Black - Gia tộc điên rồ

Summary

Để giữ gìn sự thuần khiết huyết mạch, phu nhân Black yêu cầu Sirius Black phải kết hôn với em trai là Regulus. Khi vấp phải sự phản đối công khai từ Sirius và ngầm từ Regulus, bà đã chuốc thuốc cả 2 đứa con trai và nhốt chúng vào phòng ngủ, cả 2 mất kiểm soát và lao vào nhau như những con thú.

Genre
Lgbtq
Author
Haku_chan
Status
Complete
Chapters
10
Rating
n/a
Age Rating
18+

Black - Gia tộc điên rồ (1)

Tại số 12 Grimmauld Place, gia tộc Black là một lăng mộ của sự cuồng tín và bí mật đen tối. Walburga Black, phu nhân của gia tộc, với ánh mắt lạnh lùng và trái tim sắt đá, đặt sự thuần khiết huyết mạch lên trên tất cả. Khi Sirius Black, con trai cả, ngày càng nổi loạn, và Regulus Black, con trai út, bắt đầu ngầm bất mãn, Walburga quyết định dùng biện pháp mạnh để ép buộc họ vào một kế hoạch kinh hoàng: Sirius phải kết hôn với Regulus, đảm bảo dòng máu Black trường tồn.

Sự phản đối và cưỡng chế tàn nhẫnNăm 1975, trong phòng khách u ám của Grimmauld Place, Walburga triệu tập Sirius và Regulus. Sirius, 16 tuổi, với mái tóc đen rối và ánh mắt bùng cháy giận dữ, đứng khoanh tay, lườm mẹ mình. Regulus, 14 tuổi, nhỏ nhắn, với đôi mắt xám sâu thẳm và vẻ ngoài trầm lặng, đứng bên cạnh, ánh mắt hạ xuống sàn, tay nắm chặt đến trắng bệch.“Sirius, Regulus,” Walburga nói, giọng sắc như dao, “gia tộc Black không thể suy yếu. Các ngươi sẽ kết hôn, và đứa con của các ngươi sẽ là người thừa kế hoàn hảo.” Bà nhìn thẳng vào Sirius, ánh mắt như muốn thiêu đốt. “Đây không phải yêu cầu, mà là mệnh lệnh.”

Sirius bật cười, nhưng đó là tiếng cười đầy phẫn nộ. “Mẹ mất trí rồi!” hắn gào lên, bước tới, tay chỉ vào Walburga. “Regulus là em trai tôi! Tôi sẽ không làm cái chuyện bệnh hoạn đó, dù bà có nguyền tôi!” Regulus, dù im lặng, run rẩy, ánh mắt lướt qua Sirius, thì thào, “Mẹ… xin đừng… điều này sai trái.” Giọng cậu nhỏ, nhưng mang sự tuyệt vọng.

Walburga đứng bật dậy, giơ đũa phép, ánh mắt bùng cháy. “Sai trái? Các ngươi dám thách thức ta?” Bà chỉ vào Sirius, giọng rít lên, “Ngươi, đồ phản bội, sẽ làm theo, hoặc ta sẽ xóa tên ngươi khỏi gia phả và nguyền ngươi đến chết!” Quay sang Regulus, bà gằn giọng, “Và ngươi, Regulus, nếu ngươi không vâng lời, ta sẽ đảm bảo ngươi không bao giờ rời khỏi căn nhà này.”

Sirius định lao ra khỏi phòng, nhưng Walburga vung đũa, khóa cửa bằng một câu thần chú mạnh mẽ, khiến cả căn phòng rung chuyển. “Các ngươi sẽ học cách vâng lời,” bà nói, giọng lạnh lùng như băng. Bà đã chuẩn bị sẵn một lọ thuốc kích dục cổ xưa, mạnh hơn bất kỳ độc dược nào, có thể biến con người thành nô lệ của bản năng. Đêm đó, bà pha thuốc vào rượu vang, ép Sirius và Regulus uống với lời đe dọa: “Uống, hoặc ta sẽ đổ nó vào cổ họng các ngươi.”

Sirius, dù nghi ngờ, không thể kháng cự khi gia tinh Kreacher giữ chặt hắn, và Regulus, quá sợ hãi, run rẩy uống ly rượu. Chỉ vài phút sau, cả hai cảm thấy cơ thể nóng ran, như bị lửa thiêu đốt từ bên trong.

Walburga ra lệnh cho gia tinh đưa Sirius và Regulus lên một phòng ngủ ở tầng cao, khóa chặt bằng ma thuật không thể phá vỡ. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm, và những câu thần chú của Walburga đảm bảo không ai có thể mở nó. Bên trong, ánh sáng từ ngọn nến mờ ảo chiếu lên những bức tường phủ giấy bạc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, như một nhà tù xa hoa.

Sirius, mồ hôi lấm tấm trên trán, đập cửa, gào lên, “Thả chúng tôi ra, đồ quái vật!” Nhưng cơ thể hắn phản bội, mỗi hơi thở như hít vào ngọn lửa, trái tim đập loạn, và một khao khát mãnh liệt, không thể kiểm soát, trỗi dậy. Hắn cảm thấy da mình nóng ran, như thể từng tế bào đang bùng cháy, và ánh mắt hắn mờ đi, không còn tập trung. “Merlin… chuyện gì… đang xảy ra…” hắn lẩm bẩm, tay run rẩy, cố bám vào cánh cửa để giữ lý trí.

Regulus, đứng ở góc phòng, ôm lấy mình, run rẩy dữ dội. Mái tóc đen dính bết mồ hôi, khuôn mặt cậu đỏ bừng, và đôi mắt xám lấp lánh nước mắt. “Sirius… tôi không… không chịu nổi…” cậu thì thào, giọng lạc đi, cơ thể cậu như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình. Hắn cảm thấy từng mạch máu như căng ra, mỗi cái chạm của quần áo lên da đều như điện giật, và một khao khát đáng sợ, trái với đạo đức, trỗi dậy trong cậu. “Chúng ta… không thể…” cậu lẩm bẩm, nhưng giọng cậu yếu ớt, bị bản năng lấn át.Thuốc kích dục, như một lời nguyền tàn ác, xóa sạch mọi ranh giới. Sirius quay lại, ánh mắt hắn tối lại, không còn là anh trai bảo vệ Regulus mà là một con thú bị khao khát chi phối. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc bởi hai luồng cảm xúc: sự khao khát mãnh liệt, không thể cưỡng lại, và sự kinh tởm với chính mình. “Regulus… chạy đi…” hắn gầm gừ, nhưng chân hắn bước tới, tay nắm lấy vai cậu, ngón tay siết chặt như sợ cậu biến mất.

Regulus, ánh mắt hoảng loạn, cố đẩy Sirius ra, nhưng tay cậu run rẩy, không còn sức. “Sirius… đừng… chúng ta là anh em…” cậu thì thào, nước mắt lăn dài trên má, nhưng cơ thể cậu phản bội, cong lên dưới cái chạm của Sirius. Hắn cảm thấy da mình như bị thiêu đốt bởi tay Sirius, mỗi cái chạm đều như phóng đại khoái cảm đến mức đau đớn. Tâm trí cậu gào thét dừng lại, nhưng cơ thể cậu, bị thuốc kích dục kiểm soát, khao khát sự gần gũi đến mức tuyệt vọng.

Họ lao vào nhau, như hai con thú bị xích trong lồng, lý trí tan biến. Sirius đẩy Regulus xuống giường, xé toạc áo chùng của cậu, để lộ làn da nhợt nhạt lấp lánh mồ hôi. Hắn cảm thấy hơi thở của Regulus như thiêu đốt da mình, mỗi tiếng rên của cậu như dao đâm vào tâm trí hắn. “Reg… tôi xin lỗi…” Sirius thì thào, giọng khàn khàn, nhưng tay hắn không dừng lại, lướt qua ngực Regulus, siết chặt hông cậu, như thể muốn hòa quyện cả hai thành một.

Regulus, nước mắt chảy dài, bám lấy vai Sirius, móng tay cắm sâu vào da hắn, để lại những vết cào đỏ. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc bởi khoái lạc và đau đớn – khoái lạc từ những cái chạm của Sirius, đau đớn từ tội lỗi đang gào thét trong tâm trí. “Sirius… tha thứ cho tôi…” cậu rên khẽ, cơ thể cong lên, đáp lại từng chuyển động của anh trai. Mỗi cái chạm đều như điện giật, khiến cậu run rẩy dữ dội, hơi thở dốc đến mức đau đớn.Họ di chuyển trong cơn điên loạn, giường kêu cọt kẹt dưới sức nặng, tấm drap lụa nhàu nhĩ. Sirius hôn Regulus, một nụ hôn dữ dội, đầy tuyệt vọng, môi hắn cắn nhẹ môi cậu, như muốn xóa sạch tội lỗi bằng khoái cảm. Hắn cảm thấy vị mặn của nước mắt Regulus trên môi, và trái tim hắn như vỡ vụn, nhưng cơ thể hắn không dừng lại, bị thuốc kích dục dẫn dắt. “Reg… tôi không muốn…” hắn gầm gừ, nhưng tiếng rên của hắn hòa vào tiếng thở dốc của Regulus.

Regulus, dù cố chống cự trong tâm trí, không thể ngăn cơ thể mình đáp lại. Hắn cảm thấy mỗi chuyển động của Sirius như sóng đánh, cuốn cậu vào một cơn bão khoái lạc và đau đớn. Tay cậu luồn qua tóc Sirius, kéo hắn gần hơn, dù tâm trí cậu gào thét rằng đây là sai trái. “Merlin… chúng ta sẽ bị nguyền rủa…” cậu thì thào, nhưng tiếng rên của cậu vang lên, hòa quyện với tiếng gầm gừ của Sirius.Khi đỉnh điểm đến, cả hai hét lên, cơ thể run rẩy dữ dội, hòa quyện trong cơn sóng khoái lạc do thuốc kích dục mang lại. Sirius ngã xuống bên cạnh Regulus, thở hổn hển, ánh mắt mờ đi vì tội lỗi và kiệt sức. Regulus, nước mắt lăn dài, cuộn người lại, ôm lấy mình, thì thào, “Chúng ta… đã làm gì…” Cả hai chìm vào giấc ngủ đầy ám ảnh, cơ thể đau nhức và tâm trí tan vỡ.

Sáng hôm sau, Sirius tỉnh lại, cơ thể đau nhức và tâm trí hỗn loạn. Hắn nhìn Regulus, vẫn ngủ bên cạnh, áo chùng nhàu nhĩ, dấu hôn và vết cào đỏ trên làn da nhợt nhạt. Nỗi kinh tởm trào lên như sóng thần – không phải với Regulus, mà với Walburga, người đã đẩy họ vào tội lỗi này. Hắn đứng bật dậy, mặc vội áo chùng, ánh mắt bùng cháy giận dữ và đau đớn.“Sirius…” Regulus tỉnh dậy, giọng yếu ớt, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Đừng nói gì, Reg,” Sirius gắt, nhưng giọng hắn run rẩy, tay chạm vào vai Regulus như muốn an ủi. “Đây không phải lỗi của em. Là bà ta. Tôi sẽ không để bà ta thắng.” Hắn đập cửa, gào lên cho đến khi gia tinh Kreacher, với ánh mắt khinh miệt, mở cửa.

Sirius đối mặt với Walburga trong phòng khách, gào lên, “Bà là một con quái vật! Bà đã phá hủy chúng tôi!” Walburga, lạnh lùng, đáp, “Ngươi sẽ cảm ơn ta khi gia tộc Black trường tồn.” Nhưng Sirius không nghe, hắn thu dọn đồ đạc, rời Grimmauld Place ngay trong ngày, tìm đến nhà Potter để xin tá túc. Hắn thề đoạn tuyệt với gia đình, tên mình bị đốt khỏi tấm thảm gia phả, nhưng nỗi đau và tội lỗi vẫn ám ảnh hắn mỗi đêm.

Regulus, ở lại Grimmauld Place, phát hiện mình mang thai vài tuần sau. Cậu, chỉ mới 14 tuổi, cảm thấy thế giới sụp đổ. “Bào thai tội lỗi” – như cậu gọi nó – là kết quả của đêm kinh hoàng ấy, nhưng cậu không thể từ bỏ đứa trẻ. Walburga, hài lòng với kết quả, ép Regulus tiếp tục vai trò người thừa kế, lên kế hoạch cho một hôn lễ giả với một phù thủy thuần huyết để che giấu sự thật.

Số phận của Regulus càng đen tối hơn khi cậu bị đóng Dấu Hắc Ám, trở thành Tử Thần Thực Tử trẻ nhất dưới trướng Voldemort. Chiếc bụng bầu dần lớn lên dưới áo chùng, và Regulus, với ánh mắt trống rỗng, gánh vác cả trách nhiệm gia tộc và nỗi đau không thể chia sẻ. Cậu thường ngồi một mình trong phòng, tay đặt trên bụng, thì thầm với đứa trẻ, “Ta sẽ bảo vệ con… dù con đến từ đâu.”