MỞ ĐẦU
Căn biệt thự ở chân núi ngoại ô thành phố C thuộc quyền sở hữu của gia tộc nọ đã có đến trăm năm. Dù nằm ở vị trí tựa núi gần sông khá đẹp nhưng xung quanh căn biệt thự này đều không có nhà dân lân cận, bởi người ta đồn rằng ngôi nhà nọ có ma. Tuy nhiên, ngôi nhà nọ vẫn không hề bị bỏ hoang, từng đời, từng đời chủ nhân của gia tộc nọ vẫn vào ở, chỉ có 1 điều kỳ lạ là những người chủ nhân vào ở toàn bộ đều là nữ, tuyệt nhiên không hề có bóng dáng đàn ông bước vào nhà.
Thời gian trôi qua, gia tộc nọ cũng dần điêu linh, chỉ còn một cô gái. Cô gái nọ mồ côi cha mẹ, sống một mình bươn trải từ nhỏ, chịu biết bao nỗi khổ bên ngoài. Năm 18 tuổi, cô nhận được một cuộc gọi từ một người phụ nữ nọ, nói rằng bà là bà cố họ hàng xa của cô và đang lâm bệnh nặng, dòng tộc điêu linh chỉ còn mỗi cô là người thừa kế, bà cần cô về chăm sóc lúc lâm chung và kế thừa tài sản của gia tộc. Sau bao năm kiếm sống vất vả, nay đột nhiên nhận được tin sẽ được tài sản của gia tộc, cô đương nhiên vô cùng vui vẻ. Không chút do dự, cô gái lập tức lui trọ nơi đang ở, hào hứng dọn đồ về ở với bà cố.
Sau thời gian di chuyển khá vất vả, cuối cùng cô cũng đến nơi ở của bà cố, và cũng nhận ra đây là ngôi nhà ma mà người ta vẫn đồn đoán. Tuy nhiên, ngôi nhà mà cô nhìn thấy hoàn toàn không giống với ngôi nhà ma trong tưởng tượng. Hiện ra trước mắt là cảnh sơn thủy hữu tình, một ngôi biệt thự lớn mang lối kiến trúc đông tây kết hợp nằm bên con sông nhỏ, đằng sau là ngọn núi với cây cối xanh tươi. Bước vào trong, ấn tượng đầu tiên của cô là một khung cảnh sáng sủa, ngôi nhà tràn ngập ánh sáng do được lắp rất nhiều cửa sổ, thậm chí, ngoài hoa viên còn có những chú chim rừng bay đến hót líu lo. Tuy đây là một ngôi nhà cổ nhưng do các đời chủ nhân đều khá dư dả nên trong nhà được lắp đặt toàn những thiết bị tối tân, TV 70 inch, dàn máy tính mới nhất, hệ thống lò sưởi sàn, khu bếp hiện đại, nhà vệ sinh như khách sạn 5 sao,... thật sự là một nơi đáng để sống.
Trong phòng ngủ chính, bà cố ngồi tựa trên giường mỉm cười suy yếu đón chào cô. Họ cùng ngồi xuống bàn bạc về những dự định sau này, nói đúng hơn là những điều kiện cô phải đáp ứng để được thừa kế di sản. Nói là điều kiện thì cũng hơi quá, nội dung chỉ đơn giản mấy câu. Một là bà cố đã gần đất xa trời, không sống được bao lâu. Cô chỉ cần chăm sóc bà trước lúc lâm chung, để bà được mồ yên mả đẹp. Hai là sau khi bà mất, số tiền tích góp nhiều đời của gia tộc và căn nhà sẽ thuộc về cô, muốn ở muốn bán là quyền của cô. Tuy nhiên, theo tộc quy, để tránh những điều không may cho người chủ về sau, nhà không được bán hoặc cho nam giới thuê. Ba là giữa phòng khách có treo một tấm bảng đen, dù bán hay cho ai thuê thì người ở nhà về sau không được phép động tới tấm bảng, nếu không tai họa sẽ ập tới.
Sau khi nghe những điều kiện của bà cố, cô hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm vì chúng hoàn toàn không có gì khó khăn. Lúc này cô mới bình tâm lại và lòng hiếu kỳ cũng trỗi dậy. Cô ngồi vào mép giường, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà cố, nhỏ giọng thủ thỉ:
"Bà cố ơi, con có điều này vẫn luôn thắc mắc từ lâu."
"Có gì cứ hỏi bà, bà biết thì bà sẽ trả lời con." Bà cố hiền từ nói.
"Bà ơi, nhà này thật sự có ma sao?" Cô thì thầm.
"Theo những gì gia tộc ghi lại thì là có thật đó con. Tuy bà chưa thấy ma bao giờ, con ma trong nhà cũng chưa từng chủ động làm phiền ai, nhưng quy củ của tổ tiên thì chúng ta vẫn phải tuân theo."
"Bà ơi, tấm bảng ở phòng khách thật sự không thể động vào sao?" Cô tò mò, đôi mắt ánh lên lòng muốn thử.
Lúc này thì bà cố đột nhiên thay đổi kịch liệt, thân thể cứng còng sợ hãi, đôi tay gầy guộc nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt long lên, giọng bà run run:
"Con ngoan nhớ lấy tuyệt đối không được di chuyển tấm bảng, nếu con động vào nó là có chuyện thật đó con. Hồi bà bé có người chị họ đến đây chơi, cũng được dặn là không được động vào tấm bảng. Nhưng vì chị bà hiếu kỳ, không nghe lời người lớn nên đã nhân lúc cả nhà đi vắng gỡ bảng xuống. Dù sau đó cả nhà phát hiện sớm và treo lại tấm bảng, nhưng điều bất hạnh thật sự đã xảy ra. Chị họ ngay trong đêm đó đã hóa điên, không ngừng quỳ xuống dập đầu trước tấm bảng, miệng không ngừng lầm bầm nói xin lỗi. Trên tấm bảng cũng hiện lên một dòng chữ bằng máu "Kẻ động vào tấm bảng sẽ phải trả giá". Chị họ bà sau đó vì dập đầu quá nhiều, bị xuất huyết não mà qua đời."
Nghe tới đây, bản thân cô cũng sởn tóc gáy, cố trấn định lại, cô tiếp tục hỏi:
"Ngôi này đáng sợ như vậy, sao bà còn ở trong này?"
"Tuy là chuyện khủng khiếp đã xảy ra nhưng do quy định của gia tộc mà bà phải ở đây. Chỉ cần con không đưa đàn ông về nhà và không động tới tấm bảng thì sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, khi con ở đây, con ma trong nhà sẽ bảo hộ và che chở cho con, sự nghiệp, tình yêu của con đều sẽ viên mãn."
"Bà ơi con không hiểu. Nếu phải ở trong nhà mà lại không được đưa đàn ông vào đây thì sao tình yêu có thể viên mãn được?"
Bà cố cười hiền từ:
"Tuy là không được đưa đàn ông vào ở nhưng con vẫn được ra ngoài mà. Trên đường vào đây con có thấy căn nhà nhỏ dưới gốc cây đào không? Đó là nơi bà và ông cố của con đã sống khi ông bà lấy nhau. Mỗi ngày, khi ông đi làm, bà lại về trong nhà này, ở trong nhà suốt 8 tiếng. Khi ông tan làm bà lại đến nhà nhỏ sống với ông, sống trong nhà cũng như công việc mỗi ngày của bà thôi. Sau này con lấy chồng cũng có thể làm như vậy mà. Chỉ cần mỗi ngày con ở trong nhà đủ 8 tiếng thì con vẫn được hồn ma trong nhà bảo hộ."
"Con hiểu rồi bà cố." Cô cười mỉm.
Thời gian thấm thoát trôi qua, bà cố sau thời gian chống chọi với bệnh tật đã qua đời trong một ngày yên ả. Đúng như những gì đã hứa, cô lo cho bà mồ yên mả đẹp và trở thành chủ nhân tiếp theo của ngôi nhà cổ. Bà cố hoàn toàn không lừa cô. Sau khi ở trong nhà, sự nghiệp vốn lẹt đẹt của cô cũng đột nhiên thăng tiến. Chỉ trong 3 năm ngắn ngủi, cô từ một nhân viên học việc quèn trở thành chủ quản bộ phận, tiền lương cũng tăng gấp 5 lần lúc trước. Gần đây, cô còn quen một người bạn trai thành đạt. Anh là giám đốc chi nhánh của công ty đang hợp tác với công ty cô. Cô thật sự mãn nguyện và thầm cảm ơn hồn ma trong nhà.
Càng ở bên nhau, họ càng thấy hợp nhau và quyết định về chung một nhà. Ban đầu, để chiều ý cô, anh đồng ý cùng cô sống trong ngôi nhà nhỏ. Nhưng sau đó, trong một lần trò chuyện, cô buột miệng nhắc tới căn biệt thự dưới chân núi. Lòng hiếu kỳ cũng như lòng tham đột nhiên trỗi dậy trong anh. Anh muốn ở trong đó. Ở thành phố C tấc đất tấc vàng, có một căn biệt thự lớn như vậy là một giấc mộng. Nếu giấc mộng đó đang sắp thành hiện thực và vẫy tay đón chờ anh, vậy thì tại sao anh không nắm lấy? Ôm cô vào lòng, anh thủ thỉ vào tai người con gái mình yêu:
"Em yêu, nếu đã có căn nhà lớn như vậy, tại sao chúng ta không dọn vào ở luôn. Ở căn nhà nhỏ như thế này, sau này chúng ta có con cũng thật không tiện. Nếu ở biệt thự, con cái chúng ta có thể tha hồ chạy nhảy, mời bạn về cũng tiện."
"A Bằng, em cũng muốn thế lắm chứ. Nhưng tộc quy có nói rõ đàn ông không được vào ở, nếu không sẽ có chuyện không may." Đôi mắt cô hiện lên vẻ lo âu.
"Ôi trời, mấy cái tộc quy cổ lỗ đó, em nghe làm gì. Hơn nữa em cũng đã sống trong nhà 3 năm nay, có chuyện hay không em phải biết rõ chứ. Em nghĩ xem, chúng ta sắp kết hôn rồi, nếu đêm tân hôn ở trong đó thì thật hạnh phúc, thật tự hào biết bao. Em đem chuyện này nói với công ty cũng đủ để phổng mũi cả đời."
Vì tình yêu với anh, vì lòng hư vinh trỗi dậy, trong phút lâng lâng vì lời ngon ngọt, cô đã quên đi lời dặn của cụ cố mà đồng ý bán căn nhà nhỏ để đưa anh vào ở cùng. Cô không ngờ rằng, chính vì giây phút nông nổi đó đã biến cuộc sống hạnh phúc như mơ của hai người thành địa ngục với những tháng ngày kinh hoàng không thể nào quên.