Chapter 1
Đỗ Thành Đạt sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả ở vùng tỉnh lẻ. Là con trai độc nhất trong cái gia đình mang nặng tư tưởng phong kiến, ngay từ tấm bé gã đã được cha mẹ rất mực chiều chuộng thương yêu, muốn cái gì là có cái đó. Vậy nên chẳng lạ gì khi gã trưởng thành trở thành một kẻ ham ăn biếng làm, học chưa hết cấp 3 đã bỏ. Không nghề nghiệp không học vấn, Đỗ Thành Đạt suốt ngày chỉ ở nhà chơi game, sợ gã ở nhà rảnh rỗi lười biếng rồi vướng phải tệ nạn, cha mẹ gã đành phải chạy chọt khắp nơi để xin cho gã một công việc đàng hoàng. Nhờ gương mặt vô cùng chất phác và quan trọng hơn là có ông chú họ xa làm phó phòng tổ chức nên gã dễ dàng được nhận vào làm bảo vệ nhà xe của tập đoàn F trên thành phố. Xa quê lên thành thị kiếm sống nhưng do bản tính lười biếng đã ngấm vào máu nên hắn vẫn chứng nào tật nấy, ngồi trước cửa kiểm tra vé xe nhưng đôi mắt gã lúc nào cũng dính vào điện thoại, xe ra vào hầm cũng chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn, một tay quẹt vé tay kia vẫn không quên điều khiển nhân vật game, cũng may mà cửa soát vé thường có tới 4 bảo vệ túc trực, gã lại là người nhà cấp trên nên chẳng ai thèm chấp nhặt chuyện này.
Nhưng ở đời đâu phải lúc nào cũng may, đi đêm lắm thì có ngày gặp ma. Hôm nay hầm b3 sửa chữa nên đám đồng nghiệp đã xuống hỗ trợ, chỉ còn mình gã trực cửa. Như mọi khi gã vẫn chăm chú vào màn hình điện thoại, vừa chơi vừa chửi đồng đội ngu làm gã bị đối thủ chém. Bỗng nhiên một giọng nói trầm ấm du dương như đàn cello vang lên:
“Mở chắn!”
“Quẹt thẻ đi!” Màn hình điện thoại vẫn vang lên những tiếng gõ bùm bùm.
“Tôi không có vé tháng.”
“Đây!” Gã gắt lên, vơ đại cái thẻ từ quẹt rồi đưa ra “Không có vé tháng thì ông nói sớm đi. Mất thời gian!”
“Anh nghĩ mình đang nói chuyện với ai mà dám có cái thái độ đó?” Giọng nói trở nên lạnh buốt như băng đá.
“Thế ông nghĩ mình là a...”
Gã bực dọc ngẩng mặt lên quát, vừa nhìn thấy người nọ liền khựng lại, đôi mắt trợn to. Thì ra người bị hắn quát chính là ông chủ của hắn, tổng tài Bùi Cảnh Phong.
Nhắc đến Bùi Cảnh Phong thì ở cái thành phố này không ai không biết hắn, từ thuở nhỏ hắn đã nổi tiếng là một thần đồng, tám tuổi đã học hết chương trình cấp 3 rồi được trường đại học hàng đầu thế giới tuyển thẳng, 18 tuổi, sau khi đã học xong 5 bằng tiến sĩ hắn về nước lập nên công ty F, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn công ty đã phát triển vượt bậc và trở thành đầu sỏ trong lĩnh vực bất động sản của thành phố, đến nay đã vang danh khắp cả nước, Bùi Cảnh Phong cũng chính thức ghi danh bản thân vào top những tỷ phú trẻ nhất thế giới. Thành danh từ sớm, lại là người đứng đầu gia tộc quyền lực nhất đất nước, bất cứ ở đâu Bùi Cảnh Phong cũng được người khác săn đón kính trọng. Vậy mà hôm nay, ngay tại chính hầm để xe công ty do bản thân sáng lập, hắn lại bị một tên bảo vệ ăn nói vô lễ như vậy. Không thể chịu được nữa, hắn mở cửa xe bước lại gần, đứng nhìn xuống tên bảo vệ to gan kia, trong ánh mắt hắn có ba phần lạnh nhạt, ba phần giễu cợt, còn lại là bốn phần hững hờ.
Hắn cao một mét tám, trông rất áp đảo, đứng ở đó thôi nhưng lại khó mà che giấu nổi sự kiêu ngạo trời sinh khiến Đỗ Thành Đạt sợ đến cứng người, ú ớ không nói được câu nào. Giọng nói lạnh buốt ấy lại vang lên:
“Anh có thể về rồi!”
Vừa nghe đến câu đó Đỗ Thành Đạt liền biết bản thân xong rồi, đắc tội Bùi tổng thì đâu phải chỉ có bị đuổi là xong, kể từ giờ phút bước chân ra khỏi công ty gã sẽ bị ghi vào danh sách đen của cả nước, từ đây về sau sẽ chẳng có công ty nào nhận gã vào làm việc, gã sẽ phải về quê, mỗi ngày nghe ông bà già than thở kể lể đến điếc cả tai, rồi tiền tiêu vặt cũng sẽ bị cắt sạch… Không! Cuộc đời gã không thể bi đát như thế được!
Gã định thần lại, nhanh chóng mở ra một phần mềm thôi miên tự động hôm trước vừa đột nhiên xuất hiện trên điện thoại rồi giơ ra trước mặt tổng tài trước khi hắn kịp quay đi. Cặp mắt sắc bén của Bùi Cảnh Phong bỗng nhiên dại ra một lúc hơi nheo lại nhìn về phía gã:
“Giờ nghỉ lên văn phòng gặp tôi.” Hắn lại lùng quay vào xe rồi chạy thẳng xuống hầm.
Đỗ Thành Đạt nhũn chân ngồi sụp xuống ghế vỗ vỗ ngực, nguy hiểm thật, may mà gã kịp phản ứng. Nhưng gã vẫn hơi có chút khó hiểu, tuy là gã muốn tổng tài bỏ qua chuyện vừa rồi, nhưng nghỉ trưa lên phòng anh ta để làm gì? Không phải là muốn kỷ luật gã chứ?
Cả buổi sáng làm việc nội tâm gã đều thấp thỏm như thế.
---
Giờ nghỉ trưa Đỗ Thành Đạt nhanh chóng bàn giao ca làm cho đồng nghiệp rồi hồi hộp đi lên tầng cao nhất toà nhà. Do Bùi tổng đã dặn trước nên gã có thể thông suốt đi lên. Gã nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi bước vào, bên trong Bùi Cảnh Phong đã ngồi chờ sẵn. Hắn hai tay chống cằm nhìn gã, cái nhìn sắc bén như dã thú săn mồi. Đỗ Thành Đạt bị ánh mắt ấy làm cho run lên một chút, gã nuốt nước bọt, cố gắng tỏ điềm tĩnh chờ tổng tài lên tiếng.Rồi Bùi tổng đứng dậy từ từ đi về phía gã, vừa đi vừa nói:
“Đỗ Thành Đạt, 18 tuổi, bảo vệ mới vào, quen biết với phó phòng Đỗ bên phòng tổ chức.” Hắn đi một vòng quanh gã, giọng nói lạnh buốt. “Nhờ quan hệ phía trên để được vào làm việc ở đây. Chẳng trách thái độ hống hách như vậy.”
“Tôi... Tôi...” Đỗ Thành Đạt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lắp bắp không nói lên lời.
“Thái độ làm việc đó không được phép xuất hiện ở tập đoàn này. Nhưng...” Hắn sau lưng Đỗ Thành Đạt, hai tay nắm lấy vai và thì thầm vào một bên tai gã. “Tôi có thể cho cậu một cơ hội. Quan trọng là... cậu có chấp nhận không?”
Gã nháy mắt liền nổi da gà, giọng Bùi Cảnh Phong rất êm tai, rất có từ tính, hơn nữa lúc nói chuyện lại dính sát lỗ tai gã, điều này làm cho gã cảm thấy mặt nóng bừng. Không chỉ có khí thế vô cùng cường đại mà Bùi Cảnh Phong còn rất đẹp trai, đẹp trai đến mức không có từ ngữ nào có thể miêu tả được. Ngoại hình của hắn, sự thành thục của hắn, sự quyến rũ của hắn, tất cả những gì thuộc về hắn đều khiến người ta điên cuồng. Người như vậy đang dựa sát phía sau khiến Đỗ Thành Đạt hơi chút xao xuyến, nếu không phải trong hoàn cảnh này thì trong lòng gã đã sớm mở cờ vì sung sướng. Vừa sợ hãi vừa bối rối, gã liền gật đầu lia lịa đồng ý, lập tức bị Tổng tài túm áo kéo ra bàn làm việc ngồi lên, chưa kịp phản ứng thì Bùi Cảnh Phong đã an vị ghế tổng tài, nôn nóng móc ra côn thịt hơi hơi ngẩng đầu trong quần gã và bắt đầu liếm nó. Đỗ Thành Đạt bị hành động của hắn làm cho sửng sốt đến nói không ra lời:
“Tổng... Bùi tổng... Như vậy không đúng...” Gã luống cuống cố đẩy hắn ra.
Bị cắt ngang, Bùi Cảnh Phong bực mình nhả ra côn thịt rồi ngẩng đầu lườm gã bảo vệ một cái lạnh buốt, đe dọa:
“Muốn ở lại thành phố này thì ngoan ngoãn nghe lời tôi.” Dứt lời hắn lại cúi người ngậm sâu lấy dương vật của gã, con cặc thô dài chèn vào yết hầu thật không dễ chịu nhưng Bùi Cảnh Phong vẫn chăm chỉ phun ra nuốt vào, liếm láp mỗi một tấc da thịt trên đó, đến hai tinh hoàn và quy đầu đều cẩn thận chiếu cố, cảm giác dương vật trong miệng bắt đầu dựng lên, lỗ sáo rỉ ra một ít tinh dịch tanh mặn, hắn quyết định ngậm vào sâu hơn.
Đỗ Thành Đạt nhìn Tổng tài ghé vào giữa hai chân mình ra sức bú liếm, gã nhất thời hưng phấn đến quên mọi thứ, hai tay giữ lấy đầu hắn rồi thô bạo trừu cắm. Nghĩ đến khoang miệng ướt nóng của Tổng tài đang chứa nguyên con cặc của bản thân, gã bị kích thích đến kêu lên một tiếng, lỗ sáo bắn từng luồng tinh dịch đặc sệt vào sâu trong cổ họng Bùi Cảnh Phong khiến hắn ho sặc sụa, tiếng ho làm Tống Thành Đạt bừng tỉnh trong cơn khoái cảm. Gã nhanh chóng nhảy xuống dưới, luống cuống vỗ lưng cho hắn.
“Xin lỗi Tổng tài. Tôi không cố ý. Tôi thật...” Chưa dứt lời liền bị Bùi Cảnh Phong ngậm lấy môi.
Cách hôn của hắn vô cùng thô bạo, không giống như hôn mà phải gọi là cắn, như muốn đoạt lấy tất cả không khí. Đỗ Thành Đạt bị hắn cắn đau, tức giận quên tôn ti mà cắn lại, môi lưỡi giao nhau phát ra tiếng nước ‘chậc chậc’, đến lúc tách ra, miệng cả hai đều sưng lên.
Bùi Cảnh Phong bị hôn có chút mơ hồ nhưng hắn nhanh chóng định thần lại, đẩy Đỗ Thành Đạt ngồi xuống ghế còn bản thân thì tự lột sạch quần nằm bò sát lên bàn, hai tay banh ra lỗ hậu hồng hào hướng về phía hắn, giọng khàn khàn:
“Liếm nó.”
Mông Bùi tổng thật cong, cho nên mặc vào quần tây cực kỳ gợi cảm, mà cởi quần càng gợi cảm mê người, hơn nữa bóng loáng sạch sẽ, làm Đỗ Thành Đạt cảm thấy vô cùng ngon miệng. Hai bàn tay gã bắt lấy mông cong của tổng tài, vô cùng cẩn thận xoa nắn vuốt ve. Bùi Cảnh Phong bị gã làm cho mất hết kiên nhẫn mà gắt lên:
“Bảo cậu liếm đi có nghe khô... A ~~~ ” Còn chưa dứt lời đầu lưỡi gã đã chạm vào chỗ đó.
Tiếp theo Đỗ Thành Đạt liền bắt đầu thong thả thọc vào rút ra, mới đầu động tác rất chậm, mỗi một lần đầu lưỡi đều cắm vào hoàn toàn rồi mới chậm rãi rút ra, gã có thể cảm nhận được đầu lưỡi bị vách thịt bao lấy, giống đều như có lực hút giữ lại, dưới tác dụng của nước bọt, đầu lưỡi cắm vào càng lúc càng dễ dàng, lỗ huyệt của Tổng tài cũng càng mềm xốp trơn ướt, thậm chí phát ra tiếng nước khiến người ta cảm thấy thẹn thùng.
Mỗi lần Đỗ Thành Đạt cắm vào, Bùi Cảnh Phong cả người đều hơi hơi run rẩy, miệng phát ra từng tiếng rên khe khẽ. Đầu lưỡi kia đang cẩn thận liếm láp từng nếp gấp trong lỗ hậu của hắn, liếm tới một điểm hơi nổi lên làm hắn sảng đến liên tục phun ra dâm thủy, bắn lên cằm Đỗ Thành Đạt. Gã dùng miệng bịt chặt cửa huyệt, tham lam hút lấy chất lỏng thơm ngọt bên trong, sau đó nuốt vào bụng.
“A ~~~ Thật sự quá sung sướng ~~~” Bùi Cảnh Phong vểnh mông lên, nhịn không được đĩnh đĩnh eo, đón ý hùa theo bảo vệ liếm láp, động tác thọc vào rút ra bắt chước tính giao làm hắn thoải mái rên rỉ ra tiếng, hai chân phát run, côn thịt phía trước bị kích thích đến phun ra tinh dịch, bắn lên chân bàn làm việc và thảm sàn sang quý.
Cao trào qua đi thân thể hắn vẫn cảm thấy không đủ thỏa mãn, hậu huyệt càng là trống rỗng ngứa ngáy. Đỗ Thành Đạt tham lam liếm mút tổng tài tao huyệt mà dương vật xìu xuống vì bắn tinh lúc trước cũng dựng lên, cứng ngắc.
“Bùi Tổng có muốn thứ càng thô to cắm vào?” Gã dán sát lỗ tai hắn hỏi.
Bùi Cảnh Phong hưng phấn cực kỳ, mông to không ngừng đong đưa. “A ~~~ Mau dùng con cặc bự của cậu lấp đầy tôi ~~~”
Gã vạch ra kẽ mông hắn, nhìn cái lỗ đít phấn hồng xinh đẹp co rút, không thể nhẫn nại mà đem dương vật thô dài cắm mạnh vào. Bùi Cảnh Phong cả người đều run, hai chân nhũn ra, mặc dù đã được đầu lưỡi liếm mềm xốp đẫm nước nhưng hậu huyệt vẫn bị cây hàng to lớn căng đầy làm hắn tê dại, thậm chí có cảm giác Đỗ Thành Đạt muốn đâm xuyên bụng hắn.
“Ưm ~~~ Quá tuyệt vời ~~~ Thật lớn ~~~” Bá đạo tổng tài dùng hậu huyệt kẹp chặt côn thịt của gã, giống chó cái động dục mà đong đưa mông cổ vũ con cặc thô dài trừu động, tư thế làm mỗi lần cắm đều vào cực kỳ sâu. Mỗi lần Đỗ Thành Đạt cắm vào, Bùi Cảnh Phong đều sảng đến cả người run rẩy, hai chân phát run, mỗi lần gã cắm vào sâu nhất, Bùi Cảnh Phong đều cảm giác gã muốn đụ chết mình ở chỗ này.
“Lỗ đít Bùi tổng khít quá!” Đỗ Thành Đạt vừa đưa đẩy eo vừa hỏi, “Bùi tổng bị đụ sướng không?”
“A a a a ~~~ Thật sự quá tuyệt vời ~~~ Thật thích ~~~ Cậu mau một chút ~~~” Dù là lần đầu tiên sử dụng đến phía sau nhưng Bùi Cảnh Phong vẫn thích cách làm tình thô bạo đến tận cùng, mông hắn bị đâm hồng hồng, tinh hoàn nặng trĩu của bảo vệ mỗi lần thọc vào rút ra đều đập lên mông hắn, đem dâm thủy vẩy ra khắp nơi.
Bảo vệ hung hăng không ngừng xỏ xuyên qua bá đạo tổng tài, biến tổng tài thành dâm phụ chỉ muốn ăn dương vật. Thân thể Bùi Cảnh Phong cực kỳ mẫn cảm, bị côn thịt thô to mạnh mẽ mài điểm mẫn cảm, thật mau liền bị cắm bắn.
“A ~~~ Bắn ~~~ Bị bảo vệ cắm bắn ~~~” Bùi Cảnh Phong sảng đến run rẩy, cặp chân dài khuỵu xuống, nếu không có Đỗ Thành Đạt kịp thời đỡ lấy thì cả người hắn đã bị trượt xuống dưới đất, gã hung hăng cắm sâu vào hậu huyệt co rút vì khoái cảm của tổng tài rồi phun ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, đem lỗ đít dâm đãng của tổng tài bắn đầy mới dừng lại.
Về đến phòng trọ, Đỗ Thành Đạt vẫn không thể được những chuyện đã xảy ra, gia chủ đương nhiệm của Bùi gia, tổng tài giá trị nghìn tỷ, người đàn ông được vô số cô gái mơ ước ngày hôm nay liền hạ mình bú cặc cho gã, chủ động vạch lỗ đít ra để gã cắm vào. Mọi chuyện cứ ngỡ là mơ và gã không muốn rời khỏi giấc mơ này. Lướt qua điện thoại, nhìn thấy dòng chữ *Thôi miên thành công* hiện trên màn hình, Đỗ Thành Đạt bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện. Hắn cười phá lên, phần mềm này thật là tốt.
Tuy rằng Đỗ Thành Đạt rất muốn thử tác dụng của phần mềm lên những người khác, nhưng ngay hôm sau gã đã nhận được quyết định bổ nhiệm thành trợ lý sinh hoạt của Bùi tổng, thế là gã bắt đầu khăn gói dọn vào ở trong biệt thự của hắn, mọi lúc đều sinh hoạt dưới sự giám sát của tổng tài, hơn nữa nhu cầu tính dục của Bùi Cảnh Phong cũng cực kỳ cao, mỗi ngày phải làm tình ít nhất ba lần mới có thể thỏa mãn được hắn, bởi vậy Đỗ Thành Đạt cũng chẳng còn tâm trí và sức lực đi tìm người khác.
---
Dạo gần đây Đỗ Thành Đạt cảm thấy Bùi tổng trở nên là lạ, vài tháng trước gã còn thấy hắn thỉnh thoảng lại chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, thật vất vả dừng nôn thì hắn lại luôn trong trạng thái mệt mỏi uể oải, đôi khi đang xử lý công việc cũng có thể ngủ gật. Có lẽ vì quá mệt mỏi không có thời gian tập luyện, dạo gần đây Đỗ Thành Đạt phát hiện cơ bụng 6 múi gợi cảm của tổng tài đã biến mất và bụng hắn dần lồi ra, điều này làm gã cảm thấy vô cùng đáng tiếc, chẳng lẽ Bùi Cảnh Phong cũng giống như những tổng tài khác, còn trẻ đã có bụng bia.
Đỗ Thành Đạt tỉnh dậy liền nhận thấy trong nhà chỉ có mỗi bản thân, gã cảm thấy có chút quái lạ, mọi khi gã đều cùng Bùi Cảnh Phong cùng tiến cùng ra, không hiểu sao hôm nay hắn đi đâu mà lại không mang theo gã. Chẳng có việc gì làm, như mọi khi gã lại lôi điện thoại ra chơi, vừa mân mê phần mềm thôi miên gã vừa nghĩ, có lẽ lúc này nhân dịp Bùi tổng không ở nhà gã nên ra ngoài thử phần mềm coi sao. Chưa kịp hành động thì gã đã nghe tiếng xe hơi quen thuộc trong sân. Bùi Cảnh Phong cẩn thận bước vào nhà, gương mặt hiện rõ sự vui mừng, hắn khoác lên mình bộ vest cắt thủ công đắt tiền, áo sơ mi hàng hiệu bị phần bụng và ngực căng ra sắp nứt, mỗi bước hắn đi áo khoác hơi bay lên một chút, thấp thoáng lộ ra đầu vú hồng hồng sưng to sau lớp vải mỏng. Bộ dạng này của hắn làm Đỗ Thành Đạt vô thức nuốt nước miếng, hạ thân cứng rắn đỉnh lồi đũng quần cộc như một lều trại. Gã thầm nghĩ Bùi tổng không hổ là Bùi tổng, cho dù có bụng bia thì cũng vẫn đẹp trai như vậy, thậm chí gã còn cảm thấy hắn lúc này lại càng thêm gợi cảm quyến rũ làm người ta khó mà cưỡng lại được.
“Đang nghĩ gì mà đờ người ra thế?” Tiếng nói của hắn làm gã định thần lại, phát hiện trong lúc gã đang thất thần thì Bùi tổng đã đến gần, bụng bia chỉ cách mặt gã một chút.
“Khô... không có gì...” Gã vội vàng lắc đầu phủ nhận, mũi không cẩn thận chạm một chút vào bụng Bùi Cảnh Phong, dáng điệu vụng về chất phác làm hắn phì cười. Rồi hắn từ từ cởi từng cúc áo để lộ ra phần bụng tròn tròn, nắm lấy hai tay gã đặt lên đó hỏi:
“Biết đây là cái gì không?”
“Không phải là mỡ... Ai da...” Còn chưa dứt lời đã bị Bùi Cảnh Phong cốc đầu một cái đau điếng. Hắn liếc xéo gã một cái, đôi mắt nheo lại lộ rõ vẻ nguy hiểm:
“Cậu nói lại lần nữa xem?”
Đỗ Thành Đạt một tay xoa xoa cục u trên đầu, tay kia vẫn để trên bụng Bùi Cảnh Phong, miệng làu bàu ấm ức:
“Có bụng bia còn không cho người ta nói...” Cảm giác kỳ lạ trên tay làm gã sựng lại, đôi mắt trợn tròn nhìn bụng to rồi lại ngước lên nhìn hắn, “Bùi... Bùi tổng... bên trong... bên trong... động.... động...”
Một lần nữa Bùi Cảnh Phong lại bị vẻ ngốc nghếch của hắn chọc cười, hắn lại gõ nhẹ đầu gã, giọng nói không giấu nổi vui sướng:
“Em bé đang cùng ba nó chào hỏi, đương nhiên là động rồi.”
“Em bé á?” Gã ngơ ngác hỏi.
“Bé gái, hơn năm tháng rồi” Hắn vỗ về bụng bầu, cảm nhận những chuyển động hoạt bát của sinh mệnh bên trong, ánh mắt đầy vẻ ôn nhu, “Tôi vừa từ bệnh viện về, dạo này sức khỏe không tốt nên quyết định kiểm tra tổng quát. Ai ngờ bác sĩ thông báo tôi đã có thai được 21 tuần. Họ giải thích vì nội tiết tố nữ của tôi cao hơn nam giới bình thường, nếu dùng mặt sau quan hệ sẽ mang thai.” Nói đến đây, vành tai hắn có chút ửng đỏ, “Nếu không phải cùng cậu... tôi còn không biết bản thân còn có loại công năng này.”
Đỗ Thành Đạt không thể tin được mà sờ soạng bụng bầu của Bùi Cảnh Phong, cơ bụng săn chắc ban đầu hiện giờ bị thai nhi phát dục căng ra, đáy bụng xuất hiện chút vết rạn nhàn nhạt. Gã cẩn thận áp tai lên nghe, tiếng tim đập nho nhỏ nhưng vô cùng có lực chính là minh chứng rõ ràng có một sinh mệnh đang lớn lên trong thân thể hắn. Bất tri bất giác, gã thành kính mà đặt từng nụ hôn lên đó, em bé bên trong như có cảm giác mà đá đạp càng thêm mạnh mẽ, Đỗ Thành Đạt không kìm được theo thai nhi chuyển động mà cắn nhẹ những mụt nổi trên bụng Bùi Cảnh Phong, một lần lại một lần, say mê mà sung sướng, miệng cười sắp ngoác đến tận mang tai.
Cảm xúc trên bụng làm Bùi Cảnh Phong rung động khó an, động tình vô cùng, hắn cố hết sức đứng vững, phía sau bắt đầu chảy ra dâm thủy thấm ướt đũng quần.
“A~ ” hắn rên rỉ một tiếng, một tay nắm lấy tóc Đỗ Thành Đạt như muốn đẩy gã ra lại như cổ vũ, tay kia nắm lấy một bên núm vú vân vê xoa nắn, làm đầu vú căng cứng vì mang thai lại càng sưng to hơn.
Dáng vẻ câu nhân của hắn khiến Đỗ Thành Đạt càng hứng trí. Gã nhanh chóng lột xuống quần của hắn, ngón tay men theo kẽ mông chọc vào hậu huyệt ướt đẫm, không ngoài ý muốn thấy tiếng rên rỉ của người nọ lại cao vút. Gã bắt chước động tác tính giao trừu động, hậu huyệt chen vào ba ngón tay thô to không ngừng chà sát điểm nhạy cảm, làm Bùi Cảnh Phong sảng đến thở dốc ra tiếng, Đỗ Thành Đạt nhanh chóng móc ra dương vật đã dựng đứng nổi đầy gân xanh, giọng khàn khàn:
“Bùi tổng, muốn không?”
Tổng tài đại nhân gấp không chờ nổi tách ra đôi chân dài hữu lực, vểnh mông lên để lộ ra lỗ hậu dâm đãng rỉ nước, rồi một tay nắm lấy bả vai Đỗ Thành Đạt, tay kia đỡ lấy con cặc khổng lồ của gã, dứt khoát ngồi xuống, nháy mắt dâm thủy liền tưới lên dương vật gã. Hắn vặn vẹo mông, chủ động dùng hậu huyệt vuốt ve côn thịt của nam nhân, hậu huyệt của hắn vì mang thai mà trở nên vừa mềm vừa xốp, tầng tầng lớp lớp cơ thắt gắt gao ngậm chặt vật xâm lấn, làm nam nhân cũng hưng phấn vô cùng. Theo động tác trên dưới phun ra nuốt vào của hắn, đầu vú bị chơi đến ửng đỏ cũng đong đưa trước mắt Đỗ Thành Đạt. Gã liếm liếm môi, không chút do dự há miệng ngậm lấy một bên núm vú sưng to gặm cắn, làm tổng tài sảng đến kêu to ra tiếng:
“A~ Quá thoải mái a~ Bú mạnh nữa đi~ Cậu giỏi quá...” Bùi Cảnh Phong ưỡn ngực lên cho nam nhân liếm mút, miệng gã rất lớn, có thể ngậm lấy toàn bộ quầng vú của hắn phun ra nuốt vào. Hắn sảng muốn bay, khát cầu nam nhân chơi vú hắn đến càng hồng càng sưng, lại tóm được tay gã đặt lên bên ngực kia sờ soạng, “Ưm, chơi cả bên này nữa, bên này cũng muốn~”
Nam nhân nghe lời lấy bắt lấy bầu ngực hắn, bàn tay thô ráp khi thì hung hăng ngắt nhéo núm vú, khi lại dùng móng tay gãi gãi tuyến sữa, làm bá tổng không ngừng lãng kêu, dâm huyệt phía dưới lại phun nước ướt đẫm chỗ kết hợp của hai người.
Trong mắt Đỗ Thành Đạt tràn ra dục hỏa, dưới háng dùng sức đĩnh động, côn thịt thô to hung hăng chọc vào càng sâu, gân xanh nhô lên mài vào điểm mẫn cảm của Bùi Cảnh Phong. Dưới thế công mãnh liệt của nam nhân, hắn chỉ có thể cố gắng bám lấy cổ gã để tránh bản thân ngã ngửa ra sau, tay kia ôn nhu xoa bóp bụng bầu trấn an thai nhi giãy giụa bên trong, lỗ đít tham lam hút chặt cây hàng bự. Cảm giác dương vật bị hậu huyệt mang thai ấm nóng bao vây làm Đỗ Thành Đạt sảng cực kỳ, gã thô bạo đĩnh eo, làm dương vật không ngừng thâm nhập, hung hăng mài vào cổ tử cung. Bùi Cảnh Phong không thể nhịn xuống hét chói tai bị gã đụ đến bắn tinh, mà con cặc bự kia cũng bắn ra từng luồng tinh dịch vào sâu trong thân thể hắn.
Bùi Cảnh Phong mệt nhọc ghé vào thân thể gã không ngừng thở dốc, trên ngực còn tràn đầy dấu tay cùng vết răng, phải mất một lúc hắn mới hoãn lại, hai tay nắm lấy đầu nam nhân, giọng khàn khàn:
“Vì cậu mà tôi mới thành như vậy. Cậu nhất định phải chịu trách nhiệm với cha con tôi.”
“Nhưng tôi mới 18 tuổi, chưa đủ tuổi...” Chưa dứt lời gã liền im bặt khi nhìn vào đôi mắt Bùi Cảnh Phong. Ánh mắt hắn lúc này từ mờ mịt vì khoái cảm nhanh chóng trở nên sắc bén như dao, nếu ánh mắt có thể giết người được thì Đỗ Thành Đạt đã bị hắn giết không biết bao nhiêu lần.
“Ý cậu là không muốn chịu trách nhiệm?” Đôi mắt hắn nheo lại, bàn tay như có như không vuốt ve yết hầu Đỗ Thành Đạt, tưởng chừng như ngay phút tiếp theo sẽ bóp nát nó.
“Muốn! Đương nhiên là tôi muốn chịu trách nhiệm với Bùi tổng.” Gã gật đầu lia lịa, cảm giác nếu dám nói ra một tiếng ‘không’ thì Bùi Cảnh Phong sẽ lập tức đem gã ném xuống biển cho cá mập ăn.
“Tính cậu thức thời!” Hắn hừ lạnh.
Nhờ sự cường thế và quyền lực của Bùi Cảnh Phong mà chuyện của hai người hoàn toàn thuận lợi thông qua hai bên gia đình, ông bà Đỗ ban đầu có chút không hài lòng khi biết đứa bé trong bụng hắn là con gái nhưng khi hắn tỏ ý muốn sinh nhiều con hơn thì họ hoàn toàn bị thuyết phục. Bùi Cảnh Phong không muốn có một đám cưới xuề xòa đơn giản không phù hợp với thân phận của hắn, bởi vậy nên phải chuẩn bị mất hơn 3 tháng lễ cưới của hắn và Đỗ Thành Đạt mới có thể tổ chức.
Bùi Cảnh Phong cẩn thận đỡ bụng bước vào lễ đường trước những cặp mắt đầy sự hiếu kỳ của mọi người xung quanh. Dù đã ở những tháng cuối thai kỳ như thân thể hắn hoàn toàn không xuất hiện tình trạng phù nề, tứ chi vẫn thon dài hữu lực như vậy, chỉ có phần bụng căng tròn thể hiện rõ tình trạng dựng phu. Trong bộ vest trắng đắt tiền được cắt may cẩn thận làm nổi bật đường cong chữ D, hắn kiêu ngạo ngẩng cao đầu đi về phía Đỗ Thành Đạt, hoàn toàn bỏ qua tiếng máy ảnh và ánh đèn flash của cánh nhà báo xung quanh. Dù bị người làm lớn bụng và kết hôn với một tên trợ lý bình thường thì hắn vẫn là Bùi Cảnh Phong, gia chủ đương nhiệm của Bùi gia, người sáng lập tập đoàn F, bá tổng thân gia nghìn tỷ, nhưng hắn cảm thấy bản thân không cần phải giấu giếm thân thế của đứa con trong bụng hay của kẻ sắp trở thành chồng của hắn.
Theo chân Bùi Cảnh Phong đi chúc rượu các bàn, một thân ảnh bỗng nhiên lọt vào mắt Đỗ Thành Đạt. Giữa đám người y nổi bật như một vì sao sáng, mái tóc đen bóng như hắc ngọc, da thịt tinh tế như sứ trắng. Gương mặt y vô cùng tinh xảo, đôi môi như nụ hoa anh đào hé mở, mắt phượng sắc bén mà có thần, cổ áo rộng mở dễ thấy một nốt ruồi đỏ trên xương quai xanh. Theo lý mà nói thì bộ dạng dụ hoặc như vậy đã sớm bị đám người háo sắc lao vào xâu xé, nhưng thực chất thì chẳng một ai dám khinh nhờn y, bởi y chính là Chủ tịch tập đoàn xuyên quốc gia M&J Mạnh Hạo Nhiên, bạn chơi từ bé của Bùi Cảnh Phong. Không chỉ có vẻ ngoài xuất sắc, y còn nổi danh là hồ ly của giới đầu tư, chỉ cần đối thủ không cẩn thận sẽ bị y hố đến xương cốt cũng không còn. Y giống như một đóa hoa đỗ quyên, xinh đẹp nhưng nguy hiểm, vẻ đẹp ấy lập tức hấp dẫn Đỗ Thành Đạt, làm gã quyết tâm phải có được người này. Nhân lúc Bùi Cảnh Phong đang cùng đối tác xã giao, gã nhanh chóng mon men lại gần bắt chuyện với y:
“Tôi đã nghe Cảnh Phong nhắc đến chủ tịch Mạnh rất nhiều lần, hôm nay mới có dịp gặp mặt. Hạnh ngộ hạnh ngộ!” Gã bắt tay y rồi ngồi vào ghế trống bên cạnh.
Cặp mắt phượng hơi nheo lại thể hiện rõ sự không vui, dù là lần đầu gặp mặt nhưng Mạnh Hạo Nhiên hoàn toàn không có chút thiện cảm nào với chú rể ngồi bên cạnh, trực giác y mách bảo gã đàn ông này không phải thứ tốt lành gì, nhưng vì mối quan hệ với Bùi Cảnh Phong mà y vẫn đáp lời:
“Tôi cũng rất mừng cho Cảnh Phong vì đã tìm được người bạn đời hợp ý. Chúc hai người hạnh phúc đến đầu bạc răng long.”
“Tất nhiên rồi. Ở đây tôi có mấy tấm ảnh cưới chưa công bố, Mạnh tổng có nhã hứng xem chứ.” Gã hồ hởi móc ra điện thoại đã mở sẵn phần mềm thôi miên hướng về phía Mạnh Hạo Nhiên, theo phép lịch sự y cũng nhìn lướt qua một cái, mắt phượng nhanh chóng dại ra. Nhìn biểu hiện của y, biết chắc đã thôi miên thành công, gã vô cùng vui vẻ cất điện thoại, nhanh chóng chạy về hướng Bùi Cảnh Phong đang vẫy tay với bản thân.
Nhìn theo gã trai trẻ đang cười nói sánh bước cùng bạn thân, Mạnh Hạo Nhiên bỗng thấy tim mình xốn xang lạ thường, suốt cả buổi tiệc, y không thể rời mắt khỏi gã, đó chỉ là một gương mặt bình thường nhìn vô cùng chất phác thật thà, nhưng chẳng hiểu sao càng nhìn y càng bị người ấy hấp dẫn. Cố nán lại đến cuối để được nói với gã thêm vài câu, y lại nhận được cái cúi đầu xin lỗi của người giúp việc vì đôi phu phu kia đang bận nên không thể ra tiễn. Mang theo nỗi thất vọng quay về, khi đi ngang qua hoa viên, tiếng động lạ làm y bất chợt dừng lại, ngẩng đầu lên, y thấy bạn thân Bùi Cảnh Phong dưới thân không mảnh vải hai tay đỡ lan can ngửa đầu rên rỉ, đằng sau là chú rể đang tận tình ra vào, rồi không hiểu thế nào y lại quyết định trốn sau bụi cây nhìn trộm hai người bọn họ.
Trên ban công hai người hoàn toàn không biết ở dưới có người đang nhìn trộm mà vẫn đắm chìm trong hoan lạc.
“A ha~ Thật thoải mái~ Thọc sâu một chút ~ ” Bùi Cảnh Phong làm càn kêu lớn, khơi dậy dục vọng của nam nhân, gã đột nhiên vươn bàn tay to thô ráp nhéo mạnh cái rốn bị thai nhi đẩy lồi lên của hắn, tay kia đỡ lấy bụng bầu nặng trĩu, “Bùi tổng thật dâm đãng. Không sợ tôi thọc ra đứa nhỏ này sao?” Gã vừa hung hăng vân vê nút rốn sưng to, vừa thô bạo đâm cặc vào sâu hơn.
“A a a... Đừng nhéo a a a... Quá sung sướng...” Tổng tài đại nhân vừa đau lại vừa sảng, rốn là điểm mẫn cảm của hắn, bị chơi đùa thô bạo như vậy làm hắn cảm giác có chút đau, lại cực kỳ sảng, hậu huyệt vì kích thích gắt gao co rút lên, càng hút côn thịt vào sâu hơn.
“Bùi tổng lỗ đít thật chặt thật nhiều dâm thủy, dương vật mài cổ tử cung thoải mái không?” Đỗ Thành Đạt vừa tùy ý tra tấn lỗ rốn hắn, vừa hung hăng đụ hắn. Bùi Cảnh Phong dường như quên mất thai nhi đang phẫn nộ quẫy đạp trong bụng, khóe mắt chảy ra nước mắt, đầu lưỡi thè ra, cả người hoàn toàn biến thành một dâm oa đãng phụ, chỉ biết hưởng thụ tính ái khoái cảm.
“A a a~ Thật thoải mái ~ Đừng chơi rốn nữa sẽ sưng lên mất.”
“Sưng lên mới đẹp. Còn cái lỗ đít này nữa, đang mang bầu còn dâm đãng như vậy. Hôm nay tôi phải đụ anh vỡ ối, để con chúng ta ra dự đám cưới của cha mẹ nó.” Gã thuận theo ý mình mà hung hăng đùa giỡn người đàn ông quyền lực nhất thành phố, dương vật căng ra hậu huyệt tham ăn, quy đầu thô bạo ra vào như muốn đâm xuyên tử cung hắn lôi thai nhi ra ngoài, mỗi lần đưa đẩy lại kéo ra một chút thịt ruột, hậu huyệt non mềm bị đụ đến biến thành màu đỏ tươi. Đỗ Thành Đạt đỏ mắt lại dập thêm mấy chục cái, con cặc thô dài hơi chút mở ra cổ tử cung đem từng luồng tinh đặt sệt bắn vào bên trong.
“A a a a~ Bị bắn vào trong~ Tôi cũng muốn bắn~” Bùi Cảnh Phong sảng khoái vươn đầu lưỡi, hậu huyệt thắt lại, côn thịt phía trước phun ra tinh dịch.
Mạnh Hạo Nhiên ở dưới bị tình hình chiến đấu kịch liệt của hai người kích thích đứng không vững. Đôi mắt y nhìn đăm đăm nơi kết hợp của hai người, hậu huyệt ngứa ngáy chảy ra từng luồng dâm thủy thấm ướt quần tây, chưa bao giờ y cảm thấy mình khát khao đến thế, khát khao con cặc khổng lồ của nam nhân hung hăng nhồi đầy lỗ huyệt của y, làm bụng y cũng sưng to như Bùi Cảnh Phong. Y cảm thấy ghen tị với bạn thân của mình, có thể quang minh chính đại cùng nam nhân kia làm tình, có thể sinh con cho gã. Đôi mắt phượng hiện lên sự tham lam, y nhất định phải có được người đàn ông này.
Cách dự sinh một tuần thì Bùi Cảnh Phong quyết định làm việc tại nhà để tiện nghỉ ngơi và chuẩn bị đón thành viên mới. Đúng như dự tính, ngay từ buổi sáng hắn đã có những dấu hiệu trở dạ, lúc Đỗ Thành Đạt đang đỡ hắn lên xe chuẩn bị đến bệnh viện thì một cuộc gọi của thư ký khiến hắn phải dừng lại:
“Bùi tổng, không hay rồi. Cổ phiếu của công ty đang sụt giảm nhanh, hội đồng quản trị yêu cầu họp gấp.”
Bùi Cảnh Phong thở dài, một chân bước lên xe cũng đành phải quay lại, hy vọng đứa nhỏ bên trong thông cảm hắn mà ngoan một chút.
Đỗ Thành Đạt nửa đỡ nửa ôm nâng hắn vào thư phòng, sản dịch chảy dài theo chân thấm xuống thảm sàn. Hắn khó nhọc ngồi lên ghế, bật camera quay từ ngực trở lên, cố nén rên rỉ nói:
“Bắt đầu buổi họp”
Các cổ đông bắt đầu lên tiếng ầm ĩ về tình trạng bất thường của cổ phiếu, Bùi Cảnh Phong ngồi tựa vào chiếc ghế rộng lớn, hai tay xoa nắn bụng bầu cứng rắn hy vọng trấn an thai nhi đạp đá, vừa cố gắng giữ giọng trầm tĩnh điều khiển cuộc họp. Vốn dĩ trong bụng đang đau âm ỉ sau nhưng sau nửa tiếng thì bỗng nhiên xuất hiện một cơn co thắt mạnh làm hắn không kịp đề phòng mà hét lên:“A! Ách...”
Bên kia màn hình các cổ đông dừng lại một chút rồi nhanh chóng hỏi han:
“Bùi tổng chuyện gì vậy?”
“Bùi tổng có sao không?”
Bùi Cảnh Phong đau muốn hét lên, nhưng đối mặt màn ảnh, cùng những đôi mắt lo lắng nhìn về phía mình, hắn chỉ có thể tiếp tục bày ra gương mặt trầm tĩnh, da mặt lại không thể khống chế mà đỏ lên:
“Không sao, con tôi vừa đá.”
Rồi hắn nghe thấy một tiếng ‘Póc’, ngay sau đó là nước ối chảy ra ồ ạt phía dưới, trong bụng thật sự quá đau, hắn phảng phất cảm thấy đứa nhỏ bên đang dùng tay chân xé rách tử cung để chui ra ngoài, hơn nữa đang nhanh chóng trượt vào sản đạo.
“Ha... ha...” Bùi Cảnh Phong hít sâu vài cái, lưng dựa sát vào đệm tựa, chân vô ý thức banh rộng ra, hắn biết rằng sinh con sẽ rất đau nên trước đó đã sớm đăng ký sinh mổ. Lại không ngờ rằng ngay trong lúc nguy cấp này con hắn lại đòi ra. Trong bụng từng cơn đau dồn dập, bên ngoài công ty gặp nguy cơ lớn, chưa bao giờ hắn nghĩ mình lại bất lực và sợ hãi như lúc này.
Hắn cố gắng tập trung vào cuộc họp để quên đi cơn đau, mồ hôi lạnh chảy ướt đẫm lưng áo, theo phản xạ mà rặn ra trong mỗi cơn co thắt. Cảm giác bụng càng lúc càng rơi xuống, nước ối đã chảy ướt hết cả quần, hắn mới bắt đầu lo lắng đứa con nghẹn lâu bên trong có thể sẽ bị ngạt. Hắn cắn răng, hít một hơi thật sâu, nhanh chóng làm ra quyết định:
“Cuộc họp tạm nghỉ 15 phút”
Nhanh chóng tắt mic và camera, hắn vẫy tay gọi lại Đỗ Thành Đạt đang ngồi trên sofa lo lắng nhìn mình, thở hổn hển nói:
“Mau...Hoo... Hoo... Mau giúp tôi... Con sắp ra rồi...”
Gã nghe tiếng nhanh chóng chạy lại luống cuống kéo xuống quần hắn, để lộ miệng huyệt hơi sưng và đang mở he hé, ước chừng được 4 phân, mà lúc nãy Bùi Cảnh Phong vô thức rặng đã khiến thai nhi xuống nhanh hơn, đã cách cửa ra không xa, nếu không hành động ngay thì hắn sẽ khó sinh. Gã một tay xoa xoa bụng hắn, tay kia nhanh chóng đưa 3 ngón tay vào sản huyệt làm động tác ra vào bắt chước giao hợp, miệng không ngừng an ủi:
“Không sao đâu. Bình tĩnh mẹ nó ơi. Tôi giúp mẹ nó mở rộng một chút cho con bé dễ ra ngoài.” Gã vô ý mà thốt ra tiếng xưng hô bản thân luôn gọi thầm trong lòng.
Bùi Cảnh Phong nhanh chóng ngả ghế hết cỡ, cả người cơ bắp căng chặt, nỗ lực chịu đựng từng cơn co thắt dạ con cùng cảm giác đau trướng cửa mình, rên khe khẽ:
“Đau quá...”
“Ngoan, chịu khó một chút.” Gã cách một lớp áo hôn hôn bụng bầu của hắn. “Sắp xong rồi.”
Thế rồi gã bắt đầu thêm dần dần từng ngón tay và cuối cùng là cả bàn tay chui vào lỗ đẻ của hắn, bàn tay nắm lại không ngừng ra vào nong rộng cái lỗ ấy ra. Đến khi sản huyệt của hắn tiếp nhận được nắm tay và một bàn tay của gã thì gã mới dừng lại và rút tay ra ngoài. Bùi Cảnh Phong đau đến thần trí mơ hồ, mồ hôi đầy đầu, Đỗ Thành Đạt vừa rút tay hắn chưa kịp thở ra thì cơn đau bụng sinh lại ập tới khiến hắn theo bản năng gồng người lên rặn mạnh, đầu thai nhi theo lực rặn đã rơi xuống lấp ló ở cửa huyệt. Cơn đau tạm qua, hắn thở hổn hển định nói gì với Đỗ Thành Đạt thì chuông báo cuộc họp tiếp tục lại vang lên, lời nói đến miệng đành thay đổi:
“Cậu...Hoo...Ha... Lau mồ hôi giúp tôi... rồi... rồi bật camera và micro lên...”
“Nhưng... nhưng mẹ nó đang sinh đấy.”
“Làm đi! Tôi không thể bỏ công ty lúc này được!” Hắn gào lên, khóe mắt ầng ậng nước.
Không thể khuyên được hắn, Đỗ Thành Đạt đành phải nhanh nhẹn dùng khăn ướt lau mồ hôi và nước mắt cho Bùi Cảnh Phong và giúp hắn bật thiết bị. Bàn làm việc to rộng, Bùi Cảnh Phong ngồi ngả hết cỡ về phía sau, cái bàn dày nặng chỉ có thể lộ ra phần ngực của hắn, thân dưới trần trụi, hai chân dạng thành hình chữ M để lộ đỉnh đầu thai nhi tròn tròn lấp ló trong sản huyệt, Đỗ Thành Đạt ngồi quỳ dưới gầm bàn, đôi tay cẩn thận massage cửa huyệt và bụng bầu giúp hắn dễ đẻ hơn.
Suốt cả cuộc họp Bùi Cảnh Phong bị từng cơn co thắt tra tấn vô cùng chật vật, nhưng trước cuộc họp hắn không thể để các cổ đông thấy sự bất thường của bản thân, cố gắng cắn chặt khớp hàm ngăn chặn những tiếng kêu đau có thể thoát ra bất cứ lúc nào. Tuy hắn cố tỏ ra bình thường nhưng gương mặt trắng bệch, mồ hôi túa như tắm của hắn lại khiến các cổ đông phát hiện, khe khẽ nói nhỏ:
“Đúng là Bùi tổng có khác, thân thể không khỏe nhưng vẫn tham gia họp cổ đông.”
“Bùi tổng thật cẩn trọng.”
Tai Bùi Cảnh Phong như ù đi không nghe được những lời khen đó, theo những cơn gò hắn đều cố gắng rặn nhưng vì không muốn để lộ ra tình trạng bản thân nên lực đạo không mạnh, cứ thế đầu thai nhi cứ thò ra thụt vào ở cửa huyệt khiến hắn đau như chết đi sống lại. Thật vất vả chịu đựng đến khi tìm ra phương án giải quyết cụ thể và kết thúc cuộc họp thì hắn mới có thể thả lỏng. Lúc này toàn thân hắn đã ướt đẫm mồ hôi, cơn gò trong bụng càng lúc càng dồn dập, phảng phất như những giọt mưa đá tầm tãm đập lên người, vừa nhanh vừa tàn nhẫn, không còn phải diễn, hắn buông lỏng khớp hàm mà hét lên:
“A...!!”
Đỗ Thành Đạt nhanh chóng đè lại bụng hắn để thai nhi không bị rụt vào, miệng không ngừng hô:
“Đừng thả lỏng, cố rặn tiếp đi, ra được một nửa rồi”
“A —— Đau chết mất —— Tôi sinh không được...” Bùi Cảnh Phong lại nghênh đón một cơn gò mạnh.
“Mẹ nó cố gắng rặn theo nhịp thở, tôi sắp đỡ được con bé rồi.”
Có sự an ủi của nam nhân, hắn thật nhanh lấy lại tinh thần, bắt đầu tích tụ lực lượng, chăm chú dựa theo nhịp hô hấp mà rặn thai nhi ra ngoài, cứ như vậy thai nhi bị hắn đẩy ra từng chút từng chút một, sản huyệt trướng đau đến mất cảm giác, hắn la hét gào rống, sau một cơn gò rặn thật mạnh, thuận lợi đẩy thân thể nhỏ bé ra ngoài cơ thể.
Đứa nhỏ vừa rơi xuống tay Đỗ Thành Đạt liền khóc nỉ non, tiếng trẻ sơ sinh quanh quẩn trong thư phòng. Gã dùng răng cắn đứt cuống rốn rồi vơ lấy cái khăn sạch quấn lấy đứa bé đặt lên tay Bùi Cảnh Phong. Sức nặng trên tay làm hắn định tâm lại, nhớ tới những lời an ủi của Đỗ Thành Đạt nói với mình lúc sinh sản, hắn lườm gã một cái sắc lẹm:
“Lúc nãy cậu gọi tôi là gì?”
“À thì… Lúc đó nguy cấp tôi lỡ...” Gã gãi gãi đầu lúng túng nhưng lập tức chống chế, “Bùi tổng sinh con cho tôi thì chẳng phải là mẹ con bé sao?”
“Lại gần đây.” Hắn rút ra một tay vẫy gã lại gần, nhân lúc Đỗ Thành Đạt không để ý liền đặt một nụ hôn lên khoé môi gã, “Từ giờ đừng gọi Bùi tổng nữa, tôi thích ba nó gọi tôi thế lắm.”
Vệ sinh xong xuôi cho hai cha con gã nhanh chóng đi gọi xe cứu thương. Ôm đứa con đỏ hỏn trong tay, Bùi Cảnh Phong cảm thấy hạnh phúc như ôm cả thế giới, hắn mỉm cười cúi xuống hôn nhẹ trán bé, lúc ánh mắt đảo qua màn máy tính thì bỗng trợn to, thì ra khi kết thúc cuộc họp vì quá đau hắn đã quên tắt micro và camera, bởi vậy nên bộ dạng đau đớn khi sinh sản của hắn đã bị toàn bộ hội đồng quản trị chứng kiến hết. Giờ phút ấy hắn như chết sững, không ngờ bản thân lại mắc một sai lầm nghiêm trọng như thế. Thấy hắn nhìn về phía màn hình, những người bên kia cũng không biết nói gì hơn ngoài những câu chúc mừng. Luống cuống tắt thiết bị, hắn thở dài, chỉ mong bộ dáng xấu mặt này không lan truyền ra ngoài.
Tuy rằng Bùi Cảnh Phong đã sinh sản thuận lợi nhưng tình hình công ty F lại không được tốt như vậy. Giá cổ phiếu không còn giảm nhưng vẫn chững lại không có dấu hiệu tăng. Kết quả điều tra kẻ đứng sau chơi xấu cũng nhanh chóng được gửi tới Bùi Cảnh Phong. Nhìn những tài liệu trước mắt, hắn gần như không thể tin vào mắt mình. Ngay lúc này thì kẻ đó cũng đang cầm một lẵng hoa quả đắt tiền đến bệnh viện thăm hắn, không ai khác chính là người bạn thân Mạnh Hạo Nhiên. Y mỉm cười đắc thắng, giọng nói đầy khiêu khích:
“Chúc mừng cậu Cảnh Phong, cháu gái đáng yêu lắm.”
“Tại sao lại là cậu?” Khóe mắt hắn như sắp nứt ra, “Tình bạn bao nhiêu năm trời mà cậu lại đâm sau lưng tôi.”
“Xin lỗi nha. Nhưng cậu đang sở hữu thứ tôi muốn.” Mặt y có chút tội lỗi, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ quyết tâm, “Tôi muốn chồng cậu, Đỗ Thành Đạt. Nếu cậu muốn công ty F hồi phục lại như ban đầu thì cậu biết mình nên làm gì rồi đấy.”
Bùi Cảnh Phong sững sờ không tin vào những gì mình vừa nghe, phải mất một lúc hắn mới định thần lại, vơ chiếc cốc thủy tinh trên bàn ném về phía Mạnh Hạo Nhiên, y thản nhiên tránh ra khiến nó đập vào tường, vỡ tung tóe, hành động này làm hắn còn điên tiết hơn. Hắn chỉ tay về phía cửa rống giận:
“CẬU CÚT ĐI CHO TÔI!”
“Cậu có 1 ngày suy nghĩ.” Y thản nhiên bỏ đi để lại gương mặt đỏ gay vì giận dữ của hắn phía sau phòng bệnh.
Đợi khi Mạnh Hạo Nhiên đã ra khỏi bệnh viện Đỗ Thành Đạt mới rón rén bước vào, thấy sự cẩn thận và hơi chút sợ sệt của gã, hắn chỉ có thể nở một nụ cười nhẹ trấn an:
“Yên tâm đi, tôi sẽ không bán ba nó đâu.”
Gã làm ra vẻ thở ra nhẹ nhõm rồi lại gần giường bệnh hắn, tay cầm điện thoại đã mở sẵn phần mềm thôi miên rồi thản nhiên đưa ra trước mặt Bùi Cảnh Phong, giọng vô cùng vui vẻ:
“Tôi vừa chụp được ảnh của con bé ngộ nghĩnh lắm.”
Bùi Cảnh Phong hoàn toàn không chút nghi ngờ mà nhìn vào màn hình, đôi mắt hắn dần mờ đi, mọi cảm giác như biến mất. Thấy hắn đã trong trạng thái bị thôi miên, Đỗ Thành Đạt nhẹ nhàng ngồi cạnh xoa xoa lưng hắn:
“Tôi biết mẹ nó yêu tôi, nhưng công ty F là tâm huyết cả đời của mẹ nó, mẹ nó nỡ nhìn công ty suy sụp như vậy sao? Chi bằng cùng chủ tịch Mạnh chia sẻ tôi là có thể cứu lại công ty rồi.” Giọng gã thì thầm bên tai, “Tôi hứa với mẹ nó, dù tôi có lên giường với Mạnh Hạo Nhiên bao nhiêu lần thì mẹ nó vẫn sẽ là chồng hợp pháp của tôi.”
Đôi mắt Bùi Cảnh Phong hiện lên chút giãy dụa nhưng dưới sức mạnh của phần mềm thì sự chống cự đó chỉ như con kiến đụng vào hòn đá, chỉ phút chốc đã mất khả năng phản kháng. Hắn gật đầu, tựa vào vai gã, giọng nói có phần buồn bã:
“Tôi chỉ chấp nhận lúc này thôi đấy. Nhưng ba nó vẫn phải là của tôi.”
“Đúng vậy, tôi chỉ là của mẹ nó thôi.” Gã ôm lấy hắn, trên môi nở một nụ cười đắc thắng.
Ngay ngày hôm sau Mạnh Hạo Nhiên liền nhận được điện thoại của Bùi Cảnh Phong. Hắn không đồng ý nhường lại Đỗ Thành Đạt cho y nhưng có thể chia sẻ chồng chung. Biết rằng đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của hắn nên dù không hài lòng với kết quả này lắm nhưng y vẫn đành chấp nhận. Cuộc gọi kết thúc thì giá cổ phiếu công ty F cũng bắt đầu tăng trở lại, công ty dần lấy lại vị thế số một của mình.
Theo như yêu cầu của Mạnh Hạo Nhiên, Đỗ Thành Đạt mặc lên một bộ vest đen có kiểu dáng giống hệt ngày cưới của gã và bước vào Mạnh gia. Vừa vào đến phòng ngủ được trang hoàng đầy nến và cánh hoa, gã đã phải ngỡ ngàng vì bộ dáng hiện tại của Mạnh Hạo Nhiên, y khoác lên mình một bộ váy cưới trắng tinh khôi, cúp áo xẻ sâu lấp ló bộ ngực nhú lên như thiếu nữ mới dậy thì, đầu đội khăn voan trắng đang nhìn gã đầy mong đợi.
Mau lại đây vén khăn voan cho em”
“Mạnh... Chủ tịch Mạnh...” Gã ra vẻ lúng túng làm theo yêu cầu của y.
“Đừng gọi em như thế.” Y ngắt lời, ôm chầm lấy gã, “Em không muốn là chủ tịch gì cả. Thành Đạt...” Mắt phượng long lanh nhìn gã, “Ngay từ lần đầu tiên gặp anh tại lễ cưới em đã yêu anh, em biết em làm thế này là không đúng, nhưng em muốn được trở thành vợ của anh.”
“Vậy thì sẽ như những gì em muốn.” Ôm lấy eo thon của con mồi, gã mỉm cười ngậm lấy đôi môi y, ngang ngược mà dùng đầu lưỡi thò vào trong miệng Mạnh Hạo Nhiên khuấy động, đầu lưỡi linh hoạt câu lấy cái lưỡi thơm tho của y, bá đạo mà liếm láp, thâm tình hút vào.
Mạnh Hạo Nhiên trước giờ chưa từng hôn ai, dù y đã từng cùng rất nhiều cô gái lên giường nhưng y luôn cảm thấy nuốt nước bọt của người khác thì thật là mất vệ sinh. Y không biết thì ra hôn môi lại thoải mái như vậy, dù chỉ là bị động tiếp nhận nụ hôn của nam nhân, thì cảm giác tê dại ấy cũng đủ làm trái tim y không an phận mà đập thình thịch.
Hai người đầu lưỡi triền miên quấn lấy nhau đến khi Mạnh Hạo Nhiên đầu choáng mắt hoa mới dừng lại, một tay gã ôm lấy giữ cho y không nhũn chân mà ngã xuống đất, tay kia cách vải sờ soạng một bên vú, giọng có chút chần chừ:
“Hôm đám cưới hình như ngực em không thế này...”
“Sau hôm đó em đã đi nâng ngực. Em nghĩ là anh sẽ thích.” Y thở hồng hộc, hai tay vạch ra cúp áo để lộ bộ ngực trần, “Ông xã~ đầu vú em ngứa quá~ Ông xã xoa giúp em đi~ Nha~”
Mạnh Hạo Nhiên kiều mị dụ hoặc nam nhân, Đỗ Thành Đạt cuối cùng nhịn không được mà dùng bàn tay to bao trọn một bên vú thô bạo xoa nắn, miệng ngoạm lấy nửa bên vú kia mút mát liếm láp, làm cho Mạnh Hạo Nhiên ưỡn ngực rên khe khẽ...
“A... Ưm... Thật thoải mái... Ưm... Ông xã hút thật thoải mái... Ư... A...”
Mạnh Hạo Nhiên vẻ mặt dâm loạn dựa vào người nam nhân, đôi tay loay hoay cởi xuống tùng váy bồng bềnh để lộ ra phía dưới trống trơn không mặt quần lót, y nhanh chóng kéo khóa quần móc ra con cặc đã cứng đờ của gã, tay kia nắm lấy đồ vật của bản thân áp lại, hai dương vật cọ xát vào nhau làm hai người đều dâng lên khoái cảm...
“Ưm... Phía sau em ngứa quá... A... Ông xã mau mau giúp em... Ưm... ”
Phía trước cọ xát kích thích, phía sau dâm huyệt của Mạnh Hạo Nhiên cảm thấy càng thêm ngứa ngáy ...
“A... A... Tiểu huyệt ngứa... Nga... Ông xã... Em muốn... Muốn con cặc của ông xã... ... Ưm... Mau dùng con cặc của ông xã đụ chết bà xã đi...”
Thấy dáng vẻ động dục của y, Đỗ Thành Đạt nhả ra núm vú bị hút sưng đỏ, đẩy y nằm sấp lên giường, tay đỡ dương vật cứng ngắc nổi đầy gân thô bạo cắm vào hậu môn mềm ướt, ngay sau đó bắt đầu mạnh mẽ thọc vào rút ra...
“A... A...Dương vật vào rồi... A... A...Thật sảng... Ông xã mau đụ chết em đi A... Thích quá... Lỗ đít thật sướng ...A...”
“Đồ đê tiện... Ông xã phải đụ chết bà xã đê tiện... Đến chồng của bạn cũng cướp... Em đúng là đồ đê tiện dâm đãng... Ông xã phải thay bạn em dạy dỗ em...”
“Ưm... Chơi chết đồ đê tiện đi... Em là con đĩ dam đãng... Ông xã dùng con cặc bự dạy dỗ huyệt dâm đi... A... Thật sướng...”
Đỗ Thành Đạt như một cái máy đóng cọc, càng cắm càng mạnh, càng cắm càng sâu, quy đầu to lớn đâm tới tận cửa tử cung, bên trong phảng phất như có một lực hút lấy dương vật của gã, làm gã sảng đến đâm sâu thêm một chút, dương vật cắm thẳng vào tử cung dâm đãng...
“Bà xã dâm đãng, bên trong em có cái miệng hút chặc cặc của ông xã… Ông xã muốn bắn, bắn đầy tử cung dâm đãng của bà xã...”
Tiếng thở của gã càng nặng hơn, tần suất thọc vào rút ra cũng nhanh hơn, nhiều lần đâm vào tử cung mẫn cảm, hai bàn tay còn luồn xuống véo hai hạt nhũ của y...
“A a a… Sướng quá... Sướng chết em rồi... Ông xã mau bắn hết vào tử cung dâm đãng của bà xã đi… Bắn lớn bụng bà xã đi… Em muốn đẻ thật nhiều con cho ông xã...”
Mạnh Hạo Nhiên không ngừng rên rỉ, cuối cùng thân mình nhịn không được run lên, ngay lúc Đỗ Thành Đạt bắn vào trong thì côn thịt của y cũng phun ra từng luồng tinh dịch...
Cao trào qua đi, Mạnh Hạo Nhiên mềm mại nằm trong lòng Đỗ Thành Đạt, hai mắt mê ly, Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, nước miếng từ khóe miệng chảy xuống, hậu huyệt không ngừng chảy ra tinh dịch trắng sữa, tựa như một búp bê tình dục bị hỏng…
Đỗ Thành Đạt vô cùng nỗ lực nên sau khi Bùi Cảnh Phong vừa kết thúc nằm ổ không được bao lâu thì Mạnh Hạo Nhiên cũng dính bầu. Y ngồi hiên ngang trong phòng khách Bùi gia, tay cầm tờ giấy khám thai không ngừng phe phẩy, gương mặt đầy vẻ đắc ý nhìn hắn:
“Xem này, tôi đang mang giọt máu của Thành Đạt đấy. Không biết chừng đây là trưởng tôn nhà họ Đỗ cũng nên.” Vừa nói y vừa cố ý dùng tay còn lại vuốt ve cái bụng phẳng lỳ không chút biến hoá.
Bộ dạng tiểu nhân đắc chí của tên bạn thân làm Bùi Cảnh Phong tức điên, nhưng một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu hắn, hắn câu môi cười, mắt ưng cũng tự tin không kém.
“Con vợ lẽ thì làm trưởng tôn sao được. Đấy là còn chưa kể đứa bé trong bụng cậu còn chưa biết là trai hay gái đâu. À, còn nữa...” Hắn thong dong đứng dậy, nắm cổ áo Đỗ Thành Đạt lôi lên phòng ngủ, “Thời gian đầu thai kỳ không nên vận động mạnh. Cậu an tâm tĩnh dưỡng đi.” Hắn hừ nhẹ, ưu nhã đóng lại cửa phòng trước vẻ mặt tức hộc máu của Mạnh Hạo Nhiên.
Không còn sự hiện diện của tên ngứa mắt kia, lúc này Bùi Cảnh Phong mới gỡ xuống vẻ mặt đắc thắng của bản thân, hắn nghiến răng nghiến lợi nắm lấy cổ Đỗ Thành Đạt:
“BA NÓ!!!!!”
“Lỗi của tôi lỗi của tôi. Tôi không nghĩ là cậu ấy sẽ đi cấy ghép tử cung.” Gã cuống quýt nhận lỗi, “Mẹ nó yên tâm đi, chỉ có mẹ nó mới có thể là con dâu chính thức của Đỗ gia.” Vừa nói gã vừa giơ ra tờ đơn đăng ký kết hôn đã điền rõ thông tin của hai người kèm chữ ký của gã. Bùi Cảnh Phong vừa nhìn thấy đôi mắt liền sáng lên, nhanh chóng buông gã ra và giật lấy tờ đơn vội vàng ký như sợ bị ai đó cướp mất, rồi lập tức gọi điện cho thư ký của bản thân và giao giấy tờ cho cô ta làm, động tác sấm rền gió cuốn khiến Đỗ Thành Đạt phải há hốc mồm không nói lên lời. Xong xuôi đâu đấy, hắn liền đẩy gã lên giường rồi đè lên người gã, cả thân hình lực lưỡng tràn đầy tính áp bách:
“Được rồi, tôi sẽ tha thứ cho ba nó vụ Mạnh Hạo Nhiên dính bầu, với một điều kiện,” tay hắn lần xuống nắm lấy dương vật của Đỗ Thành Đạt xoa nắn, “Ba nó phải đền cho tôi một thằng cu.”
“Không chỉ một đâu, tôi sẽ đền cho mẹ nó mười thằng cu luôn.” Gã nghển cổ hôn lên cằm hắn, sau đó là tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc quanh quẩn khắp phòng.
---
Đỗ Thành Đạt nằm trên giường bệnh, đầy người là các loại dây, hai trái phải là Bùi Cảnh Phong và Mạnh Hạo Nhiên nắm lấy tay gã gương mặt đầy vẻ đau xót, xung quanh các con cũng đang nước mắt ngắn dài. Hơi thở càng lúc càng khó nhọc, gã biết bản thân sắp ra đi, cũng biết rằng sau khi gã tắt thở thì thôi miên trên hai người sẽ mất tác dụng, sau đó ra sao thì gã không muốn biết, cũng không cần phải biết, vì cuộc đời này gã đã viên mãn rồi. Gã chìm vào bóng tối, mất đi tri giác, bên tai phảng phất nghe tiếng tút dài.
Đỗ Thành Đạt vô bệnh vô tai mất tại nhà riêng, hưởng thọ 73 tuổi. Đến cuối cùng thì gã vẫn chỉ là một tay không học vấn không nghề nghiệp. Nhưng cuộc đời gã lại trở thành truyền kỳ trong giới nhà giàu, bởi bạn lữ và người tình của gã là hai phú hào quyền lực nhất đất nước và điều kỳ lạ là họ vô cùng yêu gã và không hề ngại ngần công khai mang thai sinh hạ cho hắn mười mấy người con. Gã đã trở thành thần tượng và nguồn cảm hứng của những tên trai trẻ lười học lười làm mà vẫn muốn đổi đời.
***TẠM KẾT***