Chương 1: Độc hoa trong Rừng Cấm
Severus Snape lặng lẽ bước đi trong hành lang tối tăm của Hogwarts, chiếc áo chùng đen phấp phới như bóng ma. Đôi mắt cậu sắc lạnh, lóe lên sự quyết tâm. The Marauders – lũ phù thủy ngạo mạn ấy – đang che giấu điều gì đó. Cậu đã nghe những lời thì thầm, thấy những ánh mắt lén lút giữa James Potter, Sirius Black, Remus Lupin và Peter Pettigrew. Một bí mật đủ lớn để khiến cả bốn tên bị đuổi học, và Severus sẽ tìm ra nó, bằng mọi giá.
Cậu đã theo dõi chúng hàng tuần, ghi lại những lần chúng biến mất vào đêm khuya, những cuộc trò chuyện úp mở. Tối nay, cậu quyết định bám theo Sirius Black. Tên Gryffindor tóc đen, với nụ cười kiêu ngạo, đang đi về phía Lều Hét – một nơi mà không ai dám đến vào đêm trăng tròn. Severus nắm chặt đũa phép, tim đập thình thịch. Bí mật đang ở ngay trước mắt.
Khi cậu bước vào Lều Hét, một tiếng gầm vang lên, khiến máu trong người Severus đông lại. Đôi mắt vàng rực của một con người sói lóe lên trong bóng tối. Remus Lupin – không, đây không còn là Lupin nữa, mà là một con quái vật. Severus lùi lại, đũa phép run rẩy, nhưng trước khi móng vuốt của người sói chạm vào cậu, một bàn tay mạnh mẽ kéo cậu ra ngoài.
“Chạy đi, đồ ngốc!” James Potter hét lên, kéo Severus chạy thục mạng vào Rừng Cấm.
Hơi thở của Snape và James hổn hển, hòa quyện trong không khí lạnh giá của Rừng Cấm. Tiếng gào rú của Lupin từ xa vẫn vang vọng, khiến cả hai không dám dừng lại dù đôi chân đã mỏi nhừ. Snape, với mái tóc đen bết mồ hôi dính chặt vào trán, lườm James đầy căm phẫn. “Đừng tưởng ta sẽ cảm ơn ngươi, Potter!” cậu gắt, giọng run rẩy vì sợ hãi và tức giận.
“Im đi, Snape! Nếu không nhờ ta, giờ ngươi đã là bữa tối của Remus rồi!” James quát lại, nhưng giọng cậu cũng không giấu được sự căng thẳng. Đôi mắt sau cặp kính tròn lóe lên một tia lo lắng, không chỉ vì người sói mà còn vì thứ cảm giác kỳ lạ đang len lỏi trong cơ thể.
Họ chạy qua một khoảng rừng dày đặc, nơi những bông hoa màu tím sẫm mọc thành từng cụm, tỏa ra hương thơm ngọt ngào đến ngây dại. James vô tình giẫm lên một vài bông hoa, khiến nhụy hoa vỡ ra, phấn hoa bay lơ lửng trong không khí. Snape, ngay phía sau, hít phải thứ mùi hương đó, và ngay lập tức, cậu cảm thấy một luồng nhiệt kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
“Potter… ngươi có cảm thấy gì không?” Snape thì thào, giọng lạc đi. Cậu dừng lại, chống tay lên một thân cây gần đó, cố gắng lấy lại nhịp thở. Nhưng cơ thể cậu không nghe lời – nóng ran, tim đập thình thịch, và một cảm giác thèm muốn không thể giải thích nổi trỗi dậy từ sâu thẳm.
James quay lại, định đáp trả bằng một câu châm chọc, nhưng cậu cũng nhận ra điều gì đó không ổn. Mặt cậu đỏ bừng, không phải vì chạy trốn, mà vì thứ ham muốn mãnh liệt đang bùng lên trong lồng ngực. Đôi mắt cậu vô thức lướt qua Snape – từ đôi môi mím chặt, xuống cần cổ trắng nhợt lộ ra dưới cổ áo nhàu nhĩ. “Chết tiệt… là cái gì thế này?” James lẩm bẩm, lùi lại một bước, nhưng chân cậu như bị đóng đinh tại chỗ.
Snape, dù luôn cảnh giác, cũng không thể kháng cự. Cậu bước tới gần James, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên một tia hoang dại. “Ngươi… ngươi đã làm gì ta, Potter?” Giọng Snape run rẩy, nhưng không phải vì tức giận nữa, mà vì cậu đang đấu tranh để giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
“Ta không làm gì cả!” James gầm lên, nhưng giọng cậu vỡ ra khi Snape bất ngờ chộp lấy cổ áo cậu, kéo mạnh. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp chỉ còn vài phân. Hơi thở nóng rực của Snape phả lên mặt James, và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều mất kiểm soát.
James hành động trước. Cậu đẩy Snape vào một thân cây lớn, đôi tay mạnh mẽ giữ chặt vai cậu ta. “Snape, nếu đây là lỗi của ngươi…” James không kịp nói hết câu, vì Snape đã nghiêng người, đôi môi lạnh giá chạm vào môi James trong một nụ hôn vụng về nhưng đầy mãnh liệt. James sững sờ trong một giây, nhưng rồi cơ thể cậu phản ứng theo bản năng, đáp trả lại nụ hôn với sự cuồng nhiệt không kém.
Hương thơm của những bông hoa kỳ lạ như một chất xúc tác, khuếch đại mọi cảm xúc và ham muốn. James lùa tay vào mái tóc đen của Snape, kéo mạnh để sâu hơn nụ hôn. Snape, dù thường lạnh lùng và kiềm chế, giờ đây không còn chút tự chủ nào. Cậu cào nhẹ lên lưng James qua lớp áo, để lại những vệt đỏ mờ trên làn da cậu ta.
Quần áo nhanh chóng trở thành rào cản. James, với sự thiếu kiên nhẫn đặc trưng của một Gryffindor, xé toạc áo choàng của Snape, để lộ làn da trắng nhợt nhạt dưới ánh trăng mờ ảo. Snape rít lên, không phải vì đau mà vì sự kích thích mãnh liệt khi James cúi xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của cậu. “Potter… đồ ngu ngốc…” Snape lẩm bẩm, nhưng giọng cậu lạc đi khi James tiếp tục trượt môi xuống ngực cậu, để lại những dấu hôn đỏ rực.
Snape không chịu thua. Cậu đẩy James ngã xuống lớp lá khô dưới đất, đảo ngược vị trí. Đôi tay dài và gầy của cậu lần mò mở cúc áo James, để lộ lồng ngực săn chắc. Snape cúi xuống, dùng lưỡi vẽ những đường cong trên da James, khiến cậu ta rên lên khe khẽ. “Snape… chết tiệt, ngươi…” James thở hổn hển, tay cậu siết chặt hông Snape, kéo cậu ta sát hơn.
Cả hai đều không còn nghĩ đến Rừng Cấm, đến Lupin, hay bất kỳ nguy hiểm nào khác. Chỉ còn lại sự khao khát cháy bỏng, được thúc đẩy bởi thứ phấn hoa ma thuật. Snape, với chút tỉnh táo cuối cùng, thì thầm vào tai James: “Nếu ta chết sau chuyện này… ta sẽ ám ngươi cả đời, Potter.” James bật cười khàn khàn, kéo Snape xuống một lần nữa, lấp đầy không gian bằng những âm thanh của sự đam mê.
Cảnh tượng giữa họ trở nên hỗn loạn và nguyên sơ. Quần áo bị xé rách, những cái chạm trở nên tuyệt vọng hơn, và cả hai hòa quyện vào nhau dưới ánh trăng, trong tiếng lá xào xạc và hương hoa quyến rũ. Mỗi cử động, mỗi tiếng rên, đều là sự bùng nổ của cảm xúc bị kìm nén quá lâu – sự thù địch, sự ganh đua, và cả những điều mà cả hai chưa từng dám thừa nhận.