Chương một: Một bản nhạc không lời
Tôi chuyển tới thành phố này đã gần một tuần rồi. Thành phố nổi tiếng là ồn ào, náo nhiệt, nhưng chỗ tôi lại có chút tĩnh lặng. Tôi lên đây chẳng qua vì muốn tìm việc. Ở dưới đó tôi chẳng tài nào bán được tranh. Họ nói không cần tranh của tôi treo trên tường họ vẫn sống tốt. Tôi và Lạc Vũ -ông bạn thân sẽ nổ tung nếu không được nói cùng tôi: vác theo cọ, bút chì, bôi màu nước tạo cái khung tranh méo mó cùng xấp giấy vẽ lên đường
“Nhanh lên mày, lề mề quá, là tao đói cạp đầu mày giờ!” – tiếng Lạc Vũ từ dưới nhà vang lên.
“Rồi rồi, đợi tí! Lát tao xuống!” – Một giọng trầm hơn vang xuống, chẳng chút giễu cợt. Tôi đang loay hoay với mấy cái thùng cát tông trên nhà, phòng hơi tối làm tôi chẳng thể dịch nổi chữ viết tay của Lạc Vũ. Bực tức, tôi quay ra giật mạnh cái rèm cho ánh sáng tràn vào nhà.
Cũng lúc đó, hoàn toàn là vô tình, khi lướt mắt qua ô cửa sổ nhỏ, trong ngôi biệt thự có chút cổ ở bên cạnh, tôi nhìn thấy một cô gái mặc chiếc áo hai dây màu vàng cam được nắng chiếu vào trông lại càng rực rỡ. Mái tóc cô màu nâu sẫm, tết lệch một bên. Có lẽ cô đang đọc sách, nhìn mơ màng lại có chút thơ mộng và dịu dàng.
Chú mèo trắng với cặp mắt xanh biếc nằm trong lòng cô, nhìn càng đặc biệt khi cuộn tròn trong chiếc váy của chủ nhân. Tôi bất giác khựng lại. Tim tôi như dừng một nhịp. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tôi lấy đồ nghề ra, bắt đầu phác thảo lại cái khung cảnh quá ư dịu dàng ấy. Chỉ đến khi thấy Lạc Vũ đứng trước mắt, cậu ta nhìn tôi, rồi nửa bông đùa nửa ngờ vực nói:
“Tao còn tưởng mày chết giấc ở đây rồi! Tao sắp lập kỉ lục năm bắt cơm một lượt thì lại nhớ ra mày vẫn còn chết đói, thế là lại phải lên gọi. Thằng phá đám!”
“Ai khiến mày gọi, cái thằng vừa ăn cướp vừa la làng.” – Tôi tức giận nghĩ.
Nhưng khi đi xuống cầu thang cùng Lạc Vũ, nhớ lại cảnh tượng vừa nãy, cơn giận trong tôi xìu xuống như một quả bóng xì hơi. Tôi bất giác mỉm cười. Ngay lúc đó, sau cái cửa sổ rỉ sét khép hờ , cuộc nói chuyện giữa hai người làm cô thoát khỏi cơn buồn ngủ.
Cô ngẩng đầu lên, là một gương mặt xinh đẹp có nét mộng mơ nhưng lại mỏng manh. Cô lặng lẽ bước vào nhà. Cô không nhìn thấy nụ cười của anh, cũng như anh chẳng nhìn thấy cái ngẩng đầu của cô. Hoàn toàn như hai người xa lạ…
Tôi trở về phòng, lòng nặng nề nhưng không phải vì hai bát cháo Lạc Vũ bắt tôi ăn đến phát nghẹn. Tôi bắt đầu mơ tưởng. Mơ tưởng đến cảnh được làm quen, nói chuyện với cô, dù chỉ một chút, một chút thôi. Tôi biết có lẽ tôi sẽ chuyển đi sau vài tháng nữa vì quanh đây tĩnh lặng quá, và cũng chẳng có ai tuyển người làm. Nhưng trong một phút mơ hồ, tôi thấy như có gì níu giữ tôi lại — dù là một ngày, hay suốt đời.
Cây cọ vẽ bỗng trượt khỏi tay tôi, rơi xuống đất. Một vệt màu vàng nhờ nhờ cắt ngang qua tranh tôi. Tôi tặc lưỡi, sửa nó thành một vệt nắng — vệt nắng vàng như tôi mới thấy đây thôi.