CHƯƠNG 1: Cánh bướm trong khu vườn nhỏ
Đầu thu, ánh mặt trời buổi sáng hiền hòa xuyên qua hàng sao đen thẳng tắp trên đường Trần Phú. Vẫn còn sớm nên trên đường lúc này yên tĩnh mát mẻ, chỉ có mấy người bán dạo đang đứng loanh quanh và các chú các bác đi tập thể dục về. Minh Khoa tấp vào cô hàng xôi mua một gói xôi đậu đen rồi lại đạp xe đi, cậu đi loanh quanh trong khắp thị trấn nhỏ này. Xuyên qua công viên, quảng trường và cây cầu cũ bắc ngang con suối đang cạn veo nước rồi dừng ở ven suối. Xung quanh là rừng tràm thơm mùi nắng sớm, dòng suối nhỏ cạn nước lộ ra mấy hòn đá cuội tròn tròn, lẳng lặng nằm cho dòng nước chảy qua. Sáng nào cũng thế, Minh Khoa thức dậy thật sớm, đạp xe ngắm nhìn đường phố còn lạnh hơi sương rồi dừng ở ven suối, vừa ăn sáng vừa ngắm nhìn mặt trời dần lên qua ngọn tràm và dòng người dần đông đúc trên cây cầu nhỏ.
Vừa tới lớp, Minh Khoa đã gặp mấy đứa bạn thân đang túm tụm nói chuyện. Thấy cậu bước tới, mấy đứa bạn ùa ùa nhao lên khoác vai bá cổ, hú hét bên tai:
-Ui cha hotboy đến rồi đến rồi. Đúng thật là vừa học giỏi vừa được mến mộ mà!
Liếc thấy thằng Huy luyên thuyên, Minh Khoa hơi phiền, bảo:
-Hai cậu lại có gì nữa đây? Có gì mau nói xem nào.
-Ứm ừm… xem đây!
Thằng Tuấn và Huy hai đứa hai bên đưa ra một bức thư màu hồng, vừa nhìn là biết thư tình. Minh Khoa còn tưởng chuyện gì ghê gớm. Tuy cậu không phải người trong mộng khiến bao nữ sinh ái mộ nhưng tất nhiên vì vẻ ngoài sáng sủa và thành tích tốt nên cũng có một số đàn em lớp 10, 11 lâu lâu viết thư tình cho cậu.
-Tớ tưởng chuyện gì, các cậu thích thì giữ lấy. Không thì để lại vào ngăn bàn hộ cái.
-Cậu phũ quá đấy! Đây là em gái khối 10 mới vào trường, còn ngây thơ đáng yêu như thế. Cậu cứ thế ngó lơ người ta sao?
-Đúng đó! Cậu không tò mò em gái trông như thế nào sao? Thật chả bù cho tụi tớ, đẹp trai học giỏi thế này mà chả có lấy một lá thư tình.
-Học còn chưa xong mà lo yêu đương. Lớp 10 nó mới vô còn nhỏ xíu không nói, tụi bay già cái đầu rồi còn học đòi yêu đương hả?
-Cậu thật là… Không cần cứng nhắc như ông già thế!
Hai đứa Tuấn và Huy còn đang chí chóe bên tai, Minh Khoa mặc kệ rồi thản nhiên lôi sách vở ra. Trống trường vừa điểm, hai đứa kia còn chưa kịp về chỗ ngồi thì cô giáo môn Toán đã bước vào, trên tay là xấp bài kiểm tra 1 tiết vừa rồi.
-Cả lớp, nghiêm!
Cô Kỳ mỉm cười dịu dàng nhìn cả lớp rồi vẫy tay ra hiệu cho học sinh ngồi xuống:
-Các em ngồi đi. Lớp trưởng lên phát kết quả kiểm tra cho các bạn nào.
Lớp trưởng háo hức phi lên bục giảng, phát bài kiểm tra đã chấm cho cả lớp. Không ngoài dự đoán, Minh Khoa được điểm 10 dễ dàng. Cả lớp đang xôn xao vì bài kiểm tra này, nhao nhao hỏi điểm nhau thì nghe thấy cô Kỳ gõ thước lên bảng, nghiêm túc nói:
-Kiểm tra lần này chỉ là kiểm tra đơn giản kiến thức vừa học từ đầu học kỳ, và những kiến thức đã học. Đa số các em làm khá tốt, đều làm được những câu lấy điểm 8. Nhưng còn những câu lấy điểm cao hơn thì chỉ có một số em làm được. Điểm cao nhất, phải kể đến Minh Khoa.
Cô Kỳ nhìn về phía cuối tổ ngay bàn giáo viên, cũng là chỗ Khoa, Tuấn và Huy đang léo nhéo đòi xem bài kiểm tra của nhau. Minh Khoa vẫn bình tĩnh, không tỏ ra hãnh diện hay kiêu ngạo. Từ từ cất bài kiểm tra vào cặp sách rồi khoanh tay nhìn lại cả lớp đang ngưỡng mộ quay về phía cậu.
Cô Kỳ là giáo viên tổ trưởng môn Toán, được phân công dạy và chủ nhiệm lớp chọn của khối A lớp 12, đã là lớp tập hợp những học sinh thuộc hàng top giỏi các môn Tự Nhiên của khối. Cô không theo lớp từ lớp 10 nên khá bất ngờ và khá vui khi trong lớp có một em học sinh với thành tích môn toán nổi trội là Minh Khoa.
Thế nhưng cậu bé này có vẻ không hào hứng cho lắm, luôn ít khi tham gia phát biểu hay có hoạt động trong lớp. Qua lần kiểm tra này, cô cũng nhớ lại ý tưởng bầu cán sự môn Toán từ hồi đầu năm nhưng chưa thuyết phục được Khoa nên vẫn bỏ trống. Cô nhẹ nhàng đề nghị thêm lần nữa:
-Khoa, hay em cứ thử làm cán sự bộ môn Toán như cô đề nghị hồi đầu năm xem sao nhé? Làm thử một tuần trước rồi nếu không hợp thì chuyển sang bạn khác.
-Dạ em không làm đâu thưa cô! Em đề cử bạn Huy và bạn Tuấn, hai bạn đều học khá giỏi và có kinh nghiệm làm cán sự bộ môn rồi ạ.
Minh Khoa đứng lên và thẳng thừng từ chối, đẩy qua cho Huy và Tuấn - hai bạn cũng đạt 9,3 cho bài kiểm tra lần này.
-Nhưng hai bạn đã làm cán sự bộ môn Lí và Hóa rồi mà, phải không?
Cô Kỳ mỉm cười nghĩ chắc lần này Khoa sẽ nhận việc đây vì theo thông tin tình báo lá cải thì hai ứng cử viên luôn bị Khoa đẩy ra nhận việc đã đồng ý làm cán sự môn khác rồi.
-Dạ đúng rồi cô!
Cả lớp đồng thanh đáp trước thái độ hờ hững không muốn nhận việc của Minh Khoa. Cô Kỳ trông Khoa không có biểu hiện gì là thay đổi ý định thì cũng hơi lo rằng kế hoạch này xem chừng không ổn, bỗng cô thấy Huy từ từ đứng dậy, nói:
-Cô ơi, em nghĩ chức cán sự bộ môn Toán này nên để cho Diệu Vi làm đi cô. Bạn cũng có kinh nghiệm làm cán sự bộ môn hồi lớp 10 và năm lớp 11 khi em làm cán sự Toán thì bạn cũng giúp đỡ em rất nhiều ạ. Với một người luôn năng nổ và có trách nhiệm như Diệu Vi thì em nghĩ sẽ phù hợp hơn Khoa ạ.
-Đúng rồi đó cô, Khoa không chịu làm thì để Diệu Vi làm đi cô!
-Diệu Vi đỉnh chóp lắm cô, không thua gì Khoa đâu cô.
Cả lớp nghe Huy nhắc tới Diệu Vi thì mới nhớ ra, cô bạn cũng đã từng làm cán sự bộ môn Toán học kì 1 năm lớp 10. Từ đó cả lớp nhao nhao bầu cho Diệu Vi khiến cô bạn muốn từ chối cũng khó. Diệu Vi cười gượng nhìn cô giáo rồi nhìn các bạn, vì cô bạn cũng biết, bản thân chưa so được với Khoa vì Khoa như thần đồng môn này vậy, cô bạn như múa rìu qua mắt thợ thấy ngại khi bị réo tên. C
ô Kỳ nhìn tình hình rồi thở dài, hết cách thôi, ai mà ngờ thằng bé cứng đầu vậy. Cô đành thỏa hiệp, trao niềm tin cho thành viên được tín nhiệm nhất lớp. Dù sao thì lần kiểm tra này Diệu Vi cũng làm khá tốt đấy chứ:
-Vậy Diệu Vi có thể đảm nhận chức vụ này giúp cô được hay không?
Nhận được cái gật đầu ngại ngùng của cô bé, cô Kỳ cũng đỡ lo vì đã chọn được trợ lý cho cô trong năm học này, cô vui vẻ nói:
-Chúng ta cho bạn Diệu Vi một tràng pháo tay động viên tinh thần trách nhiệm của bạn nào!
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên kèm theo tiếng hú hét của mấy nữ sinh khi đã có nữ cán sự đầu tiên của lớp. Năm nào cũng như thế, Minh Khoa không bao giờ chịu nhận chức vụ này dù ai cũng biết cậu rất xuất sắc. Nhưng cả lớp đều biết, nếu để cậu chàng này làm thì họ sẽ phải chịu đựng thái độ lạnh nhạt của cậu ta như thế nào. Bời vì dù hỏi bài thôi mà cậu bạn này cũng không hào hứng mấy, cứ y như đối với cậu ấy, mọi sự chăm chỉ đều rất vô nghĩa vậy.
Hôm nay Minh Khoa có buổi học thêm môn Hóa tại trường vào lúc 1h30 chiều đến 3h, cũng là ca 1 của trường nên cậu bạn sẽ ở lại trường gần như cả ngày. Vừa tan ca 1 xong, trời thu ban chiều rất mát mẻ, thời gian vẫn còn sớm và Minh Khoa không muốn về nhà nên cậu bèn lẻn vào khu vực bí mật của mình để tính đánh một giấc.
Khu vực bí mật này thật ra là một khoảnh sân được bao quanh bởi hàng rào hoa đậu biếc nằm ở cuối dãy phòng Thực Nghiệm. Bên trong rất thích hợp cho Minh Khoa ngủ vì có một bồn hoa lớn, bề mặt bệ hoa to nên nằm khá ổn nhưng có điều khu vườn này khá bé, cậu mà nằm duỗi thẳng chân thì hết cả bệ hoa.
Thế nhưng, bất ngờ là khi cậu vừa ló đầu vào đã thấy một cô bạn đang hí hoáy giải đề. Minh Khoa hơi giật mình vì từ khi cậu phát hiện ra chỗ trú ẩn này từ 2 năm trước, cậu chưa từng thấy ai biết và chui vào đây cả.
Cậu nhẹ nhàng chui vào bên trong qua cái lỗ thấp thấp của tường hoa đậu biếc, và luôn biết con gái là chúa phiền phức và lắm mồm thế nên Minh Khoa không đuổi cô bạn này đi ngay mà tiến lại để xem có đề nào mà cô bạn vò đầu bứt tai giải mãi không xong. “Giải đề xong thì cô bạn sẽ tự khắc đi mà thôi”.
-Phương trình mũ kiểu này bạn phải đưa về logarit mới giải được nghiệm dương. Phương trình này giải ra có một nghiệm dương và một vô nghiệm.
-A!
Cô bạn giật mình tròn mắt ngạc nhiên vì sự xuất hiện của một cậu bạn xa lạ trước mặt. Không để ý đến sự bất ngờ của cô bạn, Minh Khoa vẫn tiếp tục nói:
-Bài dạng này hơi khó vì lấy từ sách nâng cao. Nếu bạn không thi khối chuyên thì không cần thiết làm bài này đâu.
Minh Khoa vừa nói vừa cầm tờ đề lên nhìn lướt một vòng vừa ra vẻ khuyên nhủ, nhưng thực chất cũng có ý là nếu không cần thiết thì đừng giải nữa, để chỗ cho cậu ngủ còn hơn. Cô bạn vẫn chưa hết bất ngờ nhưng vẫn từ tốn trả lời.
-Mình thi khối D nên vẫn cần ôn dạng này để lấy điểm phân bậc.
-À, vậy bạn thử giải theo cách mình vừa nói thử xem có ra không.
Minh Khoa chán nản đưa lại tờ đề trả lại cho cô bạn trước mặt, chỉ thấy cô bạn gầy gò này từ từ cầm lại tờ đề rồi cúi đầu giải thử. Nhìn nước da hơi ngăm ngăm và quả đầu lởm chởm mấy cọng tóc mỏng của cô bạn này thì Minh Khoa không biết nói sao, vì rõ ràng là dấu diệu của việc thiếu dinh dưỡng.“Đến bây giờ còn có học sinh ăn không đủ no sao?”
Đang suy nghĩ thì có vẻ như cô bạn đã giải ra đáp án. Cô bạn vui vẻ ngẩng lên và nói cảm ơn.
-Cảm ơn bạn nhé! Mình giải được rồi!
Minh Khoa quay đầu lại, nhẹ nhàng”Ừm” một tiếng rồi quay đi. Nhưng rồi cậu lại bất chợt quay đầu lại:
-Còn câu nào không hiểu thì cậu cứ hỏi, tớ sẽ chỉ cho. Chứ tớ hơi buồn ngủ rồi!
Cô bạn hỏi thêm mấy câu nâng cao cũng khá là khó nữa để nhờ Minh Khoa giảng. Tính ra cô bạn khá là thông minh đấy chứ, chỉ cần nghe hướng dẫn hai ba câu là đã tự mình giải được. Nếu không có Minh Khoa, cô bạn cũng sẽ giải ra được thôi nhưng có lẽ sẽ hơi mất thời gian. Vì việc này mà Minh Khoa cũng không khó chịu với cô bạn như lúc đầu nữa.
Giải xong đề Toán, cô bạn lục tục dọn dẹp sách vở và đứng dậy.
-Cảm ơn Minh Khoa nhé! Tạm biệt bạn!
Minh Khoa đang ngáp bỗng hơi giật mình vì cô bạn đã biết tên mình, bất giác cậu cúi xuống nhìn bảng tên cũng hiểu lí do. Lúc ngước lên lại thì đã thấy cô bạn chui qua cái lỗ và đi ra ngoài. Quá buồn ngủ, Minh Khoa bỏ qua việc tại sao có người lại biết góc bí mật này mà nằm lên bệ hoa to ngủ mất.
Lúc tỉnh dậy thì trời đã tối đen, nhìn đồng hồ trên tay đã 6h30 tối, Minh Khoa vươn vai rồi xách cặp ra về.
Về tới nhà, Minh Khoa hơi giật mình khi cả căn nhà rộng lớn đều chìm trong bóng tối, không có lấy một ngọn điện nào. Cậu im lặng đi vào bên trong, quả thật không có ai ở nhà, bếp cũng lạnh tanh không có chút thức ăn nào. Tình huống như thế này đã xảy ra rất nhiều rất nhiều lần trong quá khứ, cả nhà đi hết và không có bất kỳ lời nhắn hay dặn dò nào. Những lúc như thế này thường là bố mẹ dẫn em trai út đi ăn với đồng nghiệp, hoặc đi ăn ở nhà ông bà nội với họ hàng, hoặc họ không muốn nấu cơm nên ra ngoài ăn thôi.
Minh Khoa cũng không muốn ăn nữa mà đi tắm rồi lên giường quấn mình trong cái chăn doremon đã cũ. Vì đã ngủ ở trường một giấc thật ngon lành nên khi về căn nhà vắng lặng này, cậu chẳng thể nào vào giấc.
Cậu nằm lặng im bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại như con thoi, đường sá đông đúc và ánh đèn lấp lánh. Khoa nằm đó không biết bao lâu mới nghe được tiếng mở cửa, tiếng bố mẹ và em trai lục tục vào nhà và tiếng cười nói rôm rả.
-Hôm nay cái nhà hàng mình đặt tôi quá là ưng ý luôn, vừa ngon vừa sang trọng! Mấy ông bạn tôi còn khen nữa đấy!
-Hôm trước em đi với mấy người bạn, vô tình vào chỗ này ăn nên mới biết để đặt cho mình.
-Bò bít tết ở đó quá là ngon luôn bố mẹ! Hôm sau con muốn đi ăn nữa cơ!
Chỉ cách nhau một cánh cửa phòng, ngoài cửa họ là một gia đình êm ấm, bên trong căn phòng đơn sơ tối tăm này, chỉ có một mình Minh Khoa cuộn mình trên giường lẳng lặng nghe họ, cứ như một người ngoài.
Minh Khoa không còn nhớ rõ đã bao lần bản thân phải chịu đựng những cảnh tương tự vậy. Chỉ nhớ từ khi còn rất nhỏ, bản thân đã chịu thái độ lạnh nhạt và ghét bỏ của bố mẹ, sự lạnh lùng của anh trai. Rõ ràng là cùng sống với nhau nhưng chưa bao giờ Khoa nhận được tình yêu thương của bố mẹ, lúc nào cũng là sự im lặng, vẻ mặt ghét bỏ và những lời hắt hủi. Họ giấu cậu đi không bao giờ để người khác biết tới sự có mặt của một đứa con trai thứ này. Trên tường nhà, những bức ảnh chụp gia đình tại các thắng cảnh không bao giờ có bóng dáng cậu bé trong đó, vì chưa bao giờ cậu được đi cùng. Ký ức của Khoa trong ngôi nhà này là những bữa cơm nhạt nhẽo và căn phòng tối tăm này. Đôi khi cậu nghĩ, khoảng thời gian đẹp nhất với cậu có thể là bất kỳ nơi đâu mà vĩnh viễn không phải ở trong căn nhà này.