Chapter 1
Gần đến giờ đi ngủ, chiếc điện thoại đặt cạnh gối bỗng rung lên. Hạ Ca ngáp ngắn ngáp dài, với tay mở khóa, thì ra là thông báo từ tựa game yêu thích. Đã mấy hôm rồi anh chưa vào game, thế là Hạ Ca chạm nhẹ màn hình, rồi ất ngờ khi thấy trò chơi vừa ra mắt nhân vật mới toanh.
Tài nguyên không có nhiều, Hạ Ca quyết định nạp thử gói 328 tệ, tiếc là chẳng "trúng" được gì.
Thế là anh thử thêm gói 648 tệ, nhưng vẫn bặt vô âm tín?
Hạ Ca hít sâu một hơi, thấy chuyện có vẻ không đơn giản chút nào. Là người mắc "bệnh" thích sưu tầm, anh không thể chịu được việc trong bộ sưu tập còn thiếu một mảnh ghép. Thế là anh lại nạp!
Nạp liên tục vài lần, cuối cùng thì nhân vật mới cũng chịu xuất hiện.
Hạ Ca thở dài, trong lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn.
Vốn dĩ định trải nghiệm niềm vui với nhân vật mới, nhưng cơn buồn ngủ đột ngột ập đến như sóng vỗ. Chẳng buồn để ý điện thoại vẫn đang dừng ở giao diện nạp tiền, Hạ Ca mắt nhắm mắt mở ấn nút tắt nguồn rồi lăn ra ngủ.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, anh đã "cúng" thêm vài đồng bạc lẻ. Khi Hạ Ca say giấc nồng, anh bỗng cảm thấy mình như đang chìm vào một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, Hạ Ca lạc vào một tòa lâu đài nguy nga được bao quanh bởi những cây đại thụ sum suê. Trên gác mái, có một thiếu niên tóc đen, mắt đen, khuôn mặt gần như y hệt anh. Chỉ là khí chất của cậu ta cao quý hơn nhiều, nhưng làn da lại trắng bệch một cách yếu ớt.
"Ta đã... không thể gắng gượng thêm được nữa."
Đây là câu đầu tiên thiếu niên thốt ra khi ánh mắt họ chạm nhau. Đoạn, cậu ta rút từ tay áo ra một chiếc khăn tay thêu chỉ vàng, che miệng rồi nghiêng đầu khẽ ho khan.
Hạ Ca nghi hoặc nhìn cậu ta.
Giọng nói của thiếu niên rất êm tai, dù là một ngôn ngữ xa lạ, nhưng không hiểu sao Hạ Ca lại có thể hiểu được.
Thấy cậu ta yếu ớt đến đáng thương, Hạ Ca muốn hỏi có cần uống chút Lục Vị Địa Hoàng Hoàn để bồi bổ không, nhưng lời chưa kịp nói ra thì lại nghe thấy cậu ta nói:
"Tên ta là Ryan Campbell.
Từ giờ phút này, ngươi sẽ kế thừa họ tên và tước vị của ta.
Ngươi sẽ trở thành lãnh chúa mới của lãnh địa Oran, gánh vác vinh quang của gia tộc Campbell, kế thừa lâu đài, lãnh địa, cùng với thần dân của ta và 1 đồng vàng, 36 đồng bạc, 128 đồng tiền đồng...
À này, ngươi nhất định phải cẩn thận Henry, hắn không phải là một quản gia đáng tin đâu, tiếc là ta nhận ra điều này thì đã quá muộn rồi."
Thiếu niên tự xưng Ryan Campbell dặn dò Hạ Ca một tràng dài, rồi kiên quyết tháo chiếc nhẫn trên ngón trỏ, cùng với một chiếc huy hiệu nhỏ bằng vàng, trao cho Hạ Ca.
Ryan nhìn chiếc nhẫn trên tay Hạ Ca, ánh mắt lấp lánh nỗi nhớ nhung và bi thương, giọng nói nhẹ bẫng, "Đeo chúng lên đi."
Hạ Ca không biết cậu ta muốn làm gì, nghĩ dù sao cũng là mơ, thế là anh tùy ý đeo huy hiệu lên ngực trái bộ đồ ngủ, còn chiếc nhẫn thì đeo vào ngón trỏ.
Khi Hạ Ca ngẩng đầu định hỏi đối phương thế nào, thiếu niên bỗng biến mất tăm, cùng với tòa lâu đài được bao quanh bởi cây cối sum suê kia.
Ngay sau đó, một cảm giác như rơi xuống vực thẳm ập đến. Chân tay Hạ Ca giật giật trong giấc ngủ, anh hoảng hốt mở bừng mắt, căn phòng tối đen như mực.
"Cảm giác rơi này sao mà chân thật đến vậy."
Hạ Ca đột ngột ngồi bật dậy, đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập loạn xạ, lẩm bẩm: "Mình chắc chắn đang nằm mơ mà, cái cảm giác này kỳ lạ thật."
Vừa nói xong, anh bỗng giật mình nhận ra, mình vừa nói chính là thứ ngôn ngữ cực kỳ giống với thiếu niên trong mơ.
"Mình thề chưa bao giờ học thứ ngôn ngữ này."
Hạ Ca nuốt khan, trong lòng đột nhiên có một dự cảm chẳng lành. Anh đưa tay phải mò xuống dưới gối trong bóng tối để tìm điện thoại, nhưng đầu ngón tay lại chạm vào một thứ cứng nhắc như khúc gỗ, bên dưới còn giấu một vật kim loại lạnh ngắt.
Thu lại vỏ bọc bằng sắt đen đang cầm trong tay, bên trong là một con dao găm nhỏ bằng bàn tay. Hạ Ca lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Anh thuộc tuýp người càng ở trong tình huống tệ hơn thì lại càng bình tĩnh.
Trên người anh đang đắp một tấm lụa mỏng. Căn phòng tối đen như mực, rất lạnh, những làn gió lạnh nhè nhẹ không biết từ đâu đến, và có cả ánh trăng mờ ảo.
Hạ Ca nhìn quanh, thấy bàn tay mình, trên ngón trỏ có một chiếc nhẫn quen thuộc. Anh đưa tay vỗ vào ngực trái, trên bộ đồ ngủ còn treo một chiếc huy hiệu.
Hạ Ca: "..."
Đang đùa anh đấy à?
Chuyện gì thế này, anh không phải đang mơ sao?
Đúng lúc Hạ Ca định đứng dậy đi xem xét tình hình xung quanh, một giọng nói máy móc lạnh lùng đột nhiên vang lên trong đầu anh: "Không phải mơ, là thật."
Hạ Ca dừng động tác đứng dậy, bình tĩnh lại, xoa đầu hỏi: "Ngươi là ai? Ta đang ở đâu?"
Giọng máy móc lạnh lùng lại một lần nữa trả lời trong đầu anh: "Hệ thống Khắc Kim 999 hết lòng trung thành phục vụ ngài. Ngài đã xuyên không qua thời gian trong mơ và kế thừa tất cả của Ryan Campbell."
Trong bóng tối, khuôn mặt Hạ Ca cứng đờ, "Ngươi là hệ thống? Cái loại hệ thống tồn tại trong tiểu thuyết ấy à?"
Trời!
Anh chắc chắn là vẫn đang mơ!
Nhưng hệ thống trả lời nhanh và lạnh nhạt: "Đúng vậy."
Sau khi nhận được câu trả lời, Hạ Ca bình tĩnh khoanh tay đặt lên ngực, không biểu cảm nằm yên trở lại trên giường.
Hệ thống đã chuẩn bị sẵn lời lẽ, sau khi trả lời xong thì kiên nhẫn đợi rất lâu, nhưng vẫn không thấy Hạ Ca hỏi về lai lịch của mình, cũng như chuyện gì đã xảy ra với anh ta.
999 thử hạ giọng, "Còn ở đó không?"
Chưa ký kết khế ước, không thể tùy tiện gọi là ký chủ, 999 cũng không thể làm được như hệ thống gom tiền 888, mềm mỏng gặp ai cũng gọi "thân thân".
Hạ Ca đáp lại ngay lập tức: "Tôi ở đây."
Sau đó giọng anh dường như do dự một chút, đúng lúc hệ thống nghĩ rằng cuối cùng anh cũng sẽ mở miệng hỏi về lai lịch của mình, thì lại nghe Hạ Ca ngập ngừng hỏi: "Ngươi nếu là hệ thống, vậy ngươi có thể cho ta một cái gối không? Cái này cao quá, xương cổ ta khó chịu."
Cái gì mà cái giường tồi tệ, nằm ngủ làm người ta đau nhức, chăn cũng mỏng, một chút cũng không thoải mái.
"..."
Hệ thống im lặng.
Ôi trời, người này lại không đi theo kịch bản rồi.
Thấy hệ thống không trả lời ngay, Hạ Ca thở dài thườn thượt, "Không có gối sao? Vậy thôi vậy, không làm phiền ngươi nữa."
"Mọi thứ ngài muốn, tôi đều có ở đây."
Hệ thống bình tĩnh trả lời: "Chỉ cần ngài ký kết khế ước với tôi ngay bây giờ, ngài còn có thể nhận được một gói quà tân thủ giới hạn thời gian."
Không có kịch bản thành công, Hạ Ca không vui vẻ bĩu môi, "Trong gói quà có gì?"
999: "Có đại lễ tân thủ."
Ôi trời, đây là gặp phải đối thủ rồi.
Hạ Ca suy nghĩ vài giây về đối sách, sau đó quấn chặt chăn, lẩm bẩm: "Hôm nay lạnh thật đấy."
Thật sự là như vậy, lúc mới bừng tỉnh anh còn không cảm thấy, nhưng bây giờ nằm trên giường thì lại cảm thấy không đúng.
Hạ Ca bây giờ mới thực sự cảm thấy, mình có thể thật sự đã xuyên thành cái tên ốm yếu trông như thận hư trong mơ, hơn nữa căn phòng này luôn có một luồng gió lạnh thổi vù vù, thổi đến nỗi cổ anh cứng đơ.
999 do dự một lát: "Tôi còn có thể tặng thêm cho ngài một bộ đồ dùng trên giường."
"Nhưng tôi vẫn lo lắng."
Giọng Hạ Ca đầy vẻ tủi thân, "Đột nhiên xuyên đến đây, bây giờ cơ thể tôi vừa lạnh vừa yếu, nếu sau khi ký hợp đồng mà chết luôn thì sao?"
Nói xong, Hạ Ca còn dùng tay che miệng, nghiêng đầu khẽ ho vài tiếng, "Hơn nữa tôi còn cảm thấy căn phòng này có một mùi vị kỳ lạ."
Hôi hôi.
Haizz, anh đột nhiên cảm thấy mình thật yếu ớt.
"..."
Hệ thống: "Sau khi ký kết khế ước, ngài sẽ cảm thấy buồn ngủ, khi tỉnh lại cơ thể của ngài sẽ phục hồi về trạng thái hoàn hảo nhất, gói quà còn có bình xịt làm mát không khí cao cấp."
"Mùi gì?"
"Dâu tây, dưa hấu, hoa anh đào... tổng cộng 367 loại trái cây và thực vật, ngài có thể đổi mỗi ngày một mùi."
Hạ Ca: "Tôi ký."
Cái hệ thống này dễ nói chuyện thật.
Trong giọng nói bình tĩnh của hệ thống cuối cùng cũng có một chút dao động: "Được!"
Bị lừa rồi.
Lần này ký chủ dễ nói chuyện thật.
Hai kẻ này đều mang trong lòng quỷ thai riêng, sau khi ký kết khế ước, Hạ Ca cũng không để ý đến sự vui mừng của hệ thống.
Anh hí hửng lấy ra một lọ xịt làm mát không khí mùi hoa anh đào xịt xịt lên gối, tiện thể nhờ hệ thống giúp đỡ, đổi một bộ đồ dùng trên giường thoải mái mới nhận được. Cơn buồn ngủ ập đến theo đó, gối đầu với mùi hoa anh đào thoang thoảng, anh chìm vào giấc ngủ say một cách ngon lành.
Trong lúc mơ mơ màng màng sắp ngủ, Hạ Ca mới nhớ ra một chuyện rất quan trọng, nhắm mắt lại hỏi hệ thống trong đầu, "Cho nên, tại sao lại là tôi xuyên qua?"
Hệ thống do dự một lát rồi nhỏ giọng trả lời: "Đây thực sự là một vấn đề, ngài ——"
Hạ Ca "ừ" một tiếng: "Tôi sao?"
Hệ thống: "Dưới đây là nội dung trả phí, yêu cầu nạp tiền, tiền của ngài không đủ."
Hạ Ca: "..."
Thôi anh dứt khoát đi ngủ cho rồi!