:3
0.
Đều nói Kim Tuấn Miên là bạch nguyệt quang của tổng tài u ám, thực ra hắn mới là ánh sáng của anh.
1.
Tuấn Miên sắp kết hôn rồi.
Hôn nhân thương mại, đối tượng là tổng tài ba tốt không scandal không tìm thế thân không chơi bao dưỡng.
Chỉ là, giữa hai người bảy năm trước có xích mích.
2.
Tổng tài tên Ngô Thế Huân, là đàn em thời đại học của Tuấn Miên, lần đầu tiên gặp mặt hắn còn là một niên hạ tiểu chó săn.
3.
Tuấn Miên học hệ mỹ thuật, được sắp xếp việc vẽ áp phích quảng cáo tuyên truyền ở cổng trường học.
Hết cách rồi, vóc dáng Tuấn Miên không quá cao, lại có chút sợ độ cao, không dám trèo thang, không thể làm gì khác hơn là kiễng chân vẽ.
Anh khó khăn vẽ phần cao nhất, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói nén cười đầy từ tính: “Cậu bạn nhỏ, lộ hết rồi.”
Tuấn Miên giật mình, giờ mới phát hiện gió nhẹ thổi vạt áo sơ mi của anh lên.
Anh vội vàng kéo quần áo lại quay đầu nhìn sang, người vừa nãy nhắc nhở anh mặc một bộ quần áo thể thao, cứ như vậy dù bận vẫn ung dung nhìn anh.
Ngô Thế Huân mang theo một rương hành lý thật lớn, cầm thư thông báo trúng tuyển trong tay, cho thấy rõ ràng là một sinh viên mới vào trường.
4.
Được rồi, Tuấn Miên thừa nhận, có thể anh thực sự trắng hơn người bình thường một xíu, tướng mạo lại hơi non nớt, cũng không phải lần đầu tiên bị người ta xem là trẻ vị thành niên, nhưng bị đàn em hiểu lầm, Tuấn Miên vẫn có mấy phần không vui.
Tuấn Miên nghiêm túc mở miệng giải thích: “Không phải cậu bạn nhỏ, tôi năm nay là đại học năm thứ ba rồi…”
5.
Người kia hì hì một chút rồi nở nụ cười, dưới ánh nắng nhạt, nụ cười có phần chói mắt.
“Thật xin lỗi, thì ra là đàn anh.”
Thế Huân chủ động tiến tới: “Đàn anh, cần giúp một tay không?”
Sau đó, hắn còn muốn xin wechat của anh.
Mơ mơ hồ hồ, Tuấn Miên đáp ứng, rõ ràng bình thường Tuấn Miên rất không rành giao tiếp với người khác…
Có lẽ là do Thế Huân cười quá xán lạn đi.
6.
Sau đó, Thế Huân hay ở trong wechat hẹn Tuấn Miên ra ngoài chơi.
Nhưng Tuấn Miên đã là đại học năm ba rồi, không thanh nhàn được như năm nhất, luôn có một đống việc cần phải làm.
Tuấn Miên cự tuyệt nhiều lần, Thế Huân cũng không giận, lần sau lại đổi cách khác hẹn Tuấn Miên như thường.
7.
Tuấn Miên mềm lòng.
Ngày đó Tuấn Miên phải đi vườn hoa cải dầu ở ngoại ô thành phố vẽ tả thực, anh gọi Thế Huân.
Thế Huân quả nhiên không hề nghĩ ngợi đã đồng ý, còn không nói hai lời mang theo thật nhiều họa cụ đắt tiền cho Tuấn Miên, nói là cố ý chạy vài cửa hàng mới mua được, không biết Tuấn Miên có thích hay không.
Không biết tại sao, nhìn ánh mắt long lanh trong suốt của Thế Huân, Tuấn Miên đột nhiên nghĩ đến Đại Hào lông vàng nhà hàng xóm tầng dưới.
Chờ đến lúc Tuấn Miên phản ứng lại, trên bức tranh cánh đồng cải dầu vàng óng ánh, đã nhiều hơn một bóng hình đĩnh tuấn. (anh tuấn, thẳng tắp)
8.
Sau bữa cơm chiều, hắn hẹn Tuấn Miên đi tản bộ ở vườn hoa nhỏ sau lớp học.
Nơi đó có hai hồ nhân tạo nối liền nhau, bờ hồ lập tấm bảng gỗ, nói hồ này tên “Hồ huynh đệ.”
Phía dưới bảng gỗ còn có một hàng chữ nhỏ, viết “Một khi dắt tay, cả đời huynh đệ.”
9.
Lúc đi tới bên hồ, Thế Huân bỗng nhiên nắm tay Tuấn Miên, trong giọng nói hiếm thấy có mấy phần khẩn trương cùng lo lắng: “Chúng ta nắm tay, không làm huynh đệ, làm người yêu có được không?”
10.
Đêm đó ánh trăng rất đẹp, gió nhẹ thổi, bàn tay của Thế Huân nóng bỏng, thanh âm trầm thấp cũng tùy ý trêu chọc tiếng lòng của Tuấn Miên.
Tuấn Miên say rồi, say trong đôi mắt như hồ sâu có thể dìm chết người của Thế Huân.
11.
Thế Huân dịu dàng ôm lấy Tuấn Miên, động tác rất nhẹ, rất chậm, cho Tuấn Miên đầy đủ thời gian từ chối.
Tuấn Miên cắn răng, cuối cùng run rẩy đẩy hắn ra.
12.
Người như anh, không xứng được yêu.
13.
Anh có bệnh, hội chứng kích ứng* tin tức tố Alpha, chỉ cần cảm giác được tin tức tố của Alpha, thì sẽ cả người run rẩy, đau đớn xương cốt.
*Kích ứng ( Stress ): hoặc căng thẳng tâm lý là một kiểu phản ứng bao gồm một loạt các phản ứng không đặc hiệu xảy ra trước khi cơ thể bị kích thích bởi các yếu tố bên ngoài, mà không có thiệt hại bệnh lý cụ thể. Khi sự kích thích phá vỡ sự cân bằng và khả năng chịu đựng của sinh vật, hoặc vượt quá khả năng của từng cá nhân, nó sẽ được thể hiện dưới dạng ứng kích. (Theo wikipedia ngôn ngữ Trung Quốc)
14.
Sau khi Thế Huân thống khổ rời đi, Tuấn Miên rốt cục ức chế không được ngã quỳ trên mặt đất.
Đau.
Đau quá.
Không chỉ là thân thể, mà còn có trái tim đã bị hắn lấp đầy của Tuấn Miên.
15.
Sau đó suốt bảy năm, Tuấn Miên không còn nhìn thấy hắn nữa.
16.
Gặp nhau lần nữa, chính là ngày tiệc cưới.
Ngô Thế Huân thay đổi, trên mặt không có nụ cười ôn nhu, đáy mắt cũng không có ý cười lấm tấm sao nhỏ, ánh mắt nhìn về phía Tuấn Miên băng lãnh lại lãnh đạm… Thế nhưng, khi hắn nhăn mặt lại giống như bảy năm trước, thẳng tắp đâm trúng trái tim của anh, khiến anh không thể nào dời mắt nổi.
17.
Hôn nhân thương mại không cần tình yêu, anh cần phải làm một Omega hữu dụng đạt tiêu chuẩn với hắn… nhỉ?
18.
Trên tiệc cưới, Thế Huân uống thật nhiều rượu, một chén lại một chén như nước lọc rót vào trong bụng, Tuấn Miên không nhìn nổi, muốn tiến lên ngăn cản hắn, nhưng hắn như không nhìn thấy anh, hoàn toàn không thấy sự tồn tại của anh.
Đợi đến lúc hai người trở về, Thế Huân đã say rồi.
Tuấn Miên lái xe trở lại, mới vừa thắt đai an toàn vào cho Thế Huân, đột nhiên nghe thấy hắn gọi tên của anh một tiếng.
Thanh âm của Thế Huân rất nhẹ, rất ôn nhu, không có chút oán giận cùng không cam lòng nào, thật giống như chỉ cần anh nói một chút, hắn liền có thể bỏ lại quá khứ trước kia.
Thế Huân nói: “Kim Tuấn Miên, em yêu anh không?”
19.
Đây là sau khi gặp gỡ, câu đầu tiên Thế Huân nói với Tuấn Miên.
20.
Yêu.
Yêu Thế Huân.
Anh yêu Thế Huân.
Tuấn Miên mấp máy môi, nhưng là… Anh không thể nói yêu thương ra khỏi miệng.
Thân thể tàn khuyết của Tuấn Miên cùng những chuyện xấu xa anh đã từng trải qua, là trở ngại to lớn ngăn cách giữa hai người.
Tuấn Miên đã rơi vào trong vực sâu, không muốn cũng đem Thế Huân túm vào vũng bùn.
21.
Yên lặng.
Yên lặng một lúc lâu.
Chung quanh thoáng chốc yên tĩnh lại, chỉ còn dư tiếng động cơ ong ong chuyển động.
Tuấn Miên lái xe, rất nhanh đã về đến tân phòng.
22.
Thế Huân uống say, vô thức phóng ra tin tức tố, này đối anh mà nói như là cây thuốc phiện xinh đẹp, một mặt khát vọng đụng vào, một mặt lại là không thể chịu đựng.
Tuấn Miên đỡ Thế Huân vào phòng, trong nháy mắt khi thân thể Thế Huân chạm vào giường, hắn bỗng nhiên dùng lực, đè Tuấn Miên xuống giường.
Đôi mắt thâm sâu như mực của Thế Huân gắt gao nhìn chằm chằm Tuấn Miên, tín tức tố như nước thủy triều vậy dâng lên gấp bội.
Ngô Thế Huân nói: “Kim Tuấn Miên, em yêu anh không?”
23.
Nếu như nói vừa nãy Tuấn Miên còn có cơ hội lựa chọn, Tuấn Miên của bây giờ, thì ngay cả lời cũng không nói ra được.
Tin tức tố cuồn cuộn mà đến nhấn chìm giác quan của anh, khắp thân thể anh mỗi một kẽ xương từ trên xuống dưới đều đau đớn.
Đè xuống nỗi đau khoét tâm.
Mồ hôi lạnh từ thái dương của Tuấn Miên chảy ra, anh cắn răng, dùng toàn bộ sức lực lớn nhất đẩy Thế Huân ra, thở hổn hển, nói với hắn: “Ngô Thế Huân… Anh uống say rồi!”
24.
Tuấn Miên đã không còn một chút khí lực, mà có lẽ là vẻ thống khổ trên mặt anh quá mức dữ tợn, hắn rất nhanh như bị điện giật buông lỏng anh ra.
Ngô Thế Huân trầm giọng nói tiếng “Xin lỗi”, lảo đảo đi ra khỏi phòng.
“Ầm” một tiếng, cửa đóng lại.
Tin tức tố trong không khí dần dần tiêu tán, Tuấn Miên từ từ tỉnh táo lại.
Tuấn Miên cuộn tròn thân thể trên chiếc giường lớn màu đỏ, quanh quẩn trong đầu tất cả đều là vẻ đau khổ trên mặt Thế Huân.
25.
Anh có phải, đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn rồi không.
26.
Tuấn Miên ở trong một căn phòng hẻo lánh, là phòng cách phòng ngủ chính xa nhất.
Ngày thứ hai, lúc Tuấn Miên tỉnh dậy, Thế Huân đã không có ở đây rồi.
Trong phòng trống không, phòng cưới màu đỏ cố ý bài trí hiện ra vừa buồn cười lại châm chọc.
Nhưng đây là anh tự làm tự chịu.
Bởi vì anh là một tên lưà gạt.
27.
Tuấn Miên và Thế Huân căn bản không phải hôn nhân thương mại.
Vốn Tuấn Miên không nhất định phải kết hôn với hắn, cuộc hôn nhân của hai người là Tuấn Miên chủ động yêu cầu.
28.
Buổi tối, Tuấn Miên dựa theo trí nhớ làm bữa ăn khuya, đó là điểm tâm ngọt, khi đại học hai người đều thích ăn.
Lúc đó hai người thường xuyên chạm mặt ở tiệm đồ ngọt, sau đó Thế Huân còn dùng một số tiền lớn mua công thức của tiệm đó cho anh, xem như quà sinh nhật của anh.
29.
Tuấn Miên cuộn mình trên ghế sa lon một mực đợi tới khuya, mãi đến tận khi sắp ngủ Ngô Thế Huân mới trở về.
Nghe được âm thanh mở khóa, Tuấn Miên bỗng nhiên tỉnh táo lại, khi nhìn thấy khuôn mặt không cảm xúc của Thế Huân, anh liền chùn bước.
Cổ họng Tuấn Miên đắng chát, giọng nói tựa như không phải là của mình: “Em làm điểm tâm ngọt… Anh có muốn ăn không?”
Ngô Thế Huân ngước mắt nhìn Tuấn Miên, trong con ngươi, là một loại tâm tình phức tạp khó có thể hình dung, anh xem không hiểu.
Qua hồi lâu, Thế Huân mới nhẹ giọng nói: “Không muốn, tôi dị ứng với bơ.”
30.
Mãi đến tận ngày hôm nay, Tuấn Miên mới biết, thì ra gặp gỡ đã từng là ngẫu nhiên, đều bởi vì có người không ngừng tận lực cố gắng (nỗ lực hết sức).
Chỉ tiếc, người khi đó đã nỗ lực ấy, Tuấn Miên định trước không cách nào có được.
31.
Ngô Thế Huân không ăn điểm tâm ngọt, trực tiếp đi đến phòng làm việc, Tuấn Miên cũng không có hứng thú, cúi thấp đầu trở lại căn phòng của mình.
32.
Ngày hôm sau, không thấy điểm tâm ngọt đặt ở nhà bếp, nhưng Tuấn Miên đã không còn tâm tình đi truy cứu tới cùng là người hầu nào ăn trộm.
Tuấn Miên cũng không muốn ăn điểm tâm ngọt nữa.
33.
Ngô Thế Huân rất ít khi về nhà.
Ngày Thế Huân không có ở đây, Tuấn Miên liền dựa vào vẽ vời giết thời gian.
Sau khi tốt nghiệp, anh đi vẽ tranh minh hoạ nhi đồng, có điều, nhân vật xuất hiện nhiều nhất dưới bút vẽ của anh là hắn.
Thế Huân mỉm cười, Thế Huân ngại ngùng, Thế Huân giả bộ tức giận… Cùng Thế Huân của bây giờ, mặt như băng sương.
34.
Hôm đó Tuấn Miên quá mệt mỏi, vẽ được một nửa đã mơ mơ màng màng ngủ quên mất, đợi đến khi Tuấn Miên tỉnh lại, bản vẽ lại thế nào cũng không tìm được.
Sao có thể mất chứ?
Đó là bảo bối của anh mà.
Tuấn Miên tìm mỗi một góc trong nhà, ngay cả mặt dưới tấm thảm cũng không buông tha, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng bản vẽ.
Cuối cùng, Tuấn Miên tâm như tro tàn thậm chí bấm điện thoại của hắn, run rẩy hỏi Thế Huân có thấy bản vẽ của anh hay không.
Bên kia điện thoại, giọng nói của Thế Huân có chút xa xôi.
Ngô Thế Huân hỏi: “Bên trong có đồ vật gì quan trọng sao?”
“Rất quan trọng, vô cùng quan trọng, là thứ… quan trọng nhất của em.”
Lần này, giọng nói của Thế Huân cách hồi lâu mới truyền đến: “Không nhìn thấy.”
35.
Buổi tối, Thế Huân hiếm thấy mang Tuấn Miên đi dự tiệc tối.
Trong tiệc rượu người người tới tới lui lui, không ngừng có Omega mời hắn khiêu vũ.
Tuấn Miên đứng ngoài đám người ồn ào náo động, cầm ly rượu nhìn Ngô Thế Huân.
Ngô Thế Huân đứng ở chính giữa sân khấu, là chói mắt như vậy.
36.
Anh uống say.
Một Alpha cũng tới mời Tuấn Miên khiêu vũ, nhìn Thế Huân đang nhảy phiêu nhiên* trên sàn nhảy, anh không có từ chối.
*phiêu nhiên: vui vẻ, nhanh nhẹn, xoay. (hành động khi khiêu vũ)
Nhưng khiêu vũ mới được một nửa, Ngô Thế Huân đã đến nắm cổ tay Tuấn Miên.
Hai người lảo đà lảo đảo đến một căn phòng.
Ngô Thế Huân nổi giận đùng đùng hỏi anh: “Em còn muốn câu dẫn ai?”
37.
Tuấn Miên uống say, trong hơi thở tràn đầy mùi rượu.
Có lẽ là Lương Tịnh Như* đã cho anh dũng khí đi, anh vậy mà lại đưa tay vòng quanh cái eo cường tráng của hắn.
Tuấn Miên nói: “Anh, chỉ muốn câu dẫn anh.”
*Lương Tịnh Như: ca sĩ người Hoa, cô có bài hát tên “Dũng khí”.
37.
Ký ức sau đó Tuấn Miên có hơi mơ hồ, chỉ nhớ rõ đêm đó Thế Huân đặc biệt ôn nhu, lấy râu cằm nho nhỏ cọ cọ lên mặt anh, cười hỏi anh: “Đủ chưa? Còn muốn sao?”
Một đêm lưu luyến, Tuấn Miên không cảm thấy một chút đau đớn nào.
38.
Ngày hôm sau, Tuấn Miên từ trong ngực Thế Huân tỉnh lại.
Sau khi mùi rượu tản đi, tin tức tố Alpha lại vây quanh hơi thở của Tuấn Miên.
Phản ứng không khỏe giống như nước thủy triều dâng lên.
Tuấn Miên thực sự không nhịn được, lảo đảo đi đến phòng ngủ tẩy rửa thân thể, khi trở lại, hắn mặt đầy trào phúng ngồi trên giường.
Đôi mắt Thế Huân đỏ đến mức dọa người: “Kim Tuấn Miên, em thật chán ghét anh như vậy sao?”
39.
“Em, em yêu anh.”
Tuấn Miên cơ hồ không hề nghĩ ngợi liền bật thốt lên.
Câu nói này ở trong miệng, trong đáy lòng Tuấn Miên đã được nhắc qua ngàn vạn lần, trong khoảnh khắc khi Tuấn Miên nói ra, vẫn cảm thấy sáp khẩu* như cũ.
*Khó có thể nói trơn tru.
Đáy mắt của Thế Huân bỗng chợt lóe ý cười châm chọc, không tiếp tục nghe Tuấn Miên giải thích.
Trong khoảnh khắc đóng cửa lại, hắn nói: “Em cảm thấy tôi là kẻ ngốc ư?”
40.
Từ đó về sau, Ngô Thế Huân không còn về “ngôi nhà” trên danh nghĩa của hai người nữa.
Lần thứ hai nhìn thấy Thế Huân, là vào hai tháng sau đó.
41.
Buổi tối ngày hôm ấy, thân thể của Tuấn Miên đột nhiên nóng lên, anh tính toán thời gian, hẳn là thời kỳ động dục đến.
Tuấn Miên thuần thục tiêm thuốc ức chế vào người, nhiệt độ thân thể rất nhanh hạ xuống.
Lại là một đêm không có Thế Huân, Tuấn Miên nằm trên giường, nửa đêm lại nóng lên.
Lần này, quản gia phát hiện dị thường của Tuấn Miên, đưa anh đến bệnh viện gần đó, còn báo cho hắn.
42.
Quá cẩu huyết, chính Tuấn Miên cũng cảm thấy cẩu huyết.
Anh phát nhiệt căn bản không phải vì thời kì động dục, mà bởi vì anh mang thai.
Omega trong thời gian mang thai cần vô cùng nhiều tin tức tố của Alpha để cung cấp năng lượng sinh trưởng cho đứa bé, nhưng, thân thể của Tuấn Miên thật sự có thể thừa nhận nổi sao?
43.
Đúng lúc Tuấn Miên đang xoắn xuýt chuyện này, bác sĩ đi vào phòng bệnh.
Thuốc ức chế có thể sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của thai nhi, bác sĩ phải làm kiểm tra toàn diện cho Tuấn Miên một lần.
Tuấn Miên gật đầu biểu thị đồng ý, lại không nghĩ rằng bác sĩ đột nhiên thả tin tức tố ra.
Tin tức tố đưa đến tác dụng an ủi tâm tình, thế nhưng Tuấn Miên lại không thể nào chịu được.
Đau đớn bao phủ tới, thân thể hư nhược căn bản không thể nào chịu đựng, Tuấn Miên ngất đi.
44.
Lúc tỉnh lại lần thứ hai, Ngô Thế Huân yên lặng ngồi trước mặt Tuấn Miên.
Vẻ mặt của Thế Huân có chút phức tạp, nhìn chằm chằm anh một hồi lâu, Thế Huân mới run rẩy hỏi anh: “Em có phải là có hội chứng kích ứng tin tức tố Alpha?”
45.
Ngô Thế Huân biết bệnh của anh rồi.
Nhưng phản ứng của Thế Huân cùng dự đoán của Tuấn Miên hoàn toàn khác nhau.
Thế Huân không ghét anh, cũng không hỏi nguyên nhân bệnh của anh.
Thế Huân nói với Tuấn Miên, hắn vẫn luôn cho rằng Tuấn Miên bởi vì chán ghét hắn nên mới không tiếp thu được tin tức tố của hắn, cho dù là vậy, Thế Huân vẫn muốn kết hôn với anh, bởi vì hắn không thể quên được anh.
Ngô Thế Huân còn hỏi Tuấn Miên, có nguyện ý lưu lại đứa bé hay không, hắn đã hỏi bác sĩ, chỉ cần có Alpha trợ giúp làm thoát mẫn trị liệu*, là bệnh của Tuấn Miên có thể chữa trị.
*Thoát mẫn trị liệu: Giải chứng mẫn cảm.
46.
Tuấn Miên chưa từng nghĩ tới hướng đi của chuyện này sẽ là như vậy, thậm chí còn cảm thấy đây là một giấc mơ không thực tế.
Hai người lại trở về trạng thái thời đại học, không, so với thời đại học còn tốt hơn.
Thế Huân sẽ thân sĩ mà kiềm chế hỏi Tuấn Miên có thể hôn hắn một chút hay không, cũng sẽ cẩn cẩn thận thận kiềm chế tin tức tố dịu dàng hôn Tuấn Miên.
Hết thảy đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Cho đến tận ngày ấy, Tuấn Miên nhận được điện thoại của cha.
Cha nói, em trai của Tuấn Miên trở về rồi.
47.
Ngày đó Tuấn Miên đang ở trên xe, thảo luận với Thế Huân việc bố trí phòng của bé con, bởi vì không biết bé con là trai hay gái, hai người thậm chí còn nghiêm túc lập ra hai phương án kế hoạch.
Nhận được điện thoại của cha, Tuấn Miên chợt cứng cong thân thể, đến nỗi điện thoại từ trong tay anh rơi xuống, anh cũng không phát hiện.
Người đó, là ác mộng của Tuấn Miên.
48.
Đại đa số những người không thể nào tiếp thu được tin tức tố của Alpha là bởi vì nguyên nhân cơ thể, nhưng Tuấn Miên không giống vậy, anh thuần túy là trong lòng không có cách nào tiếp thu được, cho nên sau khi say rượu, trong trạng thái thần trí không rõ, anh sẽ không cảm thấy đau đớn.
Nói ra thật buồn cười, mẹ Tuấn Miên vừa mới qua đời hai ngày, cha đã đem mẹ con hai người gã về nhà, đến lúc đấy Tuấn Miên mới biết, thì ra anh còn có một đứa em trai cùng cha khác mẹ, chỉ nhỏ hơn Tuấn Miên có mấy ngày.
Rõ ràng bọn họ mới là người chen chân vào cuộc sống yên bình của Tuấn Miên, thế mà em trai lại đặc biệt chán ghét Tuấn Miên.
Gã…
Không, Tuấn Miên không cách nào suy nghĩ, chỉ cần nghĩ đến những thứ đã qua ấy, anh sẽ không kiềm chế được run rẩy cả người.
49.
Ngô Thế Huân rất nhanh phát hiện Tuấn Miên không bình thường, hắn nhẹ nhàng ôm anh vào lòng, hỏi anh làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái?
Lồng ngực của Thế Huân ấm áp lại rộng rãi, thân thể lạnh như băng của Tuấn Miên cuối cùng cũng khôi phục mấy phần tri giác.
Tuấn Miên trầm mặc hồi lâu, nhẹ giọng nói rằng: “Em trai của em sắp về… Em…”
Tuấn Miên thử muốn đem những chuyện đó nói cho Thế Huân biết, nhưng là cổ họng của anh như bị một đống bùn tanh tưởi chặn lại, làm sao cũng không phát ra được chút âm thanh nào.
Thế Huân ở trên đầu Tuấn Miên ấn xuống một nụ hôn, không tiếp tục truy hỏi nữa: “Không sao, là không muốn gặp sao? Vậy chúng ta sẽ không gặp.”
50.
Từ thời đại học Thế Huân đã biết quan hệ giữa Tuấn Miên và người nhà không tốt, thấy tâm trạng của anh kém, hắn cố ý lùi công việc lại, đưa anh về nhà giải sầu.
51.
Cha mẹ của Ngô Thế Huân Tuấn Miên ngược lại chỉ mới gặp một lần trên tiệc cưới, so với sự đoan trang nghiêm túc ở tiệc cưới đó, lần gặp mặt này, bọn họ rõ ràng thân mật hơn rất nhiều.
Mẹ Thế Huân khi biết chuyện Tuấn Miên mang thai, trêu chọc đầy mặt nhìn hai người, còn cố ý dặn hắn phải đối với anh thật tốt.
Ngữ khí của mẹ quá mờ ám, ngay cả Tuấn Miên cũng nghe ra được thâm ý trong lời nói.
Trước cũng đã nói, Omega trong lúc mang thai, rất cần tin tức tố của Alpha nhằm cung cấp chất dinh dưỡng cho bé con trong bụng, mà phương thức tốt nhất để truyền tin tức tố vào, là làm tình.
52.
Thời gian đã qua bảy năm, Tuấn Miên lần thứ hai nhìn thấy Thế Huân đỏ mặt.
Trên mặt hắn mang một vệt đỏ ửng mất tự nhiên, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn đến có chút lắp bắp.
53.
Sau bữa cơm tối, ba hắn gọi Thế Huân vào phòng làm việc, mẹ Thế Huân thì lại vô cùng nhiệt tình mang Tuấn Miên đi tham quan phòng hắn.
Đây là phòng của Thế Huân khi còn bé, bên trong ngổn ngang chất đống không ít đồ, mẹ thuận tay cầm cuốn album trên bàn mở ra cho Tuấn Miên xem, mẹ cười nói, con của hai người chắc chắn so với hắn còn đáng yêu hơn.
54.
Đột nhiên, lực chú ý của mẹ bị một chiếc hộp lớn bên cạnh hấp dẫn, bà cười híp mắt nói với Tuấn Miên, đây là “Rương bách bảo bí mật”, bên trong cất giấu tất cả vật quý giá nhất của Thế Huân.
Mẹ nói, trước đây Thế Huân vẫn luôn giấu chiếc rương bách bảo này vô cùng kỹ, không cho người khác xem, hỏi Tuấn Miên có muốn thừa cơ hội này, lén lút nhìn một chút bên trong đến cùng có bảo bối gì.
Tuấn Miên còn chưa kịp từ chối, mẹ đã mở cái hộp kia ra.
55.
Thân thể của Tuấn Miên bỗng cứng lại, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Phía trên cùng của hộp là một cuốn sổ bìa cứng.
Cuốn sổ này Tuấn Miên quen thuộc đến không thể quen hơn nữa, là chiếc kẹp vẽ mà trước đây anh trong một lần ngoài ý muốn đã làm mất.
56.
Lấy quyển kẹp vẽ bìa cứng kia ra, bên dưới là một ít đồ chơi nhỏ nằm rải rác, có xe đồ chơi đã hỏng, có chiếc cúp lúc tham gia thi toán học đoạt được, mấy quyển truyện cổ tích đã rách mất vài trang…
Còn có, một tờ giấy nhiều nếp nhăn, chất liệu trang giấy rất cứng, thoạt nhìn như là tấm ảnh gì đó.
57.
Đương nhiên, Tuấn Miên không có ý muốn dò xét chuyện riêng tư của Thế Huân, cũng chưa hề mở tờ giấy kia ra xem, hai người chỉ đơn thuần đi xem một chút những vật khác trong phòng hắn, cũng không có dừng lại lâu.
58.
Lúc tối, hai người ngủ lại nhà Thế Huân, những phòng khác trong nhà chưa kịp thu dọn, hai người sẽ ngủ ở phòng của hắn.
Hai người tắm xong, mùi hương trên người hắn rất thơm, nằm trên giường, ánh mắt của Thế Huân đột nhiên chú ý tới chiếc hộp trên bàn kia, hắn nở nụ cười, hỏi Tuấn Miên: “Hai người có phải đã xem ‘Rương bách bảo’ của anh rồi không?”
Tuấn Miên cho rằng Thế Huân không muốn bị người khác nhìn thấy bí mật của mình, vội vã hốt hoảng hướng hắn nói xin lỗi: “Xin lỗi, em…”
Nụ hôn của Thế Huân, nhẹ nhàng rơi xuống trên đuôi tóc vẫn còn vô cùng ẩm ướt của Tuấn Miên, động tác của hắn quá ôn nhu, Tuấn Miên lập tức quên mất mình muốn nói điều gì.
Thế Huân khẽ cười: “Không sao, anh không ngại.”
59.
Ngô Thế Huân xuống giường lấy hộp kia cầm đến đây, chủ động mở ra cho Tuấn Miên xem.
Nhìn thấy chiếc kẹp vẽ trên cùng kia, hắn rõ ràng lúng túng sửng sốt một chút, giải thích: “Ngày đó em đang ngủ, anh…”
Tuấn Miên chú ý tới, hai gò má của Thế Huân hiện lên ráng hồng nhàn nhạt.
Tuấn Miên lấy dũng khí, chủ động hôn gò má của hắn một cái: “Không sao.”
60.
Thế Huân cầm tờ giấy nhiều nếp nhăn kia lên, hỏi Tuấn Miên có muốn xem đây là gì.
Anh lắc lắc đầu, Thế Huân chủ động đưa tờ giấy cho anh, ra hiệu bảo anh mở ra xem.
Tờ giấy có độ cứng rất lớn, dường như rất lâu rồi chưa được mở ra nên có nhiều chỗ bị dính lại, Tuấn Miên cẩn cẩn thận thận mở nó ra, phát hiện thế mà là một tấm ảnh.
Bối cảnh bức ảnh là cánh đồng hoa cải dầu rất lớn, vàng óng, Tuấn Miên quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
61.
Khi đó Tuấn Miên đang vẽ hắn trên giấy, tình cờ bị Thế Huân thấy được, hắn bảo là muốn thu phí bản quyền của Tuấn Miên, kéo lấy anh chụp một tấm hình.
Tuấn Miên rất ít chụp ảnh, nhìn thấy ống kính có chút sợ, cho nên biểu tình hiện ra có chút cứng ngắc.
Tuấn Miên cảm thấy chụp không đẹp, muốn Thế Huân bỏ bức ảnh đi, không nghĩ tới hắn lại như nhặt được bảo, sống chết không cho anh động vào camera.
Không nghĩ tới, sau đó Thế Huân còn rửa nó ra.
62.
Ngô Thế Huân hôn đuôi tóc Tuấn Miên: “Khi đó đặc biệt hận em, cảm thấy em lừa gạt tình cảm của anh, thấy mình như ngớ ngẩn bị đùa giỡn xoay vòng vòng, nhưng lại không thể quên được em, có lẽ hận càng sâu, ký ức ngược lại càng sâu sắc.”
Ngữ khí của Thế Huân rất bình tĩnh, thậm chí đến cuối cùng còn nở nụ cười, Tuấn Miên lại từ trong đó cảm nhận được loại đau khổ giãy dụa cùng tuyệt vọng.
Tuấn Miên không dám nghĩ Thế Huân đến cùng trải qua bao nhiêu đêm tối khó qua, chỉ có thể trong hổ thẹn đồng thời âm thầm vui mừng, may là Tuấn Miên dũng cảm một lần.
May là, Thế Huân không hề từ bỏ Tuấn Miên.
63.
Tuấn Miên nghiêm túc nhìn về phía đôi mắt của Thế Huân, gằn từng chữ: “Em yêu anh.”
Ngoại trừ lần đó bị hắn hiểu lầm, đây là lần đầu tiên trong bảy năm qua anh nói chữ này, yêu thương quyến luyến từ trong lòng dâng lên, theo đầu lưỡi thoát ra.
Tuấn Miên rõ ràng không uống rượu, lại như là say rồi, Tuấn Miên chóng mặt, cơ hồ muốn chết chìm trong đôi mắt thâm sâu tựa biển của hắn.
64.
Ngô Thế Huân nhẹ nhàng nhắm mắt, cúi đầu hôn lên bờ môi Tuấn Miên.
Đây là lần đầu tiên Tuấn Miên trong trạng thái tỉnh táo hôn môi với Thế Huân, Tuấn Miên cảm giác được một cách rõ ràng bờ môi của hắn cẩn thận đè lên môi anh.
Đôi môi Thế Huân rất mềm, nhiệt độ nóng bỏng, thân thể của Tuấn Miên không thể khống chế có chút run rẩy, hắn rất nhanh buông anh ra.
Lông mày của Thế Huân nhíu lại, trong mắt tràn đầy lo lắng: “Lại khó chịu sao?”
Tuấn Miên lắc đầu một cái, ngẩng đầu lên, chủ động dán lên đôi môi hắn.
Tuấn Miên không biết lấy lá gan từ đâu tới, vậy mà theo kẽ hở giữa môi của hắn nhập vào khoang miệng ấm áp.
65.
Ngô Thế Huân không phóng thích tin tức tố, nhưng tin tức tố trong dịch thể không thể khống chế, tin tức tố Alpha khiến xương cốt của Tuấn Miên lại bắt đầu hơi hơi đau, anh cũng không chịu buông hắn ra.
Đến cuối cùng, vẫn là ngón tay Thế Huân ôn nhu bao lại bàn tay đã nắm thật chặt của anh, nắm đến khớp xương trắng bệch, hắn buông anh ra, dùng một tay khác sờ sờ đầu anh: “Không cần miễn cưỡng bản thân, chúng ta từ từ đến là được rồi.”
66.
Tuấn Miên đang dần dần thích ứng tin tức tố của Thế Huân, anh cũng cho là hai người còn có rất nhiều thời gian có thể từ từ đến, lại không nghĩ rằng anh sẽ vào ngày đó, dùng phương thức như vậy gặp lại em trai của anh.
67.
Hôm đấy là ngày mà ban đại học bọn anh tụ họp, Tuấn Miên và Thế Huân đã từng lên tạp chí, bạn học đều biết hai hai người kết hôn rồi, lúc lớp trưởng phát thiệp còn cố ý hỏi Tuấn Miên có muốn gọi hắn đến hay không.
Tuấn Miên có chút đỏ mặt, nhưng vẫn hỏi Thế Huân có nguyện ý cùng Tuấn Miên đi tham gia buổi họp lớp không.
Ngô Thế Huân không chút suy nghĩ đã đồng ý, phải biết, ngày thường hắn là người phải đi xã giao nhiều đến nỗi thường xuyên phải đến hừng đông mới có thể về.
68.
Tốt nghiệp bảy năm, tất cả mọi người thay đổi không ít. Thực ra Tuấn Miên cũng không quá quen thân với bạn học cùng lớp lắm, chỉ là vì thịnh tình của lớp trưởng không thể chối từ, sau khi đến, anh liền yên tĩnh ăn cơm trên bàn.
Có lẽ là do danh tiếng của Thế Huân khá lớn, trên bàn ăn vẫn luôn có người liếc mắt về phía hai người, Tuấn Miên không hiểu sao lại có chút ăn giấm (ghen :v), thậm chí hiếm thấy mà đáp ứng muốn tham gia hoạt động giải trí sau khi ăn xong —— lời nói thật lòng mạo hiểm lớn.
69.
Nào có biết chơi lần đầu tiên đã rút trúng Thế Huân.
Lớp trưởng cười cười, hỏi Thế Huân muốn chọn lời nói thật lòng hay là đại mạo hiểm, hắn do dự một chút, nói thật lòng.
Lớp trưởng hỏi: “Lần đầu tiên hôn môi là vào lúc nào?”
70.
Không nghĩ đến lớp trưởng sẽ hỏi vấn đề hơi quá mức thế này, Tuấn Miên sợ Thế Huân tức giận, vội vàng bưng chén lên muốn hòa giải.
Nhưng vào lúc Tuấn Miên còn chưa kịp mở miệng, hắn đã nói ra đáp án: “Đại học năm nhất.” Khi nói, còn cố ý liếc mắt nhìn Tuấn Miên một cái.
Bàn tay cầm cốc ngay ngắn của Tuấn Miên chợt chững lại một chút, những người khác trong căn phòng đều đang ồn ào hai hai người sớm như vậy đã ở bên nhau mà một chút tiếng gió cũng không lộ, nhưng là… Khi đó hai người cũng không có làm gì mà!
71.
Tuấn Miên không có mối tình đầu, cũng biết Alpha ưu tú như hắn vậy có người trước là vô cùng bình thường, dù thế vẫn khó tránh khỏi hơi chua xót trong lòng.
Bởi vì mang thai, Tuấn Miên không uống rượu, nhưng lại như đã uống say, có chút ủ rũ chóng mặt.
72.
Khi ra khỏi phòng, gió lạnh bên ngoài khiến anh thanh tỉnh không ít, nhưng cả người anh vẫn chóng mặt như trước, lúc bước đi đều chân nam đá chân chiêu.
Ngô Thế Huân đưa tay đỡ lấy Tuấn Miên, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Không thoải mái sao?”
Nghe thấy ngữ điệu ôn nhu của Thế Huân, ghen tuông nơi đáy lòng của Tuấn Miên không ngừng sôi trào, trước kia hắn cũng từng đối với người khác như vậy đúng không?
Tuấn Miên kéo ống tay áo của Thế Huân lại, hỏi: “Anh… Lần đầu tiên hôn môi…”
73.
Còn không đợi Tuấn Miên nói xong, Thế Huân đã ở trên môi anh ấn xuống một nụ hôn, hắn rất nhanh buông anh ra, mặt tựa hồ có chút hồng: “Ngày đó ở trong phòng học, em đang ngủ, anh thực sự không nhịn được, đã len lén hôn em một cái.”
“Trước kia vẫn luôn không dám nói cho em, sợ em tức giận.”
74.
Chút ghen tuông nơi đáy lòng Tuấn Miên bỗng nhiên biến mất không còn chút nào, ngón tay anh nhẹ nhàng nắm lấy ngón út của hắn, nụ cười trên mặt muốn giấu cũng không giấu được.
75.
Trên đường trở về, trời đột nhiên bắt đầu đổ mưa, khoảng cách từ bãi đậu xe đến cửa chính quán bar không xa lắm, Thế Huân không nói hai lời, trực tiếp để Tuấn Miên ở đại sảnh chờ hắn, hắn đi bãi đậu xe lấy xe.
Trước khi đi, Thế Huân còn cố ý dựa sát vào Tuấn Miên, lộ ra nửa bên mặt của bản thân: “Có thể đến hôn một nụ hôn tạm biệt không?”
Không biết tại sao, mắt phải của Tuấn Miên đột nhiên nháy một cái. Anh cười cười, ở trên má của hắn ấn xuống một nụ hôn.
Ngô Thế Huân cũng giống vậy hôn lại anh một chút: “Ở chỗ này chờ anh.”
76.
Bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, dưới màn mưa màu xám, toàn bộ thế giới đều mông lung, Tuấn Miên muốn sớm được nhìn thấy bóng Thế Huân, vì vậy đi đến bên ngoài quán bar chờ hắn.
Trong khoảnh khắc Tuấn Miên ra khỏi cửa, trước mắt đột nhiên nhô ra một người, hai người thẳng tắp đụng vào nhau.
Ngay sau đó, bên tai Tuấn Miên vang lên một tiếng cười nhẹ.
Là giọng nói kia, đang nói: “Đã lâu không gặp, anh trai.”
77.
Hô hấp của Tuấn Miên chợt trở nên nhanh hơn, thậm chí bắt đầu phản xạ có điều kiện run rẩy cả người, Tuấn Miên cứng đờ lúc lâu, mới cắn răng ngẩng đầu nhìn về phía người kia, hỏi: “Cậu… Tại sao cậu lại ở chỗ này?”
Em trai cười làm anh sởn cả tóc gáy: “Em ở chỗ này chờ anh đã lâu.”
Chân của Tuấn Miên bỗng nhiên mềm nhũn, khớp xương như bị kim đâm mà đau đớn, giống như ngày trước em trai ở trong phòng nhỏ vậy, thả ra lượng lớn tin tức tố đến áp chế Tuấn Miên.
Trước mắt Tuấn Miên là một mảnh đen tối.
78.
Trong bóng tối, Tuấn Miên dường như trở về đoạn thời gian anh ngay cả mơ cũng không dám mơ tới kia.
Tuấn Miên không nhớ rõ hoàn chỉnh chi tiết nhỏ, trong đầu chỉ có một hình ảnh không ngừng hiện lên.
Đó là một căn phòng không có cửa sổ, anh bị tin tức tố Alpha cường độ cao áp chế không cách nào nhúc nhích, dây thừng to bằng ngón tay một cái lại một cái rơi xuống trên cánh tay, trên eo lưng cùng trên đùi của anh.
Dây thừng rất thô ráp, đã bị máu thấm thành màu đen hồng, phía trên của nó mang theo dằm nho nhỏ, cứ như vậy một cái lại một cái quất mạnh vào da Tuấn Miên.
Thời gian tựa như vĩnh viễn không có điểm dừng.
79.
Lúc tỉnh lại lần thứ hai, trước mặt là một gian nhà giống như trong ký ức, không có cửa sổ, chỉ có một bóng đèn nho nhỏ treo ngày giữa trần nhà, phát ra chút ánh sáng màu vàng yếu ớt.
Tuấn Miên bị dây thừng trói quỳ trên mặt đất.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, em trai đi tới bên cạnh Tuấn Miên, sau đó lấy tay nâng cằm anh lên, bắt buộc anh giương mắt: “Anh trai tốt của em, anh có khỏe không?”
Động tác này, giống y hệt như trong ký ức.
Đau đớn như cắn tim khoét cốt giống như quay về ngay lập tức, trong dạ dày của Tuấn Miên dâng lên một luồng cảm giác buồn nôn, đầu cũng bị một trận đau đớn sắc nhọn. Thế nhưng trong bụng Tuấn Miên còn có một đứa bé, anh không thể ngã xuống.
Tuấn Miên chậm rãi nâng mắt nhìn về phía đôi mắt người kia.
80.
Lúc này Tuấn Miên mới phát hiện, mái tóc vốn được em trai nuôi dài không biết từ lúc nào đã cắt hết, trên mặt cũng có vết máu ứ đọng rõ ràng.
Hình như chú ý tới ánh mắt của Tuấn Miên, em trai bỗng nhiên bật cười một tiếng, bàn tay nắm cằm anh mạnh mẽ dùng sức: “Nhìn thấy em như vậy anh vui vẻ không?”
Tuấn Miên bị em trai bóp mạnh bắt đầu ho khan, giọng nói khàn khàn hỏi gã: “Cậu đang nói cái gì?”
81.
Em trai nhếch miệng nở một nụ cười trào phúng: “Em trở thành bộ dáng như bây giờ này, đều là anh làm hại nha, anh trai tốt của em.”
“Tao về nước vốn chỉ là muốn kiếm lãi chút tiền tiêu vặt, ai biết bị tình nhân nhỏ kia của mày tố cáo, mẹ nó, không phải chỉ là bán chút phấn* thôi sao, lại muốn xử ông đây 20 năm?! Ông đây vất vả lắm mới có thể từ trong cục cảnh sát chạy ra được.”
* Chỉ thuốc phiện.
Đôi mắt em trai đỏ ngầu, ánh mắt nhìn về phía anh gần như vặn vẹo: “Tao vất vả chạy ra, đương nhiên là muốn tìm mày báo thù, nếu như không phải vì mày, nó sao sẽ cố ý hại tao?! Tao sao phải đi vào chỗ đó?!”
82.
Tuấn Miên không biết logic kỳ quái này của em trai là từ đâu tới, nhưng mỗi lần gã xảy ra chuyện gì, gã đều đem tội đổ lên đầu anh.
Gã ngồi xe bị ngã sấp xuống, trách Tuấn Miên không ở phía sau đỡ gã cho tốt.
Gã làm vỡ lọ hoa, nói là ánh mắt của Tuấn Miên quá âm u, khiến cho gã nhìn mà mắc ói.
Gã uống rượu say bị cha mắng, trách Tuấn Miên đoạt đi tình cha của gã.
…
Sau đó là một trận đánh đập.
83.
Em trai nở nụ cười, ngay sau đó, đau đớn quen thuộc trở về trên da của Tuấn Miên, là loại tuyệt vọng khi dằm cắm vào trong da thịt.
Hai tay Tuấn Miên bị trói ở phía sau, anh chỉ có thể tận lực nằm sấp xuống, không cho roi của gã thương tổn tới bụng của anh.
84.
Bỗng nhiên, em trai dừng tay, ý vị thâm trường nhìn về phía bụng dưới hơi nhô lên của Tuấn Miên: “Em nói mùi hương tin tức ban đầu của anh đã thay đổi, thì ra là mang thai thứ quái thai của hắn sao?”
“Đến đây, để em xem một chút, con quái thai cũng phải gọi em một tiếng cậu đấy.”
85.
Tuấn Miên mạnh mẽ rùng mình một cái.
Hai tay gã nắm bờ vai của anh cưỡng bách anh ngửa người lên, chân đi giày da đã sắp giẫm lên trên bụng anh.
“Oanh” một tiếng, cửa gỗ của căn phòng bị đạp ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào.
Ở bên trong ánh sáng, là một bóng người quen thuộc.
Là anh hùng của anh, cũng là ánh sáng của anh.
Tuấn Miên rốt cục chậm rãi nhắm hai mắt lại.
86.
Đầu của Tuấn Miên đau đớn hồi lâu, mỗi một nơi bắp thịt trên người tựa như không phải là của mình. Tuấn Miên khó khăn mở mắt ra, bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp: “Ngoan, cẩn thận một chút.”
Một người đàn ông xa lạ đang ngồi ở bên giường của Tuấn Miên sốt sắng nhìn anh, đáy mắt của hắn tràn đầy tơ máu, trên cằm đều là râu tua tủa màu xanh đen.
Hết thảy trong ánh mắt của hắn đều là cảm xúc anh đọc không hiểu, anh đỡ cái đầu mơ mơ màng màng, hỏi: “Anh là ai?”
87.
Hắn chợt ngẩn ra, đáy mắt cảm xúc cuồn cuộn, hầu kết trượt lên xuống. Thanh âm của hắn có chút khàn khàn cùng khô khốc: “Em không nhớ rõ anh là ai sao?”
Vẻ mặt thống khổ của hắn khiến trái tim Tuấn Miên bỗng nhiên đau đớn, anh dùng sức mà nhìn mặt hắn hồi lâu, chậm rãi lắc lắc đầu: “Không nhớ rõ.”
Trên thực tế, anh ngay cả mình là ai cũng không biết, anh sao lại nằm ở đây? Thân thể của anh vì sao lại đau như thế, Tuấn Miên thử tìm kiếm manh mối trong trí nhớ, thế nhưng, trong đầu của anh vĩnh viễn là trống rỗng.
Lại tiếp tục suy nghĩ, chính là đau đớn như bị kim châm.
88.
Hắn tông cửa xông ra, ngay sau đó một đám bác sĩ kỳ quái mặc áo trắng vây quanh bên cạnh anh.
Bọn họ lôi kéo Tuấn Miên hết hỏi đông tới tây, lại mang Tuấn Miên làm rất nhiều kiểm tra, cuối cùng nói Tuấn Miên là mất trí nhớ phân ly sau khi chấn thương, kỳ thực anh cũng không biết cụ thể là có ý gì, nói chung chính là, mọi chuyện trước kia, anh một chút cũng không nhớ được.
89.
Sau khi bác sĩ chẩn đoán xong, Tuấn Miên rất nhanh đã lại gặp được Thế Huân, lúc này, trên mặt của Thế Huân đã khôi phục yên lặng.
Ngô Thế Huân thay một bộ âu phục mới tinh, râu mép cũng cạo sạch sẽ, tuy rằng đôi mắt của hắn còn có chút ửng đỏ, khí chất cả người lại trở nên khác lúc trước.
Thế Huân rất tuấn tú, sống mũi cao gầy, mỹ nhan thâm thúy, là kiểu mà Tuấn Miên yêu thích.
Hắn nghiêm túc nhìn Tuấn Miên nói: “Một lần nữa tự giới thiệu mình một chút, anh tên Ngô Thế Huân, là Alpha của em, người yêu của em.”
Trái tim của Tuấn Miên bỗng nhiên lệch một nhịp.
90.
Từ trong miệng Thế Huân, Tuấn Miên hiểu được, hai người là bạn học thời đại học, gần đây mới vừa kết hôn, hơn nữa, anh còn mang thai.
Những nhận thức đó khiến Tuấn Miên có chút luống cuống, may mắn, có Thế Huân ở bên cạnh anh theo anh.
Ngô Thế Huân đối với người ngoài luôn chỉ có một gương mặt, đối với Tuấn Miên lại rất tốt, thường hay sờ đầu anh hỏi anh có đói bụng không, khát không, sau đó gọt một quả táo tây cho anh.
Nhưng là… Kỹ thuât gọt táo của Thế Huân không quá tốt, lúc mỗi lần đưa tới, thịt quả táo tây đều nhỏ đi một vòng lớn.
Ở bệnh viện mấy ngày, sau khi xác nhận thân thể của Tuấn Miên không có điều gì đáng ngại, hắn giúp anh làm thủ tục xuất viện.
91.
Tuấn Miên thường xuyên cảm thấy, Thế Huân đối với anh quá tốt rồi, như là đang đối xử với một con búp bê sứ bằng gốm vậy, thậm chí luôn dùng các loại lí do từ chối không cho Tuấn Miên ra ngoài.
Mãi đến tận ngày ấy, Ngô Thế Huân mặc một thân tây trang dày nặng màu đen ra ngoài, khi trở lại, biểu tình trên mặt có chút kỳ quái.
Ngô Thế Huân ôm Tuấn Miên, đem anh mạnh mẽ nhấn vào trong ngực, vùi đầu ở cần cổ của anh, anh nghi hoặc muốn hỏi hắn làm sao vậy, cũng cảm giác được nơi cổ một mảnh nóng lên.
Thế Huân lẩm bẩm nói: “Thằng đấy cuối cùng cũng chết rồi, anh tận mắt nhìn thấy.”
92.
Tuấn Miên cũng sẽ thường xuyên quấy nhiễu, quá khứ đến cùng xảy ra chuyện gì, sẽ quấn lấy Thế Huân kể cho Tuấn Miên chuyện hai người đã từng trải qua.
Giọng nói của Ngô Thế Huân rất ôn nhu, trong ánh mắt nhìn về phía Tuấn Miên cũng tràn đầy nhu tình, chuyện đã qua của hai người ở trong miệng hắn là tốt đẹp như vậy, Tuấn Miên từng ngẫm để nhớ lại những điều tốt đẹp đó, nhưng đầu óc của anh lại như bị thứ gì phong ấn, mỗi lần khi nhớ lại quá khứ, đều là đau đớn như bị kim châm xát muối.
Mỗi khi Tuấn Miên nghĩ đến nhức đầu, Thế Huân đều sẽ ôm anh vào trong ngực, nói với anh rằng không sao cả, không cần cưỡng cầu.
Ngô Thế Huân nói: “Em không nhớ ra được cũng không sao, yêu nhau một chút anh đều giúp em nhớ, nhưng hồi ức khiến em thống khổ, anh ngược lại tình nguyện em vĩnh viễn đừng nhớ ra.”
Khi nói lời này, tâm tình của Thế Huân hiếm thấy có chút gợn sóng, Tuấn Miên dán vào trên lồng ngực hắn, có thể nghe được nhịp tim mạnh mẽ mà trầm ổn của hắn, khi Thế Huân nói chuyện, Tuấn Miên có thể cảm giác được khoang ngực hắn chấn động: “Chỉ cần nhớ tới những điều em đã từng trải qua, anh sẽ nhịn không được muốn đem thằng đấy đào lên chém thành muôn mảnh.”
93.
Bụng của Tuấn Miên từng ngày từng ngày lớn lên, anh cũng tạm thời không có thời gian cùng tinh lực đi xoắn xuýt những ký ức khiến Tuấn Miên cắt không đứt càng sửa càng loạn này nữa, bởi vì còn một vấn đề nghiêm túc hơn đặt ra trước mặt hai người.
Ngô Thế Huân và Kim Tuấn Miên nói chuyện anh mắc hội chứng kích ứng tin tức tố Alpha, mà phản ứng của thân thể anh cũng phản ánh chứng minh rõ điều này. Mỗi khi hắn phóng thích tin tức tố vượt qua lượng nhất định, anh đều sẽ cảm thấy đau đớn như khoét cốt.
Thế nhưng, đứa bé phát dục cần phải có tin tức tố của Alpha.
94.
Hôm ấy, giống như ngày thường, Tuấn Miên ở nhà chậm rãi tản bộ, lại đột nhiên cảm thấy mắt tối sầm lại, thân thể không theo khống chế quỳ trên mặt đất.
May mắn lúc đó Ngô Thế Huân ở nhà, vội vàng đưa Tuấn Miên đi đến bệnh viện phụ cận gần nhất.
Bác sĩ sau khi kiểm tra, vẻ mặt có chút lúng túng cùng nghi hoặc: “Các anh… sinh hoạt chồng chồng có vấn đề?”
Vì tiết kiệm thời gian, hai người không đến bệnh viện lúc trước thường đi, bác sĩ đương nhiên cũng không biết bệnh của Tuấn Miên.
Mặt của anh “Ầm” một chút đã đỏ bừng, lắp bắp nói: “Ngài, ngài đang nói gì vậy?”
Ánh mắt của bác sĩ đảo quanh giữa anh và hắn: “Tình huống như này phát sinh, là bởi vì thai nhi trong bụng khuyết thiếu tin tức tố Alpha. Omega trong lúc mang thai cũng phải tiến hành bổ sung tin tức tố Alpha tương ứng, các anh biết chưa?”
Tuấn Miên gật gật đầu, mặt vẫn có chút hồng như trước: “Biết ạ, hai người mỗi ngày đều có tiếp… Hôn môi.”
Bác sĩ xì xì một chút đã nở nụ cười: “Chút tin tức tố khi hôn môi sao đủ được? Nhất định phải làm tình.”
95.
Bác sĩ kê ít thuốc bổ sung thân thể, rồi cho hai người đi về. Ở trên đường, tâm tình của anh có chút xuống: “Xin… Xin lỗi, là vấn đề thân thể của em.”
Ngô Thế Huân nắm tay Tuấn Miên thật chặt vào trong lòng bàn tay, không có bất kỳ cảm xúc oán giận nào: “Điều này cũng không trách em.”
Tuấn Miên hỏi hắn: “Nhưng là… Bây giờ phải làm sao?”
Tuấn Miên thậm chí nghĩ tới việc tiêm tin tức tố Alpha, thế nhưng thân thể của anh vẫn không tiếp nhận được như trước.
Thế Huân khe khẽ thở dài một hơi, ôm Tuấn Miên càng chặt hơn một chút: “Sẽ có cách.”
96.
Sau khi trở về, Thế Huân để Tuấn Miên đi tắm rửa nghỉ ngơi trước, mình lại đến phòng làm việc, anh biết hắn đang phát sầu vì chuyện này.
Tuấn Miên do dự rất lâu, nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc.
Nhịp tim đập của Tuấn Miên nhảy nhanh vô cùng, anh chủ động hôn hắn, mơ hồ nói: “Chúng ta… Lại thử đi?”
Đôi mắt của Thế Huân bỗng biến sâu hơn, đáy mắt có ánh lửa lưu chuyển, hầu kết hắn chuyển động lên xuống, một tấc một tấc hôn làn da Tuấn Miên.
Đau.
Vẫn đau quá.
Khóe mắt của Tuấn Miên không ngừng tràn ra nước mắt sinh lý, thế nhưng anh không nỡ lòng bỏ tay ra, con trai của anh còn cần tin tức tố.
Ngô Thế Huân bỗng nhiên buông lỏng anh ra, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
Thế Huân rõ ràng đang nhẫn nại rất khó khăn, động tác lại vẫn cứ dịu dàng như vậy.
Hắn nhẹ nhàng hôn trán Tuấn Miên, thu hồi tin tức tố của mình nói: “Ngoan, đừng miễn cưỡng bản thân.”
97.
Anh âm thầm đi gặp bác sĩ tư nhân, bác sĩ do dự nói cho Tuấn Miên biết một phương pháp trị liệu.
Lúc tối, Tuấn Miên kéo tay Thế Huân lại, nghiêm túc kể lại lời của bác sĩ cho hắn nghe.
Ngô Thế Huân không chút suy nghĩ đã cự tuyệt: “Anh không đồng ý tái hiện cảnh tượng đấy!” Thế Huân ôm Tuấn Miên vào lòng thật chặt: “Em không biết khi anh tìm thấy em vết thương chằng chịt cả người đáy lòng có bao nhiêu tuyệt vọng, nếu không phải còn đang bận tâm an nguy của em, anh hận không thể cùng thằng đó đồng quy vu tận!”
Khi thân thể của Thế Huân đang không khống chế được run rẩy, Tuấn Miên thật chặt, vòng tay qua ôm lấy eo, chôn đầu ở trên lồng ngực hắn. Tâm tình kích động của hắn rốt cuộc chậm rãi bình tĩnh lại.
Tuấn Miên nhẹ giọng nói: “Nhưng… Không chỉ bé con, em cũng muốn có một thân thể khỏe mạnh để yêu anh.”
Mặt của Tuấn Miên có chút hồng, nhưng vẫn kiên trì nói hết lời : “Em cũng muốn giống như những Alpha với Omega khác, cùng anh hưởng thụ tư vị tin tức tố giao hòa.”
Lần này, Thế Huân do dự rất lâu, cuối cùng nhẹ nhắm mắt lại: “Được.”
98.
Tuấn Miên lại trở về trong căn phòng nhỏ không có cửa sổ, bị trói thành tư thế khi hắn phát hiện kia.
Cửa phòng đóng lại, trong phòng là một mảnh tối tăm, chỉ có bóng đèn điện cũ kỹ treo trên trần nhà phát ra ánh sáng màu vàng yếu ớt.
Cảnh tượng này.
Thân thể của Tuấn Miên không tự chủ được run rẩy, hàm răng cắn vào nhau thật chặt.
Đầu của anh đau như bị kim châm, cảnh tượng mơ hồ hỗn loạn không ngừng thoáng hiện ra trước mắt anh.
“Em bảo này, mùi hương tin tức tố ban đầu của anh đã thay đổi, thì ra là mang thai con quái thai của hắn sao?”
…
“Đến đây, để em xem một chút, con quái thai cũng phải gọi em một tiếng cậu đấy.”
…
99.
Tuấn Miên bỗng nhiên nhớ lại tất cả những ký ức trước kia.
Khi còn bé em trai quất roi, lúc đại học Ngô Thế Huân nhiệt tình, thời điểm mới kết hôn đáy lòng chua xót, sau khi kết hôn vài tháng ở chung cùng Ngô Thế Huân… Cùng với, bị em trai bắt đi đến một căn phòng u ám.
Thân thể của Tuấn Miên không tự chủ muốn co lại thành một đoàn, nước mắt theo khóe mắt không ngừng tràn ra: “Không… Đừng… Không nên thương tổn con trai anh.”
Lần này, nghênh tiếp Tuấn Miên, không còn là dây thừng thô ráp, mà là cái ôm dịu dàng ấm áp của Ngô Thế Huân.
“Ngoan, đừng sợ, anh đến rồi.” Giọng nói hắn từ tính ôn nhu, Thế Huân phóng ra lượng lớn tin tức tố động viên tâm tình của Tuấn Miên.
Lần này, đau đớn trong dự liệu không đến, mà là một loại lễ rửa tội từ đỉnh đầu đến toàn thân.
Ngô Thế Huân cởi bỏ dây thừng trên người Tuấn Miên, anh vùi vào trong lồng ngực của hắn, cao giọng khóc lớn.
100.
Anh tên Kim Tuấn Miên, mẹ hi vọng anh có thể giống như cây nến yên tĩnh cháy. Nhưng lửa trên người Ngô Thế Huân thiêu đốt anh, ánh sáng trên người hắn chiếu sáng Tuấn Miên.
Hắn là ánh sáng của anh.