[Đam] Chân sai vặt công cộng của cậu ấm Bắc Kinh

All Rights Reserved ©

Summary

Hướng dẫn đọc: * Công bị bệnh, cái loại bệnh mà phần giới thiệu không cho phép miêu tả kỹ. * Song khiết. * Công được sinh ra trong gia đình đại phú đại quý siu lụy tình. * Tên Thụ lấy từ câu: "Nguyệt hạ phong tiền, tiêu dao tự tại, hưng tắc cao ca khốn tắc miên" (Dưới trăng trước gió, tiêu dao tự tại, hứng lên thì hát vang, buồn ngủ thì đi ngủ). Xét về ý cảnh thì mức độ chấp nhận hoàn cảnh của cậu ấy cũng cao phết đấy chứ? * "Chó con" mà bạn tốt D muốn tặng là chó thật, nhưng Công tưởng là loại chó kia nên mới cuống lên. (Chó này trong tiếng nóng là Kiểu con trai trẻ tuổi hơn, ngoan, hiền, dễ thương Hay làm nũng, quấn người mình thíchTính cách trong sáng, không lõi đời, không đểu như chó con, thấy có người bảo là trai bao._.) Tag: Cường cường, Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Ngọt văn, Sảng văn, Trưởng thành. Góc nhìn: Chủ thụ (Trần Tắc Miên) - Tương tác: Lục Chước Niên. Một câu tóm tắt: Chẳng lẽ vì tôn nghiêm mà chê tiền à? Thông điệp: Chân thành là vũ khí tốt nhất.

Status
Ongoing
Chapters
58
Rating
n/a
Age Rating
18+

Giới thiệu

Dân làm công ăn lương Trần Tắc Miên xuyên vào một bộ tiểu thuyết chuyên thăng tiến sự nghiệp dành cho nam chính thể loại sảng văn, trở thành đàn em sai vặt bên cạnh nam chính Lục Chước Niên.

Lục Chước Niên, cậu ấm chốn hào môn Bắc Kinh, bối cảnh thâm sâu, tuấn tú áp đảo người khác. Ngay cả trong cái vòng tròn của đám cậu ấm cô chiêu, hắn cũng là vị Thái tử gia được trăng sao nâng niu.

Để lấy lòng Lục Chước Niên, đàn em đã vứt bỏ cả tôn nghiêm và ranh giới cuối cùng, cần cù chăm chỉ, gọi đâu có đó. Thế nhưng, bạn bè của Lục Chước Niên chỉ coi cậu như một con chó.

Đám cậu ấm sai bảo cậu, trêu chọc cậu, châm chọc cậu, sỉ nhục cậu.

Là một con đỗ nghèo khỉ làm công ăn lương, Trần Tắc Miên đọc mà nắm đấm cứng ngắc.

Truyện sảng mà có mỗi mình tôi khó chịu là sao?! Dựa vào đâu chứ!!!

"Không ai dìu ta lên chí lớn, ta tự đạp tuyết đến đỉnh non." Đã đến lúc để cho đám cậu ấm này thấy được sức mạnh thật sự của nô lệ tư bản tà ác rồi.

*

Nhưng điều Trần Tắc Miên không ngờ tới là, cái gọi là sai bảo sỉ nhục trong miệng người khác lại là——

Cậu ấm A đi ra ngoài, có tài xế không dùng, cứ nhất quyết bắt cậu tới đón.

Trần Tắc Miên phong trần mệt mỏi chạy tới, A ném qua một chiếc chìa khóa siêu xe, cười lạnh: "Xe nát chó còn không thèm ngồi, cái màu của con Maserati này rất hợp với cậu đấy, lái đi."

Thiếu gia B mua nhà, có môi giới không dùng, cứ nhất quyết bắt cậu tới xem cùng.

Trần Tắc Miên vừa mới sờ vào bộ bàn ghế gỗ lim trong căn biệt thự, B đã ném qua một bản hợp đồng mua nhà: "Tiện tay mua cho cậu một căn, chịu khó đi va chạm xã hội nhiều vào, để đỡ thấy gỗ lim đắt."

Thiếu gia C đầu tư, có cố vấn không dùng, cứ nhất quyết bắt cậu tới đầu tư hộ.

Trần Tắc Miên nhìn mấy mã cổ phiếu mà mắt đờ đẫn, C quăng cho cậu một tấm thẻ ngân hàng, ghét bỏ nói: "Cho cậu 10 triệu tệ luyện tay, lãi cậu hưởng, lỗ tôi chịu."

......

Cái này... Bị sỉ nhục thế này ấy hả?

Cũng... cũng sướng phết đấy chứ.

Dưới sự ăn mòn của đồng tiền, Trần Tắc Miên mất sạch mọi sức lực và thủ đoạn phản kháng.

* Chí lớn chọc trời: -40%

* Số lượng bất động sản: +40

* Sức mạnh tà ác: -100

* Số dư tài khoản: +10.000.000.000…

Khi cậu ấm D chuẩn bị đem con chó con đã chơi chán tặng cho Trần Tắc Miên, Lục Chước Niên vốn luôn điềm tĩnh bỗng chốc rối loạn tâm trí.

Lục Chước Niên ép Trần Tắc Miên vào góc tường, ánh mắt thâm trầm: "Bọn họ đối xử với cậu như vậy đều là nghe theo lệnh của tôi, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"

Hàng mi Trần Tắc Miên run rẩy, ngước lên nhìn Lục Chước Niên một cái rồi lại cúi gằm mặt, cực kỳ ngại ngùng nói: "Xin... xin hãy sỉ nhục tôi nhiều hơn chút nữa đi."

_

Sau này, Trần Tắc Miên bị đè lên trước cửa kính sát đất, vô cùng hối hận vì bản thân hám tiền mà ăn nói lung tung.

Lục Chước Niên bóp lấy gáy cậu, ép cậu nhìn vào chính mình trong gương, hơi thở nóng rực, giọng khản đặc: "Miên Miên, thích bị sỉ nhục thế này lắm sao?"

Hướng dẫn đọc:

* Công bị bệnh, cái loại bệnh mà phần giới thiệu không cho phép miêu tả kỹ.

* Song khiết.

* Công được sinh ra trong gia đình đại phú đại quý siu lụy tình.

* Tên Thụ lấy từ câu: "Nguyệt hạ phong tiền, tiêu dao tự tại, hưng tắc cao ca khốn tắc miên" (Dưới trăng trước gió, tiêu dao tự tại, hứng lên thì hát vang, buồn ngủ thì đi ngủ). Xét về ý cảnh thì mức độ chấp nhận hoàn cảnh của cậu ấy cũng cao phết đấy chứ?

* "Chó con" mà bạn tốt D muốn tặng là chó thật, nhưng Công tưởng là loại chó kia nên mới cuống lên.

(Chó này trong tiếng nóng là Kiểu con trai trẻ tuổi hơn, ngoan, hiền, dễ thương Hay làm nũng, quấn người mình thíchTính cách trong sáng, không lõi đời, không đểu như chó con, thấy có người bảo là trai bao._.)

Tag: Cường cường, Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Ngọt văn, Sảng văn, Trưởng thành.

Góc nhìn: Chủ thụ (Trần Tắc Miên) - Tương tác: Lục Chước Niên.

Một câu tóm tắt: Chẳng lẽ vì tôn nghiêm mà chê tiền à?

Thông điệp: Chân thành là vũ khí tốt nhất.