voucher giảm giá của hàn vương hạo
warning: vietnam!au, có nhắc đến bộ râu của pdh, ai không thích đàn ông nhỏ tuổi nhiều râu hãy click back, trôn có lài.
-
tôn thi vũ thừa nhận, tình trường của anh trước kia có hơi lộn xộn, tầy quầy, um xùm thật. anh cũng thừa nhận, những ‘đau khổ’ tình cảm anh phải hứng chịu sau này cũng phần nào là quả báo cho những con tim đã bị anh giày xéo tan nát. ‘đau khổ’ theo ý của anh vừa là bị thằng nhóc kém hơn mình nửa thập kỷ lừa yêu, vừa là bị nó cạ bộ râu lởm chởm vào lồn nhỏ nứng không chịu được. lần nào tôn thi vũ cũng bị nó liếm liếm cạ cạ cho co giật, khóc lóc. tới lúc nó nhấn dương vật nó vào là cả người anh đã xụi lơ, bị nó nắc cho gọi cha gọi mẹ cũng không phản kháng nổi. mà nói nó triệt laser râu thì chả bao giờ nó nghe cả, nó biết bộ râu làm nó nhìn vừa dâm vừa già, quá đúng ý người yêu nó nên ngu gì nó đi triệt. mỗi lúc anh lải nhải về việc này là nó chỉ cần cạ cạ lên mặt người yêu nó, một lúc sau là cạ lên lồn nhỏ dâm chảy nước của anh thì anh sẽ quên béng đi thôi. anh nó lên giường là yêu nó nhất.
nhưng tôn thi vũ lần này đã hạ quyết tâm rồi, anh sẽ bắt nó đi triệt laser cái đống lông mặt rậm rạp đó cho bằng được mới thôi.
bước đầu tiên của kế hoạch: nói với phùng đáo hiền là spa có khuyến mãi dịch vụ triệt lông. cách để có khuyến mãi dịch vụ triệt lông: năn nỉ hàn vương hạo từ sáng đến chiều và hứa bao nó một chầu omakase (phét đấy).
tôn thi vũ vừa cầm được tấm voucher giảm giá triệt lông laser đã phi vội về tổ ấm của anh và phùng đáo hiền, vừa phóng xe ùn ùn vừa cầu nguyện hôm nay nó không chết dí ở văn phòng. và có lẽ ông trời cũng muốn mấy cọng râu kia của phùng đáo hiền bị triệt sản, thế nên anh vừa về tới nhà đã thấy nó xào xào rán rán trong bếp rất ra dáng vợ hiền. anh ngó vào cái chảo, trứng rán cà chua, lại nhìn qua cái nồi, canh bí đỏ nấu thịt, nhìn tiếp vào nồi cơm, nghe mùi gạo thơm phức và mùi mắm chưng ngào ngạt.
toàn món anh thích thôi, yêu ông xã quá đi. anh sà vào lòng nó khi nó dọn bát đĩa ra, kéo gấu áo nó hôn chụt chụt lên bờ môi mỏng nhạt màu, cạ cả bầu vú mềm vào lồng ngực nó như một thói quen. phùng đáo hiền khi trước rất ngại vào bếp, nhưng sau khi yêu và cưới tôn thi vũ, chứng kiến thói quen ăn uống độc hại khó bỏ của anh, nó đành phải cầm con dao thái thịt lên, nấu cho anh mọi thứ anh thèm, bao gồm cả bánh tráng trộn và chân gà sả tắc. tôn thi vũ được ‘ông chã’ chiều từ lúc yêu cho tới lúc cưới về vẫn còn được chiều thì mê tít lắm, lần nào ăn đồ ‘ông chã’ nấu cho cũng trả ơn ‘ông chã’ bằng những cái hôn và những trò dâm đãng mà ‘ông chã’ thích nhất.
phùng đáo hiền chỉ cần kéo nhẹ một cái, tôn thi vũ đã ngồi luôn trong lòng nó ăn tối, ăn một miếng thì đá lưỡi với nó một cái. quậy phá cả buổi trời, nước dâm của tôn thi vũ đã thấm ướt cả lớp quần âu của phùng đáo hiền, làm cho đũng quần bên dưới của nó càng cứng hơn. đôi môi đã ướt đẫm của tôn thi vũ nhoẻn lên, cười chê phùng đáo hiền mới có thế đã nứng. anh còn ác độc ưỡn ẹo cái mông mẩy thịt của mình lên bọc nước mía của nó, thấy cặc nó càng nóng thì anh lại càng thích ý.
“nhớ anh lắm à…?”
đáp lại anh là nụ hôn cắn môi cắn lưỡi của phùng đáo hiền như muốn nói “anh biết thừa còn làm bộ”. mấy tháng nay nó bận tối mặt tối mũi ở văn phòng vì một thằng cha vừa ngoại tình vừa không muốn chia tài sản vừa muốn quyền nuôi con, thả ra một phát là nhớ hơi vợ ngay. vợ nó thì lúc nào cũng hưởng ứng mấy trò dâm đãng của chồng, cơm còn chưa ăn hết mà cúc áo đã cởi bằng sạch, đầu vú đỏ tươi dí vào miệng nó, cổ họng ngâm nga mấy câu từ rên rỉ rời rạc. đầu lưỡi nóng vội quét lên bầu ngực mềm, cắn lấy hai quả anh đào, mân mê phần thịt vú trắng mịn. tôn thi vũ rên đến lạc cả giọng, phần vì được phùng đáo hiền liếm sướng quá, không chỉ lưỡi nó gẩy núm vú anh đến căng cứng, mà gốc râu cứng rắn cũng cạ lên quầng vú nhạy cảm làm anh muốn khóc nấc, phần vì con cặc nóng điên người của nó bên dưới cứ được đà hẩy lên, cách hai lớp quần âu mà va chạm với lồn nhỏ sũng nước. mãi đến khi mắt anh dại đi, nước bọt trào ra khóe miệng vì sướng thì cuộc tra tấn trên dưới này mới tạm dừng.
bát dĩa cứ quẳng ở đấy, chịch nhau phát rồi tính.
phùng đáo hiền bế người quần áo xộc xệch trên tay, gian nan lắm mới về được tới phòng ngủ. bởi tôn thi vũ cứ quấn lấy nó, đòi nó chơi anh ở hành lang, để anh chống tay lên tường vểnh mông cho nó nắc, vừa nói vừa cắn lấy yết hầu của nó, ngực mềm và lồn nhỏ thi nhau cạ lên cơ thể đã nóng rẫy của ông chã. vợ nó là thế, lúc mới quen nhau mồm miệng láo toét, bị nó chịch cho mềm người mấy năm nay mới ngoan ngoãn được một tí, nhưng vẫn thích khiêu khích nó lắm. nhưng phùng đáo hiền nhịn được, nó là người học văn nhẹ nhàng điềm tĩnh, bị vợ khích từ lúc mới quen tới lúc cưới về vẫn không một lần gấp gáp, thậm chí còn biết cách trả đũa gấp bội.
tôn thi vũ nói mãi chẳng ngừng miệng, một câu chịch anh đi hai câu nhớ cặc bự của em quá, nói đến khi phùng đáo hiền lột quần mình ra mới chịu dừng. anh hối hận rồi, anh thấy nó chỉ lột quần anh mà không lột quần nó, lưỡi còn liếm một vòng lên môi dưới là anh đã hiểu.
phùng đáo hiền có một trò trị cái mồm của tôn thi vũ rất hiệu quả, đó là không làm gì, chỉ dùng lưỡi liếm lồn nhỏ của anh. nó từng vì anh quá thân thiết với cấp dưới mà nổi điên lên, cả ngày bắt anh ở trên giường dạng chân cho nó liếm láp, liếm đến nỗi hai mép thịt của anh sưng tấy lên, hột le đỏ hỏn ló dạng khỏi mu thịt mềm mà vẫn không tha. tôn thi vũ bị bú lồn mê man cả đầu óc, le dâm vừa bị cái lưỡi đầy gai nhọn đâm chọc, vừa bị gốc râu mới nhú chà xát cho lên đỉnh liên tục, đến cuối cùng chỉ biết xin em ơi tha cho vợ. nhưng phùng đáo hiền không hổ danh là con rắn độc của phòng thanh tra, vợ càng xin thì liếm mút càng ác, lại còn cạ bộ râu ngắn lởm chởm của mình lên da thịt vợ, cạ tới đâu thịt mềm lại run rẩy tới đó. tôn thi vũ vẫn nhớ như in, hôm ấy mình bị phùng đáo hiền liếm lồn tới ngất lịm, lúc tỉnh dậy thì thấy nó đang dùng dương vật nắc mình. cảm giác bị bú đến trầy da tróc vảy, rồi lại bị dương vật bự chịch, cả người như bãi nước dâm chỉ biết lên đỉnh mỗi khi bị chồng nắn le, tát mông làm tôn thi vũ cứ nhắc lại là sợ run người.
“đừng mà… đừng liếm, anh nhớ cặc bự của em lắm.”
những ngón chân trắng hồng mon men tới mép quần lót của phùng đáo hiền, kéo nhẹ, để dương vật đã tím đỏ bật ra. lòng bàn chân phủ lấy dương vật, nhẹ nhàng mơn trớn, gần như âu yếm, nịnh nọt, thoáng chốc đã dính đầy tiền tinh của nó. mắt anh lúng liếng nhìn chồng, đôi môi thường ngày không móc mỉa thì quát mắng chồng giờ đây bĩu ra, xin được chồng hôn, xin được chồng đụ cho nát. thà bị dương vật của phùng đáo hiền nắc tám mươi tư thế còn hơn bị cái lưỡi với bộ râu của nó làm cho bắn tới mất nước, tôn thi vũ vừa sục cho nó bằng chân vừa nghĩ.
“không nhớ lưỡi của em à.”
“em nhớ lần nào em liếm cho anh, anh cũng nắm tóc em, đòi em liếm mạnh hơn, đòi em cắn lấy le dâm của anh, đòi em dùng lưỡi chịch cái lồn ngoan ngoãn của anh tới bắn nước dâm tung tóe.”
“anh không nhớ lưỡi của em thật à?”
hai ngón tay của phùng đáo hiền sỗ sàng đâm vào vách thịt chật hẹp, mần mò tìm điểm sướng của anh, trong khi ngón cái đang đè lên hột le, vừa xoa nắn vừa dùng móng tay gẩy lên nó. chỉ bấy nhiêu thôi mà tôn thi vũ đã ré lên, nước dâm trào ra ướt đẫm lòng bàn tay của phùng đáo hiền, đôi chân vốn đang an ủi dương vật cũng run rẩy bỏ cuộc. thông cảm, người dâm ba tháng không được chồng nắc, bây giờ được chồng móc lồn nên mới có biểu hiện yếu sinh lý như thế. tôn thi vũ bắn xong một lần, cả người lẫn giọng đều ngọt như mật, mềm mại nũng nịu hệt như lồn nhỏ phía dưới.
“hức…nhớ mà, lúc nào anh cũng nhớ chồng…”
“làm ơn mà, mấy tháng rồi em cứ ở văn phòng, anh nhớ em lắm.”
giống như bị cơn khát tình ăn mòn cả lý trí, tôn thi vũ lúc này chẳng còn biết trả treo với chồng trẻ nữa. anh mân mê cánh tay đang chống lên giường của nó, thấy nó không phản ứng, anh lại sụt sịt một lúc rồi đưa tay xuống tự mân mê hột le đã được chồng liếm cho cứng. ngón tay thon dài để hai bên mép thịt, hơi vạch ra một chút như đang muốn cho phùng đáo hiền xem rõ thịt huyệt đỏ như máu bên trong, nước dâm dính đầy lên tay.
“nè, anh nhớ em lắm, chỗ này cũng nhớ em.”
lỗ dâm ở dưới hình như cũng tâm linh tương thông với chủ của nó, lúc anh nói còn thít lấy ngón tay của phùng đáo hiền, giống như đang chứng minh những gì anh nói là thật. phùng đáo hiền cũng biết anh nói thật. vì dù nó ở văn phòng suốt ba tháng nay, nhưng anh làm gì ở nhà, ở công ty nó đều biết tường tận. ở nhà thì ngóc ngách nào cũng gắn camera, trên công ty thì có camera chạy bằng cơm hàn vương hạo do nó mua chuộc, thế nên khả năng tôn thi vũ lén lút sau lưng nó gần như bằng không. mà anh muốn thủ dâm cũng không được, bởi phùng đáo hiền tuy nhìn vô lo vô nghĩ như thế nhưng thực chất có máu ghen còn hơn cả hoạn thư. lúc mới quen nhau là nó đã vứt hết bộ sưu tập người lớn của anh, làm vợ chồng rồi thì tới đồ lót và bao cao su anh còn không được tự ý mua chứ đừng nói là cu giả để thủ dâm. bởi thế mà khi tôn thi vũ nói anh nhịn cả ba tháng, phùng đáo hiền biết anh nói thật, anh cũng ấm ức thật. nó biết đối với người dâm đãng thiếu chịch như tôn thi vũ thì nhịn ba ngày đã là cực hình rồi, chỉ là anh đã lỡ yêu một thằng luật sư bận rộn thích kiểm soát như nó nên mới nhịn nổi ba tháng.
nghĩ đến đây thì lòng phèo tim cật của nó lại mềm nhũn. trước kia tôn thi vũ được nhiều người theo đuổi đến cỡ nào, được săn đón tới mức nào, cả đại học luật thủ đô đều biết. lúc ấy tôn thi vũ như đóa hoa thủy tiên rực rỡ, tự do tự tại, không yêu ai chỉ yêu mỗi bản thân mình. nhưng rồi anh yêu nó. vì yêu nó nên anh mới thay đổi, vì yêu nó mà anh yêu luôn cả cái tính cọc cằn độc miệng, yêu cả những lần ghen tuông vô lý. kể cả khi đã cưới nhau, tôn thi vũ vẫn luôn chiều những thói quen sinh hoạt cứng nhắc của nó, dù trước kia anh là người tùy hứng thích làm gì là làm. đến cả khi bị nó đè lên giường hành hạ vì những lần ghen tuông vô độ, anh cũng chỉ đỏ mắt gọi hiền ơi, chồng ơi, để mặc nó muốn dằn vặt anh thế nào cũng được.
tôn thi vũ chảy chút nước mắt sinh lý, vạch lồn cho chồng xem một chút là đã được thưởng cho dương vật của chồng. dù đã bắn một lần, nhưng khi cặc bự của phùng đáo hiền nắc lút cán vào thịt huyệt đỏ ửng, tôn thi vũ vẫn rên rỉ bắn ra, nước dâm lẫn với tinh dịch nhơ nhớp của bản thân. cảm giác được lấp đầy suốt mấy tháng đúng là không gì bằng, anh sướng đến nỗi nhòe cả mắt, bị chồng nắc tới đâu thì khóc la lạc giọng tới đấy. phùng đáo hiền không chỉ đẩy hông, mà hắn còn vùi đầu vào hõm cổ em, lên bộ ngực núng nính, để gốc râu cưng cứng cạ lên yết hầu và đầu vú mẫn cảm. bên dưới, hột le và dương vật be bé cũng được hắn chăm bẵm kĩ càng, khi thì vuốt ve âu yếm, khi thì đay nghiến dày xéo, làm cho tôn thi vũ đã sướng lại còn ngất ngây hơn.
“...thích, hức, thích chồng nắc anh.”
“đúng rồi, ưm…bị chồng chịch sướng quá. chồng chịch anh sướng nhất luôn…”
“mạnh quá, đau…hức, cặc em độn lên bụng anh rồi.”
thân thì bị đụ cho co giật bắn nước, nhưng cái miệng của tôn thi vũ vẫn hoạt động năng nổ lắm, khi thì cắn lên bờ vai rộng của phùng đáo hiền, khi thì lẩm bẩm những lời dụ dỗ dâm dục, xin được đụ mạnh hơn, ác hơn nữa. phùng đáo hiền rất lắm mồm lúc dạo đầu, nhưng khi nắc dương vật vào lồn rồi là chỉ chuyên tâm cày cuốc, miệng chỉ dùng để cắn vú và cắn lưỡi anh. còn tôn thi vũ thì ngược lại, anh sẽ khóc thút thít khi mở rộng, nhưng bị cặc bự chịch thì mồm miệng lại lẳng lơ không chịu được. chẳng cách nào bịt miệng anh lại nổi, càng chịch anh thì anh lại càng nói nhiều hơn, nói cả những lời cầu hoan vô liêm sỉ, muốn làm nô lệ tình dục của đáo hiền, muốn được đáo hiền xăm lên người, được đáo hiền xỏ khuyên vào đầu vú. lúc bị nó lật người lại, eo nhỏ nằm trong vòng tay nó, mông bị tát cho sưng tấy lên, tôn thi vũ còn dám nói muốn làm chó cái của phùng đáo hiền cơ.
“cả người anh đều là của hiền hết.”
phùng đáo hiền không hề xem những câu từ rên rỉ của anh là lời nói suông, nó thật sự xem tôn thi vũ là ‘của nó’, là vợ của nó, là châu báu ngọc ngà của nó. những lời rên rỉ tưởng chừng vô hại của anh, một ngày nào đó phùng đáo hiền sẽ thực hiện cho bằng hết. bởi nó biết chính tôn thi vũ cũng ước ao nó làm như thế, ước ao được nó chăm bẵm và nâng niu trong lòng bàn tay như một tài sản vô giá.
trời đã vào khuya, nó hôn nhẹ lên vầng trán của vợ, rồi đưa tay đóng cửa sổ trước khi vòng lấy eo nhỏ. trước khi bước vào giấc ngủ êm đêm, một chân nó còn chen vào giữa cặp đùi ngon lành, dán lên lồn nhỏ vừa được bôi thuốc mỡ, dương vật khẽ chọc lên ổ bụng nôn mềm. sáng mai tỉnh dậy, tôn thi vũ sẽ lại phải dùng miệng giải quyết cho cặc bự bị chà sát cả đêm của nó, rồi nó sẽ đáp lễ bằng màn chịch buổi sáng nâng cao sức khỏe.
vài năm sau, tôn thi vũ cũng sẽ tỉnh dậy sau một đêm dài vật vã, chỉ để nhận thấy đầu vú mình bị xỏ khuyên, cổ đeo vòng da lại còn kèm theo xích sắt. nhưng anh cũng sẽ cười rộ lên, mân mê những thứ chồng mua cho mình tới thất thần, rồi lại lăn lộn trên giường trong cơn vui sướng vì được chồng nâng niu. sau đó phùng đáo hiền sẽ bê bữa sáng từ bếp vào phòng, đút cho anh ăn, cả miệng trên lẫn miệng dưới, rồi cả hai sẽ vờn nhau cả ngày. tiếng ve kêu văng vẳng, tiếng gió rít gào trong đêm đen, cả hai sẽ yên bình bên nhau cả đời.
kế hoạch đưa chồng đi triệt lông mặt của tôn thi vũ thì thất bại ở bước đầu tiên và không bao giờ được triển khai nữa. hàn vương hạo cũng coi như mất trắng cái voucher giảm giá.