fakenut|| mahoutokoro

Summary

han wangho bị điên và lee sanghyeok yêu một người điên.

Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
18+

thần sáng và lương y

warning: hp!au, lsh là lương y, hwh là thần sáng, trôn có lài, cả hai đều hơi... chập mạch.

-

han wangho không phải người ưa bạo lực, em thường tự nói thế. những kẻ mới quen biết em hẳn sẽ tin, bởi nhìn em hiền lành, vô hại, lại rất thích giúp đỡ người khác. chỉ có những đồng nghiệp của em mới biết, han wangho có thể làm bất cứ thứ gì để thỏa mãn cơn say andrenaline luôn cồn cào trong dạ em mỗi sớm mai, bất cứ thứ gì, dù có là tự làm đau bản thân, dùng thuốc phiện, hay thỏa thích vung vẩy những bùa chú chết người lên đám tử thần thực tử giữa cơn mưa của những sắc xanh. sẽ thật kì lạ nếu gọi một người có đôi gò má bầu bĩnh như em là ares, nhưng sự thật rằng cái nhìn điên loạn của em giữa chiến trận luôn khiến kẻ thù phải ám ảnh mỗi khi đêm về trong ngục tù im ắng, và khiến cả những người cùng chiến tuyến phải ái ngại mỗi lần chạm mặt, dù lúc ấy em cười tươi rói. bởi chẳng ai biết được khi nào han wangho sẽ phát điên, sẽ man dại dùng kim tiêm đâm vào cổ tay, những ống tiêm đầy thứ chất lỏng mà muggle vẫn gọi mỹ miều là nàng tiên nâu. hoặc nếu xui rủi thì ai đó sẽ trở thành một trong những kẻ bất hạnh, ra đi khi ánh xanh chiếm trọn đôi mắt như một ‘lỗi lầm trong cơn say’ của vị thần sáng uy vọng.

han wangho đã trải qua quá nhiều trận chiến để không điên loạn, thực chất, em được quyền điên loạn. vì cơn say bạo lực triền miên ấy là thứ vũ khí hữu hiệu nhất của sở thần sáng, là cây đũa cơm nguội trong túi áo chùng của sở, là lọ thuốc ngủ ‘cơn đau của cái chết đang sống’, đủ sức làm câm lặng tất cả những kẻ chống đối. han wangho là báu vật mà sở thần sáng luân đôn sẽ không bao giờ giao nộp cho bất kì ai, còn sở thần sáng đối với han wangho ấy à, là một chỗ cho mình ăn cơm miễn phí, lại còn cho mình làm đủ thứ mình thích mà chẳng phải sợ mọt gông trong ngục azkaban. vui thích lắm chứ, bởi giờ đây em có thể thỏa cơn phê thuốc mà chẳng cần bận tâm đến những lời rầy la ngăn cản, thỏa thích vung đũa, một đòn là dọn sạch những tên mạt hạng. và làm tất thảy những thứ ấy xong, em vẫn có thể tươi cười, phết mứt dâu lên mẩu bánh mì đen, vừa ăn sáng vừa bắt chuyện đôi ba câu với đồng nghiệp.

ôi cuộc đời em có thể hoàn mỹ hơn nữa chăng, han wangho lơ lửng dưới tán cây sồi ngàn năm tuổi, yên ả ngắm hoàng hôn tắt dần bên bờ sông thames. đến khi cả trời đã tối đen như mực, em mới thôi tự leviosa chính mình, để hai chân chạm lên nền cỏ xanh mướt bên dưới. em lững thững xoay người, bên tai văng vẳng tiếng anh ơi anh hỡi của choi hyeonjun, một cấp dưới thân cận của em, điếc không sợ súng nên chẳng ngại gọi vị thần sáng điên loạn này là anh. choi hyeonjun có vẻ đã tìm em được một lúc rồi, bởi khi thấy cấp trên của mình vẫn còn lành lặn và xung quanh không có sinh vật chết nào, cậu ta đã thở phào nhẹ nhõm.

“em tìm anh mãi, sếp gọi anh đến văn phòng, đến gấp. hình như là có người mới chuyển vào đội của mình ấy.”

“ò.”

sếp tìm em thì không lạ gì, thường những nhiệm vụ của em sẽ được giao vào lúc sẩm tối và được hoàn thành trước bình minh. nhưng câu thứ hai của choi hyeonjun lại làm em khẽ nghiêng đầu, tự hỏi chẳng nhẽ lại có tận hai người điếc được nhận vào làm thần sáng hay sao. chứ ai đời tân binh mà lại chọn vào đội của một thằng điên và một thằng không sợ thằng điên ấy được nhỉ. gió đêm thổi ngược từ bờ sông vào, phả lên cái gáy trắng nõn như trăng rằm, phẩy nhẹ vài sợi tóc chạm lên mí mắt. chẳng nhẽ cái thằng tân binh đấy không sợ em, không sợ han wangho à, chẳng nhẽ em không đủ mạnh, nên sở mới khinh em, điều một thằng lính mới vào để dằn mặt em? ánh xanh lóe lên trong con ngươi mới khi nãy còn dịu dàng, bởi nhiệm vụ thường được giao vào buổi tối, nên han wangho cũng thường lên cơn điên loạn vào những lúc nắng đã tàn phai.

“đừng có phát khùng ở đây, còn mỗi cái mạng em cho anh giết thôi đấy.”

choi hyeonjun đã nằm lòng những biểu hiện lúc ‘lên cơn’ của đàn anh, lẹ tay cuộn đống tài liệu lại, vả một cái thật kêu lên thái dương của han wangho. thấy có vẻ không hiệu nghiệm lắm, cậu ta lại thẳng tay vả thêm mấy cái nữa, đủ mỗi bên thái dương chục cái, đến khi han wangho kêu dừng mới thôi.

“anh mà chết ở đây thì mày lo mà đi làm hết đống nhiệm vụ kia.”

người vừa bị điên vừa bị đánh, han wangho, lầm bầm lúc bị cậu lôi xềnh xệch tới phòng của giám đốc sở thần sáng. trên đường đi em còn bị cậu dập thêm cho vài cái để đảm bảo rằng khi mở cửa ra, em sẽ không phạm tội mưu sát người có chức vụ. giết tử thần thực tử với giết mấy đứa máu liều thì em còn cứu anh được, giết người có quyền thì em chỉ có nước ngủ với con người ta để anh thoát chết, choi hyeonjun thường nói vậy. han wangho thì nghĩ rằng, sau khi đập thằng lính mới một trận ra trò, anh sẽ giết trưởng phòng cố vấn jeong, để em trai anh thỏa lòng mong ước được ân ái một đêm với thằng viên chức điển trai jeong jihoon của ban thi hành luật pháp.

“chúc anh may mắn nhé.”

“mày phải chúc mấy người anh sắp gặp mới đúng.”

không, chúc anh lại đi choi hyeonjun, những lời ấy kẹt cứng trong họng han wangho khi em khóa cửa và xoay người lại, chạm trúng ánh mắt đã phủ bụi trong trí nhớ, giữa căn phòng của những kẻ đã hứa sẽ giấu kín em vào tận ruột gan của họ. đã rất lâu, rất lâu rồi, trước khi ánh mắt kia trở nên cũ mèm, ố vàng trong kí ức em, han wangho mới cảm nhận được cái run rẩy quen thuộc, cảm nhận được cả tứ chi đều mềm nhũn ra, cảm nhận được đầu gối co rúm lại, chực chờ quỳ xuống hôn lên mũi giày của người kia. lee sanghyeok, mười hai năm trốn chạy, lee sanghyeok bắt được em rồi.

-

lặp đi lặp lại những thói quen sẽ rất nhàm chán, nhưng được lặp lại chúng với người mình yêu là yên bình.

lee sanghyeok, mặc cho là một lương y ngày ngày đối mặt với tử thần, cũng từng có cuộc sống yên bình như thế. yên bình của hắn tên han wangho, dáng người nhỏ gầy, giọng nói oang oang lại nũng nịu, nhưng đáng yêu, và yêu hắn. từ cái ngày gặp em dưới tán cây anh đào biết ca hát của mahoutokoro, lee sanghyeok đã chẳng thể chữa nổi bệnh tương tư cho mình dù bản thân là một bậc thầy trong thần chú chữa trị, và là một lương y trong tương lai. nhưng đương nhiên với chừng ấy kiến thức, hắn biết rõ em yêu mềm mại, luôn như bông như mây trước mặt mình cũng chẳng phải người có quá khứ màu hồng. đã có những đêm mệt nhoài ôm lấy nhau sau kì thi, hắn choàng tỉnh vì tiếng chảy róc rách trong buồng tắm, tiếng nước rơi và tiếng máu từ cổ tay em nhỏ giọt trên sàn hoa cương. hay như những lúc hắn bắt gặp em, hốc mắt sâu hoắm u tối, gò má hóp lại chỉ còn da bọc xương, một tay nắm chặt kim tiêm, một tay dấu sau áo chùng mà hắn chắc chắn rằng cái cổ tay đó đã chi chít những vết đâm. em dấu được những thứ ấy sau lớp áo chùng màu vàng nhạt bằng vài câu thần chú, nhưng dấu thế nào được người yêu em, người chỉ muốn bên cạnh em đêm ngày. *

mọi thứ đã trì trệ một quãng thời gian, vì han wangho quá dằn vặt về bản thân nên đã từ chối gặp hắn suốt nhiều học kỳ. nhưng lee sanghyeok đã hết kiên nhẫn khi thấy em ngày càng mất kiểm soát, ngày càng, điên loạn. giữa lễ tốt nghiệp, hắn đã vượt qua đám đông hỗn loạn, bất chấp tất cả để nắm tay em, hôn em, và đụ em trong góc tối của hành lang ít người qua lại. han wangho sướng chảy cả nước bọt, đầu óc mơ màng chẳng nghĩ được gì, chỉ muốn đòi hắn đụ em mạnh hơn nữa, lồn nhỏ của em nứng. nhịp tim cuồng nhiệt lúc hai thân thể va chạm nhau hệt như những khi em lên cơn điên loạn, phần nào đấy làm em quên đi cơn thèm thuốc, để em ngơi nghỉ khỏi khát khao muốn hằn lên cổ tay những vết cắt. lúc ấy tưởng như em có thể ăn dương vật của lee sanghyeok thay cho morphine.

hắn nhanh chóng được nhận vào bệnh viện phép thuật tại quê nhà seoul, mọi việc diễn ra thuận lợi đến mức phải nghi ngờ cuộc sống. hắn mua được nhà, trang trí chúng theo ý thích của han wangho, chuẩn bị cả những vật dụng cho mèo để em nuôi bao nhiêu đứa tùy thích. hai năm sau, hắn đón được han wangho từ mahoutokoro về tổ ấm nhỏ của cả hai, quấn lấy em trên chiếc sopha nhung ấm mềm mại như chính lồn nhỏ yêu kiều của em, và giam hãm em mãi mãi. han wangho sẽ chẳng bao giờ biết được hắn đã tốn bao nhiêu công sức để tạo ra một kết giới mà tới chính em, người đã chiến thắng trong cuộc đấu tay đôi với đủ loại phù thủy, cũng chẳng thể thoát được. trong căn nhà ấy, trong kết giới ấy, em thuộc về lee sanghyeok, được lee sanghyeok chăm bẵm từng chút một, được lee sanghyeok dạy cho lễ nghi, được quyền điên loạn đến mấy tùy thích, miễn là bên trong kết giới.

và lee sanghyeok cứ nghĩ cả đời họ sẽ êm ấm. hắn sẽ từ từ làm dịu cơn cuồng loạn của em bằng những liều thuốc lẫn những lần chịch nhũn cả lồn non, sẽ đưa em đi gặp bạn bè của hắn, khoe rằng em là em bé ngọt ngào nhất, mềm mại nhất, và em là của lee sanghyeok. han wangho sẽ không còn phải thức giấc giữa đêm vì ác mộng của những bom đạn khói lửa thời chiến, sẽ quên đi những tuyệt vọng, đau khổ, những nhát đâm của thuốc phiện lên da thịt, những sắt nhọn của con dao cùn rỉ sét. han wangho, mà hắn mong sau này sẽ là lee wangho, cả đời từ nay chỉ việc ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ, dạng chân trên giường để hắn thụ thai.

nhưng cái ngày hắn trở về với chiếc nhẫn đôi lứa, tổ ấm của họ đã nguội lạnh.

-

“thần sáng han chắc là làm việc vất vả lắm, tay của cậu nhiều vết thương thế này mà.”

giám đốc sở thần sáng đương nhiệm, ông kendrick macmillan, giống một bác hàng xóm hiền lành hơn là một người có chức quyền. han wangho cảm tưởng như tất cả năm tháng đương nhiệm của ông ta đều dành cho việc gắn kết các thần sáng, dù chẳng ai cần. tương tự như trường hợp này, em đâu có cần ông ta đem người yêu cũ của em từ tận seoul tới đây, đâu cần ông ta cho hắn vào chung một đội với em, lại còn để hắn nắm tay em mãi chẳng buông. thần sáng han wangho từng đối mặt một lúc với cả ba phù thủy hắc ám, từng cưỡi chim diều hâu tới trường, lách được cả kỉ luật thép của mahoutokoro, bây giờ lại chẳng thể rút tay khỏi một tên lương y nhìn còn vô hại hơn cả em.

bàn tay hắn cứ mân mê mãi những đệm thịt vốn mềm mại giờ đã chai sần, miết nhẹ qua từng vết cắt. han wangho biết những cử chỉ này là biểu hiện của sự không hài lòng, lee sanghyeok không hài lòng khi có người chạm vào han wangho của hắn. em cố rụt tay lại, sợ rằng hắn càng nhìn sẽ càng nóng nảy, sợ rằng bản thân sẽ bị hắn đè ra chơi tới tắt thở ngay tại đây. nhưng lực tay của vị lương y quanh năm loay hoay trong phòng nấu dược lại mạnh đến không ngờ, từng ngón tay của em đều bị hắn xoa nắn đỏ bừng. giằng co một lúc lâu, macmilan vẫn cười, lee sanghyeok vẫn nắm tay em, còn han wangho thì ầng ậng nước mắt.

“mấy vết thương này không nghiêm trọng, nhưng có khả năng sẽ để lại sẹo. thôi thì để tôi đưa thần sáng han đi bôi một ít thuốc, coi như tôi làm quen với cậu.”

lúc cánh cửa văn phòng khép lại, xung quanh im bặt. chẳng còn tiếng nói cười rôm rả của giám đốc hay tiếng những sinh vật kì lạ trong phòng ông ca hát, chỉ còn lại lee sanghyeok và han wangho, tay trong tay. và trước khi em bật khóc, có thể vì nhớ hắn, hoặc vì sợ hãi, vị lương y đã kịp choàng lấy eo em, để em dụi mắt vào lớp áo chùng trắng mềm mại. họ ôm nhau mặc kệ những bùa chú quan sát chi chít của sở, chỉ ôm thôi, giống như bước dạo đầu sau mười hai năm xa cách, để đôi bên dần nhớ lại cái thời còn quấn quýt. chẳng trách sao han wangho lại tính nết thất thường, vì dù em có nghiện ngập, có giết chóc, hay thậm chí bỏ đi không một lời từ biệt, thì chỉ cần một thoáng qua của những giọt lệ trên đôi má em, lee sanghyeok vẫn sẽ che chở tất cả cho han wangho.

những vết sẹo của han wangho nhiều không đếm xuể, ở bàn tay chỉ là những vết dễ thấy nhất mà thôi. khi lee sanghyeok thấy cặp đùi trắng mịn vốn được hắn nuôi đến đẫy đà, giờ lại nhỏ tí, còn in hằn những bùa chú cắt sâu đến man rợ, mắt hắn long lên sòng sọc. han wangho bị nhìn cho khóc nấc cả lên, vừa bị hắn ôm lên đùi bôi thuốc, vừa ôm lấy cổ hắn làm nũng. hết đùi thì han wangho bị hắn đè lên giường khám cả lưng, và đương nhiên chỉ có tệ hơn chứ chẳng có tệ nhất. nếu đùi em đã gần như phủ đầy những vết sẹo, thì trên lưng em còn có cả những vết cắt chưa kịp đóng vảy từ nhiệm vụ tối thứ ba tuần trước. lee sanghyeok càng chữa càng điên tiết, chỉ muốn còng tay đĩ nhỏ này về nhà dạy dỗ, khỏi có làm thần sáng thần tối gì hết. đến khi vết thương cuối khép miệng, những vết sẹo cũng đã nhạt màu, lee sanghyeok cởi phăng cặp kính gọng cũ kĩ rồi quăng một tiếng thật kêu lên bàn.

“đừng có mà cọc cằn với em...”

mạnh miệng là thế, nhưng cả người han wangho vẫn run nhè nhẹ, phần vì lạnh, phần vì đã lên cơn hứng tình. rời khỏi lee sanghyeok, trở lại trong vòng tay của thuốc phiện và những cơn thèm máu điên loạn, han wangho đã chẳng còn chút ham muốn ái dục nào. khoái cảm được nhồi đầy bằng tinh dịch, được nhấc bổng lên đụ như chó cái, đã sớm hòa lẫn trong những ống tiêm, tan biến theo từng câu thần chú dưới trời đêm mờ tối. thế nên chỉ bằng vài cái ve vuốt của đầu đũa phép quen thuộc và hơi thở ấm nóng phả lên da thịt, han wangho đã nứng tới chảy nước. đầu ngực em dựng lên, đỏ ửng, thịt vú núng nính, môi mọng bĩu ra nũng nịu, nhìn thì như đang chống đối, nhưng thực chất đều muốn hiếng dâng tất cả cho lee sanghyeok.

sự thật chứng minh rằng dù người trốn kẻ tìm cả thập kỷ, han wangho vẫn là đĩ nhỏ của hắn. lee sanghyeok dạng chân ra, em ngoan ngoãn bò từ giường xuống, quỳ trước mặt hắn; lee sanghyeok hất cằm, em tự biết ý cởi chiếc quần tây, ngậm lấy dương vật đã cứng lên từ lúc gặp lại nhau; lee sanghyeok nắm nhẹ lấy tóc em, và em biết mình sắp được ban phước. dương vật của hắn to, làm đôi má em phồng lên như chuột ăn chuối, đầu khấc còn đè lên cuống họng không chút thương tình, khiến đôi mắt em lại ướt át giống lỗ nhỏ ở dưới. cả người han wangho nóng ran như phát sốt, đầu óc mụ mị chỉ biết đưa lưỡi liếm dương vật, mút lấy từng đường gân, hai tay không phải tự chơi đùa với đầu vú thì là xoa nắn tinh hoàn cho lee sanghyeok, mong một lát nữa hắn sẽ cho em thật nhiều con cháu.

hẳn cảnh tượng thần sáng han wangho quỳ gối, gục mặt xuống đũng quần của đàn ông là rất xa lạ với cả bộ pháp thuật luân đôn, nhưng ấy lại là thứ quá đỗi bình thường với cả hai, bình thường đến mức chẳng làm han wangho đắn đo suy nghĩ. bởi trong tiềm thức của em, lee sanghyeok chỉ cần nói, em sẽ làm theo, mặc cho ấy có đi ngược với những điều em muốn, mặc cho cả hai vẫn còn bị vây hãm bởi những tổn tương và hiểu lầm. giống như cách lee sanghyeok luôn che chở cho em, han wangho cũng sẽ luôn là tín đồ trung thành nhất của hắn.

nhiều năm không gặp, thứ đầu tiên lee sanghyeok cho em không phải một nụ hôn nồng ấm, mà là đợt tinh dịch đặc quánh bắn thẳng vào yết hầu run rẩy, làm cho mắt em ướt nhòe. han wangho cố ngượng nuốt cho bằng sạch tinh trùng vừa tanh vừa mặn đắng, nhưng bằng một cách nào đấy em lại rất thỏa mãn. cả người em nhũn ra sau đợt cao trào, mái đầu bồng bềnh dụi lên đùi hắn, cả thân thể thì uốn éo cạ lên chân hắn như chó cái động đực. em muốn được đôi tay kia bế bồng lên, muốn chúng nắm chặt eo em, muốn được địt vào từ phía sau cho thỏa cơn nứng. nhưng lee sanghyeok có lẽ là muốn phạt em, nên hắn cứ mặc cho đĩ nhỏ hết cạ vú lên ống quần tây đến cạ âm vật lên mũi giày da, vừa tự phải thủ dâm vừa than khóc. đến khi han wangho đã mệt nhoài, đã thôi không vểnh mông cạ lồn lên người hắn nữa, thì hắn chỉ việc nhấc chân, và suối mát tuôn trào từ cơ thể em. mũi giày da của hắn nhấc lên vừa đúng đè nghiến lên âm vật dâm đãng, lại còn thô lỗ chen chúc vào thịt sò mềm nhũn làm han wangho như phát điên, toàn thân co giật phun nước.

tâm trí em lại rơi vào một khoảng không trắng xóa, cũng phải thôi, ai bị dẫm lồn đến phun nước mà chẳng phải đờ đẫn một lúc. đến khi em lấy lại tinh thần, cơ thể gầy nhẳng đã bị đè lên cái bàn vốn để làm việc. lee sanghyeok đằng sau kề đầu khấc lên lỗ nhỏ mấp máy như cái miệng háu ăn, nhưng vẫn chưa vội đút vào. hắn còn phải gẩy đầu vú anh đào thêm vài bận, tát cái mông tròn lẳng thêm mấy cái, làm cho han wangho phải gào khóc van nài địt em đi, mới thỏa lòng nắm trọn lấy vòng eo thon, gần như nhấc bổng cả phần thân dưới của han wangho lên mà chịch. chiều cao cả hai cách biệt lớn, thế nên bị lee sanghyeok nắm eo chịch từ đằng sau làm chân của em còn chẳng chạm đất được, lại còn bị nắc dồn dập. han wangho tuyệt vọng chỉ biết bấu víu lấy từng cạnh bàn, cổ họng như muốn rách toạc đi vì rên khóc, vì cầu xin, nhưng lỗ nhỏ thì vẫn cứ thế mút chặt lấy dương vật to dày.

thần sáng han wangho bị chịch tới tận cùng, cảm tưởng như cả ổ bụng em đều là dương vật của hắn. vậy mà lee sanghyeok vẫn chưa hài lòng, hắn muốn em phải phát điên, phải gào thét như con đàn bà lăng loàn thèm dương vật. hắn tha cho vòng eo đã bầm tím, để một tay nắm lấy dương vật xinh xắn thường bị bỏ quên, sóc thật mạnh theo từng nhịp nắc hông, một tay đay nghiến âm vật không biết xấu hổ đã cứng như hạt đậu mầm.

may mắn là bùa chú cách âm của lee sanghyeok đủ mạnh, vì han wangho thật sự rên rất thảm thiết.

cảm giác bị giày vò cả quy đầu lẫn âm vật biến vị thần sáng nguy hiểm thường ngày thành con đàn bà lẳng lơ như ý lee sanghyeok, thét gào vì đau đớn lẫn khoái cảm. lee sanghyeok nắc em mạnh, đôi bàn tay của hắn cũng chẳng dịu dàng. quy đầu của em bị lòng bàn tay chà xát, âm vật bị cấu véo, mà tất cả những gì thần sáng han có thể làm là khóc, là nấc ghẹn, là nũng nịu cầu xin tha thứ. em sắp phát điên rồi, dù em đã điên sẵn, nhưng cái sung sướng trong đớn đau từ dương vật lẫn lồn nhỏ còn hơn cả những liều thuốc phiện, hơn cả những đêm điên loạn giết chóc. những thứ kia có thể làm em thỏa mãn tức thời, nhưng cái cảm giác cồn cào vẫn cứ âm ỉ. còn làm tình với lee sanghyeok, để lee sanghyeok dùng cặc bự chịch em đến mê mệt thì dù có là mười ngày nửa tháng sau em vẫn sẽ no bụng bởi tinh dịch. han wangho lên đỉnh ngay lập tức, cả người ưỡn cong về phía sau như vầng trăng khuyết sáng ngời, tìm lại được yên bình trong tiếng thét đau đớn của bản thân.

lee sanghyeok, như một thói quen, cúi người xuống bắt lấy cặp môi ngần, đay nghiến chúng chẳng khác gì đầu ngực hay hột le dâm đãng của em. lần này thì tình dục đã thật sự rút cạn sức sống của han wangho, em mơ màng để hắn hôn, siết chặt lấy lồn đĩ như một bản năng khi tinh dịch bắn vào bên trong, mơ màng lẩm bẩm những thứ họ vẫn thường nói với nhau.

“yêu anh.”

“han wangho, nếu em yêu anh, tại sao em lại trốn chạy?”

câu hỏi kia mãi chẳng được trả lời, nó lẫn trong tiếng thở dốc của cả hai, trong tiếng bàn gỗ cọt kẹt vì trận làm tình mãi chẳng thấy hồi kết. phải đến khi quần áo của lee sanghyeok đã chỉnh tề, và hắn tưởng em sẽ chẳng mở lời nữa, thì môi em mới mấp máy. em nằm dài trên bàn, cơ thể vẫn trần trụi đón ánh nắng từ cửa sổ trên cao, em chẳng khóc, nhưng giọng cứ nghẹn ngào như đang thú tội trước thánh thần.

“áo chùng của em, chuyển sang màu trắng từ lâu rồi.”

và lee sanghyeok mới là người khóc. ở mahoutokoro, kỉ luật nghiêm ngặt được thực thi bằng những chiếc áo chùng đã được bộ pháp thuật tokyo phù phép. thành tích tốt và nhân phẩm cao đẹp, áo chùng sẽ biến thành màu vàng, thành tích bình thường và vi phạm những lỗi nhỏ, áo chùng sẽ là màu hồng phấn. sử dụng thuốc phiện thì chắc chắn không phải lỗi nhỏ, vì thế mà han wangho đã phải làm mọi cách để bản thân không mang hai màu đen trắng. bùa chú kiểm soát được công bố là có tác dụng đến năm mười tám tuổi, nhưng thực chất là tới tận năm hai mươi tuổi. vì trong một đêm mà lee sanghyeok không có nhà, han wangho đã tận mắt chứng kiến áo chùng của mình chuyển thành màu trắng.

để áo của mình biến thành màu trắng là một nỗi ô nhục, thậm chí sẽ trở thành tội phạm nghiêm trọng bị xét xử trước bộ pháp thuật tokyo. thuốc phiện là chất tuyệt đối bị cấm dù là ở giới muggle hay phù thủy, và đều có án tử cho hành vi sử dụng chúng. thế nên chỉ trong một buổi tối, thư triệu tập trước tòa đã được gửi về nhà cũ của han wangho. em chẳng mảy may run sợ khi đọc nó, sống chết mặc bay, duy chỉ có một dòng cuối trong thư làm con ngươi em co lại.

“xét thấy hành vi chung sống của bị cáo với lương y lee sanghyeok, bộ pháp thuật tokyo và tòa án pháp thuật tokyo quyết định lương y lee sanghyeok có thể bị triệu tập nếu cần thiết.”

lương y lee sanghyeok, người đức cao vọng trọng, người đang được đề bạt làm trưởng khoa của bệnh viện tokyo, bị triệu tập trước tòa vì một đứa nghiện ngập điên loạn như em sao. chỉ nghĩ đến viễn cảnh ấy thôi cũng đủ khiến han wangho phải nghẹt thở, và trong một khoảnh khắc nào đấy, có lẽ điên loạn đã chiếm trọn tâm trí em. nhưng em đủ tỉnh táo để biết rằng, mình sẽ không để bất cứ ai hay thứ gì vấy bẩn tương lai của lee sanghyeok, bất cứ thứ gì, kể cả là bản thân mình. quá khứ của em trước khi nhập học đã là một mảng xám bụi không thể tẩy sạch, những năm tháng theo học cũng chẳng hề trung thực vẻ vang, chỉ có những ngày ngắn ngủi bên lee sanghyeok mới thật sự là màu vàng ươm của nắng mai. và han wangho trong những phút giây kia, đã tình nguyện ôm ấp những tia nắng này, trốn chạy tới cuối đời.

-

sở thần sáng luân đôn vừa phải chịu một tổn thất lớn: lần lượt hai thần sáng tài giỏi nhất của họ đã từ chức. thần sáng choi hyeonjun nghỉ việc thì có thể hiểu được, ai trong bộ cũng biết cậu ấy đi làm chỉ để cưa cẩm anh viên chức jeong jihoon trên tầng năm. nhưng thần sáng han wangho nghỉ việc mới là điều bất ngờ nhất, và bất ngờ hơn nữa là cậu ta cũng nghỉ việc về kết hôn. lúc nộp đơn, cả hai anh em đều cười tươi rói. macmillan, người nhận đơn xin nghỉ của cả hai thậm chí còn thấy đôi gò má của họ ửng hồng, cả người đều toát ra vẻ hạnh phúc vì được chiều chuộng.

đúng là có tình yêu vào khác hẳn, macmillan vừa tấm tắc vừa phê duyệt đơn xin từ chức của họ, nhìn thế này ai mà biết họ đã tự tay trừ khử bao nhiêu người.