[HP]KỲ NGỘ THANH KHÂU

Summary

Thể loại: Đam mỹ, 1x1, Harry Potter, sinh tử, HE. Đừng hỏi mị công là ai, OTP của mị chỉ có 1, mị từ chối xé CP. Viết cho zui là chính nên tui thẩm du tinh thần đến đâu thì đăng đến đấy. Cũng vì viết zui nên nếu ai k cùng mindset vui lòng đi tìm truyện hợp gu các bạn. Tui k tiếp thu sửa đổi đâu. Yên tâm có gemini giúp đỡ nên hố này lấp đc.

Genre
Fantasy
Author
Haku_chan
Status
Ongoing
Chapters
25
Rating
n/a
Age Rating
18+

Chương 1: Thanh Khâu

Chương 1: Thanh Khâu

Năm Severus Snape lên tám, thế giới của cậu vốn đã xám xịt lại càng thêm u ám khi cha cậu, Tobias Snape, qua đời vì ngộ độc rượu. Cái chết của ông không phải là một bi kịch bất ngờ, mà là một sự kết thúc được đoán trước, một dấu chấm hết cho chuỗi ngày dài vật vã trong men say và bạo lực. Tang lễ diễn ra lặng lẽ, chỉ có mẹ cậu, Eileen Prince, và vài người hàng xóm ái ngại đến chia buồn. Severus, với vóc dáng gầy gò và mái tóc đen rũ rượi, đứng cạnh mẹ, đôi mắt trũng sâu không biểu lộ cảm xúc. Cậu đã quá quen với sự ra đi, với những mất mát mà cuộc đời không ngừng ném vào cậu.

Sau khi những nghi lễ cuối cùng kết thúc, và cỗ quan tài nặng nề của Tobias được hạ xuống lòng đất lạnh lẽo, một khoảng trống rỗng đột ngột chiếm lấy căn nhà tồi tàn trên con phố Spinner’s End. Sự vắng mặt của Tobias không mang lại sự giải thoát như người ta vẫn tưởng, mà thay vào đó là một sự im lặng đến đáng sợ, một khoảng không vô tận mà cả hai mẹ con đều không biết phải lấp đầy bằng gì. Eileen, người phụ nữ gầy guộc với đôi mắt luôn đượm buồn, chỉ biết ôm chặt lấy con trai, mái tóc bạc phơ dựa vào bờ vai nhỏ bé của Severus.

“Mẹ...” Severus thì thầm, giọng nói khản đặc vì khóc quá nhiều, “Cha sẽ đi đâu?”

Eileen thở dài, bàn tay run rẩy vuốt ve mái tóc đen của con trai. “Cha con sẽ đi đến một nơi tốt hơn, Severus à. Nơi đó không có rượu, không có nỗi đau.” Dù biết đó chỉ là một lời nói dối an ủi, nhưng bà vẫn cố gắng giữ vững giọng mình. Bà không muốn con trai mình phải chịu thêm gánh nặng nào nữa.

Đêm đó, sau một ngày dài mệt mỏi, Severus Snape chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ sâu và không mộng mị. Cậu không biết rằng, khi đôi mắt mình nhắm lại, một cánh cửa vô hình đã mở ra, đưa cậu đến một nơi mà trí tưởng tượng non nớt của cậu chưa bao giờ chạm tới.


Khi Severus tỉnh dậy, cậu cảm thấy một sự mềm mại lạ thường dưới lưng, không phải là tấm nệm cứng nhắc trên chiếc giường ọp ẹp quen thuộc. Một mùi hương thoang thoảng, ngọt ngào như mùi hoa dại và đất ẩm, tràn ngập không khí. Cậu từ từ mở mắt, và cảnh tượng trước mắt khiến cậu gần như không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy.

Cậu nằm giữa một thảm cỏ xanh mướt như ngọc bích, những bông hoa nhỏ li ti đủ màu sắc nở rộ khắp nơi, lung linh dưới ánh nắng dịu nhẹ. Xung quanh cậu là những cái cây cao vút, thân cây ánh lên màu trắng bạc, lá cây rủ xuống như những tấm rèm lụa xanh biếc, tạo nên một tán cây khổng lồ che phủ cả bầu trời. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, giống như những bức tranh thủy mặc diễm lệ. Dòng suối trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu, mang theo tiếng nước chảy dịu êm như một khúc nhạc không lời.

Và rồi, cậu nhìn thấy chúng.

Hồ ly.

Chúng ở khắp mọi nơi. Hàng chục, hàng trăm con hồ ly, lớn nhỏ khác nhau, di chuyển nhẹ nhàng giữa những lùm cây, chơi đùa bên bờ suối, hoặc nằm dài tắm nắng trên những tảng đá ấm áp. Bộ lông của chúng có đủ màu sắc: trắng như tuyết, đỏ rực như lửa, đen tuyền như màn đêm, hay màu vàng óng ánh như tơ lụa. Nhưng điều đặc biệt nhất là những chiếc đuôi của chúng. Không phải chỉ một đuôi, mà có những con có hai, ba, thậm chí là năm, bảy chiếc đuôi, xù ra như những đóa hoa kỳ ảo, uyển chuyển theo từng cử động.

Severus, dù mới tám tuổi, nhưng đã có một trí óc khá tỉnh táo và logic. Cậu biết đây không phải là nhà mình, không phải là bất kỳ nơi nào cậu từng biết. Cậu không sợ hãi, mà thay vào đó là một sự tò mò pha lẫn kinh ngạc. Cậu ngồi dậy, đôi mắt đen láy đảo quanh, cố gắng thu vào mọi chi tiết của cảnh tượng lạ lùng này.

Một con hồ ly nhỏ, với bộ lông trắng muốt và ba chiếc đuôi mềm mại, tò mò tiến đến gần Severus. Nó nhìn cậu bằng đôi mắt vàng óng ánh, sau đó nhẹ nhàng chạm vào tay cậu bằng cái mũi ướt át. Severus hơi giật mình, nhưng không rụt tay lại. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Con hồ ly khẽ cọ vào tay cậu, rồi kêu lên một tiếng “ngao” nhỏ, giống như một tiếng mèo kêu nhưng lại có chút gì đó tinh quái hơn.

Ngay sau đó, những con hồ ly khác cũng bắt đầu chú ý đến cậu. Chúng không hung dữ, cũng không sợ hãi, mà chỉ đơn thuần là tò mò. Một vài con đến gần hơn, nhẹ nhàng ngửi quần áo cậu, một vài con khác thì đứng từ xa quan sát. Severus cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Trong thế giới của cậu, con người thường sợ hãi những gì khác biệt, nhưng ở đây, những sinh vật này lại chấp nhận cậu một cách tự nhiên.


Những ngày đầu tiên trôi qua trong sự bỡ ngỡ và khám phá. Severus nhận ra rằng những con hồ ly ở đây không chỉ là động vật hoang dã. Chúng có trí tuệ, có ngôn ngữ riêng. Tiếng nói của chúng nghe như một chuỗi âm thanh luyến láy, du dương, đôi khi pha lẫn những tiếng gầm gừ nhỏ hoặc những tiếng kêu líu lo. Severus, với trí óc nhạy bén của mình, bắt đầu cố gắng lắng nghe và bắt chước.

Ban đầu, đó chỉ là những âm thanh đơn lẻ. “Ngao... ngoo...” Cậu cố gắng lặp lại những tiếng kêu của chúng. Những con hồ ly, dường như hiểu được ý định của cậu, kiên nhẫn phát ra những âm thanh đó lặp đi lặp lại. Chúng không hề cười nhạo hay tỏ ra khó chịu. Thay vào đó, chúng khuyến khích cậu bằng cách vẫy đuôi, dụi đầu vào chân cậu, hoặc mang đến cho cậu những quả mọng ngọt ngào mà chúng tìm thấy trong rừng.

Dần dần, những âm thanh đơn lẻ bắt đầu kết nối thành những từ ngữ. Hồ ly trắng có ba đuôi, con hồ ly đầu tiên tiếp cận Severus, trở thành người bạn đồng hành thường xuyên của cậu. Nó có tên là Bạch Linh, theo cách gọi của những con hồ ly khác. Bạch Linh kiên nhẫn dạy Severus những từ ngữ cơ bản nhất.

“Hồ,” Bạch Linh phát ra một âm thanh trầm ấm, rồi chỉ vào mình.

Severus lặp lại, giọng còn ngọng nghịu: “Hồ...”

Bạch Linh vẫy đuôi, tỏ vẻ hài lòng. Rồi nó chỉ vào một cái cây: “Mộc.”

Severus: “Mộc...”

Cứ thế, từng ngày, từng giờ, Severus đắm mình vào việc học ngôn ngữ của những sinh vật này. Cậu học tên của các loài cây, các loại hoa, tên của những con suối, những ngọn núi. Cậu học cách mô tả màu sắc, kích thước, và cảm xúc. Cậu học cách nhận biết những âm thanh khác nhau mà chúng dùng để thể hiện sự vui vẻ, sợ hãi, hay tức giận.

Một năm trôi qua nhanh chóng như một giấc mơ. Severus không còn là cậu bé ốm yếu, gầy gò của một năm trước. Cậu khỏe mạnh hơn, làn da không còn xanh xao, và đôi mắt đen láy đã không còn vẻ trống rỗng, mà thay vào đó là sự tinh anh, thông minh. Cậu đã thực sự hòa mình vào cuộc sống ở nơi đây.

Cậu đã học được rằng nơi này được gọi là Thanh Khâu.

“Thanh Khâu...” Severus nói, giọng cậu đã trôi chảy hơn rất nhiều, có thể phát âm những âm tiết phức tạp của ngôn ngữ hồ ly. Cậu ngồi trên một tảng đá lớn, xung quanh là Bạch Linh và một vài con hồ ly con khác đang chơi đùa. “Thanh Khâu là nơi đẹp nhất mà ta từng thấy.”

Bạch Linh kêu lên một tiếng líu lo vui vẻ. “Đúng vậy, Severus. Thanh Khâu là nhà của chúng ta.”

Severus mỉm cười. Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình có một “nhà” đúng nghĩa. Căn nhà ở Spinner’s End chỉ là một nơi trú ngụ, đầy rẫy những ám ảnh và nỗi buồn. Nhưng ở Thanh Khâu, cậu cảm thấy mình thuộc về. Cậu cảm thấy an toàn, được yêu thương.

Cậu đã hỏi Bạch Linh về thế giới bên ngoài, về con người. Bạch Linh giải thích rằng Thanh Khâu là một vùng đất bí ẩn, được bảo vệ bởi những phép thuật cổ xưa, và con người không thể dễ dàng tìm thấy nó. Những hồ ly ở đây là những sinh vật thần bí, có thể biến hình và sở hữu những năng lực đặc biệt.

“Vậy... ta có thể biến hình không?” Severus hỏi, một tia hy vọng lóe lên trong mắt.

Bạch Linh lắc đầu. “Ngươi là con người, Severus. Ngươi không có dòng máu hồ ly. Nhưng ngươi là một phần của Thanh Khâu. Ngươi đặc biệt.”

Dù hơi thất vọng, Severus vẫn cảm thấy ấm lòng. Cậu đặc biệt. Đó là một điều mà cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được.


Một ngày nọ, khi Severus đang giúp Bạch Linh tìm kiếm những loại thảo mộc hiếm trên núi, một làn gió thơm ngát đột ngột thổi qua, mang theo một hương thơm nồng nàn của hoa lan và xạ hương. Severus ngẩng đầu lên, và cậu nhìn thấy.

Một con hồ ly lớn, với bộ lông trắng tinh khiết như tuyết phủ, đang đứng trên đỉnh một tảng đá cao. Ánh sáng mặt trời chiếu vào bộ lông của nó, tạo nên một vầng hào quang rực rỡ. Điều đáng kinh ngạc nhất là số lượng đuôi của nó: chín chiếc đuôi, xòe ra như một chiếc quạt lông vũ khổng lồ, mỗi chiếc đuôi đều uyển chuyển và mềm mại đến khó tin. Đôi mắt của nó sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhưng lại ánh lên vẻ thông thái và quyền uy.

Tất cả những con hồ ly khác, bao gồm cả Bạch Linh, đều cúi đầu một cách kính cẩn khi con hồ ly chín đuôi xuất hiện. Severus cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ nó, một năng lượng vừa thanh tao vừa bí ẩn.

“Đó là...” Severus thì thầm, giọng cậu khẽ run lên.

Bạch Linh thì thầm lại, vẻ mặt đầy tôn kính: “Đó là Đát Kỷ, người đứng đầu tộc hồ ly, chủ nhân của Thanh Khâu.”

Đát Kỷ từ từ bước xuống khỏi tảng đá, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng và duyên dáng. Ánh mắt của nàng dừng lại trên Severus, và cậu cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là nhìn cậu, nhưng ánh nhìn đó dường như xuyên thấu tận tâm can cậu, đọc được mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc.

Severus, theo bản năng, cũng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Cậu cảm thấy một sự kính trọng tự nhiên trỗi dậy trong lòng.

“Ngẩng đầu lên, hài tử.” Một giọng nói vang lên trong tâm trí Severus, êm ái như tiếng suối chảy, nhưng lại có một sức mạnh không thể chối cãi. Đó là giọng của Đát Kỷ. Nàng không nói bằng âm thanh thông thường, mà là thông qua một dạng giao tiếp thần giao cách cảm.

Severus từ từ ngẩng đầu lên. Đát Kỷ tiến đến gần cậu, và nàng cao lớn hơn cậu tưởng tượng. Khi nàng đến gần, một mùi hương dịu nhẹ, thanh thoát hơn cả hoa lan, bao trùm lấy cậu.

“Ngươi là Severus.” Đát Kỷ nói, ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào cậu. “Ta đã quan sát ngươi từ khi ngươi đặt chân đến Thanh Khâu này.”

Severus không biết phải nói gì. Cậu chỉ gật đầu.

“Ngươi đã học được ngôn ngữ của chúng ta rất nhanh.” Đát Kỷ tiếp tục, “Và ngươi đã hòa nhập vào cuộc sống ở đây một cách tự nhiên. Ngươi không giống những con người khác.”

“Con người... thường sợ hãi những gì họ không hiểu.” Severus cuối cùng cũng tìm lại được giọng mình, dù hơi run. “Nhưng... ở đây, con không thấy sợ hãi.”

Đát Kỷ mỉm cười. Nụ cười của nàng rạng rỡ như ánh trăng. “Đó là vì ngươi có một trái tim thuần khiết, Severus. Một trái tim không bị che mờ bởi định kiến hay tham lam.”

Nàng nhẹ nhàng đưa một trong những chiếc đuôi của mình đến gần Severus, và chiếc đuôi mềm mại như lụa khẽ chạm vào má cậu. Severus cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

“Ngươi đã trải qua nhiều khó khăn.” Đát Kỷ nói, giọng nàng đầy sự cảm thông. “Và ngươi đã bị tổn thương rất nhiều. Nhưng ở đây, ngươi sẽ được an toàn. Ngươi sẽ được yêu thương.”

Severus nhìn nàng, đôi mắt cậu chợt ươn ướt. Chưa bao giờ có ai nói với cậu những lời như vậy, những lời chứa đựng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

“Con...” Severus nghẹn ngào, “Con không biết phải nói gì.”

Đát Kỷ lại mỉm cười. “Ngươi không cần phải nói gì cả, hài tử. Từ nay, ngươi sẽ là con của ta. Ngươi sẽ là một thành viên của tộc hồ ly Thanh Khâu. Ngươi sẽ được ta nuôi dưỡng.”

Lời nói của Đát Kỷ như một tia sáng xua tan bóng tối trong tâm hồn Severus. Cậu đã mất cha, nhưng giờ đây, cậu lại có một người mẹ mới, một người mẹ phi thường, quyền năng, và đầy lòng nhân ái.

“Mẫu thân...” Severus thì thầm, lần đầu tiên từ này mang một ý nghĩa khác, một ý nghĩa ấm áp và đầy hy vọng. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như thể gánh nặng đã đè nén cậu bấy lâu nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Đát Kỷ nhẹ nhàng cúi xuống, dùng chiếc mũi của nàng chạm vào trán Severus. “Chào mừng con đến với gia đình, Severus của ta.”

Severus cảm thấy như một mảnh ghép còn thiếu trong cuộc đời mình cuối cùng đã được tìm thấy. Cậu đã đến Thanh Khâu, một vùng đất kỳ diệu của những hồ ly, và cậu đã tìm thấy một gia đình, một nơi mà cậu thực sự thuộc về. Trong khoảnh khắc đó, cậu biết rằng cuộc đời mình sẽ không bao giờ giống như trước đây nữa. Cậu đã sẵn sàng để đón nhận một chương mới, một cuộc sống mới, dưới sự che chở của người mẹ hồ ly chín đuôi quyền năng.