Chapter 0
Lão Kahel nằm sấp dưới nền lá mục, cơ thể lão đau dữ dội. Lão cố gắng chống tay xuống đất để gượng đứng dậy nhưng vô ích. Giữa làn sương mù của sự đau đớn, Kahel nhận ra lão đã mắc một sai lầm khủng khiếp. Có lẽ khi thấy chiếc bẫy thứ ba bị phá hủy thì lão nên thôi cố gắng kiểm tra đám bẫy còn lại và chạy bay biến về nhà mà trốn thì hơn.
Buổi sáng hôm ấy trôi mãi như vô tận. Cuối cùng lão thợ săn đã lật được mình nằm ngửa ra. Lưng chạm vào mặt đất ẩm ướt và lạnh lẽo, làn gió nhẹ thoảng qua, tiếng lá cây xào xạc, và ánh sáng mặt trời xuyên qua tán rừng, tạo thành một kính vạn hoa nhảy múa vũ điệu cuối cùng của sự sống. Lão già cảm nhận được hơi thở của rừng, mỗi cái hít hà đều mang theo mùi ẩm mốc và sự sống mãnh liệt của thiên nhiên hoang dã.
Khắp da thịt Kahel ngứa râm ran, như một đàn kiến lớn đang bò khắp thân lão. Khi cố gắng giơ tay lên phủi, lão càng kinh dị nhận ra không có đàn kiến nào trên tay chân cả, chỉ có những vết bầm và mụt u đang rần rần chạy dưới da. Những nốt xuất huyết sớm tụ lại thành những mụn máu nhỏ, sủi bọt. Kahel muốn hét toáng lên, nhưng phát ra từ miệng lão chỉ là những tiếng khục khục. Nước mắt, nước mũi, bọt và đờm dãi pha với máu thi nhau tuông ra đầy mặt lão.
Khục khục.
Mụt máu dưới da vỡ ra, từ trong máu mủ một chồi xanh nhú ra khỏi làn da sần của lão thợ săn. Cơ thể Kahel rung bần bật, nóng và lạnh thay nhau vùi dập lão. Những bức tường xanh biếc của rừng già chứng kiến cảnh tượng này, vô tình và thờ ơ. Nhưng người thợ săn nhận ra rằng mình không còn đơn độc. Có cái gì đó khác đang quan sát lão, một thứ có mặt mọi nơi nhưng không hề hiện hình. Nó hiện diện bằng một mùi khai khai ngòn ngọt.
“Thứ đó” di chuyển vòng quanh những bụi rậm nơi lão thợ săn nằm co giật và mọc mầm. Lão cảm nhận được ánh nhìn rực lửa của nó đang xoáy chằm chằm vào lão. Khi sinh vật bí ẩn kia bắt đầu di chuyển đến gần, mỗi bước đi của nó trên nền lá mục phát ra tiếng động như âm thanh người ta bước trên bùn nhão. Lún xuống rồi nhấc lên để lại một lỗ hổng kèm các bong bóng khí vỡ lộp bộp. Người thợ săn cảm nhận được sự mạnh mẽ và uy lực của nó, một thế lực không thể cưỡng lại. Cảm giác sợ hãi chưa từng có bắt đầu len lỏi, Kahel nghe rõ tiếng tim đập rầm rầm dưới tấm choàng da thú của mình. Nhưng cùng với đó, có một sự tò mò, một mong muốn hiểu biết về thứ sinh vật đang bước ra từ bóng tối của rừng già. Lão muốn biết mình sắp chết dưới tay ai, hay là cái gì.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, khi sinh vật kia hiện ra từ bóng tối. Trước khi một mầm cây mọc ra từ tuyến lệ, người thợ săn kịp nhận ra rằng lão đang đối mặt với một điều gì đó vượt xa khả năng hiểu biết của con người. Một thực thể hùng mạnh của thiên nhiên, một thứ không thể mô tả. Đó là hình ảnh cuối cùng có thể thấy được, trước khi bóng tối hoàn toàn bao phủ lấy lão.
Tiếng rít vang dưới tán rừng, một đàn chim giật mình bay tán loạn. Rồi mọi thứ lại im bặt.
Phút chốc, lão thợ săn Kahel chỉ còn lại là một gò hoa nhỏ trên nền lá mục.