01
mừng 800 followers muộn.
thiết lập thế giới:dom/sub
tức là tất cả mọi người có thêm giới tính phụ.
dom: thống trị, thích kiểm soát, thích ra lệnh và thích được phục tùng.
sub: thích bị kiểm soát, thích được phùng tùng dom.
đến một độ tuổi nhất định, con người sẽ phát hiện ra giới tính phụ này. từ lúc đấy trở đi, nếu không có dom hoặc sub của mình ở bên sẽ dễ dàng khiến con người gặp nhiều vấn đề về tâm lý.
mối quan hệ dom và sub sẽ được thiết lập nếu dom trao một vật bất kì mang tính đánh dấu cho sub (ví dụ: vòng cổ, lắc chân,...).
🚫warning: elk top, séc vô đạo đức, khoảng 5k chữ.
-
lạc văn tuấn chơi hơi ngu, hậu quả là bây giờ em không biết phải làm gì giữa một dàn dom, sub hỗn loạn ở quán bar.
lạc văn tuấn, mặc cho vẻ ngoài hơi ngông nghênh của mình, là một sub điển hình. thời còn nhỏ, em thích được khen, lớn lên vẫn khoái nghe những lời tán dương từ fan lẫn đồng đội. không chỉ thế, em thích được ôm nữa, vùi vào lòng một ai đó làm em thấy an toàn và được bảo bọc, được yếu đuối. nhưng lạc văn tuấn thong dong suốt mấy năm trong giới vẫn không tìm được dom phù hợp với mình. không biết là do em khó chiều hay do họ kém cỏi mà lúc nào em cũng thấy mấy câu ra lệnh của họ nghe rất mắc cười, không mang lại tí cảm giác phục tùng nào cho em cả. em lại quyết định để trái tim dẫn lối, cuối cùng trái tim dẫn em tông sầm vào một sub khác chứ chẳng phải dom, cụ thể là anh trai xạ thủ trắng trắng mềm mềm của em.
triệu gia hào là người hồ nam, vừa trắng vừa bé bé xinh xinh, cùng là sub nhưng lại xinh hơn em nhiều. mỗi lần nhìn anh ấy, em chỉ tiếc tại sao bản thân cao lớn như vậy mà lại là sub. nhưng em cũng đành chịu, dù gì nhìn triệu gia hào cũng chẳng có vẻ thích em lắm. em còn nghe đồn (trần trạch bân đồn) anh ấy cũng yêu một sub khác giống như em, là hỗ trợ cũ của anh ấy. hai người giằng co qua lại, cuối cùng vẫn không đến được với nhau. đã có một tiền lệ như vậy, lạc văn tuấn sao còn dám bước tới.
nhưng em cũng chỉ nghĩ mình sẽ yên ổn làm một sub nhỏ nhoi trong team, không va chạm với ai, không yêu, cũng không được yêu, nhưng cục giải trí không để em yên. giữa mùa giải hè, cục giải trí phát xuống thông báo yêu cầu rà soát tất cả các sub trong nội bộ, nếu ai không có dom theo kèm thì sẽ phải hạn chế thi đấu. lạc văn tuấn nghe tin thì như sét đánh ngang tai, hạn chế thi đấu, nói thẳng ra là ngồi dự bị, tìm một hỗ trợ khác là dom thế vào chỗ em.
thật ra cục giải trí cũng có lý do chính đáng. sub là giới tính rất mong manh, một vài lời nặng nhẹ từ dom cũng có thể khiến họ vụn vỡ hoàn toàn về mặt tinh thần. trong giới khắc nghiệt như thể thao điện tử, nơi mà lời nói đôi khi được thốt ra mà không hề có kịch bản hay dàn dựng sẵn, đương nhiên rất nguy hiểm với sub. nhưng dường như trước giờ chẳng ai thật sự quan tâm tới vấn đề này, vì các sub trong giới đa phần đều có dom chung đội với mình, sau khi tách ra cũng sẽ tìm dom trong đội mới để kết đôi, chỉ có lạc văn tuấn là không. em sống nhởn nhơ bao nhiêu năm, phần vì chẳng vừa mắt ai, phần vì cũng chẳng ai nghĩ người cao lớn như em lại là sub.
nhưng giờ thì lạc văn tuấn bị lôi vào phòng riêng, bị trợ lý nhắc nhở phải đến các trung tâm bảo trợ sub tìm một dom tình nguyện đứng ra bảo trợ mình, hoặc không thì phải yêu đương với một dom nào đấy trong hai tuần. lạc văn tuấn suốt buổi cứ nghệch mặt ra, đùa à, dom là lá cây me hay sao mà ra ngoài hái là có ngay. nhưng tình hình thật sự rất gấp rồi, nếu trong hai tuần tới em không tìm được ai bảo trợ mình thì trăm phần trăm là sẽ phải ngồi dự bị. mà một khi ngồi dự bị rồi thì ba mẹ cũng sẽ lập tức gọi em về đi xem mắt với một dom nào đấy ở quê nhà. khi đó là xem như tạm biệt liên minh huyền thoại, cả đời em sẽ chỉ gói gọn lại trong việc phục tùng một người em không yêu và sinh con cho người đó.
trung tâm bảo trợ nói đã đưa em vào hàng chờ, khoảng ba ngày nữa sẽ gọi em tới kiểm tra. nhưng hôm nay triệu gia hào cũng đã được gọi vào văn phòng riêng, và bước ra với vẻ mặt rất bình tĩnh, chẳng giống em tí nào. có thể anh ấy đã có dom của mình lâu rồi, không giống em. lạc văn tuấn mang cái suy nghĩ đó phụng phịu trên stream rõ lâu, fan dỗ kiểu gì cũng không xong, đành phải tràn qua stream của anh trai nhờ anh ấy vuốt lông mèo giúp.
triệu gia hào thấy màn đạn tràn ngập “owen dỗi rồi, mau dỗ em ấy ik” thì quay sang nhìn em hỗ trợ rõ lâu. có vẻ em ấy lại dỗi gì đó rồi, môi mọng bĩu ra, mắt cũng rưng rưng ngấn nước. sẵn lúc đang hồi sinh, một bàn tay trắng trắng vuốt nhẹ lên cánh tay trần của lạc văn tuấn làm em rùng mình, theo sau là giọng nói từ tốn của anh trai.
“owen sao vậy, đói hả? một lát đi ăn mì với anh không?”
chếc tiệt triệu gia hào.
rakan hụt w, chết gần như ngay lập tức trong giao tranh.
triệu gia hào chếc tiệt. nếu anh không yêu em thì đừng ra vẻ dỗ dành em kiểu đấy, em lại tưởng anh yêu em mất.
samoyed không hiểu tình hình lắm, rõ ràng mình đang dỗ em ấy mà, sao trông em ấy còn ấm ức hơn nữa vậy. nhưng xayah của anh đã hồi sinh lại, thế là anh đành vỗ nhẹ lên cánh tay em mấy cái rồi tiếp tục leo rank. dù vậy hai mắt triệu gia hào vẫn thỉnh thoảng liếc qua chỗ em, đề phòng trường hợp em ấy thật sự khóc trên stream. hỗ trợ “nhỏ” này của anh vừa là dom vừa cao lớn nhưng lại nhõng nhẽo hết chỗ nói, quay qua quay lại là thấy thút thít ngay. ban đầu anh còn tưởng là do bản thân tệ lắm, đối xử với em ấy không tốt, dần dần lại nhận ra đấy chỉ là tính cách của em thôi, thích làm nũng. mặc dù loại tính cách như vậy so với dom có hơi khác lạ, nhưng bản thân triệu gia hào cũng là một dom khác lạ với vẻ ngoài thư sinh nhỏ nhắn, nên anh cũng chẳng đắn đo nhiều.
nhưng dạo gần đây lạc văn tuấn có vẻ ỏn ẻn hơn, anh đoán là do lâu rồi không được tiếp xúc với sub nên áp lực bị dồn nén rất lâu, dẫn đến việc em ấy nhạy cảm hơn bình thường. tất cả dom hay sub đều như vậy, một thời gian dài không được giải toả, hay nói cách khác, được thoả mãn nhu cầu của giới tính thứ hai, sẽ trở nên nóng nảy hoặc tệ hơn là xuất hiện khuynh hướng bạo lực. lạc văn tuấn đã bị lôi vào văn phòng hôm trước, hẳn là em ấy cũng sắp được đề nghị một sub nào đấy từ trung tâm bảo trợ rồi.
khác với suy nghĩ của anh, lạc văn tuấn không muốn bất cứ ai từ trung tâm bảo trợ hết. em chỉ muốn được rúc vào lòng anh trai xạ thủ, được anh vỗ về, được nghe lời anh, nhưng sao khó quá. khoảnh khắc nhà chính đối thủ nổ tung, mắt lạc văn tuấn nhoè dần trong suy nghĩ, tại sao mình cứ phải yêu một người không thể ở bên mình.
thế nên bây giờ lạc văn tuấn ở đây, trong cái quán bar nồng nặc mùi rượu, mùi cơ thể trộn lẫn vào nhau. em không phải chưa từng đi mấy nơi này, nhưng chưa lần nào em đi với mong muốn tìm một dom để kết đôi cả. chỉ là hôm nay nỗi đau tình dẫn em tới, chuốc em say, để em giương đôi mắt ướt dẫn lối cho ngàn người đến gần. dom gặp được ở những nơi này thì có tốt đẹp gì, họ thấy em đẹp, thấy em say, bèn sà vào ve vãn. lạc văn tuấn mặc kệ kẻ đến người đi, rượu em cứ uống, lời em vẫn nghe, nhưng lòng lại chẳng chút xao động. những người kia thấy lời nói của họ không tác động được đến em, thậm chí bị em cười khẩy, cũng tự ái mà tản đi hết.
chán thật, đã mạo hiểm đi tới những nơi thế này rồi mà vẫn không tìm được ai. dom chất lượng chết hết rồi phải không, sao chẳng ai đến bên em vậy, em thèm muốn cảm giác được quỳ gối trước một người, được vỗ về, được khen ngợi lắm. em chẳng cần triệu gia hào nữa, em chỉ cần một người biết thương em, biết cho em cái cảm giác được nâng niu trong lòng bàn tay, biết hôn lên trán em mỗi khi em nghe lời. trong từng giấc mộng em đã vọng tưởng đấy là triệu gia hào, nhưng lạc văn tuấn dù mơ cũng chỉ dám dừng lại ở vọng tưởng.
ấy mà có người thật sự để ý đến em.
lạc văn tuấn nghe được tiếng bước chân đến gần, sau đấy là hơi ấm phả lên vai và nõn tai no đủ. men rượu cộng với ánh đèn chập chờn như phủ mờ lên gương mặt người kia, chỉ có giọng nói đấy văng vẳng bên tai.
“đi theo anh.”
trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi sau nhiều năm vô chủ, cả cơ thể lạc văn tuấn như reo hò trước một lời ra lệnh thật sự có tác động với em. như thể cái công tắc kêu kẽo kẹt sau nhiều năm cũng được bật lên, tứ chi em run lẩy bẩy, đại não ngập tràn suy nghĩ thuần phục. đây rồi, em nghĩ, cái cảm giác chỉ một lời nói cũng có thể khiến em khóc nấc lên đây rồi. sự thu hút giữa dom và sub là bẩm sinh, là định mệnh, nếu bây giờ người kia có bắt em quỳ xuống tại đây, đeo cho em cái vòng cổ bằng da và gọi em là con chó cái của người, thì ấy ắt cũng là cái định mệnh đẹp đẽ của lạc văn tuấn em.
khi được dìu khỏi ghế xoay của quầy rượu, hai đầu gối em chẳng chịu nổi mà khuỵu xuống. bản năng lẫn lửa dục bị dồn nén quá lâu khiến em gần như chỉ muốn bò theo người kia về đến nhà mới thôi. nhưng cánh tay kia luồn vào dưới tay em, một tay khác đỡ lấy vòng eo đã nhũn như bùn, vẫn là giọng nói ấy văng vẳng bên tai.
“ngoan, đứng dậy nào, đi theo anh.”
thế là mặc cho cả cơ thể nặng nhọc vì men say, em trai nhỏ tuổi vẫn ngoan ngoãn tìm cách đứng dậy, xiêu vẹo dựa vào người kia, bởi nghe lời dom là bổn phận, là bản năng của sub. lúc được nắm eo dắt lên xe, miệng em vẫn lầm bầm đòi được khen, em làm tốt mà phải không, em nghe lời anh mà. người kia không những xoa đầu em, mà còn nhân lúc thắt dây an toàn hôn lên trán em. cánh môi anh mấp máy vài từ mà lạc văn tuấn dùng mọi tấc thịt trên vầng trán để cảm nhận. người kia nói, em làm tốt lắm, ngoan quá, thưởng cho em nhé. đến lúc xe lăn bánh, lòng bàn tay của lạc văn tuấn đã đầy ắp những viên kẹo ngọt.
em khóc suốt quãng đường về. chưa có ai đối xử với em thế này bao giờ, chưa có ai xoa đầu em dịu dàng như thế, khen em ngoan ngoãn lại còn thưởng cho em kẹo như thế. miệng em ngọt lịm vị trái cây, mắt sưng húp lên vì khóc. em nóng vội muốn nuốt hết số kẹo này, như thể sợ rằng nếu một lát mình làm không tốt thì chúng sẽ bị tịch thu mất. trong từng tiếng nấc nghẹn, lạc văn tuấn nghe được tiếng phàn nàn của người kia, lần nữa cảm nhận bàn tay xoa nhẹ lên mái đầu, lướt xuống ngực em vuốt vuốt giúp em nuốt trôi hơn. em còn nghe tiếng người khẽ khúc khích, khi dừng đèn đỏ, người lại chồm tới hôn em, lần này là lên môi, và cho em thêm rất nhiều kẹo. cứ như vậy đến lúc về, lạc văn tuấn còn hơi tiếc nuối vì sao nhà người ấy lại gần quá, em còn muốn được hôn thêm.
cơ mà cấu trúc nhà này quen lắm, nó giống giống ký túc xá của em kiểu gì ấy, đến cả giường nệm cũng có cảm giác y chang. thậm chí, lạc văn tuấn lén hít hà drap giường, chỗ này còn có mùi y hệt anh trai của em. dù vậy em vẫn chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ đến khi quay lại và nhìn thấy triệu gia hào tay cầm khăn và chậu nước chuẩn bị lau người cho em, lạc văn tuấn mới hét toáng lên. như một phản xạ em vùi mình vào lớp chăn mềm, mặc cho cả người vẫn đang mặc đồ đầy đủ, chỉ chừa lại đôi mắt hẵng còn sưng húp vì khóc. triệu gia hào thì chẳng có vẻ gì là bất ngờ cả, anh vẫn từ tốn đặt chậu nước lên tủ đầu giường, nhẹ nhàng nhúng ướt khăn lau. nhưng lạc văn tuấn vốn đang chờ đợi được ve vuốt bởi dom, được đeo cho cái vòng cổ bằng da thuộc mềm mại, nào có thể ngồi yên được. em dáo dác nhìn quanh, mãi vẫn không thấy bóng của người kia đâu, lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. đến cuối, lạc văn tuấn lại rơm rớm nước mắt không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày.
“anh ơi, người kia đâu rồi ạ?”
mắt kính của triệu gia hào phản chiếu ánh nước lập lờ, môi anh cười rất dịu dàng.
“người nào? ở đây chỉ có anh với em thôi.”
“người, người kia ấy... dom của em ấy...”
triệu gia hào là một anh trai hồ nam nhã nhặn, hiền lành, thế nhưng khi anh ấy nhìn em với ánh nhìn chẳng chút ý cười nào, lạc văn tuấn lại càng bấu chặt vào tấm chăn bông trên người. em nghe tiếng anh ấy hỏi, cổ còn chưa đeo vòng, chân cũng chưa đeo lắc mà đã vội vàng đòi làm sub của người ta rồi sao. nhưng anh ấy làm sao hiểu được lạc văn tuấn em đã chờ ngày này lâu thế nào chứ, làm sao anh ấy hiểu được sự sung sướng khi tìm được một người “của mình”, được tuân theo cái bản năng cố hữu sâu thẳm bên trong. triệu gia hào thì biết gì chứ, anh chỉ biết gieo cho em những hy vọng nhỏ nhoi và để em lún sâu đến không thoát ra được.
“dom của em... dom của em không cần em nữa ạ? em muốn gặp anh ấy, anh ấy đâu rồi...”
nhưng anh trai không trả lời em, anh ấy chỉ tiếp tục vắt khô chiếc khăn bông kia, lau lên đôi mắt đỏ ửng. lạc văn tuấn giãy dụa, em muốn đi tìm người kia, em muốn lắm rồi, sao lại bỏ em lại thất đức vậy chứ. nhưng người anh văn nhã một tay quặp lấy eo em, người say rượu lập tức ngã nhoài lên giường. tay anh ấy vén áo, kéo quần để lau người cho em nhưng lại bị em giãy chết không cho động vào. cuối cùng dường như tức nước vỡ bờ, triệu gia hào tát em, cái tát mang đầy tính giáo huấn và lăng nhục. em còn đang thẫn thờ chưa dám tin rằng anh ấy đánh em, thì tay anh ấy lại tiếp tục vỗ lên chỗ nóng rát ấy.
“quỳ lên.”
“cởi đồ ra, thứ hư hỏng không biết nghe lời.”
dòng điện quen thuộc khi nãy đánh ập vào đại não em một lần nữa. cả thân thể em căng cứng vì chịu kích thích từ lời ra lệnh từ dom, trong khi tâm trí lại nhũn ra, hoàn toàn thả mình theo bản năng. cái thứ bản năng ấy dẫn tay em cởi từng lớp vải trên người, dẫn em quỳ lên nệm mặc cho khí lạnh khiến da thịt em run rẩy, dẫn cả ánh mắt ướt sũng của em nhìn lên anh. ánh mắt vừa như đang chờ đợi anh làm tiếp những gì anh muốn làm, vừa hờn dỗi trách móc tại sao anh giấu em suốt thời gian qua.
không nghĩ tới thì thôi, chứ nghĩ tới việc anh ấy là dom mà không nói với mình là lạc văn tuấn lại tủi thân muốn khóc. rõ ràng một câu nói là đã giúp được em mà chẳng thèm nói, lại còn giấu em. nếu biết anh ấy là dom thì em đâu có phải chạy ra tận quán bar uống rượu làm gì. lạc văn tuấn mà biết triệu gia hào là dom, khéo đã tự khoả thân quỳ trên giường của anh lâu rồi. anh không thích thì quỳ đến chừng nào anh thích thì thôi.
triệu gia hào đang loay hoay lau người cho em trai, chẳng hiểu kiểu gì lúc nhìn lên thì em ấy đã khóc tiếp. mèo mít ướt, anh đưa khăn quét nhẹ qua mắt em, lau đi nước mắt nóng hổi. môi anh chạm khẽ lên cặp môi ươn ướt vì nước mắt của em, dịu dàng, còn tay lại bấm vào đầu ngực nhạt màu làm em ré lên một tiếng, môi hé mở cho lưỡi anh luồn vào. anh ấy hôn giống như tính cách của anh ấy vậy, ôn hòa và nhẹ nhàng, dắt tâm trí vốn đã mơ màng của em chìm dần vào sung sướng, nhưng tay vẫn chưa lúc nào buông tha đầu vú ửng đỏ sưng huyết của em. khi tách ra, tờ giấy trắng lạc văn tuấn ngồi thụp xuống vì khó thở, được anh vừa xoa ngực vừa xoa đầu, còn được dụi vào đũng quần của anh.
anh ấy cứng rồi, nhìn anh ấy thư sinh như vậy mà đũng quần vẫn gồ lên vì em làm lạc văn tuấn thấy tự hào lắm. chứng tỏ triệu gia hào vẫn thích thích em mà phải không, em vẫn là một sub đủ tiêu chuẩn mà phải không. lạc văn tuấn háo hức chứng tỏ bản thân, dom vẫn chưa cho phép đã dùng miệng kéo khóa quần anh ấy xuống, nước bọt thấm ướt cả quần lót của anh, thèm khát như dâm quỷ nhiều năm không được đút tinh dịch. triệu gia hào chỉ thấy buồn cười, hóa ra trước giờ em ấy hay khóc là do thiếu những lời khen ngợi của dom, hay nhõng nhẽo là vì không được đè xuống đụ cho phải phép. chỉ tại chiều cao lẫn vẻ ngoài gai góc của em mà chẳng ai nghĩ tới việc em là sub, bao gồm cả anh, nếu sớm biết thì đã bắt em ấy quỳ xuống từ lâu rồi. nhưng triệu gia hào thấy cũng chẳng lỗ lắm, đằng nào người đang cầu xin được mút dương vật của anh cũng là lạc văn tuấn, và anh cũng sẵn lòng cho em thứ em cần.
lạc văn tuấn thật sự rất ngoan, em há miệng đợi dương vật của anh từ từ đẩy vào, đầu lưỡi săn sóc cẩn thận mã mắt, yết hầu cũng từng đợt ôm lấy thân dương vật lớn vừa khít. hai tay em đặt trên đùi mềm, dù đã rất bức bối vì khoái cảm cũng tuyệt nhiên không tự động vào dương vật của bản thân, rất biết kích thích ham muốn kiểm soát của dom. triệu gia hào có thúc mạnh không lời nói trước, hay nắm lấy tóc em thì lạc văn tuấn vẫn tuyệt nhiên mở rộng yết hầu cho anh, chẳng có một biểu hiện phản kháng nào dù hốc mắt em đã ửng đỏ vì nghẹt khí. từ trên nhìn xuống, ngoại trừ mái đầu và cặp mắt ngoan ngoãn của em, thứ duy nhất triệu gia hào nhìn thấy là cặp mông đào căng mẩy, tròn lẳng đung đưa theo từng nhịp nuốt dương vật. rất muốn vạch hai cánh mông ấy ra, rất muốn lút cán vào lỗ hậu ngoan ngoãn nhiều nước của em ấy, để em ấy vừa khóc vừa kêu tên mình, để em ấy cả đời cũng không dám để dom nào bén mảng lại gần mình nữa.
đương lúc triệu gia hào muốn rút dương vật ra để chơi lỗ hậu em, từ sau cánh cửa phòng lại vang lên tiếng của bành lập huân. lạc văn tuấn gần như mắc nghẹn khi nghe tiếng người anh đi rừng, lại nấc lên một tiếng rõ to làm triệu gia hào phải ấn đầu em vào dương vật để chặn miệng em lại. xấu hổ vì bị “bắt gặp” xen lẫn đau đớn từ vòm họng làm lạc văn tuấn thậm chí còn ngoan hơn. em vẫn khóc, nhưng lưỡi lướt trên dương vật anh nhanh hơn, nút lấy mã mắt nhiều hơn, nhìn anh ấy nhõng nhẽo hơn.
“triệu gia hào, đưa owen về chưa đấy?”
“rồi, đang ở trong này đây, uống nhiều lắm say tí bỉ rồi.”
“thế á, thằng oắt con tự nhiên vừa khóc vừa bỏ nhà ra đi làm tao sợ chết khiếp.”
“bị áp lực vì không tìm thấy dom thôi, giờ thì có rồi.”
“...vãi triệu gia hào, thằng bé mới có tí tuổi.”
“đủ tuổi rồi.”
sau đấy lạc văn tuấn chẳng nghe lỏm được gì nữa, bởi em bận nuốt sạch tinh dịch đặc quánh anh trai cho em. cảm giác nóng hổi ở miệng khiến tâm trí vốn đã đờ đẫn của em lại càng thêm mơ màng, chân tay mềm xèo bị anh ấy khóa lại ở tư thế cưỡi ngựa cũng chỉ biết lắc hông nâng eo cao hơn, tiện cho anh ấy đút dương vật vào. nhưng triệu gia hào thích đùa em, dương vật qua thời kì chịu lửa cứ nhấn nhá mãi ở lỗ hậu mãi không chịu đi vào hoàn toàn, cứ đẩy đầu khấc vào rồi rút ra làm lạc văn tuấn khóc ré cả lên. mông thịt của em cứ rung rinh mãi, bị tát cho vẫn không chịu ngừng, quyết tâm cọ sát dương vật đến khi nào nó chịu đụ em thì thôi.
trước khi lạc văn tuấn khóc đến khàn cả tiếng, triệu gia hào đã cuối xuống thì thầm bên tai em. hơi nóng phả vào vành tai no đủ, tựa như thổi vào cả tâm trí vốn đã như đầm nước nóng của em. anh ấy hỏi, có muốn làm sub của anh không, có muốn mỗi tối đều quỳ trên giường của anh, đeo lắc chân, vòng cổ anh mua cho không. lạc văn tuấn có thể từ chối được sao, khi mà mông đào của em vẫn đang khát khao cọ vào dương vật của anh, khi bản thân em vẫn đang đợi chờ từng nụ hôn của người phía trên, em có thể từ chối được sao.
“anh ơi...”
khoảnh khắc cái vòng cổ mềm mại yên vị trên cổ, rồi dương vật trần trụi phía sau lút cán vào đầm lầy nước của em, lạc văn tuấn tưởng như mọi ước mong của đời mình đã thành sự thật. em như lạc vào mộng cảnh của riêng mình trong những ngày non trẻ, sung sướng kêu tên anh như sợ cả đội chẳng ai biết em được triệu gia hào chiếm làm của riêng, nhè lưỡi lắc hông, quyến rũ anh trai không ngơi một giây nào. đương lúc lắc lư trong cuộc chơi, em quay lại nhìn anh, mắt đỏ ửng chẳng khác gì vòng cổ được anh đeo cho, đầu lưỡi non nớt liếm nhẹ lên cặp môi căng, muốn câu dẫn anh trai tới hôn mình. nhưng triệu gia hào không cúi xuống, anh móc tay vào chiếc vòng cổ bản thân dày công lựa chọn, kéo ngược thân trên của lạc văn tuấn lên rồi nhắm chuẩn xác vào môi em.
dường như được chiếm giữ lần đầu khiến lạc văn tuấn hưng phấn không chịu được. lưỡi em quậy loạn trong miệng triệu gia hào, cười khúc khích khi anh trai ngớ người vì bị hôn, cuối cùng bị nút lưỡi đến không thở được. khi ăn tinh dịch từ đằng sau, em còn rên lên một tiếng dài vừa cao vừa dâm, đầu ngả ra sau dựa lên vai anh rất nũng nịu. nhưng em chẳng chịu thua, thậm chí còn đẩy dom của mình lên đầu giường, một tay sục cho anh ấy cứng lên, một tay vạch mông ngồi xuống. em nhún đến đê mê cả đầu óc, gần như coi triệu gia hào là dương vật giả của riêng mình mà nhún, tay còn dắt tay anh lên xoa nắn đầu ngực cho mình, miệng vẫn luôn miệng kêu anh ơi chơi em nữa đi. triệu gia hào cũng để sub của mình làm càn một tí, tận hưởng dư vị được cặp mông căng mẩy của em phục vụ, tay lẫn miệng cũng nhiệt tình cắn mút hai trái anh đào. nhưng khi lạc văn tuấn sắp chạm đến ngưỡng cửa thiên đường, bàn tay trắng trắng của anh trai hồ nam lại ngăn em lại.
“anh, anh ơi cho em...”
lạc văn tuấn khi này mới biết tại sao sub không nên tự quyết định cuộc chơi, vì đấy là vai trò của dom, vì dom sẽ cảm thấy khiêu khích nếu bạn đời hành động không có sự cho phép của mình. dom của em đang phạt em, vì em dám coi anh ấy như món đồ chơi tình dục, dám tự tiện lấn át anh ấy trong những nụ hôn. dương vật nhỏ của em bị anh nắm lấy đau điếng, mã mắt bị ém chặt không cho xuất tinh làm em vừa đau vừa âm thầm sung sướng. nhưng hơn hết, anh ấy mắng em, triệu gia hào mắng em là đồ hư hỏng, thứ sub rẻ tiền chỉ biết đến bản thân, không biết phục vụ dom của mình. lạc văn tuấn bị anh mắng khóc nấc lên, dường như thật sự nghĩ mình là loại đĩ điếm chỉ biết nhún trên người khách, không xứng làm sub của anh. bởi thế mà em càng cố gắng nịnh nọt, đầu ngực ưỡn lên cho anh mút, lỗ hậu siết chặt để dương vật anh sướng. em còn luôn miệng xin lỗi, gọi anh ơi em biết lỗi rồi mà, anh cho em với, nhưng triệu gia hào chẳng để vào mắt.
hỗ trợ nhỏ bị anh bắt ép nhưng chẳng thể làm gì, thậm chí dưới tác động của giới tính thứ hai lại càng nghe lời anh hơn. triệu gia hào bảo em nằm xuống là em hạ mình, chân giang rộng quặp lấy eo anh, triệu gia hào bảo em nhè lưỡi để anh nút em cũng ngoan ngoãn làm theo. chỉ là mãi chẳng thấy anh buông tha cho dương vật đã tím tái của em, dù bây giờ lạc văn tuấn đã mê mệt đến mức chẳng dám cầu xin anh nữa. chỉ khi dương vật lại bắn vào trong em, khiến em rít lên như bỏng rát, tay trắng lần nữa móc lấy vòng cổ kéo em lên hôn thì dương vật em mới được buông tha. lạc văn tuấn bắn đầy lên tay anh, khoái cảm dạt dào hơn bất kì lần thủ dâm nào trước kia, và em thiếp đi trong thỏa mãn vì biết rằng mình sẽ còn sung sướng hơn nữa vào những ngày sau.
triệu gia hào thì chẳng biết mình xác định quan hệ với em ấy là em ấy nghe lời mình hay ngược lại nữa. dạo trước còn đỡ, em còn giả vờ mạnh mẽ được một chút, bây giờ chỉ cần phật ý em ấy thôi là em ấy lập tức biến thành em bé nước ngay, còn liên tục chất vấn anh hết yêu em rồi phải không. có lần em ấy coi được mấy video của anh với bạn trai cũ, khóc đến mức phải ăn hai đợt tinh dịch mới chịu ngừng. giờ thì em ấy thật sự chẳng sợ anh nữa, em biết chỉ cần em khóc lên, hoặc nhõng nhẽo quỳ xuống, triệu gia hào sẽ nghe theo em hết.
bành lập huân thì khỏi nói, ghẹo bot lane phải gọi là nghiền.