Untitled chapter 1
Chương 1: Chiều thu ở thị trấn ven hồ
Thị trấn ven hồ vào mùa thu luôn mang một dáng vẻ bình yên đến lạ. Những buổi chiều nơi đây, mặt nước loang ánh vàng như được dát một lớp mật ong óng ả. Hàng phong bên bờ đã kịp thay màu, lá đỏ cam rơi xào xạc trên lối đá dẫn vào trung tâm thị trấn. Mùi bánh nướng mới ra lò từ tiệm “Nhà Bếp Hồng” len theo gió, quyện với hương gỗ mục thoang thoảng từ những căn nhà gỗ lâu đời.
Trong bức tranh ấy, tiệm sách nhỏ “Ánh Ngày” nằm khiêm nhường ở góc phố, cạnh tiệm sửa đồng hồ đã đóng cửa từ lâu. Cửa kính gắn chiếc chuông gió nhỏ, mỗi khi ai đó mở cửa bước vào lại leng keng một khúc nhạc ngắn. Trên mái hiên, vài chậu hoa cúc vàng rung rinh trước làn gió se se.
Minh An ngồi sau quầy, cuốn sách dày mở ra trước mặt nhưng đôi mắt cô lại lơ đãng dõi ra khung cửa sổ. Tóc cô xõa dài, vài sợi buông xuống má. Người ta vẫn bảo cô thủ thư trẻ này có dáng vẻ dịu dàng như chính căn tiệm này: nhỏ bé, yên tĩnh, đôi khi nhút nhát đến mức khiến khách hàng nghĩ rằng mình đang làm phiền.
Cả ngày nay chỉ có ba vị khách ghé mua: một cậu bé tiểu học tìm truyện tranh, một bác trung niên chọn lịch năm mới, và một cụ già mua báo hàng tuần. Những khoảng lặng kéo dài khiến Minh An càng nghe rõ tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc. Cô thở ra, hít vào hương giấy cũ lẫn mùi gỗ bóng loáng của kệ sách, như để tự trấn an: Dù vắng khách, chỉ cần mình còn ở đây, ánh đèn còn sáng, thì tiệm sách này vẫn sống.
Ngoài kia, hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Màu trời cam rực hắt qua cửa kính, in bóng lá phong chập chờn trên sàn gỗ. Minh An khẽ cựa tay, nghĩ đến việc đóng cửa sớm, thì bất chợt tiếng chuông leng keng vang lên.
Một người đàn ông bước vào.
Anh cao lớn, vai rộng, khoác chiếc áo da đã sờn, đôi giày vương ít bụi đường. Mùi dầu máy phảng phất quanh anh, nhưng điều đầu tiên Minh An nhận ra là nụ cười sáng ngời trên khuôn mặt rám nắng. Trong tay anh, hộp giấy nhỏ được buộc dây ruy băng giản dị.
“Xin lỗi, tôi có làm phiền không?” Giọng anh trầm ấm, như thể cất lên đã quen với gió bụi ngoài trời, nhưng lại có sự nhã nhặn bất ngờ.
Minh An khẽ giật mình, vội lật cuốn sách đang mở rồi đứng lên. “À… không. Anh muốn tìm sách gì ạ?”
Người đàn ông gãi đầu, có vẻ hơi bối rối. “Thực ra… tôi không thường đọc sách. Nhưng hôm nay đi ngang qua, thấy cửa tiệm còn sáng đèn nên muốn ghé thử.” Anh giơ hộp giấy trên tay. “À, tiện thể… tôi mua bánh táo ở phố bên. Hai phần thì ăn một mình cũng nhiều. Cô có muốn chia cùng tôi không?”
Minh An chớp mắt, bất ngờ trước lời mời đường đột. Bánh táo vẫn còn nóng hổi, mùi bơ và quế thoảng ra khiến bụng cô kêu nhẹ. Từ nhỏ đến lớn, Minh An chưa từng quen kiểu người thoải mái, cởi mở như thế. Cô do dự giây lát, rồi khẽ gật đầu.
Thế là, một lát sau, cả hai ngồi ở chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ. Bên ngoài, lá vàng tiếp tục rơi, còn bên trong, hơi ấm tỏa ra từ bánh ngọt và tách trà An vừa rót.
“À, tôi tên Phong. Tôi làm ở gara xe gần ga tàu.” Người đàn ông mở lời trước, đôi mắt nâu ánh lên sự chân thành.
“Minh An,” cô đáp nhỏ, như sợ tên mình quá to sẽ làm vỡ không khí.
Phong cắn một miếng bánh, gật gù. “Bánh ngon thật. Nhưng chắc còn ngon hơn nếu ăn cùng một cuốn sách hay.”
Câu nói bất ngờ khiến Minh An khẽ bật cười, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt cô bừng sáng. “Anh nói như thể mình cũng yêu sách lắm vậy.”
“Thú thật, tôi chỉ quen với mấy cuốn hướng dẫn sửa máy. Nhưng mà… có thể cô sẽ giới thiệu cho tôi một cuốn khác chăng?”
Minh An nghiêng đầu suy nghĩ. Trong giây phút ấy, cô nhận ra điều gì đó nhen nhóm — một cảm giác thân thuộc kỳ lạ từ người đàn ông trước mặt. Không phải khách hàng tò mò, cũng không phải người bạn xã giao, mà giống như một cơn gió mới lùa vào căn tiệm vốn yên ắng quá lâu.
Cô đứng dậy, bước tới kệ sách, lấy xuống một cuốn tiểu thuyết tình cảm nhẹ nhàng, bìa đã hơi sờn. Đặt vào tay Phong, An nói nhỏ: “Cuốn này… tôi nghĩ anh sẽ thích. Nhẹ nhàng thôi, nhưng ấm áp. Giống như bánh táo vậy.”
Phong nhìn cô, ánh mắt vừa tò mò vừa dịu dàng. “Nếu đúng như cô nói, có lẽ đây sẽ là cuốn sách đầu tiên ngoài mấy bản hướng dẫn mà tôi đọc trọn.”
Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn, lá rơi dày thêm. Bên trong tiệm, ánh đèn vàng phủ lên họ một vòng sáng ấm áp. Không cần những lời tỏ tình hay khoảnh khắc kịch tính, chỉ có một chiếc bàn gỗ, hai người lạ, một phần bánh táo chia đôi, và một cuốn sách trao tay.
Nhưng đôi khi, chính những điều giản dị ấy lại là khởi đầu cho một câu chuyện dài — câu chuyện có thể làm dịu những tâm hồn tưởng chừng đã quen với cô đơn.
Và Minh An, lần đầu sau nhiều năm, cảm thấy buổi chiều thu nơi thị trấn ven hồ không còn quá tĩnh lặng nữa.
Chương 1 (phần 2) – Tiệm sách ven hồ
Mai An ngồi lại sau quầy, tay khẽ lật một cuốn sách bìa cứng đã ngả vàng theo năm tháng. Tiếng gió ngoài hiên thổi vào khe cửa sổ, mang theo mùi cỏ khô và chút hơi ẩm của buổi chiều thu. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng niềm bình yên quen thuộc ấy.
Nhưng hôm nay có gì đó khác.
Khi ngẩng lên, Mai An thấy anh đang đứng giữa kệ sách, dáng người cao và chắc khỏe, mái tóc lòa xòa một cách bất cẩn nhưng lại toát lên sự chân thành. Anh không vội vàng, cũng chẳng ồn ào, chỉ lặng lẽ đọc những dòng giới thiệu sau bìa cuốn tiểu thuyết. Bàn tay anh to lớn, dính vài vệt dầu máy còn sót lại, vậy mà lại cầm sách với sự nhẹ nhàng bất ngờ.
Mai An thoáng mỉm cười. Ít ai ở thị trấn này chọn đọc tiểu thuyết kinh điển, phần lớn đều tìm báo mới hoặc sách hướng dẫn nấu ăn. Cô do dự một chút rồi bước lại gần.
“Anh tìm cuốn này à?” – giọng cô khẽ vang lên, ngập ngừng như sợ phá vỡ khoảng không tĩnh lặng.
Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng dịu xuống bằng một nụ cười.
“À… vâng. Tôi chỉ muốn xem thử. Lâu rồi không đọc, nhưng… cũng nhớ cảm giác cầm một cuốn sách thật trong tay.”
Câu trả lời làm Mai An hơi khựng lại. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy có gì đó đồng điệu – một người đàn ông thợ máy, tưởng chừng xa lạ với sách vở, lại nói ra một điều gần gũi đến thế.
Cô gật đầu, khẽ kéo cuốn tiểu thuyết ra khỏi kệ rồi đưa cho anh.
“Cuốn này… tôi nghĩ anh sẽ thích. Nó có nhiều đoạn giống như một cuộc hành trình tìm lại chính mình.”
Anh nhận lấy, đôi mắt ánh lên sự chú ý thực sự.
“Cảm ơn cô. Tôi tên Vũ Minh.”
Mai An hơi bất ngờ vì sự thẳng thắn, nhưng rồi cũng mỉm cười đáp lại:
“Tôi là Mai An.”
Trong khoảnh khắc, tiếng gió ngoài cửa, mùi gỗ cũ và hương giấy ngấm ẩm hòa quyện với nhau, như giữ chặt lấy cuộc trò chuyện nhỏ bé nhưng đầy ấm áp này.
Chương 1 (phần 3) – Hương bánh táo thoảng qua
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc khi đồng hồ treo tường gõ nhịp bốn giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày len qua ô cửa kính, trải thành vệt vàng dịu dàng trên nền gạch cũ. Vũ Minh ôm cuốn sách trong tay, khẽ gật đầu chào trước khi bước ra khỏi tiệm.
Mai An đứng sau khung cửa, nhìn bóng dáng anh hòa vào con đường lát đá, bất giác cảm thấy nơi lồng ngực mình dậy lên một làn sóng lạ. Không phải là rung động rõ ràng, chỉ là một chút ấm áp… như thể bầu không khí vừa trở nên bớt trống trải.
Cánh cửa gỗ khép lại, để lại trong tiệm một khoảng lặng thân thuộc. Nhưng lần này, khoảng lặng ấy có dư âm.
Mai An định quay trở lại quầy, thì chợt phát hiện trên chiếc ghế gần lối ra có một món đồ vải gấp gọn. Cô nhặt lên — một chiếc khăn choàng màu xám tro, viền đã sờn đôi chỗ, mùi xăng dầu xen lẫn hương bạc hà nhè nhẹ. Rõ ràng là của anh.
Cô thoáng ngập ngừng, rồi đặt chiếc khăn vào ngăn tủ sau quầy, lòng thầm nghĩ: Ngày mai chắc anh sẽ quay lại.
Ngoài phố, gió thu mang theo hương bánh táo từ tiệm nhỏ đầu ngõ, lan vào tiệm sách như một lời hẹn chưa nói thành lời.
Và thế là, một chương mới trong cuộc đời Mai An khẽ mở ra, chỉ từ một cuốn sách, một nụ cười, và một chiếc khăn để quên.