CHƯƠNG I TRÀ ĐỂ QUA ĐÊM
Sự thù ghét sinh ra tranh cãi, lòng yêu thương khỏa lấp mọi tội tình. (10:12)
Trà để qua đêm là trà độc.
Tôi nhấp một ngụm trà nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi. Tôi tiếc trà và bánh của mình thì ít, tức vì hôm qua không có tâm trạng dùng bữa thì nhiều. Cũng bởi cái chuyện tôi gặp phải bữa qua mà ra.
Tôi vốn làm tối, về nhà thì trời cũng khuya. Tôi làm trong một thư quán nhỏ. Hết ca, tôi thường tự pha trà và đem ít bánh mì còn dư về nhà. Bữa qua trời mưa, tôi sợ bánh mì ướt nên tôi ở lại. Ngồi chill một lúc thì đã trễ. Lúc tôi ra về, bên ngoài vắng lặng hẳn.
Đi dược hai ba đoạn đường nữa thì tôi gặp một vụ tai nạn, sát lề có một chiếc xe Lead màu xám đen bị hư hỏng nặng và một người phụ nữ nằm bất tỉnh, tóc bết máu. Tôi đoán chắc mẩm là người phụ nữ đã mất lái, chiếc xe lao thẳng lên bồn cây bên lề đường rồi lăn xuống dốc. Người phụ nữ té xuống đường. Không chút do dự, tôi gọi cấp cứu và túc trực bên cạnh nạn nhân suốt quãng đường đến bệnh viện.
Tại bệnh viện, tôi làm thủ tục nhập viện và chăm sóc bà bên giường cấp cứu cho đến khi bà ấy tình lại. Khi bà tỉnh lại, ánh mắt bà hướng lên trần nhà, miệng mấp máy:
"Con cảm tạ Ngài... Con cảm tạ Ngài..."
Tôi khẽ hỏi:
"Cô sao rồi? Cô có thấy đau ở đâu không?"
Bà quay sang nhìn tôi, rồi ngước lên trời, nở một nụ cười hiền hậu:
"Cảm ơn Thiên Chúa, Ngài đã rộng lòng giúp đỡ con."
Tôi ngạc nhiên:
"Thưa cô, chính con là người đã... Ít nhất cô cảm ơn con mới đúng chứ?"
"Không, con trai à," bà ta nhẹ nhàng ngắt lời, "Chúa đã sai con xuống giúp ta. Chúa đã nhìn thấy nỗi đau của ta và Ngài đã dùng con như một thiên thần hộ mệnh."
“Là sao cô?”
“Mọi ơn sủng đều đến từ Chúa. Con chỉ là phương tiện mà Ngài đã sử dụng để cứu giúp cô…”
Tôi im lặng. Tôi không biết phải nói gì. Tôi đã làm tất cả, tôi đã dốc hết sức mình để giúp đỡ một người gặp nạn. Vậy mà người phụ nữ này lại không hề cảm ơn tôi, mà lại cảm ơn một đấng vô hình nào đó. Một cảm giác hụt hẫng khó tả xâm chiếm lòng tôi.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, lòng suy tư về những gì vừa xảy ra. Tôi tự hỏi, liệu mình có nên cảm thấy buồn vì không nhận được lời cảm ơn? Hay tôi nên vui vì đã giúp đỡ được một người đang gặp khó khăn? Tôi không biết câu trả lời.
Cứ thế, tôi lẳng lặng ra về, để vội trà và bánh lên bàn, tranh thủ tắm rửa rồi chơi game để quên đi chuyện này. Tôi chơi đến khuya mệt quá lăn ra ngủ thẳng cẳng.
Sáng nay tôi thức dậy, cảm giác trống rỗng lan ra, vừa khó chịu vừa thôi thúc, khiến tôi thấy người như mất sức. Từng làn hơi nóng bốc lên trong dạ dày, như lửa âm ỉ đốt, cồn cào đến mức cô phải khẽ ôm bụng, cố gắng nuốt nước bọt để xua đi cái rỗng không đang giày vò. Không biết cảm giác rỗng không giày vò này đến từ trà hay đến từ người phụ nữ. Có một điều, tôi biết rằng, bà ấy là người công giáo, và là người sùng đạo một cách thái quá.
Tôi là Lê Đình Hoàng.