[ Đm ] Pháo hôi bị nhóm người điên cưỡng chế

Summary

Hán Việt: Pháo hôi bị phong phê cường chế ái đích toàn quá trình np【 khoái / xuyên 】 Tác giả: Ngốc Đầu Mỹ Thiếu Nữ Cố Ngọc Ninh là một chuyên gia đảm nhận các vai pháo hôi trong nhiệm vụ. Cậu sở hữu một gương mặt nổi bật đến mức khiến người khác ngây dại, lại mang phong thái ưu nhã và tự phụ, kỹ năng diễn xuất của cậu cũng vô cùng xuất sắc. Chỉ có điều, mỗi lần nhận nhiệm vụ, cậu luôn thu hút một nhóm "chó điên" cuồng nhiệt bày tỏ tình yêu với mình

Genre
Drama
Author
Shilina
Status
Ongoing
Chapters
11
Rating
5.0 2 reviews
Age Rating
16+

Ông chồng bạo lực khô khan và người vợ xinh đẹp yế

Không gian trong hệ thống.

Cố Ngọc Ninh lười biếng cuộn mình trên ghế sofa, trong lòng ôm chú chó nhỏ – chính là hệ thống 6688 đã biến hình – dịu dàng an ủi:

“Không buồn... không buồn mà...”

【Huhu... QAQ】6688 gần như sắp khóc thành tiếng.

【Chó con, chó con chết mất rồi...】6688 nức nở nói.

Cố Ngọc Ninh im lặng, chỉ khẽ xoa đầu nó. Nghe vậy, cậu hơi sững người:

“Chết rồi?” – cậu khẽ hỏi.

Hệ thống ra sức gật đầu.

Lông mi Cố Ngọc Ninh khẽ run, cậu không nói gì thêm, chỉ bảo 6688 chia cho mình hình ảnh con chó sau khi chết.

Cậu lặng lẽ xem hết.

Một lúc sau, Cố Ngọc Ninh nhéo nhẹ tai 6688:

“Nhiệm vụ tiếp theo khi nào bắt đầu?”

Hệ thống dụi vào lòng ngực cậu như đang làm nũng:

【Bất cứ lúc nào cũng được.】

Lời vừa dứt, giọng máy móc của hệ thống vang lên —

【Đinh! Hệ thống pháo hôi 6688 đã hấp thu năng lượng xong, mở ra nhiệm vụ tiếp theo —— “Người chồng bạo lực và tăm tối”.】

【Nhiệm vụ: Hãy trốn thoát khỏi vợ của tôi.】

---

“Cậu là một nhân viên bình thường trong một công ty đã niêm yết.”

“Cậu có tính cách tối tăm và khó gần.”

“Cậu đã kết hôn, vợ cậu rất xinh đẹp.”

“Trong mắt người ngoài, cậu là kẻ rác rưởi bạo hành vợ mình.”

“Cậu sẽ chết trong một vụ mưu sát.”

---

Chiều tà.

Tại một dãy nhà cũ kỹ.

Cố Ngọc Ninh mặc bộ vest không vừa người, cả người toát lên vẻ mệt mỏi bước lên cầu thang. Ánh đèn mờ chiếu lên gương mặt nghiêng, làm khí chất vốn âm trầm của cậu càng trở nên khó gần. Người đi ngang chỉ liếc nhìn rồi lặng lẽ tránh xa.

Bên tai cậu vang lên những lời xì xào từ tầng trên và mấy bà dì trong khu:

“Đó có phải tên bạo hành vợ không?”

“Đúng rồi, nhìn bề ngoài ra dáng người đàn ông, còn mặc vest nữa, vậy mà ngày nào cũng đánh vợ? Đã hai năm rồi đó.”

“Chậc chậc, đừng nói nữa, nhà tôi ở ngay dưới nhà hắn, đêm nào cũng nghe thấy tiếng động, thảm lắm.”

“Ai... cô gái đó tốt như vậy, sao lại lấy phải loại chồng này.”

Nghe đến câu cuối, Cố Ngọc Ninh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính dày đối diện với bà dì đứng trên cầu thang, giọng âm trầm cất lên:

“Đúng vậy, "cô ta" xui xẻo như vậy. Bà nói xem, phải làm sao bây giờ?”

Nói xong, mặc kệ những ánh mắt khác, Cố Ngọc Ninh lạnh mặt mở cửa, đóng sầm lại, chặn hết mọi lời bàn tán.

---

Đây là một quyển tiểu thuyết NTR theo xu hướng hiện đại.

Trong cuốn sách này, “Tiểu Hứa” mà các bà dì nhắc tới – Hứa Văn Vưu – là một trong những nhân vật chính.

“Cô” trẻ trung, xinh đẹp, gia thế hiển hách, nhưng lại vì một người đàn ông tầm thường mà từ bỏ tất cả, cam nguyện sống trong căn phòng chật hẹp, suốt ngày vì chồng mà lo toan, cho dù người đàn ông kia tan làm về nhà đều bạo hành mình, “cô” vẫn không rời không bỏ.

Thoạt nhìn, Hứa Văn Vưu yêu Cố Ngọc Ninh vô cùng.

Nhưng trong nguyên tác, người đội cho Cố Ngọc Ninh chiếc mũ xanh lại chính là “cô”.

Hứa Văn Vưu – tiểu thiếu gia nổi danh của Hứa gia ở thành phố H – từ nhỏ mê trang phục nữ, dẫn đến việc người ngoài đều nghĩ hắn là con gái. Năm 22 tuổi, trong một phút bốc đồng, hắn gặp Cố Ngọc Ninh – một người đàn ông bình thường đến mức nhạt nhẽo – và vì tìm kiếm cảm giác kích thích, hắn kết hôn với Cố Ngọc Ninh.

Sau khi kết hôn, cũng vì tìm kiếm kích thích, hắn bắt đầu ngoại tình.

Mỗi ngày, khi Cố Ngọc Ninh đi làm, hắn đưa đủ loại đàn ông về nhà, chỉ để chọc tức Cố Ngọc Ninh, dựng lên cảnh tượng giả dối mình bị bạo hành, khiến mọi người đồng tình với hắn.

Cho đến cuối cùng, khi chán nản, Hứa Văn Vưu trong một lần ngoại tình đã gặp được chân ái của đời mình, và họ sống hạnh phúc bên nhau.

Còn Cố Ngọc Ninh thì sao?

Thân là pháo hôi, cậu lặng lẽ chết trong một tai nạn ngoài ý muốn.

Không một ai để tâm tới.

---

Hiện tại.

Vừa đóng cửa, một người phụ nữ trẻ cao gầy đã bước đến trước mặt hắn. “Cô ấy” mặc váy đỏ hai dây, trên môi là lớp son hơi nhòe như vừa bị ai đó hôn đến mức không đều, mỉm cười dịu dàng:

“Ông xã, anh về rồi à?”

“……”

Cố Ngọc Ninh không đáp lại, cúi đầu bỏ cặp xuống, thay giày xong thì mặt lạnh đi thẳng vào phòng khách, không hề liếc “cô ấy” một cái. Mãi đến khi phát hiện con trai không có ở nhà, cậu mới quay người, mặt âm trầm hỏi:

“Tiểu Niên đâu?”

Đứa bé “Tiểu Niên” là con trai ruột của cậu và Hứa Văn Vưu, năm nay ba tuổi, rất đáng yêu.

Hứa Văn Vưu thấy cuối cùng cậu cũng để ý mình, liền bước lại gần. Hắn rất cao, cao hơn cả Cố Ngọc Ninh 1m79 cả cái đầu. Nhẹ nhàng cởi cúc áo vest cho chồng, Hứa Văn Vưu nói:

“Hôm nay em bận, không kịp đón con, mẹ em đã đón rồi.”

“Cậu!”

Khuôn mặt Cố Ngọc Ninh hiện lên vẻ giận dữ. Chiếc kính dày cộp trên mũi bị Hứa Văn Vưu gỡ xuống. Hắn hơi cúi người, nhìn chằm chằm vào chồng mình, môi đỏ khẽ nhếch, từng chữ một nhấn mạnh:

“Anh giận gì vậy?”

“Ông xã chẳng lẽ không sợ người khác lại nói anh bạo hành em sao?”

Cố Ngọc Ninh không đáp. Khi chiếc kính bị tháo xuống, gương mặt vốn nhạt nhòa trước mắt người ngoài của cậu lộ ra trọn vẹn – ngũ quan tinh xảo, đẹp đẽ. Làn da trắng nhợt, dù còn vương chút khói mù mệt mỏi, vẫn không che lấp được vẻ đẹp kinh diễm khiến người khác phải ngẩn ngơ.

Gương mặt Cố Ngọc Ninh căng thẳng, vươn tay – nhưng không hề đánh Hứa Văn Vưu – mà chộp lấy ly nước trên bàn, ném thẳng ra ngoài.

“Phanh ——!”

Chiếc ly đập mạnh vào tường, vỡ vụn thành từng mảnh pha lê rơi xuống loang loáng.

Hứa Văn Vưu đứng quay lưng về phía bức tường, không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn ung dung nhìn người đàn ông trước mặt đang bị mình ép đến sắp phát điên.

Hắn biết Cố Ngọc Ninh tính tình không tốt, biết Hứa Nhất Niên là điểm yếu của cậu, cũng biết Cố Ngọc Ninh ghét gia đình mình, nhưng thì sao?

Chỉ cần có thể khiến Cố Ngọc Ninh nổi lên cảm xúc, vậy là đủ.

Hứa Văn Vưu mỉm cười.

“Ông xã, sao lại ném ly vậy? Không mệt à?”

Hắn lại trở về dáng vẻ dịu dàng, thấu hiểu lòng người của một người vợ ngoan, nắm lấy tay Cố Ngọc Ninh, cụp mi, nhẹ nhàng thổi lên mu bàn tay cậu:

“Thật ra anh có thể đánh em mà.”

Hứa Văn Vưu ngẩng đầu, đôi mắt giao với ánh nhìn của Cố Ngọc Ninh, xinh đẹp mà bất lực, dễ dàng khơi gợi bóng tối và sự hung hãn trong lòng người khác.

“Cái ly đó rất đắt, với tiền lương của anh, có lẽ cả đời này cũng không mua nổi một cái. Em thì khác...” – giọng hắn mềm mại, trong chiếc váy đỏ, làn da trắng nõn và chiếc cổ mảnh mai cố tình phơi bày trước mắt Cố Ngọc Ninh –

“Em chỉ cần chút băng gạc xử lý vết thương là đủ, đâu có đắt.”

“…… Hứa Văn Vưu,” – Cố Ngọc Ninh làm ngơ trước những lời hắn nói, giọng bắt đầu run rẩy. Cậu lắc đầu:

“Bây giờ tôi không muốn chơi trò của em nữa... Em... ngay lập tức, ngay bây giờ, bảo người đưa Nhất Niên về đây.”

Nói dứt câu, nước mắt cậu rơi xuống.

Đó là sự bất lực – bất lực với chính bản thân quá mức yếu đuối.

Có lẽ đối với bạn bè của họ, việc hai người đàn ông lại có một đứa con là điều không tưởng. Nhưng Hứa Nhất Niên thật sự mang dòng máu của cả Cố Ngọc Ninh và Hứa Văn Vưu.

Bởi vì đứa trẻ ấy là do Cố Ngọc Ninh mang thai chín tháng mười ngày, bị Hứa Văn Vưu ép buộc sinh ra. Nỗi gian khổ và uất ức trong quãng thời gian đó khó mà nói hết. Ban ngày, Cố Ngọc Ninh phải mặc bộ vest rộng thùng thình, trốn tránh mọi người đi làm; ban đêm, cậu bị Hứa Văn Vưu dùng xiềng xích khóa bên cạnh mình.

Không thể trốn thoát.

Cũng không thể phản kháng.

Chỉ cần có chút gì khác thường, Cố Ngọc Ninh sẽ bị Hứa Văn Vưu đè xuống giường, tra khảo đến cùng.

Quãng thời gian ấy, tiếng ly vỡ, tiếng ghế va vào tường vang lên không ngớt – phần lớn là khi Cố Ngọc Ninh trút giận.

Không ai biết cậu đã chịu bao nhiêu ủy khuất.

Đặc biệt là khi bước ra ngoài, vừa mang thai vừa phải chịu đựng ánh mắt chỉ trỏ, những lời xì xào nói cậu bạo hành, nói cậu có một người vợ tốt như vậy mà không biết quý trọng.

Nhưng dù đau đớn đến đâu, cuối cùng Hứa Nhất Niên vẫn chào đời.

Đứa trẻ không giống như Hứa Văn Vưu tưởng tượng, trở thành thứ khiến Cố Ngọc Ninh chán ghét. Ngược lại, từ khi có con, ánh mắt Cố Ngọc Ninh nhìn Hứa Văn Vưu dần bớt đi sự oán hận.

Điều đó thật khó tin.

Bởi lẽ đấy, là bố của đứa bé, Hứa Văn Vưu trong nhiều khoảnh khắc thậm chí còn ghen tị với chính con mình.

Giờ phút này, đối mặt với nước mắt của Cố Ngọc Ninh, Hứa Văn Vưu không hề đau lòng. Hắn chỉ vươn tay, kéo lỏng cà vạt của cậu, cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, lộ ra xương quai xanh trắng nõn, cho đến khi áo sơ mi trượt khỏi người.

“Khóc cái gì?”

Hứa Văn Vưu khẽ mở đôi môi đỏ mọng, từng chữ đều mang theo ám muội vô tận:

“Lên giường với em đi, em sẽ bảo người đưa Hứa Nhất Niên về. Được không, Ông xã?”

“Hửm?” – hắn nhẹ giọng hỏi, nụ cười đầy sắc tình.