Chapter 1
VÔ TÌNH Ư? THẬT À! (20)
Tự tin tốc độ của mình sánh ngang được với Tia Chớp. Nó đạp xe băng băng. Khuôn mặt đầy hứng khởi. Cảm giác mát lạnh khi lướt đi trong gió thể bất khiến nó thấy thật tự do.
Bỗng, mưa.
Đột nhiên khựng lại? Nó phát hiện ra: cậu bạn cùng lớp đột xuất chung đường!
Từng viên nước đâm vô mặt. Đau! Lấy nón ra đội. Không thích, nên nó chỉ xài lúc mưa to, nắng gắt.
Khả năng cảnh giác cực kì cao độ. Đầu óc tương đương một tập hồ sơ hình sự của nó bắt đầu suy diễn: nguyên nhân khiến tầng không rất ít mây, lại trở nên xám xịt (đang yên đang lành, cậu ta xuất hiện thì trời đổ mưa)
Đã thế, cậu nhóc còn đạp xe đến song song, chìa áo mưa. Chắc chắn trong tay chỉ có độc nhất một cái.
Cậu mặc áo mưa vào khỏi ướt.
- Tôi không cần, cám ơn.- Nhạt(*) (không cảm xúc).
- Cậu đừng ngại.- Sắp có hai cọng rau luộc. Hè hè!
- Mặc đi, không ướt như chuột bây giờ.
- Mình là con trai mà! Không sao đâu.
- Tôi thích tắm mưa!- Câu nói của nó bắt đầu có cảm xúc rồi. Nhưng là bực bội.
- … Mình cũng vậy. Cậu mặc nhanh chứ bị ướt thì không tốt.
• Nhóc bỏ cái áo mưa lên giỏ xe, đi trước. Không biết những điều nó nghĩ có đồng điệu với nhóc không? Nếu thật thì kinh khủng. Nó mặc áo dài trắng và khi mưa xuống thì … ướt! Nhức đầu! Vậy nên, nó lôi áo khoác trong cặp ra. Trùm vào. Phóng theo. Chèm nhẹp!(**) (ướt sũng)
- Trả nè. Tại sao lại quan tâm tôi?- Câu hỏi hay ho, dù thẳng thắn đến nỗi gây sốc.
- Cậu đúng là lạ! Phải có lý do sao? Tôi cũng ướt rồi.- Nhóc nhìn nó với vẻ bất ngờ.
- Cười gì?- Đưa áo mưa- Đỡ chút nào hay chút đó.
- Ừm! Cậu vẫn ướt.
- Ý tôi nói là mặc áo mưa vô đi! - Hiểu không nhóc? Nó nói cậu chứ không phải bản thân.
۞ Nó dúi áo mưa vô ghi đông xe. Rớt. Phải lượm thôi!
- ĐỨNG LẠI ĐI!!
- Có chuyện gì?
- Đã nói là Tôi thích tắm mưa!- Thính giác nhóc bình thường mà nhỏ.
Rút kinh nghiệm. Nó bước đến, dúi áo mưa, lần thứ hai, vào người cậu ta. Rụt tay gấp. Nó phản ứng nhanh lắm. Không dễ gì chạm vào nó đâu nhóc ạ. Rồi lao đi. Nhóc ôm áo mưa. Năm giây, nhìn theo nó. Cả hai luân phiên hỏi đáp giờ lại chuyển sang trò rượt bắt đổi pha thì phải.
- Đi theo tôi làm gì?
- Tôi muốn mượn cậu bài soạn anh văn.
- Sao không nói sớm mà lại đi theo tôi? Lý do đây hả? Tôi chưa làm. Sao không mượn người khác?
- Lý do? Thấy cậu tội nghiệp…- Đầu óc nhạy bén đó, không phải ai cũng hiểu được cái cách diễn đạt nhát gừng của nó.
- Tội nghiệp!- Cắt ngang lời là biết nó đang rất bực nha.
- Chợt nhớ cậu giỏi anh văn nhất lớp.
- Lầm to. Sắp tới nhà tôi rồi. Đừng có đi theo nữa, mất công ba mẹ tôi biết.
- Cậu mà cũng sợ ba mẹ sao?
※ Sao cậu biết, hay vậy! Nó chỉ kính trọng ba mẹ thôi. Với lại hai người không quan tâm mấy chuyện vặt này đâu.
- Nói vậy là ý gì hả!
- Không có gì. Chiều tôi qua mượn được không?
- Chỉ có tra từ điển thôi mà. À, mượn thằng Tùng Thanh đó! Chắc nó làm rồi. Chào.
- Sao kêu bạn là thằng vậy? Nàày...
Phải đuổi theo thôi.
- Sao cậu kì vậy? Đã nói rồi. Phiền quá!- Bây giờ mới hết nói trống không. Tức quá chẳng kịp nghĩ.
- Tôi …- Trông cậu ngố lắm, nhóc ạ.
- Được rồi!! Chiều nay tôi đưa. Về đi.
- Cảm ơn cậu.
- Nhưng đừng có đến nhà tôi … Gặp ở trường đi. Thôi, mất công tụi nhiều chuyện thấy.
- Quán chè được không?
- Không học bài à?
- Tôi mời cậu ly chè để cảm ơn. Buổi trưa ít người, tôi có thể hỏi chỗ chưa rõ.- Quán chỉ đông khách vào buổi tối.
- Hả? Thôi về đi.
- Quán ở đầu hẻm này nha.
- Không được! Đối diện trường mẫu giáo đi.
Nhóc đạp xe về một cách bình thản, không có dấu hiệu gì khả nghi. Cậu ấy thấy khó hiểu cái cách xử sự của nó. Nói thật, chẳng bình thường tí nào. Sao nó chơi với con gái thì hiền vậy mà lại thô lỗ với con trai quá. Đặc biệt là cậu.
Cả hai đều bị la vì tội dầm mưa. Nhất là cậu ta, có áo mưa mà không mặc. Nó thì kháng thuốc rồi. Lúc nào cũng theo chủ nghĩa lãng mạn cá nhân. Nói thế chứ thường là lất phất mưa phùn thôi. Tại nhóc, chứ không, cũng tấp vào quán mua một cái, trùm cho khỏi bị bầm dập.
Nó ăn trưa vội. Lên phòng. Làm bài liền. Không phải mừng vì cậu bạn dễ thương để ý. Mà là nghĩ cách để nhấn nút(*). Nó không thích dây đến mấy tên con trai. Làm sao giờ? Cái đầu tinh quái này không nghĩ ra cách lạ lùng nhất thế giới mới là lạ. À, nhờ anh em thân cận nhất giúp đỡ. Kẻ tin tưởng tuyệt đối không từ chối nhờ vả vì khó khăn gian khổ – tiểu Ly. Nó thích đặt tên cho bạn thân.
“Alô?”
- Alô! Chiến hữu yêu dấu! Có việc nhờ mày đây.
“Có gì mà ớn lạnh dữ vậy ta?”
- Giúp tao đem dùm vở soạn anh đến quán 127 với.
“Làm gì mà mày trịnh trọng ghê “dợ”? Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng. Định kêu tao lên núi đao, xuống biển lửa, vô vạc dầu, hay tới miệng cọp vậy?”
- Yên tâm không nguy hiểm tính mạng đâu. Chỉ là gặp thằng Sat.
“Mày gọi vậy hoài không cắn rứt lương tâm à? Sao hong tự làm mà sai tao?”
- Không phải sai! Mà là nhìn thằng đó thấy ghê lắm. Mắc gì phải cắn rứt?
“Nó có làm gì đắc tội bổn cô nương không ta? Nhìn nó dễ thương vậy thôi chứ?”
- MÀY ĐỊNH ĐỐT ĐẦU TAO BỐC KHÓI ĐÓ HẢ!
“Tao sợ mày à!”
- Mày đồng ý rồi nha.- Nó quá hiểu Ly.
“Mấy giờ?”
- Ờ ha! Tiêu rồi, tao quên nói.
“Haha! Không tin được mày. Bị nó hớp hồn hả?”
- Nói xàm. Trời ơi! Ngớ ngẩn thiệt! Mày thôi cái điệu cười đểu cáng đó đi!
“Chứ bình thường ai suy sâu tính kĩ, chu tất mọi việc? Vậy thì tự xử đi.”
- Khoan, mày học bài nhanh đi, không thì qua nhà tao sớm.
“Mày mới đểu đó. Lúc nào mày cũng khiến người ta điên đầu vì khó hiểu.”
- Nhanh lên nha.
“Mày ra lệnh cho tao hả? Tao đầy tớ mày chắc.”
- Đâu có! Hìhì, bạn tốt! Tao chỉ tin tưởng có mình mày. So đo hẹp hòi đâu phải mày. Vậy nha! Tít tít tít…
“Đúng là… Chỉ có nó. Tít..tít”
• Đinh. Đingdoonhđung…
Con chào dì.- Dù sao thì Ly vẫn rất dễ bị dụ. Tốt bụng mới đúng chứ.
Nghe tiếng chuông, dì biết ngay là con. Hôm nay con qua sớm vậy?- Bình thường Ly tới sau 3giờ. Nắng!
Dạ.- Ly vào nhà vội vàng một cách bất thường.
MÀY ĐÚNG: CÓ MỘT TRÁI TIIM NH NN HẬẬUU!!
Con chào cô.
Ờ. Không xuống tiếp bạn mà la um sùm vậy con?
Không sao đâu cô. Để con lên gác luôn.
Mẹ yên tâm. Nó không chấp đâu, bạn thân mà, ha.
⌛ Từ từ, để tôi giải thích. Người Ly gặp ngoài cửa là dì Khanh giúp việc. Nó không thèm ngẩng đầu nhìn nhỏ bạn một cái. Dúi đầu tuần tự vào cuốn sách tiếng anh lớp 10, từ điển, vở, lúi húi ghi. Cô bạn chỉ cần đứng đầu cầu thang cũng rõ việc nó đang làm:
Chà, siêng quá ta! Lo lắng làm bài cho người ta vậy sao không tự đưa?
Đừng có vớ vẩn. Mẹ tao mà nghe là rách việc. Không cho mượn vở, nó cứ đứng trước cửa nhà để tao chết với mẹ hả? Giải quyết càng sớm càng bớt bực.
Tao nói nhỏ vậy mà nghe gì. Bình thường, nói với mẹ mày nó hỏi bài.- Không cần mời, Ly lấy ghế ngồi kế bên.
Rồi mẹ tao lại kêu mời nó vô nhà chơi.- Ngừng bút.
Thôi nể tình chiến hữu tao sẽ yểm trợ cho mày.
Ê, mày ừ rồi sao giờ đổi ý nhanh dữ vậy? Ai cho chơi trò lâm trận thoái lui hả!- Nó bỏ bút xuống luôn, nhìn nhỏ bạn.
Thứ nhất, chuyện này không dính dáng tới tao, thứ hai, tao không thích lo chuyện bao đồng, làm kì đà cản mũi.- Cầm bút tiếp.
Tao với mày mà kêu bao đồng hả!! -Ngóc đầu lên chưa được 5 giây.- Kì đà cản mũi? Ý gì đây?...- Tiếp tục viết. Hết chịu nổi nó!
Mất lịch sự! Tao chưa nói xong.
Rồi rồi, xin lỗi. Nói đi.- Phải vậy mới trấn áp được nó. Khỏi giải thích ^.-
Thứ ba tao còn nhiều việc có ích hơn để làm. Nếu mày không chịu thì tao về.
Mày chưa giải thích rõ nha. Thôi được rồi, từ từ, có gì mình thương lượng với nhau, anh em trong nhà.- Đó, đó, lại giở cái trò dụ khị nhỏ bạn.
Dẹp cái thói khôn lõi của mày đi. Nghĩ sao rắc rối của mày bắt tao đỡ đạn. À, mà cũng có gì to tát đâu, chuyện không hiểu mượn vở là bình thường. Đưa cho nó xong, ra về. Sao mày cứ phóng đại, viễn tưởng lên.
Mày đang áp đảo tao hả? Nhưng mà nó còn kêu giải thích.
Thì nó hỏi mày trả lời. Có gì đâu.
⟓ Ly luôn là vậy. Đơn giản hóa những việc phức tạp. Còn nó lại trái ngược. Chuyên gia gây rối. Chúa phiền toái. Hài hước thật. Một cặp bánh răng khớp ren.
Tao không thích nói chuyện với nó. Tao sợ.
Tao có nghe lầm không? Mày sợ cái gì? Tao chưa thấy thằng nào hiền như nó.
Có giải thích mày cũng không hiểu.
Tao nói lần cuối, một là mày xử lý một mình, hai, tao hộ tống.
Mày gửi tối hậu thư kiểu này tao biết làm gì bây giờ? Thà có vệ sĩ còn hơn đơn thương độc mã.
Vậy mà bắt tao làm độc cô cầu yên. Làm xong chưa?
Còn đoạn cuối tao đang dịch cho xong. Lấy bài ra học luôn đi.- Giả lơ.
Ừa.
Lẹ, coi chừng nó lại khủng bố trước cửa. A, chết! Nó không biết nhà tao.
Thì nó hỏi thăm.- Buồn cười thiệt, lúc nào Ly cũng trả lời tỉnh rụi những vấn đề hầm bà lằng của nó.
Vậy mới chết đó!
Làm gì mày cứ cuống cuồng, nghiêm trọng lên dữ vậy?
Đúng là mày không hiểu!!
Ai mà hiểu nỗi hành động kì quái của mày!
Có một người là được rồi.
Ai tài vậy?
Bỏ qua đi. Để tao soạn xong, hai đứa mình ra chỗ hồi trưa đợi đi. Không thì, hàng xóm lại hỏi: bạn trai con hả? Hai đứa học chung lớp hả? Nhìn đẹp trai quá ha? Nhà nó ở đâu?... Mày không tưởng tượng nỗi đâu.
Làm gì ghê vậy? Mày có tưởng tượng không đó?
Tao ở đây bao nhiêu năm?
Cũng phức tạp thiệt. Vậy là tao đến vô ích. Mai tao mà bị triệu lên bảng là chỉ có nước khóc không thành tiếng.- Lại lối học đối phó để lấy điểm. •_•
Thôi thì học đã. Xử cái gì trước?
Ừ, ít ra cũng được vậy chứ. Mày hẹn nó ở quán mà.
Ừha, vậy chắc nó ở đó chờ. Đưa thời khóa biểu mày đây. Mai có môn hoá chung mà không học được.
☜ Hai đứa đăng ký chung lớp chuyên khối D (toán, văn, anh). Nó lại bị đẩy qua lớp chuyên A (toán, lý, hóa). Đành ngậm ngùi chấp nhận định mệnh thương đau! Trong căn gác nhỏ của nó, thời dụng biểu là vật duy nhất cố định, trên trần gác. Mỗi ngày, đó là thứ đầu tiên và sau cùng đập vào mắt nó. Phải làm vậy nó mới không sử dụng thời gian cho những việc vô ích. Chẳng ai biết, trừ Ly, Vân.
Ờ. Mà đừng để nó đợi lâu quá.
Ò, tao đâu mất lịch sự tới nỗi vậy. Thôi, tự xử rồi bí đâu bổ đó. Mấy giờ rồi mảy?
Nhà mày sao hỏi tao?
Ừ, quên. Một rưỡi. Mà đồng hồ mày đâu?- Mỗi khi tập trung sâu, trí nhớ của nó cứ đi vắng vậy đó. Nó tưởng mình đang ở nhà Ly như thường lệ.
Để quên trên đầu giường rồi.
Tranh thủ ghê ta. Vậy mà tao cứ ray rứt phá giấc ngủ của mày.- Trước khi ngủ, Ly thường tháo đồng hồ, khỏi bị cấn.
Mày làm tao vội quá trời. Học đi. Cứ tám hoài là hết giờ, không làm được gì cho coi.
Cảm ơn mày!
Không cần cắn rứt. Làm bài tập trước, chiều về học sau.- Hai đứa bắt đầu giở sách vở. Yên ắng được vài phút.- Mày chỉ cho tao mấy bài hoá này đi, bài này cô Hương cho về nhà mà cũng khó quá.
Mày chưa nghĩ mà.
Tao đâu có được như mày. Tao không cần nhũ mẫu.
Đừng có kích bác nha, mày nhớ chơi nói “xóc” nha?
Không phải, tao nói thật đó, nhỏ mọn vừa thôi. Ai nghĩ vậy đâu? Không phải mày 8,9 lý mới bị đẩy qua A4?
Lại bắc loa rồi. Mày cứ đọc rồi giải thử đi, để tao lo cho xong môn toán cái đã. Mày đừng ghét thì nó yêu mày liền à.
Mày chỉ biết mình thôi. Ờ, để tao cố gắng, không mất thời gian nữa.
Tao đau đầu mấy cái bất đẳng thức này lắm rồi đó nha. Không hiểu sao cái thằng đó nó hay thiệt. Bài nào nó cũng làm được. Ờ, mà lỡ nó chép sách giải. Cũng không đúng thầy bẻ cỡ nào nó cũng vanh vách.
Mày đủ chưa? Tơ tưởng hoài. Vậy thì hỏi nó đi.
Mày toàn đưa ra những ý kiến tào lao! Tao đâu có điên!
Từ lúc tao đến tới giờ, có khi nào mày đẩy nó ra khỏi não hong? Thì nó hỏi bài mày, mày hỏi lại. Hợp tác đôi bên cùng có lợi.
☢ Phải nói là ba bên chứ, cả Ly nữa. Nếu bạn thấy những câu tụi nó nói quá ngắn, cộc lốc thì xin lỗi. Bọn nó quá thân. Ngôn từ không phải là phương tiện giao tiếp duy nhất của tụi nó.
Tao không thích nó.
Thật chứ? … Vậy sao lại làm chuyện không đâu. Đầu óc cuống cuồng.
Đủ rồi đó! Nãy giờ mày cứ nói gì đâu không vậy?
Tao chỉ nói những thứ tao cảm nhận được thôi. Sự che giấu, lẩn trốn của mày càng khiến sự thật lộ rõ.
Mày nói vậy là sao?
Mày đang làm gì vậy?
Tao làm những gì mà tao thích. Tao vẫn luôn vậy mà, có gì lạ đâu!
Mày không nhớ là mày hứa sẽ tỉnh táo sau vụ…
Thằng Cỏ. Nhớ rồi. Tao sai. Mày đọc đề chưa?- Một cậu bạn nó đã cư xử không tốt.
Đánh trống lảng giỏi đó. Rồi.
Biết ngay mà, cứ chúi mũi vô cuốn sách riết. Mày đọc cho tao nghe đi.
Tao biết làm một bài rồi. Còn hai bài. Hòa tan 1,39g muối sắt sun phát ngậm bảy phân tử nước (FeSO4.7H2O)…
• Đing. Doonh. Đung. Không biết nhóc tìm nhà nó có khó không? Tội nghiệp thằng nhỏ, mồ hôi, mồ kê lấm ta lấm tấm trên mặt. Nhìn nhóc lúc này giống một anh chàng tiều phu đi hái củi. Tôi đùa thôi. Hì.
Sao nó lại đến đây?
Giảm thiểu hậu quả trước đi.
Cháu tìm ai?
Dạ…
BẠN CON ĐÓ DÌ KHANH ƠI, ĐỂ CON RA MỞ CỬA!- Ló đầu khỏi cửa sổ gác tập 2
Ờ, vậy con xuống đi.
Nè. Đưa cho nó dùm tao.
Gì? Mày lại giở trò là sao! Nãy, tao nói mày không nghe hả! Tự mình đối mặt đi, nếu hong có tao mày làm gì hả?
Tao năn nỉ đó, xuống mau lên. Không có thời gian lằng nhằng đâu. Hai ly chè được chưa?
Một chầu lòng vòng.- Ăn uống "phủ phê".
Không phải chứ! Mày chơi ép người quá!
Xuống đi, gạt bỏ thói dở hơi.
Dồn đến chân tường luôn hả? Ừh.
Không chiến thắng nổi mình, bó tay mày luôn.
Đi đi. Mày chỉ cần nhờ dì Khanh là được. Giỡn thôi. Tao tính rồi.- Nó đẩy nhẹ lưng Ly.
Mời bạn vô nhà chơi chứ sao bắt bạn chờ vậy con?
DẠ!!!
Biết ngay mà! Mày toàn vậy không!
Ly dành lủi thủi cầm cuốn vở xuống cầu thang. Mẹ vẫn ngồi ở đó chấm bài. Hic. Phải kiểm soát mới có thể tỏ ra bình thường được. May mà Ly chẳng sống quá cảm tính giống nó. Chứ không, đưa bản mặt bực tức ra thì mọi thứ sẽ rối càng thêm rối.
Ủa, bạn con hả Ly?
Dạ.
Con ra đi. Bạn chờ cũng lâu rồi.
Dạ, bây giờ con ra liền.
Nhóc ngồi trên chiếc xế leo núi. Không có vẻ gì là chờ đợi. Lúc nào, ở nhóc cũng toát ra một vẻ trầm hiền. Anh chàng này có một sức hút lớn đó chứ. Nên tâm trạng nó vậy cũng dễ cảm thông. Tháo tai nghe ra cậu nhóc.
Vở cậu mượn nè.
Cám ơn bạn.- Bình thường.
Hì. Không định hỏi gì sao?
Đợi mình xem đã.
Nó không phải là cá nên câu cách này không khả thi đâu. Bạn có cần mình quân sư không? Nó là một đứa cứng đầu đó nha.
Bạn nghĩ xa quá.
Nếu bạn không thừa nhận thì thôi.
Từ này sao bạn biết nghĩa này mà không phải mấy nghĩa khác?
Bạn nghĩ có thể không? Phải dựa vô chủ đề, ngữ cảnh để suy ra.
Nhưng những từ khác cũng có nhiều nghĩa?
Bạn phải kiên nhẫn tra từ. Bạn có biết để dịch được một đoạn văn ngắn có mấy dòng đó mà nó phải mất đến hơn một tiếng đồng hồ không?
Từ nào cũng có nhiều nghĩa làm sao bạn chọn lọc xâu chuỗi được?
Làm hoài tự nhiên cái đầu sẽ lo-gic. Thôi mệt quá! Đợi một chút. Tóm lại để tôi gọi nó xuống cho bạn.
Nè, mày chỉ cần viết phương trình trước, phân tích đề: tìm gì, cho gì rồi, chọn công thức đúng, tính vài bước ráp vô phương trình, dựa vô tỉ lệ là ra. Như bài này tính số mol tìm thể tích. Không cần học thuộc. Luyện đề nhiều là nhớ cách làm. Có mấy dạng thôi. Bữa nào rảnh, mình bắt đầu từng dạng.
Mày ra mà giải thích với nó đi kìa.
Không phải chứ! Trời đất ơi? Tao chết vì lên tăng xông luôn giờ. Mày chuyên anh mà không giải thích được thì tao đầu hàng vô điều kiện.
Dẹp đi. Bộ mày thua tao hả?
Chứ sao. Mày cũng thua nó!
Mày cũng 8 phẩy mấy mà nói gì? Vấn đề là của mày. Tao phải ngồi giải thích với một đứa chuyên toán còn mệt hơn là nói với thằng em tao. Giải quyết nhanh lẹ, cứ để nó ở ngoài hoài kì lắm.
Ừha, mẹ tao, hàng xóm nhiều chuyện. Trời ơi, tao điên mất!! AAAAAAA!!!!!!
Ai đã vừa nói: “Thì nó hỏi mày trả lời. Có gì đâu.” Nó không phải kẻ nhỏ mọn. m thanh gào thét làm mẹ hoảng, vội bỏ giáo án chạy lên gác xem thế nào. Nó mà la làng như vậy là nguy hiểm. Nó nói vòng vo: "con bực mình, bài toán khó quá". Mẹ khuyên nó bình tĩnh, tìm cách giải quyết. Rồi đột ngột, mẹ chuyển hướng làm cả hai giật mình:
Sao con để bạn ở ngoài vậy Ly?
Dạ?
Ủa, nó chưa về nữa hả? Để tụi con xuống hỏi xem có chuyện gì.- Lanh trí.
Ừ, hai đứa coi xuống hỏi bạn đi. Cô xuống trước nha Ly, cô còn mấy bài chưa chấm hết.
Dạ.- Ly
Mày diễn giỏi ghê!
Chuyện, tao mà lại!- Tự đắc ha.
Mẹ mày lo cho mày quá ha.
Từ cái vụ hồi đó, mẹ cứ cho tao là một đứa trẻ lên năm cần được quan tâm thật kĩ, quản thúc từng chút.
Chắc tại ba mày tác động dữ quá.
Mày biết hay thiệt!
⨵ Dì Khanh mang táo lên gác cho: "hai đứa ăn rồi học bài". Mẹ gán chuyện, nó la lối-"dì lên xem nó bị sao, làm lỡ việc của dì". Cả hai đủ thông ‘manh’ để nhận ra nhưng không nói. Phương pháp của mẹ chưa chuẩn lắm, dù vậy, hiểu dụng ý của mẹ muốn giáo dục nó có ý thức với hậu quả hành vi mình gây ra. Biết đứng trên lập trường của người khác dễ cảm thông hơn; nó mới nhận lỗi. chứ không, nó đã tức lồng lộn vì mẹ gạt mình.
Quay lại thực tế kìa. Bây giờ tao với mày xuống xử lý. n huệ cuối đó. Đi nhanh lên!
Sao mày không nhờ dì Khanh cho lẹ?
Tao không thấy dì. Không lẽ tao cứ chạy vô chạy ra nhà mày hả? Mà thế nào nó cũng điệu mày ra hỏi thôi.
Điệu kiểu gì? Không lẽ cứ la oai oái.
Tao bực mình lắm rồi nghe. Để xem nó làm gì? Bấm chuông cửa. Hỏi gặp mày. Sao đầu óc mày hôm nay mụ mẫm dữ vậy? Không tin nỗi.
Bực ghê!!!
Mày nói câu đó hàng ngàn lần rồi.
↗↗ Lẹp bẹp:
Cậu định chơi trò gì đó hả? Tôi đâu có rảnh để giỡn.
Bạn có gì đó thì nói đi!
Ừh, đúng đó. Đâu có gì khó hiểu chứ?
Mình có cần vô nhà làm bài tập không?
Mày lại giỡn mặt nữa! Nhà cậu có từ điển không? Tôi cho mượn về tra.-
Không cần đâu. Tôi có nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao mấy từ này lại dịch được nghĩa thoáng vậy? Trong từ điển không có.
Để tao lên lấy từ điển.
Thôi, tao đi, nhà tao mà. Mẹ tao sẽ sinh nghi.
• Lịch bịch !
Gì mà hai đứa cứ chạy ra, chạy vô hoài vậy? Ly đâu?
Nó ở ngoài, con vô lấy đồ.
Có gì thì mời bạn vô nhà, sao lại bắt hai đứa đứng ngoài đường vậy.
Khỏi, mẹ ơi. Có một chút là đi liền mà.
Không học hành mà đi đâu?
Không phải đâu mẹ.
☇vù...
Đây nè. Nhân đạo, giải thích dùm đi mày.
Mày! Lần đầu, dò từ thì phải xâu chuỗi từ nghĩa với nhau. Dò từ này xong rồi đánh dấu trang để đó, dò tiếp từ sau. Lật qua lật lại ghép dần dần. Nghĩa này rồi nghĩa khác. Nếu như nghĩa không trùng nhau thì mình phải dựa vào chủ đề, kết hợp cùng các từ khác trong câu để suy ra, biến chuyển linh hoạt từ ngữ tiếng việt. GẬT CÁI ĐẦU MÀY!- Ly hét lên đột ngột làm cậu nhóc giật mình.
Đừng nóng!- Vỗ về Ly xong, nó quay 180o qua nhóc- Hiểu chưa?
Không hiểu nữa thì hỏi nó. Nó giải thích cặn kẽ hơn.
Ê, mày là chuyên gia mà. Tao nói một hồi tao khùng luôn giờ.
Mày giỏi, chuyện của ai? Khỏi cười nữa đi nha. Tao nói rát cả cổ, mày lại gật gật rồi cười cười!
Ờ thì tao hưởng ứng nhiệt tình.
TAO LẠ MÀY CHẮC. Hừ!
Hai người cứ như vậy suốt hả?
Vô duyên!! - Thỉnh thoảng, không hẹn trước, hai đứa nó lại làm người khác bất ngờ: ĐỒNG THANH. Tụi nó mà đã kẻ tung người hứng thì khỏi chê.
Không có gì nữa tôi lên nhà đây. Không cần cám ơn. Bài bọn tôi chưa học xong. Chào.
Tôi có thể giúp không?
Tao “kíu”(*) trước.- Sử dụng tiếng Hoa luôn hả Ly: đi trước được mới nói nha.
Tao không chung à nha.
Tuỳ mày thôi. Tao không cần xôi, mất công phải chịu đấm.
Hai cậu khó hiểu quá.
Có gì thì nói thẳng đi?
Tao không liên quan.- Ly vừa nhấc được một bước đã phải khựng lại.
Đứứng lạạii!
Từ nãy đến giờ mấy cậu cứ hỏi tôi những câu hỏi kì quái. Mấy cậu nghĩ gì?
Nghĩ cậu đang tìm cách tiếp cận nó.- Ly quay phắt lại, ném vào nhóc câu đó nhanh quá. Không biết nhỏ có kịp nghĩ đến cảm nhận của nó không?
Trời!- Cậu nhỏ tròn mắt. Ngửa đầu, đập tay lên trán.- Không phải chứ!
Ym.- Nó ngẩn ra một chút. Khịt mũi.
Tao vô tội, mày kêu nói thẳng mà.
Ờm.... Tóm lại là tôi muốn cậu đừng đến gần tôi nữa.- Có kẻ mặt biến sắc kìa. Khakha.
Tôi không thể thua Thanh nên mới nhờ cậu giúp. Ai ngờ cậu xem phim Hàn nhiều quá.
Phim Hàn cái con khỉ! Có coi đâu mà nhiễm? Điên lên mất.
☣ May mà nó chẳng chửi tục, chửi thề chứ nếu không thì chắc chắn nó phăng luôn. Tính nóng thật là nguy hiểm, kiềm chế, kiềm chế lại em.
Mày nóng quá vậy. Vô nhà rồi tính tiếp.- Hồi nãy, ai đó cũng vừa mới hằn học hét!
Nhà ai vậy ta?
Chứ giờ mày làm gì? Đứng ngoài này kì lắm. Nhớ là mẹ mày cứ hỏi hoài đó.
Tao mời nó vô đâu đây?
Tuỳ mày. Tao đâu có ý đó.- Nó không hiểu ý Ly là dẫn nhóc vô trong sân.- Phòng mày ngăn nắp mà.
Mày có tin tao xử mày tại chỗ không?- Khu vực cấm địa mà giỡn chơi Ly.
Phòng khách.- Nơi tiếp bạn bè trừ Vân và Ly.
Mẹ tao.
Tao nhớ bạn tao mà. Chứ giờ sao?
Nhưng mà…
Mày tự giải quyết đi.
Mình mời hai cậu đi ăn chè được không?- Chen giữa là kém khéo léo đó. Sức chịu đựng có giới hạn.
Chắc chỉ còn cách này!
Đợi chút. Mày cũng phải đi đó.
Liên quan gì tao?
Không mới lạ. Tao hiểu mày quá mà. Không dễ chơi bài chuồn vậy đâu. Lấy cặp dùm tao luôn nha. Mất công …
Coonn raa ngooààii tíí nhaa mẹẹ!
☖ •⬅ Tội nghiệp Ly:
Tụi con đi đâu vậy, Ly?
Dạ, tụi con giải quyết bài toán khó. Mấy đứa cùng nghĩ cách.
Sao không học ở nhà cho tiện?
Dạ, tại có việc nữa. Cô cho nó đi với con tí nha cô. Một chút là về liền thôi cô.
Hai đứa học khác ban, học nhóm chung cũng được sao con?
Dạ tụi con lấy ưu bù khuyết.
Ưh, thôi ráng học đi. Cô tin tưởng con lắm đó. Con giúp cô lấy áo với nón cho nó luôn nha Ly.
Dạ. Thưa cô con đi!
☖← ⬅ Lạch cạch .
Lại nữa! Tao mà bịt khẩu trang là té lăn ra đây bây giờ.
Nếu ngạt thì tao hô hấp nhân tạo cho.
Mày nhân đạo ha. Thà giết tao còn hơn.
Mày có nằm đó, tao cũng cho mày chết luôn. Nhưng mà có một người.
Mày lại bắt đầu nữa rồi?
Nhanh nhanh về. Chưa học được gì hết. Mẹ mày mới cảnh cáo tao kia kìa.- Sở trường của Ly là bẻ bánh lái.
Mày đúng là anh em tốt! Tao nợ mày lần này. Tao bực quá! Không xử lý mạnh là không dứt ra được.
Nó đằng sau kìa.
Mà sao mình phải đi vậy mảy?
Chứ không lẽ để nó ở trước cửa hoài hả? Mẹ mày hỏi đến lần thứ hai rồi đó.
Tao chưa nóng ai giống vậy! Quên hỏi tại sao nó không chờ ở quán.
Bình tĩnh! Coi như hôm nay tao mất công toi cho mày. Đi ăn ly chè hạ hoả rồi tính tiếp?
Nhanh lên! Tụi tôi còn phải tranh thủ về.
Tôi tưởng cậu thích đi trước? Mai bạn có môn gì mình học nhóm?
Cái gì? Không phải chứ!
Làm gì dữ vậy?
Khống chế cảm xúc đi! Học chung chắc là không được đâu. Ăn chè đã.
Như cũ.
Chị cho em hai kem trái cây.
Cho em ca cao nóng cảm ơn chị.
Đợi chút có liền.- Sự thân thiện này của chủ quán mới là nhân tố chính quán hút khách.
Chị lúc nào cũng vui tính.
Đi thẳng vô vấn đề đi. Cậu muốn gì?
Tôi muốn cải thiện môn tiếng anh.
Miễn cưỡng thì kết quả vẫn đâu vào đó thôi.- Nói chuyện nào, nói ai đây, Ly?
Tôi sẽ cố gắng.
Cậu còn chỗ nào không hiểu? Làm ơn lẹ cho tôi về.
Cô Nga dạy hay lắm. Bạn xin học đi.
Mình không muốn đi học thêm.
Sao lại?
Đua với thằng Trống!-Tên người ta là Tùng Thanh mà nó đặt biệt danh như vậy đó.
Mai đi học sớm, bài nào không giải được thì nói tôi.
Tôi biết cậu giỏi toán. Không phải tự hào.
Thôi. Không khí căng thẳng hoài. Mày không đó! Em cám ơn chị. Ăn đi.
Cám ơn chị.
Em cảm ơn. Tôi học từ riết mà không thuộc.
Tới lượt mày nói đó.
Sao lại là tao?
Tao nói hoài mệt.
Chỉ cần cậu dành đủ thời gian cho nó là sẽ giỏi thôi. Có nhiều cách học: tách từ liên tưởng với tiếng việt, ví dụ: một quả chuối bằng ba trái na tức là khi nhắc đến chuối mình sẽ nhớ nó là banana, hay là viết từ vào mảnh giấy nhỏ, rảnh là giở ra xem; học chung với bạn cũng được, hai đứa giúp nhau ghi nhớ, kiểm tra nhau; hoặc tập đặt câu với mỗi từ; học từ theo từng nhóm cùng chủ đề, liên quan đến nhau; vẽ sơ đồ tư duy hoặc sơ đồ cây; sử dụng từ đồng nghĩa, trái nghĩa để dễ nhớ; không thì đọc đi đọc lại khoảng 200 lần một từ là thuộc. Nên nghe nhạc có chú thích lời, xem phim có phụ đề tiếng anh, đọc sách, tạp chí tiếng anh, nhất là chủ đề cần liên quan đến những gì mình học.
Cách nào hiệu quả nhất?
Tùy mỗi người thôi. Có người còn áp dụng nhiều cách.
Nó cũng chuyên anh đó.
Mày lại nữa rồi. Cậu đừng làm phiền bọn tôi nữa. Nói thẳng thế này nha, tôi không thích chơi với con trai, đặc biệt là cậu.
Sao lạ vậy?
Tôi không muốn dính líu gì với mấy người hết. Cậu thích nói sao thì kệ. Cứ đi nói với mọi người. Tôi không sợ người ta cười tôi bệnh đâu.
Mày về trước học bài đi, cho nguội cái đầu. Tao hứa không cho con trai gia nhập nhóm.
Chị…
Đừng làm vậy mày.- Ly kéo nó ra ngoài.- Mày đi ăn với con trai mà trả tiền thì mất mặt nó lắm.
Tao không muốn mắc nợ.
Hiểu! Thì mày trả riêng cho nó. Tôn trọng danh dự người ta chứ.
Ừ. Cảm ơn mày. Mày phải cầm tao mới về. Yên tâm, một chầu lòng vòng.
Mày làm như tao thèm lắm. Mày lừ đừ dữ vậy?
Vì tao, tao biết mà.
Tao sẽ cố biến về sớm.
☁ Ly phải dùng hết khả năng thuyết phục nó mới chịu về. Nó thấy áy náy quá, làm phiền nhỏ rồi. Nó ân hận đã kéo Ly vào cuộc.
Bạn thật sự chỉ muốn nâng trình anh?
Đúng…
Vậy bạn tìm người khác đi đừng quấy nhiễu cuộc sống của nó. Nó cần một người yêu thương nó chứ không phải một người bạn.- Ly đặt tiền xuống đáy ly rồi đứng lên.
Ly!- Cậu ta biết tên nhỏ? Một kẻ không hề đơn giản.
Còn gì nữa?
Khó hiểu quá, sao cậu ấy nói…
Nó không thể cứ chạy trốn mãi. Bọn mình muốn nó phải dũng cảm đối diện.
Bạn áp đặt người khác vậy, chưa hẳn tốt. Bạn không phải phụ huynh. Nay cũng đâu phải thời cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nữa.
Nói nhiều với bạn quá. Không hiểu nó, bạn đừng phán xét. Đúng là nói chuyện với bạn bực mình thiệt.
Sao bạn biết cậu ấy không cần một người bạn trai?
Nó không hề thiếu tình bạn. Tóm lại, mình không muốn nó phải vướng vô rắc rối không đâu. Đừng phí thời gian của nhau. Mình ghét những người không thành thật.
Sao bạn cứ áp đặt người khác?
Không thể đơn giản vì mượn vở mà cậu chạy một đoạn đường dài không gọi nó.
Mình có gọi mà cậu ấy không nghe.
Tuy tai nó hơi lãng nhưng luôn phản ứng nhạy với tên của mình.
Thật tình mình có gọi nhưng mà tiếng ồn át giọng mất.
Vậy sao lại quên hẹn giờ?
Mình quên mất.
Hay thật. Chỉ có không để tâm thì mới phạm lỗi to đùng vậy.
Mình nghĩ là cỡ hai rưỡi là được.
Lời nói dối nào cũng mâu thuẫn.
Có gì mâu thuẫn. Mình định quay lại rồi thôi.
Bạn biết tên của mình. Bạn đã dành thời gian điều tra nó. Nếu bạn coi trọng tình cảm với nó, muốn tiến xa hơn tình bạn thì chiều chủ nhật gặp ở quán chè này lúc một giờ thiếu 15. Còn nếu chỉ tìm nhóm học anh văn thì nhắc lại lần cuối cùng là tìm nhóm khác nha. Câu trả lời chốt là không! Mình về đây, mất công nó nghi, còn bài đó bạn tự xử đi, có bản dịch rồi.
☫ Ly là một người bạn chân thành hiếm gặp. Nó đang cố cắm đầu vào đống bài vở của cả hai đứa. Hình như có sự tập trung thật. Ly bước lên sát bên. Nó cũng chả thèm hỏi kết quả như thế nào. Ra vẻ bất cần, không quan tâm. Có thể, nó biết chắc chắn Ly sẽ nói.
Mày có cần bức xúc vậy không?
Mày biết tính tao rồi còn hỏi? Tao nể mày, không, tao xử đẹp luôn. Một phát là xong.
Mày vẫn thường than môn toán và tìm thầy dạy kèm đó sao?
Nó? Chân thành cảm ơn.
Chứ mày có tìm được ai rảnh dạy một mình mày không? Phải giải thích những câu hỏi lơ ngơ không chịu nổi phát ra từ miệng một học sinh giỏi. Chả ai bình tĩnh được. Mày không biết có một thằng bạn khác giới vui cỡ nào đâu. Như tao với thằng Minh đó.
Mày cũng hay, thế mà thằng Dân không ghen. Quan hệ phức tạp nhăng nhít.
Mày ăn có nhai không?
Xin lỗi. Ai biểu đầu óc sâu bọ không làm gì?
Lôi thôi. Tao hỏi mày một câu thôi. Mày có gì với nó không?
Mày nghĩ thần kinh tao có vấn đề à!- Đây đâu phải câu trả lời.
Không có cảm giác gì thật?
Mày dở hơi vừa thôi, hỏi câu thứ hai rồi đó.
Phỉ báng tao đủ rồi nha.
Tao xin lỗi.- Nó có trách móc gì đâu. Ly cũng vừa chửi nó đó thôi.
Vậy nếu nó cũng bình thường thì cho nó đến học nhóm là được chứ gì?
Dễ nghe quá ta?
Yên tâm tao đã tính dùm mày. Chỉ tiếp xúc một tuần vào chủ nhật. Ngoài chuyện học không nói vấn đề gì khác. Hai tiếng là nhấn nút.
Chu toàn ha?
Còn phải nói!- Hếch cái mặt lên thấy ghét.- Mày không muốn tụt vì môn toán chứ. Vụ làm ăn lời thế mà không cần bỏ tí vốn nào.
…- Ly cảm nhận được nó đang bực:
Thôi đi! Mày đừng nghĩ là lực hấp dẫn của mày lớn như vậy? Nó là một đứa bình thường thôi không thể nào thích một đứa lập dị như mày đâu. Nó là một trong số những người duy nhất không ghét mày đó. Đừng để ai cũng ghét mày. Đôi khi, tao thấy mày tự cao và điên rồ kinh khủng. Đứa mà đối xử tệ với mày thì mày ghét nó đã đành. Thằng nào đối xử tốt thì mày lại kêu là sợ. Ai không quan tâm thì mày lơ họ luôn. Đừng nghĩ chỉ có con trai là xấu. Tụi con gái cũng có nhiều đứa chơi khăm ghê lắm.
Ưm.- Chỉ có Ly mới dám tạt(*) một gáo nước lạnh với lực mạnh như vậy vô mặt nó. Nhỏ luôn biết xài chiêu này đúng thời điểm phù hợp.
Mỗi tuần một ly chè.- Phải đánh lạc hướng mới thành được.
Vậy là tao lỗ vốn rồi.
Điểm toán không bị nghệ.
Thôi, tao tự học.- Nhỏ biết nó không phải tiếc ly chè với mình. Nó lấy lý do thôi.
Nhớ nha. Than là biết. Tao càng khoẻ, chỉ là không có chè ăn.- Đẩy ra trước.
Hèn chi cứ dụ tao.
Mày làm như tao tự hạ nhục mình chỉ vì một ly chè.
À, mày cũng nói với nó vậy chứ gì? Hai đứa bây thông đồng nhau.- Ý nó là danh dự Ly đáng giá hai ly chè. Hehe! Láu cá quá, em ạ.
Ai biểu nó đồng ý làm chi. Một vụ làm ăn chỉ tốn nước bọt, tại sao không? Tao cũng duyệt hai môn ké luôn. Vấn đề là mày gỡ được tấm vải che mắt để rộng lòng. Bọn tao vẫn luôn mong mày bình thường được.- Kéo lại sau.
Đầu óc kinh doanh vừa thôi. Vậy thì sao?
Chỉ có hại cho mày thôi. Hãy dũng cảm đối mặt. Thôi tao về nha.
Ủa, lãng nhách dậy?
Tao nói mà mày không nghe thì tao về.
Uy hiếp tao hả? Đừng giận. Tao sẽ suy nghĩ.- Thành công rồi!
Tao mỏ nhọn hồi nào! Ở chung làm sao học bài. Mà mày đâu có thích mấy thằng cù lần.
Lại nữa rồi.
Mấy thằng cù lần đó cũng đâu nhìn thấy được mày. Đúng không?
Ừ, thưa bà tám.
Phải dạ chứ!
Dạ! Mày rảnh lắm à! Không có gì làm thì để tao giao việc cho, đừng có rảnh rỗi sinh nông nỗi nữa.
Tao còn cả đống bài tập đây nè. Yên tâm rồi hen. Bắt đầu từ tuần sau.
Tao giải quyết hóa hết rồi đó.- Im lặng là chấp nhận? Chưa chắc.
Cám ơn mày nhiều nha. Không uổng công tao. Hìhì.
Tao vẫn quên hỏi nó chuyện không đợi ở quán.
Mày nhỏ mọn quá!
Họa vô đơn chí. Sóng gió luôn đến cùng nhau. Lại va chạm. Lần nào tới phiên trực nhật cũng nghe rộn ràng một chất giọng không lẫn vào đâu được. Cứ mấy cái dịp được ra mặt tổ trưởng là nó lăng xăng. Nó cũng lại là đứa làm nhiều nhất. CHOẢNG!!! Tấm kiếng cửa sổ: rớt! Tại cái tật lóng cóng với nước lau kính làm tay nó trơn. Khoan! Nhóc ở đúng nơi và đúng lúc? Ngước mắt lên là thấy. Không còn nghi ngờ gì nữa. Lời khẳng định chắc nịch: nhóc là sao chổi. Đúng là: nặng! Tôi biết có nội tình trong đó. Nhóc là nguyên nhân thật. Nhóc làm nó phân tâm. Chỉ biết đỗ lỗi cho xung quanh. Quên: chịu trách nhiệm 100% là gì rồi sao, nhớ lại đi! Nó cần đọc lại quyển:“Bí quyết thành công của bạn trẻ” để sửa gấp thói quen xấu này.
⬧⬧ Nhóc bước ra ngoài. Cậu ta giận thật. Nó cố ý giải trình với đám nữ thám tử trong lớp, khi bị chất vấn là nguyên nhân làm mũi nhóc sụt sịt rằng: “Tao thấy hơi có lỗi, không nhận ra nó yếu ớt vậy. Tao đã nhân đạo kêu nó mặc áo mưa vô rồi chứ bộ. Cho nên tao vẫn vô tội”. Ai đó cảm thấy hơi hụt hẫng! Dường như ...dường như có cái gì rơi nhẹ trong tim nó?
Không xử lý kịp là lớp bị trừ điểm. Cô sẽ phạt. Thường thì có chế tài người ta mới sợ luật lệ.
Ý: Tao đã nói rồi. Lau kĩ làm gì.
Quốc: Cứ cãi, đòi gỡ xuống cho bằng được.
Tao làm tao chịu. Khỏi nói nhiều.
Nhân: Nói ngon ha. Giờ chịu sao đây?
Thiên: Cô phạt cả tổ chứ phạt mình mày đâu.
Để tao nói cô. Tụi bây khỏi lo.
Hải: Lớp còn bị trừ điểm nữa kìa.- Lớp phó thay thế nó.
Độ: Tụi bây không giúp mà còn nói nữa.
Thân: Cái tật tài lanh. “Tụi mày không dám thì để tao”. Giờ thì khỏi lau.
Lài: Làm như hay lắm, cứ bày đặt.
Hương: Nó cũng muốn làm cho sạch thôi. Tụi bây đừng có đổ tội cho mình nó.
Phượng: Ưh, nó cũng muốn tốt thôi.
Được rồi.- Nhóc chứ ai. Cầm chổi với đồ hốt rác vô.
Huyền: Ừ thôi, hốt bỏ miểng chai rồi tính tiếp.- Bạn ơi! Là mảnh kính chứ.
Cám ơn. Để tôi.
Đặng: Thôi mày đừng đụng vô nữa. Mất công đứt tay.
Mai: Tay mày chảy màu kìa!
Đem lên phòng y tế đi!- Nhóc nhìn Ngọc Anh.
Đừng lo. Lát nữa nó đông lại giờ.- Kinh nghiệm.
Duyên: Ưh thôi đi đi.-.
Đi!!!
~__~ Không biết ai báo, Ly qua, lôi xoành xoạch đứa trẻ lì lợm. Chỉ có nhỏ mới dám ra lệnh với nó kiểu đó. Có lẽ, lớp bu lại đông dần thu hút chú ý của nhỏ.
Mấy bạn giải tán đi. Ai tổ 1 thì trực nhật tiếp.
Trân: Nó bình tĩnh ghê ha. Giờ tao mới hiểu tại sao cô lại chỉ định nó làm lớp trưởng.
Lý: Nhưng mà nó lúc nào cũng lạnh như tiền.
Độ: Tổ mình hùn tiền lại mua kiếng nha.
Ý: Ai làm người nấy chịu chứ.
Lài: Tự dưng bắt tụi tui đóng tiền.
Quốc: Tôi xài hết rồi.
Thân: Tôi làm gì có tiền đóng.
Phượng: Có mấy ngàn mà mấy đứa mày làm gì tính toán giữ vậy?
Hương: Tổ mình được thưởng tiền thì ai cũng được nhận mà.
Thiên: Ai cũng có công dọn dẹp mà.
Độ: Chung tổ, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia chứ.
Đừng cãi nữa. Mấy thằng bây lấy kiếng ra cho nó thì đâu có bể.
Quốc: Mày làm gì binh nó dữ vậy?
Tụi bây định chạy tội sao?
Phượng: Ưh, mấy đứa mày là con trai mà không chịu làm.
Độ: Tụi nó mà con trai cái gì.
Nhân: Coi chừng cái miệng của mày nha!?
Quốc: Đã nói là đừng có làm, nó cứ đòi lấy, ráng chịu.
Nhân: Nói ít thôi, đau đầu quá.
Ý: Cậu làm cái gì vậy?!
Quốc: Mày khùng giống nó luôn hả?
…
Hải: A, bạn định thế chỗ tấm kiếng kia hả?
Thân: Cẩn thận đó!
Hương: Mấy bạn đừng nói nữa.
Mai: Xong. Vậy là được rồi.
Hải: Mai, lớp buổi sáng báo thì lớp mình cũng bị trừ điểm thôi.
Ngọc Anh: Ủa, kiếng đâu ra mà thay nhanh vậy?
Tấm đằng góc kìa.
Ngọc Anh: Ờ, vậy mà tao không thấy.
Độ: Tay mày có sao không?
Phượng: Sao băng lại nhiều vậy?
Không sao. Tao đã nói không lên. Cô giám thị hỏi, tao nói đụng trúng kiếng cửa sổ.- Che giấu một nữa sự thật.
Ngọc Anh: Rách một đường dài, cô kêu cái này phải đi may bốn, năm mũi.
Phi: Hả?
Nó nói chơi thôi.- Nhìn nó quàng vai Ngọc Anh là biết sự thật câu của nói.- Mai tao đi mua kiếng đền bây khỏi lo.
Độ: Nè, tao góp.
Hương: Của tao.
Cám ơn tụi bây. Thôi, tụi bây có làm đâu mà chịu.
Nhân: Góp nhiêu vậy?
Tấm kính bảy chục.- Nhóc nhanh tay thiệt.
Hương: Mỗi đứa bảy ngàn.
Phượng: Của tao.
Ý: Đây!
Quốc: Nè.
Thiên, Nhân đưa tiền mà không thèm nói một lời.
Thân: Mai tôi nộp.
Độ: Ai miễn cưỡng thì khỏi góp.
Hương: Thôi được rồi, có mấy ngàn không ai tính toán đâu.-. Khéo quá, Hương ơi!
Phi: Mày cầm đi con khờ.
Thôi, cám ơn tụi mày.
Đưa tôi.
Reng! Reng! reng!
Hải: Vô học rồi! Các bạn về chỗ ngồi đi.
Phi: Mày bớt cái tật cứng đầu dùm tao với.
Hương: Vậy lớp trưởng giữ rồi đi mua dùm nha.
Vậy đưa tao.
Reng! Reng! Reng! Lại một lần thứ ba nữa. Ở nhà xe.
Đừng mua kiếng nữa.- Cậu ta đứng chặn đường nó như cướp trấn lột tiền phí đi đường ^^
Cám ơn. Không cần đâu. Tôi biết chỗ rồi.
Tôi đặt rồi. Chiều nay phải ráp vô gấp.
Cám ơn. Vậy cho tôi địa chỉ chỗ đó đi.
Để tôi dẫn đi.
Không cần đâu. Cám ơn.
Có vừa chạy xe vừa cầm được không?
(-_-) Ly bận ở lại làm bài tập nhóm. Hic. Cái tật của nó là sợ làm phiền người khác. Nhóc nói sẽ giúp nó nên mấy đứa cùng tổ không xía mũi vô.
Tôi làm được. Khỏi lo.
Để giống như hồi sáng?
Đừng có nói cái giọng đó.
Vậy nên ai cũng ghét.
Có ai nói cậu vô duyên không!
Chưa. Mà cậu thì có.- Tôi hiểu ý cậu nha. Chửi người khác vô duyên chứ gì.
Đúng là... Thôi, để tôi tự lấy. Chờ cậu chắc tối.
Cẩn thận! Làm ơn đứng qua một bên.
☝ Nó đúng là một đứa con nít. Con nít hết chỗ nói. Đoraemon phiên bản Việt Nam(*): đã hậu đậu hơn thì chớ
, còn nhỏ mọn, vụn vặt. Giúp người khác thì ít mà toàn phá hoại bản thân. Nhìn cậu ta cặm cụi dựng từng chiếc xe đáng thương sao sao đó. Lần đầu tiên, cầm lái chiếc xế cưng của nó là một cậu con trai. Tay nó rớm máu nữa rồi. Rát kinh khủng! Không lái nỗi xe. Chàng ta chở nó mà toát hết mồ hôi. Nó cũng đã ghé vô quán quen hậu tạ cậu bằng một ly trà chanh, món khoái khẩu. Xong xuôi, ai về nhà đó. Nó chưa bị hỏi đã khai. Ba và mẹ thấy nó bị thương nỡ lòng nào tiếng nhỏ tiếng to. Sống trong thời bình, chứ thời chiến cạy miệng nó cũng không hé nửa lời. Cậu ta chẳng bị thẩm vấn. Ngạc nhiên hông? Vì ba nhóc đi làm, nhóc gọi điện về báo cáo trước với mẹ: cậu có việc cần làm.
A Vân xuống. Một trong hai kẻ liền cánh với nó. Nó thích đặt tên cho bạn thân. Lần trước đã nói rồi. Quên! Vân cũng là bạn trung học với nó. Hồi cấp hai nó chuyển lên Sài Gòn học, được 3 năm thì chuyển về. Tuy Bình Dương khá gần nhưng không có thời gian nên hai đứa ít khi gặp. Không nghi ngờ gì nữa. Tiểu Ly!! Kẻ thủ phạm bắt đầu biết tư lự. Ly thừa biết bốn chữ « tao suy nghĩ đã » của nó chỉ là kế hoãn binh để tìm đối sách chạy trốn. Nó hơi bất ngờ, vừa gặp Vân đã đi thẳng vào vấn đề chính luôn:
Nói thật đi, mày nghĩ nó thế nào?
Có vấn đề. Mày làm sao vậy?
Mày hiểu câu hỏi của tao mà?
Nói thẳng đi?
Mày có cảm tình với nó?
Con Ly nó lại nói lung tung chứ gì? Cái này gọi là ép cung, dụ cung hay mớm cung vậy? Mày có năng khiếu theo nghề ba đó.
Mày không còn coi tao là bạn phải không?
Sao nghiêm trọng dữ vậy? Tao tưởng mày hiểu tao?
Cứ giấu tâm sự ở trong lòng hoài khổ sở không! Mày không còn lòng tin ở ai sao?
Tao nóng rồi nha!
ѧ Chỗ mà tụi nó đang ngồi là một nơi riêng tư của ba đứa. Cái nhà kho cũ của gia đình Ly. Lúc bọn nó “trốn” ở đây là biết đang “nói những chuyện không đâu”. Vân xuống mà không xin ba mẹ nhỏ. Vân không sống cảm tính giống nó nhưng rất nhiệt tình. Hình như, lúc nào Vân cũng biết mình nên làm gì. Hì. Nhỏ cố tình rủ nó đến sớm hơn lịch hẹn. Có những chuyện chỉ có Vân mới bao dung nỗi nó.
Mày đang trong tình trạng trẻ con học đòi thói người lớn theo ngôn ngữ của mày phải không! Mày có phản ứng mạnh đến mức độ làm tất cả giật mình nếu mày tỉnh táo? Mày đã không khống chế được cảm xúc.
Tao cảm thấy mệt, tao muốn được yên tĩnh.
Vậy tao về đây. Có cần tao nói Ly khỏi qua không? Tao cũng không biết làm gì. Nhưng mà chắc tao đã quá, tao xin lỗi vì tạo áp lực cho mày.
Tao cần mày Vân ạ. Nhưng đừng nói chuyện này nữa. Mày học cũng vậy thôi hả? Có gì hay không, kể tao nghe đi?- Câu này là chữa cháy chứ quan tâm gì.
Tao biết mày rất khó chịu nhưng không thử thì sao biết đó là hạnh phúc hay tổn thương. Không phải lúc nào cũng trốn tránh được. Vì một lần mắc xương mà từ chối món cá, mày sẽ bỏ phí nhiều hương vị rất ngon và cả chất dinh dưỡng mà nó mang lại.
Câu cũ rích nêm thêm gia vị thì nó cũng không mới được. Sao tao hỏi mà mày không trả lời.- Lãng hoài vậy nhỏ.
Vẫn bình thường. Đâu phải mày không bước đi là sẽ không vấp ngã đâu. Có những lúc đứng im còn té đau hơn.
Ừ. Dù sao tự vệ cũng sẽ giúp tao đỡ bị té. Dựa vô một cái cây, ngày nào đó nó sẽ ngã, dựa vào tường, đến lúc bức tường sẽ đổ, dựa vào một người, rồi có ngày người đó cũng sẽ ra đi. Tự đứng trên đôi chân của mình, cuộc sống này mới do bản thân làm chủ.
ँ A Vân không bốc đồng như nó, cũng không ngây thơ như tiểu Ly. Chỉ có nó là dở dở ương ương. Vân nói hoàn toàn đúng. Nhưng, những gì đã xảy ra quá đỗi khủng khiếp khiến nó mất hết tất cả niềm tin. Nó chấp nhận cái giá phải trả, thà cô độc và bị xem là một kẻ bất bình thường. Ly đến đúng lúc, cứu nguy cho Vân, nhỏ nhìn thấu tâm can nó:
Hãy đối diện với nỗi đau, chiến thắng nó. Mày sẽ không còn có những hành động bốc đồng, bồng bột kiểu này nữa. Hai đứa mày chơi đánh lẻ hả?
Đâu có, tao với Vân cũng mới đến thôi. Mày quan tâm người khác nghĩ gì về mình sao?
Tao thấy nỗi đau đớn của mày. Mày có thể mặc kệ họ mãi không?- Vân phải vạch trần nó như vậy sao?
Tao không thích hòa tan. Tao có những đứa bạn tốt. Dù tụi nó không hiểu nhưng vẫn luôn quý tao. Thế là quá đủ rồi. Tao không chịu nổi tổn thương nặng nề đó đâu!
Mày có bọn tao mà, còn ba mẹ mày nữa.- Ly mà làm hậu phương thì vững chắc khỏi lo.
Tao sợ lắm …
Nỗi sợ hãi của mày có tên là giả lí.- Ly và nó thường sáng tạo ra những khái niệm mới theo phong cách riêng, ngồ ngộ.
Nếu mày cứ đau khổ vì một người không yêu mình thì so sánh mày với những người điên nhất thế giới, bị thiểu não bẩm sinh chẳng khác nào phỉ báng họ. Vì họ có bệnh nhưng vẫn đón nhận cuộc sống với một niềm tin tích cực.- Ly có mạnh tay quá không?
Mày biết dùng giọng điệu bình thản lên lớp người khác. Dù gì thì cũng sẽ có những kỉ niệm đẹp, như với những đứa bạn không hợp tính. Một thời gian vẫn chơi lại, tuy không thân như trước nữa. Vậy mà bản thân mình thì lại làm rối tung rối mù. Trợ giúp cho người khác, chuyên tâm đến nỗi nhìn họ tưởng là mình.- Vân đang chữa cháy à?
Hì. Thì nó luôn nói với những đứa đau khổ vì tình những câu đại loại như vậy. Vân có ngôn từ rất trau chuốt. Lời nói của cô bạn luôn thuyết phục người xung quanh. Dịu dàng mà sắc sảo. Vân một câu, Ly một câu. Cả hai đang làm nó rối quá.
Tao lên lớp ai hả mảy?
Thì bất cứ ai cầu cứu mày.- Cái gì chứ chỉ tội nó, Ly nhanh lắm.
Có mới nói nha. Ai lên lớp tao?
Không phải tao. Nào đâu phải tao.- Ly khởi xướng.
Vậy thì ai, tụi mày nói tao nghe.
Tao nào đâu có biết đâu.- Vân nối gót.
Tao hiểu những gì mày nghĩ. Chưa bao giờ bọn mình nói chuyện nghiêm trọng như vậy. Nhưng tao chợt nhận ra là đã đến lúc. Thời gian không thể chờ lâu hơn để tự mày đứng dậy. Tụi mình bắt đầu phải có những con đường riêng...- Vân nhường lời cho Ly:
Mày không thể dìu dắt bọn tao mãi. Hãy quan tâm mình một chút đi. Mày hãy thử dấn thân vào những trải nghiệm mới. Mày mà ngã thì bọn tao sẽ đỡ chứ không ngã theo mày đâu. Bọn tao đã trải qua hết. Nhờ có mày. Can đảm lên. Tao nói thật lòng đó.
Tao…
Đừng bỏ lỡ bất cứ hương vị nào của cuộc sống mày ạ. Ngọt, đắng, chua, cay, mặn, nhạt, hôi, thơm… là món quà mà mình có quyền được nếm trải. Cái gì nó cũng có giá của nó.- Ly thừa thắng xông lên.
Mày luôn hướng tụi tao về mặt hồng của màu đời mà.- Vân cũng hùa theo Ly luôn rồi.
n huệ lớn nhất mà thượng đế ban cho tao chính là đã quen biết và thân thiết với tụi mày. Xin lỗi tụi mày, tao đã làm phiền tụi mày mất quá nhiều thời gian cho tao. Nhưng tao không muốn lãng phí thời gian vào những việc vô ích. Tao không cần hạnh phúc ảo. Nó xa xỉ với tao. Tao không cần ham thú những cảm giác trẻ con.
Bọn tao mới là người phải nói câu đó. Bọn tao làm phiền mày thì có.- Ly nhìn Vân, ánh mắt lo lắng.
Tao yêu tụi mày nhiều hơn những gì tao có. Ưh. Tao yêu tất cả, yêu hội của bọn mình. Cả đám viết kịch bản sao? Rút thăm đề cử, hay bỏ phiếu tín nhiệm.- Một cái ôm ba người thắm thiết.
Không, tự tao đến. Ly nó thông báo cho tao về.- Vân phân trần.
Có thời gian đâu mà họp cổ đông. Chuyện này nên bí mật, rình rang mất công hư bột hư đường. Lắm kẻ dèm pha.- Ly và nó cùng có thói quen dùng từ.
Tao nghĩ tụi mày đang cố che đậy. Bạn thân, tao chả giấu giếm làm gì.
Mày dùng cái đầu óc thám tử để nghi ngờ cả bọn tao? Mày có cảm thấy quá đáng khi đối xử với bọn tao vậy?- Ly nói rồi nên Vân im lặng.
Tao không giận đâu. Tại tao biết tụi bây muốn tốt cho tao. Nhưng tao muốn biết sự thật.
Sự thật là bọn tao tự đến. Nếu mấy đứa nó biết thì sẽ tự đến chứ chẳng cắt cử theo kiểu mày đâu.
Tao nói vậy thôi chứ tao biết bọn nó cho tao là con ngáo và đây là chuyện ngớ ngẩn nên không quan tâm đâu. Khi tao quan tâm bọn nó tao thấy tình bạn dạt dào và vui. Chỉ có hai đứa mày là cố hiểu tao thôi.- Chiến thuật đánh lạc hướng của nó không hiệu quả rồi.
✠ Tôi thích con người tiểu Ly. Một cô bạn vui vẻ. Tính tình hay đùa, tốt bụng, thẳng thắn, vô lo. Nó và Ly có rất nhiều điểm tương đồng nên lúc nào cũng hợp cạ. Cãi nhau rồi huề ngay. Đôi khi, Ly hơi giống trẻ con một tí nhưng rất dễ thương. Hì. Vân giống một nhà trí thức thời nho gia quá:
Ừm. Hãy để mọi việc diễn ra tự nhiên như bản chất của nó. Sẽ có những kỉ niệm đẹp khiến cuộc sống của mày thú vị hơn, và nếu có, đâu đó nỗi buồn làm cuộc sống ý nghĩa hơn, thêm kiên cường.
Tao sẽ nghe lời tụi mày. Tao sẽ khống chế cảm xúc của mình. Bởi trái tim rung rinh tao có thể đóng băng nó lại. Theo một phiên bản mới. Có ruy băng neo giữ.
Giờ thì nhỏ bạn thân của tao không chỉ có vẻ ngoài mà cả tâm hồn cũng cứng cáp.- Vẻ vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt Ly.
Tao sẽ học cách bình thản đối diện với nỗi đau, cố gắng trưởng thành để tụi mày và mọi người không phải lo lắng cho tao.
Tao chắc rằng với một đứa rất “cool” như nó mày sẽ có những dấu ấn mới mẻ và ấm áp.
Sao mày biết nó?
Cao ráo, hơi ốm, nhìn khá điển trai, trí thức, mỗi tội da trắng, tính tình điềm đạm, lực học cực chuẩn, thiếu khiếu hài hước, nhưng biết quan tâm, có một nụ cười bánh cuốn.- Ly khai báo hết với Vân rồi à? Nó nhìn nhỏ đe dọa.
Rồi nó cũng sẽ nhiễm những sở thích và hợp với tính cách kì quái của mày như bọn tao thôi. Người biết nhường nhịn như nó sẽ biết cách thích nghi với mày.- Ly đúng là trốn tội điệu nghệ.
Nó có cái vẻ lạnh lùng.
Tao biết rồi. Nếu bắt mày nói thêm thì làm khó cho mày.- Vân như 1 đứa trẻ hiểu chuyện.
Nó cho tao cái cảm giác đó tụi mày ạ. Tao nói chuyện này, Ly, mày không được cười?- Gật đầu.- Không được kể cho ai nghe.- Gật đầu. Vân không nói, ngắt quãng cảm xúc nó sẽ im luôn. Ly gần như nín thở. - Gần nó, nhịp tim tao đập nhanh và mạnh hơn….- Ngừng vài giây như để trái tim thở, nó tiếp.- Ánh mắt nó nhìn tao ...- Nó ngưng một chút để lựa chọn từ chính xác. Tâm nó lại rối rồi.- không bình thường, là cảm xúc ấy bọn mày ạ. Não tao không tập trung được. Chỉ biết mỗi một việc là giữ khoảng cách và không để mình ngã đổ. Tao nhận được tình cảm ấm áp và một cảm giác yên bình. Ưh, vì thế tao sợ hãi. Nhưng mà không sao. Không sao… Từ giờ tao sẽ coi nó như tụi mày.
Trong mắt mày, nó như một đứa con gái?- Sao Ly ngạc nhiên quá vậy? Đâu phải ngày đầu biết nó.
♗Thật ra, Ly đã kiềm chế, nhỏ không rú lên sung sướng chuyện trái tim nó đã hồi sinh. Tội nghiệp, chơi với một đứa bạn dị biệt nên phải cẩn thận với những thứ khiến nó tổn thương, dù điều ấy rất đỗi bình thường. Vân và Ly hiểu: có những chuyện khiến tim nó xước nhưng nó không nói ra vì quá nhỏ nhặt. Cảm ơn hai đứa đã đối xử tốt với nó đến vậy.
Ừm. Thôi, đó cũng là một thử thách lớn rồi. Vậy mày sẽ bớt sụp ngã khi không có gì. Nhưng mà liệu mày có bóp nghẹn được cảm xúc không? Từ trước đến giờ trong từ điển chỉ có hai khái niệm người lạ và người yêu. Giờ tự nhiên phải đặt thêm một cái định nghĩa bạn trai. Thật khó cho mày. Cứ gần sịt mà lại như chẳng có gì.- Vân lại đọc suy nghĩ của nó lên nữa rồi.
Tao mà lại! Có chuyện gì to tát đâu, đúng không?
Mày bắt đầu lừa dối bọn tao nữa!- Ly không thể đặc xá tội cho nó một lần sao?
Tao có đâu?
Mày phải khẳng định chứ? Câu đó là mày hỏi chính mày. Có bao giờ mày hỏi những câu ngớ ngẩn như vậy đâu!- Ly ơi, Vân im lặng kìa.
Mày không tin tao sao?
Có, nhưng cẩn thận. Mày vẫn luôn nói tình yêu thường kiến người ta mù quáng. Ai cũng như vậy.
Hãy tin tao như trước giờ. Và nếu nó chỉ xem tao là bạn thật sự thì tao cũng sẽ vậy. Là bạn thôi.
Tao và mọi người luôn ở bên cạnh ủng hộ mày dù bất cứ chuyện gì xảy ra.- Vân không cần nói, nó cũng tin tưởng tuyệt đối.
Tao cũng ủng hộ mày trăm phần trăm.- Ly mà, lúc nào chả cùng nó đương đầu khó khăn.
¯ Thú thật thì dù sao chăng nữa, cũng không thoát khỏi được tâm lý bình thường. Là con gái, nó không thể phủ nhận sự ấn tượng của mình đối với một anh chàng « hotboy » như nhóc. Anh nhóc nên học tâm lý, phân tích suy nghĩ chung của con gái quá chuẩn. Có điều, càng như vậy nó chỉ càng lánh xa cậu mà thôi. Mọi thứ đều phẳng lặng. Nó nói với Vân và Ly vậy. Chứ khoảng cách giữa nó và nhóc cũng không kéo gần được bao nhiêu. Tự nhiên, nhóc gọi nó. Cười một nụ cười rất tươi. Một nụ cười đầy ẩn ý. Một nụ cười như chào người bạn thân thiết lâu ngày gặp lại.
Cậu biết tại sao tôi tốt với cậu không?
Cậu biết tại sao tôi ghét cậu không?
Hình như biết.
Vậy thì đừng làm phiền tôi nữa.
Cậu không nhận ra tôi?
Cậu bị sao vậy?
Một người quen.
Tôi không hiểu?- Cậu im lặng để nó suy nghĩ.- … AA! Đừng nói cậu là Gấu trúc xanh dương?
Cậu nhận ra được. Hay thật!
Tự nhiên tôi nhận ra nụ cười của cậu. Cậu nói rồi sẽ có một ngày cậu xuất hiện trước mặt tôi. Cậu cho tôi cái cảm giác nguyên vẹn. Tôi chỉ biết có một người. Không nghĩ đến không được.- Nó đã hình dung ra một nụ cười.
Cậu thật lạ kì.
Àh, Cậu biết là tôi. Cậu lừa tôi. Tôi đúng là một con ngốc. Rất vui khi lừa được một con nhỏ hâm như tôi chứ gì! Nói thêm câu nào nữa là tôi cho cậu một trận liền đó.
Từ từ.
Thả tay ra!!!!!
Ui!!! Tôi có làm gì cậu đâu. Nghe tôi nói đã.
Tôi lỡ tay. Xin lỗi. Đừng có làm vậy với tôi thêm một lần nào nữa. Không thì đừng trách tôi.- Nhóc ghét bị hăm dọa lắm, biết không?
Ngồi xuống đã. Cậu đừng vội. Tôi không lừa cậu.
(*o*) Yếu quá nhóc ơi! Ai biểu cầm tay nó làm gì?! Nếu nó dùng hết lực của một đai nâu karatedo chắc cậu khóc. Nó thấy cắn rứt lương tâm khi bẻ tay nhóc. Đành ngồi xuống ghế đá. Tuy nó là một đứa nóng tính nhưng không muốn bị nhóc lôi đầu ra lần nữa. Giải quyết một lần cho xong.
Đừng giở thêm trò gì nữa.
Cậu đúng là ngốc. Không thấy sự thật còn không nghe. Chỉ dành vài phút, có mất gì đâu.
Vậy thì nói nhanh đi.
Bữa tôi nghe cậu làm quen nhỏ Tuyết, tôi nhận ra cách nói của cậu.
Ưh. Thế là cậu bắt đầu một phi vụ.
Tôi mới định nói cậu biết thì cậu ghét tôi quá.
Ư. Cậu thường nói xạo một cách điệu nghệ như vậy?
Tôi nói xạo gì?
Cậu cần một giáo viên dạy kèm, vì cậu học yếu. Một học sinh giỏi mà nói vậy?
Tôi học yếu môn anh văn thật. Năm nào, tôi cũng vật lộn với nó đến kiệt sức.
Cậu rất ít bạn bè vì sống hơi khép kín.
Tôi thật sự không có một người bạn thân nào. Tôi chỉ muốn kết bạn với cậu vì trông cậu rất hay.
Vậy đó! Cậu đừng có làm tôi bực mình nữa.
Tôi không biết nói nên làm cậu hiểu lầm. Cậu có thể nói nguyên nhân ghét tôi được không?
Cậu là con trai.
Sao lại như vậy? Cậu cứ làm tôi thấy lạ. Cậu không như vẻ bề ngoài.
Tôi không ngờ cậu lại ngây thơ đến vậy. Tin vào những lời bóng bẩy trên mạng.
़ Đừng nóng, không tốt cho sức khỏe. Hì. Tôi nói rõ nè: Nó thỉnh thoảng chat với Vân, đọc tin nhắn, viết facebook, blog. Nó quen một cái nickname yahoo. Tất nhiên là nhóc. Nhóc ít khi nói nhiều. Nó là trường hợp đặc biệt chăng? Cũng may tụi nó đứng ở sát phòng truyền thống của trường, ít người qua lại chứ không thì gay to, tin vịt lại tưng bừng.
Đó cũng là một góc tính cách của cậu. Tôi thích chơi với cậu. Cậu là người bạn tốt.
Tôi không phải phụ nữ.
Cậu nói vậy nghĩa là sao?
Tôi không yêu bằng tai.
Cậu đã hứa cho tôi gia nhập nhóm rồi mà.
Cậu đặt bẫy tôi.
Không phải. Cậu định sống như một kẻ lập dị suốt đời sao?
Đó chính là con người tôi.
Cậu là một người tốt bụng và hiền lành. Cậu chỉ cố mở miệng ra là đòi xử người khác thôi. Cậu nói chuyện vui tính và hoà đồng. Đừng để người ta hiểu lầm, nghĩ sai về cậu. Tôi sẽ cố gắng là một thành viên tốt.
Hội của tụi tôi là “Con Gái”.
Hội Con Gái con trai gia nhập không được sao? Cậu cũng chơi với đám con trai luôn đi.
Cậu nói nhảm thấy sợ. Ờ. Xin lỗi. Có lý do gì không?
Tôi thích kết bạn với cậu. Con người cậu rất thú vị. Bọn con trai cũng có nhiều trò chơi vui không thua đám con gái.
Thôi! Cám ơn.
Tôi sẽ xin cô lên ngồi chung với cậu. Cậu có thể dạy cho tôi môn anh văn. Còn tôi sẽ hướng dẫn cậu môn toán.- Đúng rùi, với nó dùng từ nên cẩn thận.
Đừng khủng bố tôi kiểu đó. Cậu thật sự thích làm bạn với tôi.
Chân thành.
Cậu ráng chịu đựng cái tính cách điên rồ của tôi.
Ừ, là bạn.- Đồng ý là nó điên rồ luôn hả nhóc. Cậu ta không để ý, nó không bắt lỗi.
Có một chuyện suýt nữa tôi quên hỏi. Thắc mắc lâu quá mà cứ quên hoài.
Chuyện gì?
Sao bữa đó cậu không chờ ở quán.
Vì, vì, trước giờ tôi chưa bao giờ tới quán chè một mình nên tôi ngại…
Hiểu rồi!
ॣ Tôi đã nói là nó cả tin lắm chưa nhỉ? Trí tưởng tượng của nó vô cùng phong phú. Lý do kì quái như vậy mà không hề nghi ngờ. Bọn nó nói chuyện liền mạch cảm xúc quá nên tôi không biết chen ngang ở đâu. Đành chờ đến khoảng trống này vậy. Cơ hội tới là phải nhảy vào ngay. Nó quên dùng đầu óc logic để phân tích vấn đề: nhóc là người mời nó đến quán chè mà bảo là ngại. Lại còn biết buổi trưa quán vắng khách. Nhóc nói không tới quán chè một mình chứ đâu phải chưa từng tới đâu. Suy nghĩ nhiều làm gì, nhóc cũng sẽ tìm cách hợp thức hóa tình huống thôi. Có một điều mà chỉ mới hai người biết. Tôi và nhóc. Cậu ta sợ nó nuốt lời, không đến quán. Nên "thiên hạ thủ di cường" vẫn tốt hơn, tới nhà phục kích. Ở nó có nhiều điểm thú vị, thu hút cậu ta. Thì đúng rồi, chúa phiền phức nên đi đâu cũng gây sự chú ý. Gác việc suy tư lại cho mình nhóc tự tìm hiểu. Đừng để nó biết, nó lại phòng thủ. Mệt cả hai đứa.
﹌ Rốt cuộc trình anh của nhóc khá lên không nhờ những cách học từ mà nó đã từng đề cập. Nó bắt nhóc tra phiên âm từ cần học. Đọc và viết lại từ ấy, sau đó dùng ba giây để ghi nhớ. Lặp lại như vậy ba lần. Rồi kết nối những từ đó bằng một câu chuyện phi lo-gic kiểu như: con kì nhông bay vù vù (the iguana flit). Lần lượt một tuần ôn lại những từ đã học. Bên cạnh đó, nhóc còn phải làm từng dạng ngữ pháp như cái cách nó phân loại bài tập của môn hóa học. Thuần thục cấu trúc này thì chuyển qua cấu trúc khác. Gia sư như nó nghiêm khắc giống hệt cụ đồ ngày xưa.