(NgRo) Is Forever Ok?

Summary

Author: piasecki Trans: W

Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Mãi mãi

Author: piasecki


Summary:

"Tớ ra lệnh cho cậu phải bảo vệ tớ," Reo đứng trên bậc thềm đá của vọng lâu, đôi chân trần, cằm ngẩng cao, chiếc vương miện hơi lệch cài trên mái tóc tím. "Mãi mãi."

Nagi chớp mắt, trên tay cầm nhánh gậy gỗ mà Reo nài nỉ rằng đây chính là một lưỡi gươm, thầm thì. "Được."

Reo vững vàng bước từng bước xuống, tay em nắm lấy gấu áo bằng lụa mềm—bộ đồ đẹp đẽ đến mức không phù hợp để mặc khi đang vui đùa. Em bước thẳng đến chỗ Nagi cho đến khi đầu mũi của hai người suýt chạm vào nhau.

"Tớ cũng sẽ ở bên cậu mãi mãi," Em thì thầm, tựa như đây là một bí mật chỉ dành riêng cho Nagi vậy.

-- Câu chuyện về kỵ sĩ Nagi Seishirou và cậu chủ nhỏ được chiều hưvà cũng là người bạn từ thời thơ ấu của cậu.


Work text:

Khi hai đứa còn nhỏ xíu, sân sau nhà Reo chính vương quốc của hai người.

Không chỉ vì nơi đây vô cùng rộng lớn—trải dài bất tận với khu vườn được cắt tỉa cẩn thận, những con đường quanh co, và đài phun nước lộng lẫy bằng ngà voi—mà còn là vì Reo đã tuyên bố như thế. Những hàng rào hóa tường thành, hồ nước thành hang ổ nơi rồng ngủ say. Vọng lâu bằng ngọc biến thành tòa tháp hoàng gia nơi “Công chúa” là em trú ngụ.

Nagi là chàng kỵ sĩ. Luôn luôn là như vậy. Chẳng có gì phải bàn cãi.

“Tớ ra lệnh cho cậu phải bảo vệ tớ,” Reo đứng trên bậc thềm đá của vọng lâu, đôi chân trần, cằm ngẩng cao, chiếc vương miện hơi lệch cài trên mái tóc tím. “Mãi mãi.”

Nagi chớp mắt, trên tay cầm nhánh gậy gỗ mà Reo nài nỉ rằng đây chính là một lưỡi gươm, thầm thì. “Được.”

Reo vững vàng bước từng bước xuống, tay em nắm lấy gấu áo bằng lụa mềm—bộ đồ đẹp đẽ đến mức không phù hợp để mặc khi đang vui đùa. Em bước thẳng đến chỗ Nagi cho đến khi đầu mũi của hai người suýt chạm vào nhau.

“Tớ cũng sẽ ở bên cậu mãi mãi,” Em thì thầm, tựa như đây là một bí mật chỉ dành riêng cho Nagi vậy.

Nagi chẳng đáp, mà chỉ gật đầu.

_____________________

Mười lăm năm trôi qua như chớp mắt.

Reo vẫn là chủ nhân của vương quốc sau nhà ấy. Nagi vẫn thường bước qua những hành lang dài của nơi ấy—nhưng giờ là với tư thế và sức nặng của một kỵ sĩ chuẩn-mực đang trong thời gian rèn luyện. Tài năng của cậu đã định sẵn phải gây sự chú ý. Thầy dạy kinh ngạc. Quý tộc bàn tán. Họ thì thầm rằng đứa con trai của người hầu được sinh ra với dòng máu cứng cỏi như sắt thép, sở hữu bản năng được ban phước bởi thần linh mà những người đàn ông gấp đôi tuổi cậu cũng chẳng hề có được.

Còn Reo... Reo vẫn vẹn nguyên chẳng hề thay đổi.

Thực ra thì, nhìn từ ngoài vào thì có lẽ là có. Giọng nói của em đã trầm hơn, ngữ điệu mềm mại cùng toan tính. Quần áo của em giờ được làm từ lụa là cắt may tinh xảo và gấm vóc màu biển sâu. Em nói chuyện đầy khôn khéo, và đã học được cách mê hoặc những thương gia và quý tộc ghé thăm lãnh địa của mình.

Nhưng vào khoảnh khắc cánh cửa đóng lại sau lưng họ, Reo trở lại. Nụ cười của em tan chảy thành một thứ rất đỗi tinh nghịch, một thứ quen thuộc mà Nagi đã khắc sâu vào trái tim.

“Cõng tớ đi,” em nói, rồi ngã vật ra ghế sofa một cách đầy khoa trương, còn đôi giày thì đã tháo sẵn.

Nagi thở dài, trên người vẫn còn mặc bộ giáp từ buổi diễn tập. Nhưng cậu vẫn tiến đến và cõng Reo trên lưng.

Reo cười tươi, lười nhác vòng tay qua cổ Nagi. “Vâng lời thật đấy,” em đùa. “Chàng kỵ sĩ hoàn hảo của tớ.”

“Chẳng biết là kỵ sĩ có nghĩa vụ phải cõng người thừa kế hư hỏng đi loanh quanh như này không á.”

“Có đấy, nếu người thừa kế đó là tớ,” Reo đáp lại đầy tự mãn, nép mình gần hơn vào người cậu.

Nagi chẳng cãi lời. Cậu chẳng bao giờ làm thế—nhất là khi người đó là Reo.

__________________________

Thi thoảng, khi Reo hoàn thành công việc của mình—khi sổ sách đã được cân đối, người hầu đã được dặn dò—em sẽ tìm tới Nagi ở khu vườn ấy, nơi mà đài phun nước vẫn đang róc rách chảy, vọng lâu vẫn còn đứng đó, và hàng rào đã cũ vẫn còn xơ xác.

Em sẽ nằm dài trên chiếc ghế bên cạnh Nagi, gác chân lên tảng đá, sự quyến rũ đầy mưu lược mà em tỏa ra lúc này như tan biến.

“Cậu còn nhớ trò chơi khi ấy chứ?” Reo sẽ nhìn lên đám mây trôi trên trời, và cất tiếng hỏi.

“Ừm,” Nagi nhẹ nhàng đáp.

Reo quay đầu, ngắm nhìn cậu. “Vẫn sẽ bảo vệ tớ mãi mãi chứ?”

Nagi nhìn hình bóng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt em. “Cậu sẽ ở bên tớ mãi mãi chứ?”

Reo không trả lời ngay. Nhưng em nở nụ cười—không phải nụ cười xã giao mà em vẫn thường dùng trong những cuộc gặp mặt. Nụ cười ấy mềm tan, và chỉ dành cho Nagi mà thôi.

“Luôn luôn mà.”

_____________________

Bức thư mời được viết trên tờ giấy được niêm phong bằng vàng, phía trên khắc biểu tượng của hoàng thất.

Kinh đô đã nhìn thấy tiềm năng của Nagi, và tuyên bố rằng cậu xứng đáng trở thành một Kỵ sĩ Hoàng gia—một danh hiệu đầy vinh quang, một tương lai định sẵn sự danh giá. Bức thư ấy tượng trưng cho một cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời.

Thế nhưng tất cả những gì Nagi có thể nghĩ tới lại là lời hứa năm nào tại khu vườn ấy, về cách mà Reo thầm thì rằng, “mãi mãi”, như thể đó là chân lý căn bản nhất của thế giới này.

Cậu đứng bên ngoài phòng đọc sách của Reo, nắm chặt bức thư trong tay tới nỗi khớp ngón tay trắng bệch.

Khi cánh cửa hé mở, Reo đã ở sẵn đó và đang mỉm cười.

Không phải nụ cười tinh nghịch đầy trẻ con. Không phải nụ cười ranh mãnh ấy. Mà là một nụ cười khác—nụ cười đã được luyện tập hoàn hảo. Nụ cười xã giao và lịch sự.

“Tớ đã nghe rồi,” Reo khẽ nói, ra hiệu cho Nagi bước vào trong. “Chúc mừng cậu. Đó là một vinh dự to lớn đấy.”

Nagi bước vào, và im lặng.

“Cậu nên đi đi,” Reo tiếp lời, ngồi phía sau chiếc bàn đã từng cao quá tầm mắt em. “Thế giới ngoài kia còn rất nhiều thứ chờ đợi cậu, Nagi ạ. Cậu sẽ không cần phải ở lại đây, mắc kẹt ở vùng đất này nữa.”

Mắc kẹt? Nagi ngước nhìn em. Hai từ ấy sao mà sắc nhọn, khiến lồng ngực cậu đau nhói.

Cậu muốn Reo phải bĩu môi. Phải khoanh tay và ra lệnh cho mình, “Cậu không được đi! Tớ cấm cậu đó!“, như cách mà em từng làm khi Nagi không chịu vui đùa cùng mình thuở nhỏ. Cậu muốn Reo phải giậm chân bực bội, kéo tay áo cậu, khiến cho việc rời đi trở nên thật khó khăn.

Nhưng Reo chỉ mỉm cười.

Luôn luôn tốt bụng như vậy. Luôn luôn nghĩ cho Nagi đầu tiên.

Nagi chẳng đáp lời. Cậu chỉ cúi đầu chào và rời khỏi căn phòng ấy.

______________________

Buổi sáng vào ngày Nagi khởi hành, sương mù lặng lẽ và tiếng vó ngựa bao trùm khắp sân. Người hầu đã đứng đó sẵn sàng. Cánh cửa vào lãnh địa đã mở ra.

Nhưng Reo không tới.

Nagi ngồi bất động trên lưng ngựa. Cậu đáng lẽ phải khởi hành đến Kinh đô trước khi mặt trời lên cao.

Nhưng thay vào đó, cậu lại bước xuống.

Dường như bước chân đang điều khiển cơ thể cậu chứ không phải là suy nghĩ, nó dẫn cậu xuyên qua những hành lang dài, ngang qua những lối rẽ trong khu vườn, cho đến khi tới được khoảnh sân sau.

Em ở đây rồi.

Reo co người trên chiếc ghế đá dưới chân vọng lâu, cánh tay vòng qua đầu gối. Em cúi đầu, chẳng lên tiếng, nhưng đôi vai vẫn run nhè nhẹ. Từ khoảng cách gần như thế, Nagi có thể nghe được những tiếc nức nở khe khẽ.

Em biết Nagi ở đây rồi.

Nagi chẳng nói gì. Cậu chỉ bước về phía trước, quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế dài, tựa một tay lên phiến đá lạnh lẽo.

“Tớ sẽ không đi nữa,” cậu nói.

Reo không ngẩng đầu lên ngay, giọng em vỡ tan trong nước mắt. “Gì cơ...?”

Nagi nhìn em chăm chú, quỳ xuống gần hơn, ánh mắt vững vàng như chẳng có gì lay chuyển được.

“... Bảo tớ rằng hãy ở lại đi,” cậu khẽ đáp.

“Gì cơ?” Reo chớp mắt.

“Như cách cậu từng làm ấy,” Nagi thầm thì, “Thật ranh mãnh. Cũng thật kiêu căng. Hãy ra lệnh cho tớ không được rời khỏi cậu đi. Hãy nói rằng tớ phải ở lại, vì cậu chính là công chúa còn tớ là kỵ sĩ của riêng cậu.”

Reo nhìn cậu chăm chú. Giọng nói của Nagi vẫn vậy, vững chắc và trầm ấm, vẫn là thanh âm của suốt những năm tháng ấy, khi cậu thề rằng sẽ bảo vệ Reo mãi mãi cùng với thanh kiếm gỗ dưới ánh mặt trời mùa hạ.

Nagi đang nghiêm túc.

Và có gì đó trong Reo vụn vỡ.

Em vươn tới và nắm lấy cánh tay Nagi mà chẳng cần suy nghĩ, nắm chặt đến mức khớp ngón tay cũng tái đi.

“Không được đi,” Reo thì thầm không thành tiếng. “Tớ thách cậu dám đi đấy.”

Nagi không di chuyển, mà chăm chú lắng nghe em.

“Cậu không được đi,” Reo nhấn mạnh lần nữa, to tiếng hơn, với giọng nói vẫn còn run rẩy. “Cậu đã hứa rồi mà, nhớ chứ? Cậu nói rằng mãi mãi—mãi mãi đấy, Nagi à. Cậu không được phép rời đi. Cậu nói rằng cậu sẽ bảo vệ tớ cơ mà. Cậu là của riêng tớ!”

Âm thanh của Reo hoàn toàn tan vỡ, vành mắt em đỏ hoe, nhưng vẫn không chịu buông tay. “Cậu đã là của riêng tớ rồi cơ mà.”

Xung quanh bất chợt yên lặng.

Rồi Nagi nhẹ nhàng gỡ tay Reo khỏi cánh tay mình, nhưng không phải để đẩy em ra xa, mà cậu nắm lấy nó bằng cả hai tay, ôm lấy đôi tay em như thể đó là một điều gì vô cùng mỏng manh và trân quý. Cậu quỳ xuống, nghiêng người về phía trước, thật vững vàng mà cũng thật khẽ hôn lên tay Reo.

Nagi ngẩng đầu, thanh âm nhẹ nhàng, nhưng vững chãi.

“Ừ,” cậu đáp. “Tớ là của cậu.”

Reo ngừng thở, nước mắt lại dâng tràn, nhưng lần này không phải là do buồn đau nữa.

Nagi chạm trán vào em, nhắm mắt lại.

“Tớ đã luôn luôn thuộc về cậu rồi mà,” Cậu khẽ nói. “Ngay cả trước khi tớ biết ý nghĩa của từ mãi mãi.”

Reo nhắm mắt lại, để cho nước mắt tuôn rơi, và nắm chặt lấy tay Nagi không rời.

fin.