnh là một hộp thuốc giảm đau. Lòng cô thắt lại một nhịp. Hóa ra giữa đêm, khi cô mơ màng kiệt sức, anh đã thức dậy để chuẩn bị những thứ này.
Một sự ấm áp vô thức len lỏi, nhưng ngay lập tức bị sự thực tế bóp nghẹt. Mộc Yên không muốn anh nghĩ cô là loại phụ nữ mưu mô dùng thân xác để tống tiền hay bám đuôi. Cô mở túi xách, lục tìm một lượt. Thật trớ trêu, ví tiền của cô đã rơi mất trong lúc chạy trốn tối qua, trong túi áo khoác chỉ còn sót lại duy nhất một tờ tiền mệnh giá 500 nghìn đồng được vuốt phẳng.
Cô cắn môi, đặt tờ tiền xuống bàn, cẩn thận đè ly nước gừng lên trên. Xem như đây là phí đền bù, là giới hạn cuối cùng cho lòng tự trọng tội nghiệp của cô. cô đeo khẩu trang, kéo thấp mũ áo rồi dứt khoát đẩy cửa bước nhanh ra hành lang, chạy trốn khỏi khách sạn như một kẻ cắp.
Ngay chiều hôm đó.
Tại tòa nhà danh tiếng của Tập đoàn Vạn Đạt – tập đoàn đối thủ hàng đầu và cũng là cái tên mà công ty cũ của gã người yêu cũ đang tha thiết cầu xin được hợp tác.
Mộc Yên đứng trước gương trong phòng vệ sinh của tập đoàn, chỉnh lại chiếc áo sơ mi cổ cao khéo léo che đi dấu vết đêm qua. Hôm nay là buổi phỏng vấn công khai cho vị trí Giám đốc chiến lược. Dự án này là toàn bộ chất xám, là đứa con tinh thần do chính tay cô nghiên cứu độc lập. Gã người yêu cũ nghĩ rằng chuốc thuốc cô, đẩy cô đi tiếp khách là có thể cướp trắng dự án này sao? Mơ đi. Cô sẽ dùng chính nó để đường đường chính chính đứng vào hàng ngũ Vạn Đạt, tự tay đạp đổ công ty của gã.
Buổi thuyết trình diễn ra vô cùng suôn sẻ. Những số liệu sắc bén, chiến lược thực tế và phong thái tự tin của Mộc Yên hoàn toàn chinh phục được hội đồng ban giám khảo bên dưới. Tiếng xì xào tán thưởng vang lên, cô thầm thở phào, chuẩn bị cúi chào kết thúc.
Cạch.
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp VIP đột ngột mở ra. Toàn bộ ban giám đốc và các chuyên gia cao cấp đồng loạt đứng bật dậy, cúi đầu cung kính: "Thẩm tổng!"
Mộc Yên cũng vô thức quay người lại nhìn.
Giây phút người đàn ông bước vào, tim cô như ngừng đập, toàn bộ máu trong cơ thể như đông cứng lại.
Bộ vest thủ công đắt giá ôm trọn bờ vai rộng vững chãi, mái tóc đen vuốt cao để lộ gương mặt góc cạnh hoàn hảo, đôi mắt sâu sắc sảo như chim ưng lướt qua phòng họp.
Là anh! Thẩm Hàn Đình! Người đàn ông quyền lực đứng đầu gia tộc họ Thẩm, cũng là Chủ tịch tối cao của tập đoàn này!
Anh bước đến chiếc ghế chủ tọa, phong thái ngạo nghễ và lạnh lùng như một vị vua thống trị. Anh không nhìn vào màn hình slide thuyết trình mà đôi mắt thâm trầm ấy khóa chặt vào gương mặt đang tái mét của Mộc Yên.
Anh chậm rãi đưa tay vào túi áo vest, rút ra một thứ gì đó.
Tạch.
Tờ tiền 500 nghìn đồng hơi nhăn góc được đặt dứt khoát xuống mặt bàn bóng loáng, ngay trước mặt cô.
Cả phòng họp rơi vào bầu không khí im lặng đến rợn người. Thẩm Hàn Đình nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên đầy nguy hiểm và giễu cợt. Anh gõ nhẹ ngón tay lên tờ tiền, chất giọng trầm khàn, từ tốn vang lên giữa phòng họp:
"Đề xuất dự án trị giá trăm tỷ của ứng viên rất xuất sắc. Nhưng trước khi ký hợp đồng, tôi muốn hỏi một câu..."
Anh đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, nghiêng người về phía cô, áp lực vô hình cùng khí chất cao lãnh của 1 vị tổng tài khiến cô nghẹt thở:
"Khả năng thẩm định và định giá tài sản của em dường như có chút vấn đề? Đêm qua dùng hết sức, sáng ra chỉ trả tôi chừng này để mua đứt sao, Giám đốc Mộc?"