GYMMER I

All Rights Reserved ©

Summary

BL, 1x1 (?), Sinh tử, Sản nhũ, HE (?)

Genre
Fantasy
Author
Haku_chan
Status
Complete
Chapters
13
Rating
n/a
Age Rating
18+

Chương 1

Tiếng chuông gió ngân khẽ khi cánh cửa phòng tập The Iron Will bật mở, đón một làn gió máy lạnh phả thẳng vào gương mặt đỏ bừng của Hàn Thuyên. Anh vừa kết thúc buổi tập nặng đô của mình, chiếc áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào lồng ngực vạm vỡ, để lộ những múi cơ cuồn cuộn đang căng tức. Hàn Thuyên, với chiều cao vượt trội và thân hình đồ sộ được tôi luyện qua hàng ngàn giờ tập luyện khắc nghiệt, là hình mẫu lý tưởng cho mọi gymer tại The Iron Will. Làn da ngăm rắn rỏi, ánh mắt cương nghị và cái khí chất mạnh mẽ toát ra từ anh luôn khiến người khác phải nể trọng. Anh là huấn luyện viên thể hình số một ở đây, người mà ai cũng muốn được anh chỉ dẫn.

Nhưng hôm nay, cái khí chất mạnh mẽ ấy dường như bị thử thách. Quản lý phòng tập, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao gọn gàng, vẫy tay gọi anh từ quầy lễ tân. “Thuyên này, em có học viên mới.” Giọng cô vang lên, pha chút ý cười trêu chọc. “Cậu ấy chờ em từ nãy giờ đấy.”

Hàn Thuyên gật đầu, vắt chiếc khăn tắm lên vai và bước đến. Anh chuẩn bị tinh thần cho một học viên tiềm năng khác, có thể là một doanh nhân muốn giảm cân, một người mẫu muốn siết cơ, hoặc một anh chàng thanh niên khao khát có được thân hình sáu múi như anh. Nhưng khi anh nhìn thấy người đang ngồi trên chiếc ghế da đối diện, mọi phỏng đoán đều tan biến.

Đó là một cậu trai trẻ, có lẽ chỉ ngoài hai mươi, với thân hình nhỏ bé đến mức gần như lọt thỏm trong chiếc ghế. Cậu ta mặc một bộ đồ tập màu xám tro, dù là đồ thể thao nhưng vẫn toát lên vẻ đắt tiền. Làn da trắng trẻo, mái tóc mềm mại rủ xuống vầng trán thanh tú, và đôi mắt đen láy to tròn đang dán chặt vào màn hình điện thoại. Cậu ta không có vẻ gì là một người thường xuyên lui tới phòng gym.

“Duy Khang, đây là huấn luyện viên Hàn Thuyên sẽ phụ trách em,” quản lý giới thiệu, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lại lướt qua Khang với vẻ tò mò.

Duy Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chớp chớp vài cái, rồi nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không rạng rỡ hay nhiệt tình, mà mang một vẻ gì đó hơi ngây thơ, pha chút… tinh quái. “Chào anh,” Khang nói, giọng nói hơi trầm, mềm mại. Cậu đưa tay ra, ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa cẩn thận. Bàn tay cậu nhỏ nhắn đến mức gần như biến mất trong bàn tay to lớn, chai sạn của Hàn Thuyên.

Hàn Thuyên có cảm giác lạ lẫm. Anh đã nắm tay hàng trăm người, từ những người đàn ông với bàn tay thô ráp đến những người phụ nữ với bàn tay mềm mại. Nhưng cái chạm tay của Khang lại mang một sự nhẹ nhàng đến kỳ lạ, một sự mềm mại khó tả. Anh thoáng giật mình khi Khang không buông tay ra ngay mà giữ lại thêm vài giây, ngón cái Khang khẽ miết nhẹ lên mu bàn tay anh. Một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Hàn Thuyên, khiến anh hơi cau mày. Chắc là do anh quá mệt mỏi sau buổi tập chăng?

“Chào cậu, Duy Khang,” Hàn Thuyên nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. Anh rụt tay lại một cách khéo léo. “Chúng ta ra khu vực tập nhé.”

Khang đứng dậy, vóc dáng thấp hơn Hàn Thuyên gần hai cái đầu. Cậu ta đi theo anh, bước chân nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động nào trên sàn phòng tập. Hàn Thuyên dẫn Khang đến khu vực tập tạ tự do, nơi ít người qua lại hơn. Anh thích không gian riêng tư khi hướng dẫn học viên mới, để họ có thể tập trung và anh cũng dễ dàng quan sát hơn.

“Vậy, Khang, mục tiêu của cậu khi đến đây là gì?” Hàn Thuyên hỏi, cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện để tìm hiểu thêm về học viên mới. “Cậu muốn tăng cân, giảm cân, hay chỉ đơn thuần là cải thiện sức khỏe?”

Khang khẽ cười, nụ cười bí ẩn ấy lại xuất hiện. “À, em muốn… khỏe hơn. Và có một chút cơ bắp nữa.” Cậu nói, ánh mắt lướt qua bắp tay cuồn cuộn của Hàn Thuyên, dừng lại ở đó lâu hơn một chút so với bình thường. “Anh Thuyên nhìn mạnh mẽ quá.”

Lời khen ngợi bất ngờ khiến Hàn Thuyên hơi khó xử. Anh đã quen với những lời khen về thân hình mình, nhưng cách Khang nói ra lại có gì đó rất khác. Nó không phải là sự ngưỡng mộ thông thường, mà pha lẫn một chút tò mò, và thậm chí là… một chút khao khát? Anh lắc đầu xua đi suy nghĩ vớ vẩn ấy.

“Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu với những bài tập cơ bản trước,” Hàn Thuyên nói, chuyển sang giọng điệu chuyên nghiệp. Anh muốn quay lại đúng vai trò của mình, một huấn luyện viên. “Cậu đã từng tập gym bao giờ chưa?”

“Chưa,” Khang đáp. “Đây là lần đầu tiên của em.”

“Vậy thì tốt. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất để đảm bảo cậu không bị chấn thương.” Hàn Thuyên nói, rồi bắt đầu hướng dẫn Khang khởi động. Anh chỉ cho Khang cách xoay khớp, kéo giãn cơ bắp. Khang làm theo rất nghiêm túc, nhưng mỗi khi Hàn Thuyên cúi xuống để điều chỉnh tư thế cho cậu, Khang lại vô tình chạm vào tay anh, hoặc vai anh. Những cái chạm nhẹ nhàng, thoáng qua, nhưng lại khiến Hàn Thuyên cảm thấy rõ ràng. Anh bắt đầu cảm thấy hơi nóng ran.

“Bây giờ chúng ta sẽ tập squat,” Hàn Thuyên nói. Anh đứng trước mặt Khang, chân rộng bằng vai, hạ thấp hông xuống như thể đang ngồi vào một chiếc ghế vô hình. “Cậu nhìn anh làm mẫu trước nhé.”

Khang chăm chú theo dõi từng động tác của anh, đôi mắt không rời. Khi Hàn Thuyên kết thúc, Khang nói: “Anh Thuyên làm đẹp thật đấy.”

Hàn Thuyên gượng gạo cười. “Cảm ơn cậu. Bây giờ đến lượt cậu thử.”

Khang bắt đầu thực hiện động tác squat. Ngay lập tức, Hàn Thuyên nhận ra tư thế của Khang không đúng. Lưng Khang hơi cong, đầu gối có xu hướng chụm vào. Anh bước đến gần Khang, đứng sau lưng cậu.

“Không sao cả, lần đầu ai cũng vậy thôi,” Hàn Thuyên nói. Anh đặt một tay lên vai Khang, tay còn lại đặt lên lưng dưới của cậu. “Cậu hơi cong lưng rồi. Cố gắng giữ lưng thẳng, như thế này…” Anh nhẹ nhàng đẩy lưng Khang thẳng lên một chút, đồng thời dùng tay còn lại giữ vai Khang để cậu không bị mất thăng bằng.

Cái chạm của Hàn Thuyên khiến Khang khẽ giật mình. Cậu thả lỏng người, để Hàn Thuyên điều chỉnh. Anh cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Khang, cùng với một mùi hương nhè nhẹ, không phải mùi mồ hôi của phòng gym, mà là mùi nước hoa nam tính, tinh tế.

“Và đầu gối của cậu hơi chụm vào. Cố gắng đẩy đầu gối ra ngoài một chút,” Hàn Thuyên tiếp tục hướng dẫn. Anh hạ thấp người xuống, một tay giữ lưng Khang, tay còn lại chạm nhẹ vào mặt trong đùi Khang, đẩy nhẹ ra.

Đúng lúc đó, Khang đột nhiên khẽ rùng mình. Không phải một cái rùng mình vì lạnh hay sợ hãi, mà là một sự co thắt nhẹ của cơ thể, một phản ứng rất bản năng. Hàn Thuyên hơi ngạc nhiên, anh rút tay lại.

“Có chuyện gì sao?” Hàn Thuyên hỏi, nhìn vào Khang.

Khang hơi quay đầu lại, đôi má ửng hồng. “À… không có gì. Em… em chỉ hơi bất ngờ thôi.” Cậu nói lắp bắp, ánh mắt nhìn thẳng vào ngực Hàn Thuyên, nơi chiếc áo ba lỗ đã hơi xê dịch, để lộ một phần làn da rám nắng.

Hàn Thuyên thoáng bối rối. Anh không chắc Khang bất ngờ vì điều gì. Có lẽ là do anh chạm vào Khang quá gần chăng? Anh quyết định bỏ qua sự khó xử này và tiếp tục tập trung vào bài tập.

“Được rồi, chúng ta sẽ thử lại nhé. Lần này chậm thôi, cậu chú ý giữ đúng tư thế.” Hàn Thuyên nói. Anh lại đặt tay lên lưng Khang, nhưng lần này anh không chạm vào đùi Khang nữa. Anh chỉ đứng gần Khang, quan sát từng động tác của cậu.

Khang vẫn hơi vụng về, nhưng đã có tiến bộ. Hàn Thuyên kiên nhẫn hướng dẫn, sửa từng lỗi nhỏ cho cậu. Mỗi lần anh cúi xuống, hoặc đưa tay ra để điều chỉnh, Khang lại khẽ rùng mình một lần nữa. Những cái rùng mình này nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ khó mà nhận ra, nhưng Hàn Thuyên, với giác quan nhạy bén của một huấn luyện viên, đã bắt đầu để ý.

Đến bài tập đẩy ngực với tạ đơn, Khang nằm trên ghế tập, hai tay cầm tạ. Hàn Thuyên đứng cạnh, anh nắm lấy tạ để đảm bảo an toàn cho Khang. “Cậu đẩy lên đi. Từ từ thôi nhé.”

Khang đẩy tạ lên, nhưng có vẻ cậu hơi mất sức. Tạ hơi nghiêng sang một bên. Hàn Thuyên nhanh chóng đưa tay ra, đặt lên bắp tay Khang để điều chỉnh. Lúc này, do Khang đang nằm ngửa, cánh tay Hàn Thuyên hơi vươn ra phía trước, khuỷu tay anh vô tình cọ vào ngực Khang. Ngay lập tức, Khang lại rùng mình một cách rõ rệt hơn.

Hàn Thuyên cảm nhận được sự co thắt dưới lớp áo của Khang. Anh ngước mắt nhìn Khang, và bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn thẳng vào… ngực anh. Chính xác hơn, là vào núm vú của anh, nơi đang nhô lên rõ ràng dưới lớp áo ẩm ướt mồ hôi.

Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Hàn Thuyên. Anh nhớ lại những cái rùng mình trước đó của Khang. Chẳng lẽ… cậu ta đã vô tình chạm vào núm vú của anh? Và nó khiến cậu ta phản ứng mạnh đến vậy?

Ý nghĩ đó khiến Hàn Thuyên bối rối đến mức đỏ bừng mặt. Anh là một người đàn ông trưởng thành, to cao, mạnh mẽ. Núm vú của anh, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc nó có thể là một điểm nhạy cảm, hay có thể khiến người khác phải chú ý đến mức đó. Huống hồ, đây lại là một học viên nam, và còn là một cậu ấm trông có vẻ ngây thơ như Khang.

Hàn Thuyên vội vàng rụt tay lại, giữ khoảng cách với Khang. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể. “Cố gắng lên, Khang. Đúng rồi, chậm thôi.”

Khang dường như không nhận ra sự bối rối của Hàn Thuyên. Cậu ta vẫn chăm chú tập luyện, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ngực anh. Những cái liếc nhìn ấy nhanh đến mức khó nhận ra, nhưng Hàn Thuyên, với giác quan của người đang ở trong tình thế khó xử, đã cảm nhận được tất cả.

Buổi tập kéo dài thêm gần một tiếng đồng hồ nữa. Hàn Thuyên cố gắng tránh những động tác yêu cầu anh phải chạm quá gần vào Khang, đặc biệt là những vùng nhạy cảm. Anh chỉ hướng dẫn bằng lời nói, hoặc chỉ chạm nhẹ vào cánh tay, vai Khang khi thật sự cần thiết. Khang có vẻ hơi thất vọng với sự thay đổi trong cách hướng dẫn của anh, nhưng cậu ta không nói gì.

Khi buổi tập kết thúc, cả hai đều đã thấm mệt. Khang lau mồ hôi trên trán, gương mặt cậu vẫn trắng trẻo, chỉ hơi ửng hồng. “Cảm ơn anh Thuyên. Buổi tập hôm nay rất bổ ích.”

“Không có gì,” Hàn Thuyên đáp, giọng điệu có phần khô khan hơn bình thường. Anh vẫn đang cố gắng thoát ra khỏi sự bối rối từ những phát hiện vừa rồi.

Khang đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Hàn Thuyên. Đôi mắt đen láy của cậu ta lấp lánh một cách kỳ lạ, như thể đang che giấu một điều gì đó. Một nụ cười ẩn ý nở trên môi Khang, khiến gương mặt cậu ta trở nên hấp dẫn một cách khó tả.

“Anh Thuyên này,” Khang nói, giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, “em muốn đăng ký buổi tập riêng với anh.”

Hàn Thuyên hơi bất ngờ. Hầu hết các học viên mới thường bắt đầu với các gói tập nhóm, hoặc tập riêng nhưng phải sau vài buổi mới quyết định. Việc Khang đề nghị ngay lập tức buổi tập riêng khiến anh có chút nghi ngờ.

“Buổi tập riêng?” Hàn Thuyên hỏi lại, cố gắng thăm dò. “Cậu chắc chứ? Buổi tập riêng sẽ có chi phí cao hơn đấy.”

Khang khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào Hàn Thuyên. “Em biết. Nhưng em nghĩ, em cần sự chỉ dẫn sát sao hơn. Và em cảm thấy… thoải mái hơn khi chỉ có hai chúng ta.”

Lời nói của Khang, cùng với ánh mắt đầy ẩn ý của cậu ta, khiến Hàn Thuyên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Thoải mái hơn khi chỉ có hai chúng ta.” Câu nói đó vang vọng trong tâm trí anh, kéo theo hình ảnh những cái chạm vô tình, những cái rùng mình của Khang, và cái cách cậu ta nhìn chằm chằm vào ngực anh.

Hàn Thuyên không biết phải trả lời như thế nào. Anh là một huấn luyện viên chuyên nghiệp, và việc học viên muốn tập riêng là điều bình thường. Nhưng với Duy Khang, mọi thứ dường như không bình thường chút nào. Có điều gì đó trong ánh mắt Khang, trong giọng điệu của cậu ta, khiến anh cảm thấy bất an. Nó không phải là sự khao khát về một thân hình đẹp, mà là một khao khát về điều gì đó khác. Một khao khát mà anh chưa từng gặp phải trong suốt sự nghiệp huấn luyện của mình.

“Được thôi,” Hàn Thuyên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh nghe có vẻ hơi khàn. “Tôi sẽ sắp xếp lịch. Cậu muốn tập vào những ngày nào?”

Khang mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười đó đã không còn vẻ ngây thơ nữa, mà thay vào đó là sự mãn nguyện, và một chút… tinh quái. “Em sẽ nhắn cho anh lịch trình của em. Và anh Thuyên…”

Khang dừng lại, đôi mắt đen láy lại liếc xuống ngực Hàn Thuyên, rồi nhanh chóng ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Một tia sáng lóe lên trong ánh nhìn của cậu ta, như một lời hứa hẹn, hoặc một lời thách thức.

“…em rất mong chờ buổi tập tiếp theo của chúng ta.”

Hàn Thuyên đứng đó, nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Duy Khang khuất dần sau cánh cửa phòng thay đồ. Anh vẫn còn cảm thấy những cái chạm của Khang, và cái rùng mình của cậu ta. Anh còn cảm thấy cái nhìn chằm chằm đầy ẩn ý của Khang vào ngực mình. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Hàn Thuyên. Vừa là sự bối rối, vừa là sự tò mò, và một chút… lo lắng.

Anh biết, buổi tập riêng với Duy Khang sẽ không chỉ đơn thuần là những bài tập thể hình. Sẽ có điều gì đó khác, điều gì đó mà anh chưa thể gọi tên, sẽ xảy ra. Và anh, Hàn Thuyên, huấn luyện viên phòng gym to cao lực lưỡng, đang cảm thấy mình bị cuốn vào một trò chơi mà anh không hề chuẩn bị trước. Một trò chơi đầy những ẩn ý và những cái chạm không thể giải thích. Anh tự hỏi Duy Khang muốn gì từ anh? Và liệu anh có thể giữ vững được sự chuyên nghiệp của mình trước những động thái khó lường của cậu ta không?