Chapter 1
Tích tắc, tích tắc. Tiếng chiếc đồng hồ treo tường kêu lên từng nhịp tích tắc là thứ âm thanh duy nhất trong căn phòng ngủ của An. Đẫ 3 giờ sáng mà mắt anh vẫn mở thao láo. Anh nhìn chăm chăm lên trần nhà một cách vô định. Hình như chỗ giấy dán ngay phia trên đầu anh bị ố một vài chỗ vì ẩm thấp. Anh không chắc lắm vì thứ ánh sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm là ánh trăng lập lòe qua những áng mây hắt vào cửa sổ.
Lại thêm một đêm nữa An không ngủ được. Anh cũng không rõ đã bao lâu rồi. Anh nghĩ đến chuyện ngồi dậy nhưng rồi lại thôi, vẫn nằm đấy nhìn vào cái vết ố trên trần. Nghe từng nhịp tích tắc, anh khẽ đếm theo. Người ta bảo đếm cừu để đi vào giấc ngủ, có lẽ vì vậy việc anh đếm từng giây đồng hồ có vẻ không có tác dụng gì mấy. Được một lúc thì anh ngồi dậy, lần mò qua căn phòng bừa bộn quần áo bẩn và đồ đạc để ra bếp.
Nhà An là một căn nhà nhỏ 2 tầng nằm giữa lòng thành phố. Trên lầu là 2 phòng ngủ và một nhà vệ sinh nối với nhau thông qua căn bếp. Ở lầu dưới là một tiệm sách do anh quản lý. Một cầu thang hẹp nằm sâu trong tiệm nối lầu 1 và lầu 2.
An rời khỏi phòng băng qua bếp để đến nhà vệ sinh. Nhưng khi đi ngang qua căn phòng ngủ còn lại anh chợt dừng bước. Cánh cửa phòng đó đang để mở hờ. Thứ khiến anh dừng bước không phải là vì bên trong phòng đó có cái gì, anh biết rất rõ mọi thứ bên trong căn phòng dù rằng nó đang tối om, mà là thứ không còn trong căn phòng đó nữa.
Vào nhà vệ sinh, anh mở nước nhưng chưa rửa mặt mà chống tay vào bồn và nhìn chăm chăm vào gương. Một dáng hình gầy với mái tóc đen bù xù cần cắt và cặp mắt mệt mỏi nhìn lại anh. Nhiều khi anh không còn nhận ra chính mình nữa, kể từ ngày đó. Anh tát nước rửa mặt cho tỉnh táo và nhìn lại mình lần nữa. Mọi thứ vẫn không thay đổi.
Quay lại bếp, anh rót một cốc nước và uống. Trong khi nuốt từng ngụm nước, anh nhìn chăm chăm vào một khung ảnh trống để trên kệ. Phần kính chắn phía trước của khung ảnh đã vỡ từ lâu, giờ chỉ còn lại cái khung gỗ với những họa tiết đơn giản. Hạ cốc nước xuống bàn nhưng mắt anh vẫn không rời khỏi khung ảnh. Rồi anh đưa mắt nhìn sang một chiếc đồng hồ cát nhỏ ngay gần bên. Chiếc đồng hồ đang không chảy. Những hạt cát vàng nằm im bên trong lớp kính. Chần chừ một lúc rồi anh đưa tay lật cái đồng hồ cát. Những hạt cát bắt đầu rơi xuống.