CHAPTER 1:BÓNG ĐÊM QUÁ KHỨ
Thành phố S về đêm luôn chìm trong những ánh đèn vàng rực rỡ, nhưng đối với Thẩm Mộc Nhiên, nơi này chỉ mang một màu xám xịt của bi kịch năm đó
Mỗi khi cơn mưa rào mùa hạ trút xuống, tiếng nước xối xả gõ vào cửa kính lại gợi nhắc cô về âm thanh kinh hoàng của năm năm trước.
Năm ấy, tập đoàn Thẩm thị phá sản chỉ sau một đêm. Cú sốc vỡ nợ, những lời đe dọa từ xã hội đen và sự quay lưng của những kẻ từng là "bằng hữu" đã đẩy cha cô vào ngõ cụt. Cô vẫn nhớ như in hình ảnh thân thể gầy guộc của ông gieo mình từ tầng 22 của tòa nhà trụ sở xuống mặt đất lạnh ngắt. Vệt máu tươi hòa lẫn vào cơn mưa tầm tã đêm đó đã vĩnh viễn nuốt chửng tuổi thanh xuân êm đềm của cô, biến cô từ một tiểu thư đài các trở thành kẻ trắng tay, mang trên mình mối thù sâu như biển.
Tất cả bi kịch ấy... đều bắt đầu từ một cái tên: Lục Hàn Châu.
Mộc Nhiên đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ. Cô đưa tay vuốt nhẹ hàng lông mày sắc sảo, rồi chạm vào đôi môi tô son màu đỏ trầm.
Diện mạo này, phong thái này... không còn một chút dấu vết nào của cô tiểu thư Thẩm Mộc Nhiên ngây thơ, yếu đuối của năm năm trước. Bây giờ, cô là Mộc Nhiên – một người phụ nữ sắc sảo, lạnh lùng, sở hữu tấm bằng quản trị kinh doanh xuất sắc từ nước ngoài trở về, cùng bản hồ sơ năng lực hoàn hảo không một vết gợn.
Cô đã mất năm năm để chữa lành những vết thương năm đó, năm năm để rèn luyện bản thân trở thành một lưỡi dao sắc bén nhất. Cô trở về không phải để cầu xin sự thương hại, mà để đòi lại từng món nợ mà Lục Thị đã gây ra cho gia đình cô.
“Cha, hãy nhìn con...” – Mộc Nhiên khẽ thì thầm trong lòng, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. “Kẻ đã đẩy cha đến đường cùng, con sẽ khiến hắn phải trả một cái giá đắt.”
8 giờ 30 phút sáng.
Tòa nhà cao tầng của Tập đoàn Lục Thị sừng sững giữa trung tâm tài chính, tựa như một con quái vật thép khổng lồ đang nuốt chửng mọi tham vọng của thành phố.
Mộc Nhiên bước qua cánh cửa kính xoay tự động. Tiếng giày cao gót gõ đều đặn, giòn tan trên nền đá hoa cương sáng bóng. Cô mặc một bộ vest công sở ôm sát cơ thể, tôn lên vóc dáng thon gọn nhưng không mất đi vẻ uy quyền. Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút không ít ánh nhìn từ những nhân viên xung quanh, nhưng cô chỉ giữ biểu cảm thản nhiên, ánh mắt thẳng tiến về phía thang máy dành cho cấp cao.
Hôm nay là vòng phỏng vấn cuối cùng – vòng phỏng vấn trực tiếp với Chủ tịch Tập đoàn Lục Thị.
Vị trí mà cô ứng tuyển không phải là một nhân viên bình thường, mà là Thư ký riêng của Lục Hàn Châu. Đây là vị trí duy nhất giúp cô có thể tiếp cận với những bí mật kinh doanh, những hồ sơ tài chính cốt lõi và cả điểm yếu riêng tư của hắn.
Đứng trước cửa phòng Chủ tịch ở tầng cao nhất, Mộc Nhiên dừng lại một giây. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại nhịp đập liên hồi trong lồng ngực. Cô giơ tay gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa gỗ sồi đắt đỏ.
— "Mời vào."
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương từ bên trong vang lên, xé tan sự im lặng của hành lang.
Mộc Nhiên đẩy cửa bước vào, nụ cười thanh lịch đã được chuẩn bị kỹ càng trên môi. Thế nhưng, ngay giây phút ánh mắt cô va phải người đàn ông đang ngồi sau chiếc bàn làm việc, nụ cười ấy suýt chút nữa ngưng đọng.
Lục Hàn Châu chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt đen sâu thẳm như nhìn thấu tất cả của hắn xoáy thẳng vào cô. Hắn không hề ngó ngàng tới bản hồ sơ xin việc đang mở sẵn trên bàn, mà chỉ đăm đăm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô. Bàn tay đang gõ nhịp xuống mặt bàn của hắn đột ngột dừng lại.
Căn phòng chìm vào một sự im lặng nghẹt thở. Hắn chầm chậm tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi nhếch lên một biên độ cực nhỏ, cất giọng bằng một sự nghi vấn đầy nguy hiểm:
— "Cô Mộc..."
Hắn ngừng một chút, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên gương mặt cô rồi dừng lại ở đôi mắt của cô:
— "Chúng ta... từng gặp nhau ở đâu rồi đúng không?"
Tim Mộc Nhiên nảy lên một nhịp đập dữ dội. Mới chỉ là bước chân đầu tiên, liệu hắn đã nhận ra cô?
💖 Vì là tác giả mới nên lời văn có thể còn nhiều thiếu sót. Mình rất mong nhận được những bình luận góp ý chân thành từ mọi người để hoàn thiện hơn ở các chương sau. Nếu thích chương này, đừng quên thả tim ủng hộ mình nhé!








