Mở đầu
Mờ sáng. Thủy triều đã đến lúc hạ. Mực nước biển dần rút xuống, để lộ ra bãi cát trắng và những mỏm đá lởm chởm. Hiện ra dưới những con sóng đang rút dần khỏi bờ, là thân hình của một thiếu nữ. Cô có một mái tóc dài, màu trắng điểm những đốm đen đặc trưng của loài báo tuyết, và cơ thể cô đẹp một cách toàn thiện. Chiếc cổ thanh mảnh, bộ ngực đầy đặn phập phồng theo từng hơi thở. Eo cô thon gọn, phủ một lớp mỡ mỏng vừa đủ để che đi những múi cơ, và một cặp đùi tuyệt mỹ như được tạo hóa tự tay tạc nên với một sự cân bằng hoàn hảo giữa sức mạnh và sự mềm mại. Trên người cô, một bộ bikini được dệt tinh xảo từ tảo biển và vỏ sò - một món quà từ Nhân Ngư tộc - lấp lánh trong ánh bình minh.
Cô nằm nghiêng, đầu hướng về đất liền, nhìn những ngọn sóng dần tạm biệt bờ cát, đôi tai vểnh lên như đang thu vào những thanh âm cuối cùng của biển cả. Cuộc trò chuyện của cô cùng Thượng cổ Hải Vương liên tục chiếu lại trong tâm trí. Toàn Thế Thực Giả? Ngày tận thế? Tứ Hành Linh Châu? Cô chớp chớp mắt, lật ngửa người mà nhìn lên bầu trời đầy sao.
“Má… rách việc vãi."
Tên của cô gái duyên dáng ấy, là Azu Livyatan.
P/s: Đây là một lá love letter tôi gửi đến những vê túp bơ tôi yew quý, và đặc biệt là chị Azu (thích nghe giọng chị zl 🫶) tôi sẽ đắp thêm những vê túp bơ mà tôi thích, nhưng chỉ những người tôi cảm thấy có thể xuất hiện ở loại ấn phẩm mang tính thiếu thuần phong mỹ tục này một cách an toàn thôi 🫰 Quý độc giả muốn có thêm ai thì comment để tôi xem xét he (Kro thì đâu đó Arc 4-5 cơ nên đừng đòi, ô tê pê riel vl nên tôi sẽ đầu tư cho câu chuyện tình cảm này tới bến hẹ hẹ hẹ)