Chapter 1
“Hộc…………..hộc……..”
Một tiếng “bịch” lớn vang lên, bóng người ôm lấy đôi chân trái và buông lời, thì thầm đầy giận dữ:
-Cái rễ cây đáng ghét
-Cô ta chạy đâu rồi? – một giọng nói vang lên, tiếng vó ngựa ngày một gần hơn.
Cố gắng nép người đằng sau thân cây, “cô ta” xoa xoa cái chân vừa vấp ngã, vẫn thở gấp. Mà nghĩ lại thì, cô đã chạy một quãng khá xa rồi còn gì nữa.
-Vẫn chưa thấy cô ta à? – giọng nói kia tiếp tục hạnh họe
-Chưa, thưa đội trưởng – một giọng nam khác đáp lại
Nhìn quanh, “cô ta” thấy một lỗ hổng trên mặt đất, bèn nhanh chóng nhào tới đó. Lá cây khô sột soạt khi cô nằm xuống và chui vào trong cái lỗ. Chỗ trú ẩn mới của cô là một phần đất nhẵn nhụi, rễ cây bao xung quanh và phía trên là thân của một cái cây lớn.
-Tiếng gì vậy? – tên đội trưởng tiếp tục – phía đông, nhanh lên, tới đó kiểm tra đi.
“Cô ta” kéo cái mũ áo choàng lên trên, trùm kín đầu, nằm co người lại nhìn mấy bộ móng ngựa rảo qua rảo lại. Có phải do cô tưởng tượng ra không, chứ hình như mấy cái rễ cây đang chuyển động? Cô chắc rằng mình đang tưởng tượng, vì hôm nay có lẽ là ngày nhiều biến động nhất trong đời cô.
-Cô ta có thể đi đâu được nhỉ? – tên đội trưởng lại cất tiếng. Con ngựa hí lên lồng lộn, khiến tên đội trưởng buột miệng buông ra mấy lời nguyền rủa khá cay nghiệt
-Đội trưởng, phía đông nam có dấu chân người
-Được, chuyển hướng
Tiếng vó ngựa xa dần và nhỏ đi. Đến khi thứ tiếng kinh hoàng đó biến mất, cô ta mới có thể thở phào và thả lỏng một chút. Kiệt sức, mỏi mệt và uất ức đã khiến cô ngủ thiếp đi trên nền đất giá lạnh
Trong lúc “cô ta”đang ngủ, ta hãy điểm qua một chút về bản thân cô. Tên của cô gái này là Phillippa, mới chỉ nhỉnh hơn 15 tuổi rưỡi chút xíu. Hiện tại ta không biết đám người đang đuổi theo cô là ai, hay tại sao họ lại đuổi theo cô, chỉ biết rằng cô đã chạy một quãng từ thành vào trong rừng và bị đám người đó đuổi theo.
Một tia nắng chiếu mảnh mai làm Phillippa tỉnh dậy. Cô không nghĩ mình đã thiếpđi, và trong một thoáng lơ mơ cô cứ nghĩ mình vẫn đang ở nhà. Nhưng cú cộc đầu vào rễ cây do bật dậy và nền đất lạnh cứng ngắc đã giúp cô tỉnh ngủ hẳn vànhớ ra chuyện xảy ra trong ngày hôm qua. Trong thoáng chốc Phillippa đã trở lại trạng thái phập phồng lo lắng, tập trung hết những giác quan để dò xét tình hình bên ngoài và tự hỏi không biết liệu đám người kia có quay lại không. Tuy vậy, đáp lại sự cảnh giác cao độ của cô là những âm thanh tinh khiết của tự do: dàn đồng ca chim đang cất cao giọng để chào đón người bạn thân thiết là những tia nắng non. Tiếng suối róc rách vang lại, khiến Phillippa bất chợt nhớ đến cơn khát của mình. “Có lẽ bọn chúng đã rút lui”, cô nghĩ và thận trọng bò ra khỏi cái hang. Ánh nắng làm cô hơi chói mắt, và bước đi hơi loạng choạng vì nằm co ro một chỗ quá lâu. Nhưng điều đó đâu có nghĩa gì, cuối cùng thì cô cũng thoát khỏi bọn chúng. Cô tiến về phía tiếng róc rách mà cô tin rằng nguồn suối đang ở gần.
Làn nước mát lạnh khiến cô tỉnh ngủ hẳn, và cũng thấy sảng khoái hơn nữa. Cô vội lấy đầy bình với nguồn nước suối trong mát. “Bây giờ, có lẽ việc mình cần làm là tìm đường ra biển, ở đó có thể mình sẽ tìm được một con thuyền đưa mình đi thật xa, xa khỏi nơi này”, cô nghĩ, nhưng rồi lại bị một luồng ý kiến khác phản đối “không được, an ninh ở bến cảng chắc đang tăng cao hơn bao giờ hết, việc vượt biên bây giờ xem chừng hơi bất khả thi….”
Bước chân lại đưa Phillippa về hướng tây, thay vì hướng bắc là dẫn thẳng ra biển, và một ngày lang thang trong rừng bắt đầu. Trên người cô chỉ có một cái áo trắng, cái chân váy te tua nhất mà mọi người từng thấy, đôi tất xám dài, đôi bốt nâu và tấm áo choàng khoác sau lưng. Mọi đồ dùng cần thiết đều được cất trong chiếc túi da đeo ngang người, còn sau lưng cô là một bao đầy mũi tên sắc nhọn với một cây cung. Một điều khá là lạ về chính bản thân mà Phillippa không hiểu nổi là cô bắn mục tiêu rất chính xác từ lần đầu chạm tay vào cung, và không cần cố gắng cô cũng có thể qua mặt được các cung thủ hạng nhất trong thành. Đôi bốt giẫm lên các lá cây và cành cây khô, cô càng ngày càng mỏi chân. Cô không có một ý niệm nào về nơi mình đang hướng đến. Sự quyết tâm ban đầu của cô bắt đầu lung lay.
Sau hơn nửa ngàyđồng hồ đi bộ từ cái cây này sang cái cây khác, trèo lên rồi lại leo xuống hết gò đất này tới gò đất khác, giẫm lên biết bao bãi cỏ rậm và nhiều loại cây kì lạ, Phillippa bỗng cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình. Cô dừng lại, căng tai lên để nghe. Có tiếng lào xào do lá khô bị giẫm, và có tiếng thì thầm. Hai giọng nói. Bọn chúng là ai vậy?
Trong chớp nhoáng, cây cung cùng với hai mũi tên đã ở trong tay cô. Tiếng lao xao kia ngày một gần, Phillippa vờ như quay đi, nhưng vội quay lại và bắn hai mũi tên cắm vào hai thân cây sát nhau khiến hai người đang đi tới mặt mày xám ngoét
-Ơ, Jack, Harold, hai đứa làm gì ở đây vậy? – Phillippa chưng hửng hỏi hai bóng người vừa loạng choạng tránh xa khỏi hai mũi tên của cô. Hai cậu con trai cao ngang nhau, một người gầy gò tóc nâu nhạt một người hơi mập tóc đỏ đậm. Khó mà nghĩ họ là hai anh em sinh đôi, nhưng sự thực đúng là vậy. Hai người trông thực là thảm hại, mặt có những vết xước, quần áo lấm lem, Jack mang theo độc một thanh kiếm, còn Harold có một bó tên đeo ngang hông với cây nỏ trên tay. Và thêm một điều thú vị nữa là ba người bọn họ là ba chị em.
-Câu đó em phải hỏi chị mới đúng – đứa tóc nâu, Harold hỏi
-Chị trốn…mà thôi hai đứa không cần quan tâm đâu. Chị tưởng hai đứa đang đi dã ngoại cơ mà
-Đâu có dã ngoại gì đâu, tụi nó lừa bọn em. Khi tụi em đến nơi chẳng thấy có ai cả, nên hai đứa đi lòng vòng trong rừng – Jack trả lời
-Bỗng dưng hai con ngựa dở chứng, bọn em không thể điều khiển chúng được nữa. Chúng cứ tự lao thẳng, đến bờ vực mà cũng không chịu dừng lại, kể cả khi kéo cương. May mà bọn em nhảy ra vào tích tắc cuối – Harold rùng mình tiếp
Phillippa cũng đâm hãi hùng. Cứ thử tưởng tượng con ngựa điên định kéo theo mình xuống vách núi mà xem! Nhưng điều may mắn bây giờ là hai đứa em cô đã thoát chết.
-Chị có gì ăn không? – Jack hỏi, ôm bụng – từ hôm qua đến giờ em không có gì vào bụng cả. Đồ ăn bị rơi hết xuống vách núi rồi
Cô kiểm tra cái túi da đeo ngang hông. Bên trong chỉ có một túi đựng đầy xu vàng và bạc, một cái áo choàng xanh biển đậm, một cái ống nhòm gấp gọn, một cái la bàn, một bình đựng nước và ba lát bánh mì. Phillippa đưa cho hai em hai lát, còn cô giữ một.
-Sao chị mang ít thế? – Jack phàn nàn khi cả ba ngồi xuống mấy gốc cây và ngấu nghiến ba lát bánh
-Chị đâu có dè mình có hai cái đuôi bám theo – Phillippa đáp trả, đứng dậy và phủi mấy vụn bánh khỏi váy. Cuộc hành trình tiếp tục
-Chị có biết mình đang đi đâu không? – Harold hỏi
-Không – Phillippa trả lời – cứ đi và tránh xa thành nhất có thể
-Vậy ta sẽ chết đói trong này sao… - Jack rên rỉ
-Chị không hề bắt hai đứa đi theo. Nếu thích thì cả hai vui lòng tự tìm đường về thành, nhưng cấm không được nói cho ai biết là chị ở trong khu rừng này – Phillippa gắt
-Rất sẵn lòng. Gì cũng được ngoại trừ chết đói trong này – Jack lầm bầm
-Vậy thì tạm biệt… - Phillippa cúi chào hai đứa em, định mặc kệ chúng thì bỗng cô nghe thấy tiếng vó ngựa phi ngày một gần. Nhưng có vẻ chúng nghe hơi lạ so với tiểu đội được phái đuổi theo cô ngày hôm qua. Mà khoan, hình như dạo gần đây có một băng đảng…
-Chạy đi – Phillippa gào lớn – đụng phải bọn cướp bây giờ
-Hả? – Harold hỏi lại – tại sao…
-Cứ chạy đi
Đằng sau lưng chúng vang lên tiếng hô to mồn một:
-Phía trước có người! Nhanh lên
Từ phía bắc, nam, đông xuất hiện những kị sĩ áo đen, tất nhiên đôi chân không thể so với nước đại của ngựa được. Vài người bứt lên trên và chạn đầu ba chị em.
-Có lẽ ta phải…làm lộn xộn một tí – Harold nói, cầm cây nỏ lên
-Có lẽ vậy – Phillippa miễn cưỡng giương cây cung, dù cô thấy cơ hội thắng chẳng có nhiều
Một mũi tên phóng ra từ cái nỏ của Harold, tiếc là chỉ suýt trúng tên dẫn đầu. Phillippa có khá hơn, cô bắn trúng con ngựa của tên bên trái, khiến nó khuỵu xuống, và tên ngồi trên lưng té nhào xuống đất
Từ đằng sau lưng cô, một tên khác nhảy khỏi lưng ngựa và giơ lưỡi kiếm sáng lóa lên. “Chát” Jack nhanh chóng đỡ lấy đòn đánh bằng thanh kiếm của mình. Một tên khác phi ngựa tới, kiếm vung lên quá đầu. Jack bèn dùng chân đẩy mạnh tên kia ra xa, nhưng trước khi cậu kịp đỡ Harold đã bắn một múi tên trúng cánh tay cầm kiếm của đối phương
-Jack, sau lưng – Phillippa la lên cảnh báo, bắn thêm một mũi tên khác vào con ngựa đang lao đến phía bên trái. Jack nghe vậy bèn xoay lưng, quay lại đối đầu với tên đó. Harold và Phillippa tiếp tục nhắm bắn vào mấy con đang chắn đường để ba chị em có thể chạy vào rừng. Chẳng mấy chốc mà hai đứa đã hết nhẵn tên.
-Ngươi thua rồi, chấp nhận đi – tên dẫn đầu (người ban nãy bị cô bắn vào con ngựa) nói – Ta chủ trương không gây hấn với con gái, nhưng nếu ngươi manh động sẽ gặp hậu quả nặng nề đấy – hắn ta cảnh cáo, nhìn cây cung trong tay cô như muốn vung lên đánh.
Nhìn sang trái, Phillippa thấy Jack và Harold đã bị tước mất vũ khí và bị khống chế bởi những mũi kiếm sáng lóa. Kiếm của Jack được một tên giữ làm chiếm lợi phẩm, còn chiến nỏ của Harold được tên cưỡi ngựa săm soi và bắn thử. Mũi tên bay vút ra khỏi dây và trúng và thân cây gần đó. Phillippa thấy rõ thứ nhựa cây nâu mật sền sệt ứa ra từ chỗ bắn, trông như dòng máu chảy ra từ vết thương.
Một tên khác đến sau tên đội trưởng giật cây cung trong tay cô và lấy luôn cái túi da đeo ngang người. Hắn ta lấy ra cái ống nhòm nhỏ bằng bạc vẻ ngạc nhiên, rồi cũng gom chúng cùng với đống chiến lợi phẩm chúng lấy được từ ba chị em
Bầu trời ngả tím than khi bọn cướp đốt lửa trại và bắt đầu ngấu nghiến ăn mừng một ngày thoát được án treo cổ. Ba chị em bị buộc với một cái cây lớn bởi một sợi dây thừng chắc, thô và nhám, chúng khiến Phillippa ngứa ngáy không chịu nổi. Đằng kia, bọn cướp đang bàn tán về số phận của những người chúng mới bắt được
-Ngày kia có chuyến hàng đến Orhhan, có lẽ ta có thể đổi chúng với tên thuyền trưởng để lấy tiền – một đứa nào đó đề nghị, ánh nhìn lóa lên sự nham hiểm khi được phản chiếu qua ánh lửa
-Đùa à, còn lâu đây mới chịu tới Orhhan – Jack lầm bầm – đất nước gì mà khủng khiếp
-Chị đồng ý – Phillippa thì thào, nghe tiếp cuộc trò chuyện. Riêng Harold khá là im lặng, hình như đã ngủ thiếp đi
-Có vẻ không ổn đâu – tên khác phản đối – Orhhan gắt gao trong việc truy cứu nguồn gốc nô lệ lắm
-Vậy thì có lẽ The Black’s mys có thể đưa chúng tới một nước nào đó xa khỏi đây… - một tên khác đề xuất
-Cũng được, cái chính ta cũng chỉ cần vàng đổi lại thôi mà – một tên khác đồng ý, ngả người ra sau vẻ ngái ngủ mệt mỏi
Một khoảng thời gian dài đằng đẵng đầy tiếng ly cốc chạm nhau và tiếng nốc rượu ừng ực, sự im lặng cuối cùng cũng ngự trị
-Bọn chúng ngủ chưa? – Harold bỗng nhiên hỏi nhỏ tí, khiến Jack giật nảy vì gà gật
-Có vẻ là rồi – Phillippa đáp. Hai đứa em có vẻ ngạc nhiên, vì chị chúng vốn rất dễ mệt và buồn ngủ.
-Jack, trong túi quần của em có con dao gấp bọn chúng chưa lấy đi – Harold tiếp – anh cần phải thọc sâu vào trong túi và lấy tay đẩy cái túi bên trong...
-Một túi thôi chưa đủ à? – Phillippa ngán ngẩm hỏi khi Jack bắt đầu “công cuộc” tìm kiếm con dao. Cô thấy cậu em mình chật vật mãi mà không chạm được tới nó
-Harold – Jack bảo – em nên đơn giản hóa mọi thứ, chứ đừng để… - cậu nghiêng hẳn người về phía đứa em và thử lại lần nữa – mọi thứ… - Jack hơi cười – quá phức tạp – cậu rút con dao ra với vẻ đắc thắng.
-Tuyệt – Phillippa reo – giờ cắt dây ra đi.
-Chị bảo thì dễ lắm, nhưng đến lúc làm thì… – Jack nghiến răng bật con dao. Lưỡi dao sượt qua tay cậu, rạch một con đường đỏ thanh trên ngón tay cái của cậu. Jack buông tay khỏi con dao, khiến nó rơi “keng” một tiếng khi chạm nền đất.
-Để chị làm cho – Phillippa thì thào, vươn dài ngón tay để cố gắng cầm con dao lên. Khá là may là cô có thể nắm vào cán con dao và bắt đầu cắt sợi dây. Tiếng “soạt… soạt” làm cô lo sợ bọn cướp có thể tỉnh dậy, nhưng bọn chúng vẫn ngáy o o. Chắc do tác dụng của rượu đây mà, cô tự nhủ
Sau một hồi hì hụi cắt, sợi dây buộc tay cô mới chịu đứt ra. Phillippa dễ dàng tự tháo sợi dây khỏi tay mình và quay sang cắt dây trói cho Jack
-Ta cần phải lấy lại vũ khí – cô thì thầm trong lúc cắt dây cho Harold. Jack gật đầu, rón rén tiến về phía lửa trại. Phillippa run rẩy khi nhìn cậu em tiến ngày một gần, và cảm thấy sao tiếng bước chân quá to và vang xa đến vậy
Harold đứng dậy, tự bỏ nốt sợi dây thừng còn vướng trên tay mình và tiến ra giúp sức cho người anh sinh đôi. Phillippa giật thót khi thấy Jack vươn tay qua người của một tên cướp để lấy lại thanh kiếm của cậu đang bị dựa vào một thân cây gần đó. Nhờ ánh lửa hắt vào, chuôi kiếm bạc ánh lên những tia sáng kì lạ và cũng lóa mắt. Harold nhanh nhẹn lấy lại được cái nỏ đặc biệt, còn Phillippa lại gần cái cung của mình, thật không may cho cô là nó nằm ngay cạnh tên tướng cướp. Cô đứng im hồi lâu vì tên đó liên tục trở mình, nhưng rồi tiếng ngáy vẫn đều đều vang lên khiến cô yên tâm cầm cây cung lên và trở lại chỗ hai đứa em, trên đường đi cô tiện tay lấy luôn bao cung và cái túi da của mình đang vắt trên cành cây gần đó. Harold đã lấy thêm được một bó tên to, và ba người tiếp tục lên đường, tránh xa bọn cướp.