Chương 1: Ký túc xá đêm khuya
Tôn Dật đá cửa phòng ký túc xá bằng mông, tay ôm chặt laptop cùng mấy gói mì tôm. Nó vừa thở hổn hển vừa lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, lên tầng 4 mà như leo núi vậy!”
Liễu Xuyên, đang nằm dài trên giường tầng, lười nhác nhếch mắt lên: “Mày lại quên thẻ ra vào à? Lần thứ mấy rồi?”
“Lần thứ ba, nhưng tao cóc care!” Tôn Dật cười híp mắt, ném túi đồ về phía giường dưới.
Tôn Dật và Liễu Xuyên gặp nhau lần đầu tiên trong căn phòng ký túc xá mới toanh của trường đại học. Hai thằng con trai mới lớn, tràn đầy năng lượng và sự tò mò. Cả hai nhanh chóng trở thành bạn thân, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vớ vẩn, từ bài tập trên giảng đường đến những trận game thâu đêm. Nhưng khi màn đêm buông xuống, sau những buổi học căng thẳng, mỗi thằng lại chìm vào thế giới riêng, với laptop, điện thoại và... những bộ phim “người lớn”. Tiếng thở dốc, những âm thanh rên rỉ khe khẽ phát ra từ tai nghe, cả hai đều tự động hiểu mà chẳng cần nói ra.
Một đêm nọ, không gian phòng ký túc xá vẫn như mọi khi, chỉ có tiếng quạt trần quay đều và ánh sáng mờ mờ từ màn hình laptop. Tôn Dật đột nhiên thở dài, gỡ tai nghe ra, đôi mắt nhìn trần nhà. “Tao chán quá rồi Liễu Xuyên ạ. Tự làm tự sướng mãi cũng nhạt.”
Liễu Xuyên, đang nằm trên giường bên cạnh, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ đồng tình. “Công nhận. Kiểu này mãi cũng nhàm.”
Không gian im lặng một lúc, chỉ còn tiếng quạt trần kêu vù vù. Bỗng nhiên, một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Tôn Dật. Nó ngồi bật dậy, nhìn Liễu Xuyên, ánh mắt lấp lánh chút tinh quái. “Tao có ý này.”
Liễu Xuyên nhíu mày, tắt video trên điện thoại, giọng nghi ngờ: “Ủa, mày muốn gì?”
Tôn Dật cười khẩy, nháy mắt: “Tao với mày hợp tác đi. Giúp nhau cho đỡ chán.”
Liễu Xuyên trợn mắt, suýt nữa làm rơi điện thoại: “Mày bị điên à?”
“Điên cái gì? Hai thằng với nhau thì có gì mà ngại!” Tôn Dật vỗ đùi đen đét, giọng đầy phấn khích. “Tao với mày đều là đàn ông, hiểu chuyện đó với nhau. Còn hơn cứ giả vờ không biết rồi lén lút thủ dâm một mình.”
Liễu Xuyên im lặng, ánh mắt dán chặt vào Tôn Dật. Nó không nói gì, nhưng trong đầu bắt đầu xoay vần những ý nghĩ. Một phần ngạc nhiên, một phần tò mò, và một phần... kích thích. Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, như thể cả hai đều đang cân nhắc điều gì đó không nói ra.
“Mày chắc chứ?” Liễu Xuyên cuối cùng lên tiếng, giọng thấp, gần như thì thầm.
Tôn Dật cười toe toét, nụ cười vừa tự tin vừa khiêu khích: “Chắc như bắp!”
Liễu Xuyên không trả lời ngay. Nó ngồi dậy, ánh mắt lướt qua Tôn Dật, từ gương mặt rạng rỡ đến thân hình rắn chắc bên dưới áo phông mỏng. Cả hai im lặng, nhưng không khí giữa hai đứa bắt đầu nóng lên, như thể một ngọn lửa vô hình đang được nhen nhóm. Tôn Dật nhích lại gần hơn, tay đặt lên mép giường của Liễu Xuyên, ánh mắt không rời.
“Thế... bắt đầu từ đâu?” Liễu Xuyên hỏi, giọng hơi khàn, như thể đang cố kìm lại một cảm giác đang trỗi dậy.
Tôn Dật nhếch môi, không nói gì thêm. Nó đứng dậy, tắt đèn phòng, chỉ để lại ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ ở góc tường. Trong bóng tối lờ mờ, Tôn Dật tiến lại gần, ngồi xuống mép giường của Liễu Xuyên. “Cứ thử đi. Không hợp thì dừng.”
Căn phòng ký túc xá vốn nhỏ hẹp nay càng trở nên chật chội hơn khi hai thằng con trai ở sát bên nhau. Mùi hương nam tính đặc trưng của cả hai hòa quyện vào không khí, tạo nên một thứ không gian vừa thân thuộc vừa lạ lẫm. Ánh sáng mờ mờ từ đèn ngủ ở góc tường càng làm mọi thứ trở nên ám muội.
“Mày thử nghĩ xem, chả phải sẽ thú vị hơn à?” Tôn Dật ghé sát tai Liễu Xuyên, giọng nói trầm thấp đầy ám muội. “Hai thằng con trai... tự sướng cùng nhau thì bình thường quá rồi.”
Liễu Xuyên nuốt nước bọt, cảm giác tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nó không thể phủ nhận sự tò mò đang dâng trào trong mình, như một ngọn sóng không thể kìm nén. Hơn nữa, Tôn Dật không phải là một thằng con trai xấu. Ngược lại, thằng này sở hữu một thân hình săn chắc, gương mặt điển trai với cằm góc cạnh, và đôi mắt tinh ranh luôn khiến Liễu Xuyên phải dè chừng. Có gì đó ở Tôn Dật, vừa nguy hiểm vừa cuốn hút, khiến nó không thể rời mắt.
“Nhưng... lỡ bị phát hiện thì sao?” Liễu Xuyên thì thầm, giọng vẫn còn chút ngập ngừng, như thể đang tìm một lý do để níu giữ chút lý trí còn sót lại.
Tôn Dật bật cười, âm thanh trầm trầm vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Ai mà biết được? Giờ này ai cũng ngủ hết rồi. Với lại...” Tôn Dật đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Liễu Xuyên, ngón tay lướt qua từng sợi tóc một cách chậm rãi, “cứ coi như là trải nghiệm mới mẻ đi.”
Liễu Xuyên nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sức hút của Tôn Dật. Ánh mắt ấy như một lời mời gọi, vừa táo bạo vừa chân thành, khiến mọi sự e ngại trong nó dần tan biến. Sự tò mò, khao khát thoát khỏi sự nhàm chán, và cả một chút kích thích không tên đã chiến thắng. Nó hít một hơi sâu, như thể đang chuẩn bị bước qua một ranh giới vô hình.
“Được thôi...” Liễu Xuyên khẽ nói, giọng run nhẹ nhưng đầy quyết tâm.
Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên gương mặt Tôn Dật. Nó không chần chừ thêm nữa. Tay nó đặt nhẹ lên vai Liễu Xuyên, chậm rãi kéo gần khoảng cách giữa hai thằng. Hơi thở của cả hai hòa quyện, nóng hổi và gấp gáp. Trong ánh sáng lờ mờ, bóng dáng của hai đứa in lên tường, như một bức tranh đầy cảm xúc, vừa mơ hồ vừa mãnh liệt.
Căn phòng ký túc xá bé nhỏ, vốn là nơi học tập và nghỉ ngơi, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến một khởi đầu đầy bất ngờ... và táo bạo. Tiếng quạt trần vẫn quay đều, như một nhân chứng thầm lặng cho những gì sắp xảy ra giữa hai chàng trai trẻ, trong một đêm khuya không thể nào quên.
(Còn tiếp...)