Sau khi thức tỉnh công chính điên cuồng chiếm đoạt

All Rights Reserved ©

Summary

Trong khi Tô An chạy trối chết gọi cứu thương cho hắn mà đâu biết ánh mắt Lâm Phong nhìn cậu mang theo sự hoang tưởng điên dại. Cậu bắt đầu tránh mặt hắn, chỉ cần thấy hắn đến gần liền chạy mất hút. Lâm Phong ban đầu đơn thuần chỉ nghĩ cậu định giở trò nhưng càng ngày hắn càng nhận ra cậu đang tránh mặt hắn. Một nỗi bực tức khó chịu lan tỏa khắp người. Theo đuổi không được thì bỏ đi? Trước kia dùng mọi thủ đoạn tiếp cận hắn giờ lại nghiễm nhiên tránh hắn. Hay cậu có người khác rồi. Không thể được...cậu không thể thích kẻ khác. Haaa..hay đem nhốt cậu lại nhỉ….

Genre
Romance
Author
Moni
Status
Ongoing
Chapters
35
Rating
5.0 1 review
Age Rating
18+

Chapter 1. Thức tỉnh

Thời điểm Tô An thức tỉnh, cậu nhân ra mình chỉ là một nhân vật phụ pháo hôi trong tiểu thuyết làm nền cho công chính và thụ chính bên nhau. Nghĩ đến cảnh mình suốt ngày trăm phương ngàn kế chia cắt hai người họ suốt ngày bắt nạt thụ chính sau đó bị công chính đem cầm tù nuôi nhốt cưỡng chế không cho ra ngoài, toàn thân cậu bất giác ớn lạnh. Cũng may hiện tại cậu vẫn chưa làm gì quá đáng lòng thầm nghĩ phải tránh hai người họ càng xa càng tốt để giữ cái mạng quèn của mình.

Nghĩ một đằng nhưng có thực hiện được không mới là vấn đề. Tô An từ trước đến nay trong mắt mọi người đều là chó liếm của Lâm Phong, hắn ở đâu cậu ở đó bám theo hắn như một cái đuôi nhỏ. Tô An thích Lâm Phong từ khi mới học lớp 2 cho tới tận bây giờ lớp 12 cuối cấp đã là 10 năm.

Hắn là con trai nhà quyền thế ngút trời, nhà cậu vẫn kém nhà hắn một bậc nhưng mối quan hệ vô cùng thân thiết.

Cậu và hắn có thể nói là thanh mai trúc mã từ nhỏ,chỉ là hồi nhỏ hắn luôn bắt nạt cậu đến phát khóc nhưng do tính cậu nhút nhát lại luôn muốn lấy lòng hắn chỉ có thể nín nhịn không dám đi mách người lớn. Thời gian cứ vậy trôi qua lên lớp 11 Tô An chính thức công khai theo đuổi Lâm Phong mặc cho hắn luôn lạnh nhạt thờ ơ với mình.

Đánh tiếc, nghĩ lại đến cảnh lần trước bắt gặp hắn bị người ta chuốc thuốc ở ktv liền nổi hứng trêu chọc hắn một phen. Khi đó không hiểu cậu lấy Dũng khí ở đâu bắt hắn rót rượu cho mình còn vung tay tát lên mặt hắn. Nghĩ đến cái tát trên mặt hắn, lòng cậu đau đớn co rút cũng may lúc đó thần trí quay về kịp liền ôm lấy mặt hắn thổi thổi miệng không ngừng xin lỗi sau đó mặc kệ hắn chạy biến. Lâm Phong nhớ hay không thì cậu không để ý cũng may là cậu biết điểm dừng không thì chắc giờ cậu đã toi đời rồi. Tô An chỉ biết khi đó ánh mắt hắn nhìn cậu vô cùng cảnh giác cùng sửng sốt. Dù sao trong mắt hắn cậu chẳng phải người tốt lành gì.

Trong khi Tô An chạy trối chết gọi cứu thương cho hắn mà đâu biết ánh mắt Lâm Phong nhìn cậu mang theo sự hoang tưởng điên dại.

Cậu bắt đầu tránh mặt hắn, chỉ cần thấy hắn đến gần liền chạy mất hút. Lâm Phong ban đầu đơn thuần chỉ nghĩ cậu định giở trò nhưng càng ngày hắn càng nhận ra cậu đang tránh mặt hắn. Một nỗi bực tức khó chịu lan tỏa khắp người.

Theo đuổi không được thì bỏ đi?

Trước kia dùng mọi thủ đoạn tiếp cận hắn giờ lại nghiễm nhiên tránh hắn. Hay cậu có người khác rồi. Không thể được...cậu không thể thích kẻ khác.

Haaa..hay đem nhốt cậu lại nhỉ.

Mèo con lại bắt đầu không ngoan rồi.

Từ nhỏ tới lớn hắn rất thích gọi biệt danh này của cậu, cậu nhìn thì ngang ngược hỗn láo như vậy. Da trắng sữa môi Hồng hào nhìn chỉ muốn cắn cho một cái. Bây giờ cũng đã lớn rồi không còn nghe lời như hồi nhỏ nữa thì phải a.

Cậu không hiểu sao cậu càng tránh hắn thì hắn càng cố tình đến gần cậu. Thụ chính thì bị bỏ mặc ở phía sau...gì vậy chứ cậu chưa muốn chết đâu. Tô An đang hỏi bài lớp phó học tập thì hắn từ đâu đi tới.

"Cậu không hiểu câu này à ?"

?????

"Ờ.."

Lâm Phong chẳng nói chẳng rằng ngồi xuống lấy vở của cậu ghi ghi chép chép. Lớp phó học tập thấy vậy thì ái ngại chạy biến để lại không gian riêng cho hai người. Cái tên này đáng lẽ bây giờ hắn với thụ chính phải có tiến triển rồi chứ, lại nhìn thụ chính Khả Lạc đứng bơ vơ trong góc mắt đỏ hoe vì bị hắn cự tuyệt. Tô An khẽ thở dài ai oán, cậu cũng không làm gì quá đáng đâu đấy.

Lâm Phong ngồi ghi lại công thức cho cậu, lại thấy Tô An cứ nhìn chằm chằm vào cái tên đằng sau. Chẳng lẽ cậu thích tên đó nên mới tránh hắn. Một nỗi bực dọc không tên khiến hắn vô cùng khó chịu ánh mắt cảnh cáo nhìn về phía tên đó. Lại thấy tên đó mắt đỏ hoe nhìn mình hắn càng thêm chán ghét.

Thật phiền phức, cả ngày cứ bám riết lấy hắn hỏi bài thì thôi đi giờ lại còn lôi kéo cả người của hắn. Không được! Trong khi Tô An không nhìn thấy ánh mắt Lâm Phong loé lên sự điên dại.

Next Chapter