Chương 1+2+3
Chương 1:
Ngày mở mắt chào đời Hào đã nằm ngay trước cổng trại trẻ mồ côi. Cậu bé lớn lên trong vòng tay của những tình nguyện viên nam giới tận tụy. Đây là một nơi đặc biệt, chỉ nhận nuôi bé trai và tất cả nhân viên đều là đàn ông. Trong khi các trại trẻ khác thường tìm cha mẹ nuôi cho những đứa bé còn đỏ hỏn, thì ở đây, phải đợi đến khi các cậu bé bước vào tuổi dậy thì, họ mới có cơ hội gặp gỡ những người đàn ông giàu có và được nhận nuôi, rời khỏi mái nhà trại trẻ.
Hào là một cậu bé hiếu động và tò mò. Cậu thường xuyên đặt câu hỏi về thế giới bên ngoài, về những người đàn ông nhận nuôi các anh lớn hơn cậu. Các tình nguyện viên luôn trả lời một cách mơ hồ, rằng đó là những người tốt bụng muốn mang lại cho các cậu bé một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hào tin vào điều đó, cậu mơ ước về một ngày mình cũng sẽ được một người đàn ông giàu có đón đi, có một mái ấm thực sự.
Năm Hào mười ba tuổi, cậu bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể và tâm lý. Cậu để ý thấy các anh lớn hơn mình, sau những buổi gặp gỡ riêng với những người đàn ông lạ mặt, thường trở nên trầm tư, đôi khi là buồn bã. Một số anh thì lại tỏ ra phấn khích, nhưng là một kiểu phấn khích khiến Hào cảm thấy hơi bất an. Rồi dần dần, từng người một, các anh rời đi, để lại một khoảng trống vắng trong lòng Hào.
Cậu bé bắt đầu nghe phong thanh những lời thì thầm từ các cậu bé lớn hơn một chút. Họ nói về những “người cha nuôi” không giống như những người cha bình thường, về những “món quà” không phải là đồ chơi hay quần áo, và về những “bí mật” không được phép kể cho ai. Hào thấy sợ hãi. Cậu không hiểu hết những gì họ nói, nhưng linh cảm mách bảo cậu rằng có điều gì đó không đúng đắn đang diễn ra.
Một buổi chiều, Hào đang chơi một mình thì nghe thấy tiếng khóc nức nở từ căn phòng của một anh lớn sắp được nhận nuôi. Tò mò, cậu lén nhìn qua khe cửa. Cậu thấy anh ấy đang bị một tình nguyện viên an ủi, nhưng ánh mắt của anh ấy thì tràn đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi. Lời nói của tình nguyện viên lọt vào tai Hào: “Con đừng lo, rồi con sẽ quen thôi. Đây là cơ hội duy nhất để con có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Hào không thể tin vào tai mình. “Quen?” Quen với cái gì? Cậu bé cảm thấy một nỗi ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hình ảnh những người đàn ông giàu có hào nhoáng bỗng trở nên méo mó, đáng sợ trong tâm trí cậu. Trại trẻ mồ côi mà cậu từng nghĩ là mái nhà an toàn bỗng hóa thành một cái lồng, và cậu, cùng với những cậu bé khác, là những con chim non đang chờ ngày bị “bán”.
Nỗi sợ hãi biến thành quyết tâm. Hào biết mình phải làm gì đó. Cậu không muốn trở thành một trong số những người anh lớn trầm lặng hay phấn khích một cách đáng sợ kia. Cậu không muốn “quen” với bất cứ điều gì.
Đêm đó, Hào trằn trọc không ngủ. Cậu bé nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Đó là thế giới mà cậu khao khát, một thế giới tự do, không bị ràng buộc bởi những bí mật đen tối của trại trẻ mồ côi. Cậu biết rằng cuộc đời mình vừa bước sang một ngã rẽ định mệnh, và để có thể sống một cuộc đời đúng nghĩa, cậu phải tự mình mở cánh cửa lồng này.
Chương 2:
Rồi cũng đến ngày Hào phải đối mặt với số phận của mình, ngày cậu bé gặp “cha nuôi”. Đó là ông Bành, một đại gia trong lĩnh vực khoáng sản. Dù đã gần 40, ông Bành vẫn giữ được vẻ ngoài trẻ trung, phong độ đáng kinh ngạc với làn da rám nắng và cơ bắp cuồn cuộn.
Ông theo Hào về căn phòng nhỏ của cậu, nơi luôn tràn ngập ánh nắng ấm áp. Vừa bước vào, ông Bành đã vòng tay ôm lấy Hào, tham lam hít hà mùi hương trên cơ thể cậu bé. Hào cảm thấy một luồng khí nóng phả vào gáy, và những ngón tay rắn chắc của ông Bành khẽ miết lên lưng cậu. Cậu bé khẽ rùng mình. Trước vóc dáng cao lớn như một ngọn núi của ông chủ, Hào không thể và cũng không dám phản kháng. Cậu bé chỉ biết ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng ông, cảm nhận hơi thở nóng ấm phả vào tóc mình. Cả căn phòng dường như chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim Hào đập thình thịch và mùi hương xa lạ từ người đàn ông xa lạ vây lấy cậu.
Ông Bành khẽ đẩy Hào ra một chút, nhưng vẫn giữ cậu bé trong vòng tay. Đôi mắt sắc lẹm của ông quét một lượt khắp căn phòng, rồi dừng lại trên khuôn mặt Hào.
“Con tên là Hào, phải không?” Giọng ông trầm ấm, nhưng lại mang một sự áp đặt khó tả.
Hào khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn ứ.
“Ta là Bành Dực,” ông tiếp lời, “từ giờ, con sẽ là con trai của ta.”
Hào không biết phải nói gì. Cậu chỉ muốn biến mất khỏi vòng tay này, khỏi căn phòng này. Cậu nhớ lại những lời thì thầm của các anh lớn, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của người anh sắp rời đi. Liệu số phận của cậu cũng sẽ như vậy sao?
Ông Bành đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Hào, rồi khẽ nhấc cằm cậu lên, buộc cậu nhìn thẳng vào mắt mình. “Con có vẻ không vui lắm. Con không thích có một người cha mới sao?”
“Dạ... không phải ạ,” Hào lí nhí, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói. Cậu không dám nói ra sự thật, không dám bộc lộ nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
Ông Bành mỉm cười, một nụ cười mà Hào thấy không chút thân thiện, ngược lại, nó khiến cậu càng thêm bất an. “Đừng lo, con sẽ thích nghi thôi. Ở với ta, con sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều so với ở đây.” Ông nói, giọng điệu như một lời hứa, nhưng cũng là một lời cảnh báo. “Mọi thứ con muốn, ta đều có thể cho con. Chỉ cần con... ngoan ngoãn.”
Từ “ngoan ngoãn” được ông Bành nhấn mạnh một cách khác thường, khiến Hào cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cậu không biết từ “ngoan ngoãn” này hàm ý gì, nhưng linh tính mách bảo cậu rằng nó sẽ đòi hỏi một cái giá nào đó. Cậu bé chỉ im lặng, cúi thấp đầu, để mặc ông Bành ôm chặt lấy mình. Trong khoảnh khắc đó, Hào cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực hơn bao giờ hết, như một con chim non bị mắc kẹt trong bàn tay của một gã thợ săn.
Chương 3:
Ông Bành Dực siết chặt Hào trong vòng tay. Hơi thở ông phả vào gáy Hào ngày càng nóng, và một bàn tay của ông từ từ di chuyển xuống phía dưới. Hào cảm thấy tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu bé sợ hãi, không dám nhúc nhích. Bàn tay thô ráp của ông Bành kéo phăng chiếc quần short của Hào xuống. Làn da non nớt của cậu bé tiếp xúc với không khí lạnh, khiến Hào khẽ rùng mình.
Tiếp theo, Hào cảm thấy một sự đụng chạm kỳ lạ, một bàn tay đang mân mê “con chim nhỏ” của mình. Cảm giác này hoàn toàn xa lạ, và Hào không hiểu tại sao người cha nuôi mới này lại làm vậy. Trong trại trẻ, không ai từng chạm vào cậu như thế. Nhưng là một cậu bé được dạy phải ngoan ngoãn, Hào không dám phản kháng. Cậu chỉ biết run rẩy, rúc sâu đầu vào hõm vai rộng lớn của ông Bành Dực, cố gắng che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngại ngùng và sợ hãi.
Mặc cho sự im lặng và run rẩy của Hào, ông Bành Dực vẫn tiếp tục. Những ngón tay của ông lướt nhẹ, ve vuốt, rồi bắt đầu sục lên xuống “con chim non” của Hào. Cảm giác lạ lẫm chạy khắp cơ thể Hào, một luồng điện tê dại khiến cậu bé ngứa ngáy một cách khó tả. Một tiếng rên rỉ khe khẽ, không tự chủ thoát ra từ cổ họng Hào. Cậu bé giật mình, cố gắng nín lại, nhưng dường như cơ thể không còn nghe lời mình nữa.
Nghe thấy tiếng rên của Hào, ông Bành Dực nở một nụ cười dâm tà. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, đầy sự chiếm hữu. Ông nhét một ngón tay vào miệng Hào. Cậu bé theo bản năng mút nhẹ, cảm thấy ngón tay ông Bành dính đầy nước bọt của mình. Rồi ông Bành Dực từ từ rút ngón tay ra, và không đợi Hào kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngón tay đó đã được đưa xuống, từ từ cắm vào hậu huyệt của Hào.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng Hào, xen lẫn với cảm giác khó chịu và xa lạ. Cậu bé cứng người, toàn thân run bắn. Cùng lúc đó, bàn tay kia của ông Bành vẫn không ngừng sục “con chim non” của cậu. Hào cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò trong người mình, vừa đau đớn, vừa ngứa ngáy, vừa khó chịu. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cậu bé vẫn cố gắng cắn chặt môi, không dám khóc thành tiếng. Cậu bé hoàn toàn bị bất lực, bị mắc kẹt trong vòng tay của người đàn ông xa lạ này, trong một trò chơi mà cậu không hề hiểu rõ luật lệ.