Hạ lưu bỉ ổi

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Hạ Trân Tag: Học đường, NP

Status
Ongoing
Chapters
97
Rating
4.0 1 review
Age Rating
13+

1+2

1

1.

Năm rưỡi sáng, tôi trở mình, vừa mở mắt ra thì thấy khuôn mặt bự chảng của Lạc Đoan Diệc.

Mới mưa mấy ngày trước nên chưa nóng đến độ phải bật điều hòa, tôi mở hé cửa ban công cho gió lùa vào, ai ngờ Lạc Đoan Diệc cũng vào theo.

Tôi và Lạc Đoan Diệc đã quen nhau mười mấy năm, hắn bằng tuổi tôi, nhà ở kế bên. Ban công nhà chúng tôi gần nhau, đều là dạng mở nên hắn hay trèo qua ban công tìm tôi.

Ngoại hình hắn khôi ngô tuấn tú, mày rậm mắt to, rất nổi tiếng ở trường. Nếu tôi crush hắn thì chắc giờ này đã ngất xỉu vì hạnh phúc.

Tiếc là tôi không có.

Tôi trở mình, lờ đi sự có mặt của hắn. Còn một tiếng nữa chuông báo thức mới reo, phải tranh thủ ngủ bù đã.

Mà sao hắn khỏe thế không biết, từ sáng đến tối cứ như chó bị tăng động vậy.

Lạc Đoan Diệc thọc lét tôi, hơi thở ấm áp phả vào cổ tôi, rủ tôi lên sân thượng ngắm mặt trời mọc với mình.

Tôi huých hắn ra rồi kéo chăn trùm kín đầu, sau đó giơ ngón giữa lên.

2.

Lạc Đoan Diệc phiền chết đi được, tôi cảm thấy nếu hắn yêu đương sẽ bớt phiền hơn, nhưng lại không muốn hắn quen ai.

Dù sao hắn cũng là cây tài lộc của tôi mà.

Tôi chuyên bán tin trong trường, miễn là trả tiền thì tin gì tôi cũng săn được.

Những thông tin về chiều cao, cân nặng, sở thích, thói quen, tình trạng yêu đương của Lạc Đoan Diệc đều có thể bán. Hắn biết tôi đang cần tiền nên mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ yêu cầu tôi đừng bán thông tin riêng tư của hắn, chẳng hạn như độ dài.

... Ai lại hỏi cái này chứ!? Nó cũng đâu thuộc phạm vi săn tin của tôi!

3.

Để săn được nhiều tin hơn, tôi xin làm thư ký hội học sinh để moi tin về các học sinh khác, mặc dù phải làm đủ thứ việc vặt nhưng lại đạt thành quả ngoài mong đợi.

Hội trưởng hội học sinh Mẫn Xuyên Thanh cũng rất nổi tiếng ở trường.

Anh học cực giỏi, tính tình điềm đạm như anh trai dịu dàng nhà bên, thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy đẹp.

Khác với tôi, Mẫn Xuyên Thanh thật lòng quan tâm các bạn học. Có lần biết tôi bị tụt huyết áp, anh tự bỏ tiền túi ra mua kẹo để ở hội học sinh.

Nhưng sự ân cần này vẫn không ngăn được tôi bán thông tin của anh.

Trong lúc trò chuyện, tôi luôn vô tình hay cố ý moi tin từ Mẫn Xuyên Thanh rồi bán lại cho người khác. Anh tốt thế cơ mà, chắc không thèm để ý chuyện cỏn con này đâu.

4.

Tôi không chỉ bán tin mà còn viết hộ thư tình, đưa thư và quà tặng, làm chân chạy vặt cho mọi người.

Thịnh Thành Tố học dưới tôi một lớp giàu nứt đố đổ vách, có khi một tháng tôi nhận được hai mươi mấy đợt chuyển khoản từ hắn, khi thì trực nhật giùm, khi thì mua bữa sáng, khi thì làm bài tập—— Mặc dù hắn chỉ muốn sai bảo tôi, nhìn tôi thở hồng hộc chạy tới chạy lui, nhưng chỉ cần trả tiền là tôi xí xóa hết.

Thịnh Thành Tố thuộc câu lạc bộ bơi lội, da trắng dáng chuẩn, vừa nhập học chưa bao lâu đã lọt vào top hot boy.

Hắn đẹp trai nhưng rất xấu tính, miệng lưỡi độc địa, các bạn học muốn theo đuổi hắn chỉ có thể nhờ tôi đưa quà giùm.

“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không nhận.” Thịnh Thành Tố đứng cạnh bể bơi lau mặt, lạnh lùng nói: “Anh còn tới vì chuyện này nữa thì tôi sẽ đá anh xuống hồ đấy.”

Tôi giữ khoảng cách an toàn với hắn rồi nói: “Tôi chỉ làm vì tiền thôi mà.”

Thịnh Thành Tố hỏi: “Bao nhiêu?”

Tôi nói giá, hắn mở điện thoại ra add nick tôi, chuyển cho tôi gấp đôi rồi nói: “Phắn đi, bảo bọn họ đừng làm phiền tôi nữa.”

Biết trước hắn hào phóng như vậy thì lúc nãy tôi đã nâng khống giá rồi. Ảnh đại diện của Thịnh Thành Tố là một chú sói con màu đen, tôi nhìn khung chat, nghĩ thầm chắc nick của hắn cũng bán được nhỉ?

Hình như hắn đọc được suy nghĩ của tôi thì phải, đột nhiên tôi thấy trời đất quay cuồng, phát hiện hắn đã vác mình đến cạnh hồ bơi: “Hạ Trân, anh mà dám bán nick tôi thì tôi quăng anh xuống thật đấy.”

2

5.

Nói xong Thịnh Thành Tố duỗi tay ra, cố ý đung đưa tôi trên mặt nước như sắp ném tôi xuống thật.

Tôi hoảng sợ nắm chặt điện thoại rồi thề với hắn: “Tôi không nói ai biết đâu! Thả, thả tôi ra trước đi... Tôi không biết bơi, ngã xuống sẽ chết đuối đó.”

Cuối cùng hắn cũng thả tôi xuống.

“Sợ cái gì? Nước có sâu lắm đâu,” Thịnh Thành Tố khinh bỉ nhìn tôi: “Với lại tôi sẽ vớt anh lên, chẳng chết đâu mà sợ.”

Tôi không chết nhưng điện thoại sẽ chết. Khó khăn lắm tôi mới để dành đủ tiền mua nó, lỡ bị vô nước thì được không bù mất.

6.

Đã một tháng trôi qua từ khi Thịnh Thành Tố hăm dọa tôi.

Mỗi lần thấy gương mặt khó ở của hắn thì tôi lại sinh lòng kính nể đám người theo đuổi hắn, còn hoài nghi họ có máu M.

Làm xong việc của hội học sinh, tôi lại nhận được lệnh của Thịnh Thành Tố, sai tôi mua nước tăng lực cho hắn.

Máy bán hàng tự động ở ngay bên ngoài bể bơi, hắn chỉ đang kiếm cớ hành hạ tôi thôi. Lần trước cũng vậy, tôi mua bánh mì theo yêu cầu của hắn, nhưng hắn chê không hợp khẩu vị nên nằng nặc bắt tôi tới căn-tin mua lại ổ khác, còn phải chạy về đúng thời gian quy định làm tôi mệt gần chết.

Tôi đang cáu thì chợt nghe Mẫn Xuyên Thanh hỏi mình: “Hạ Trân, có ai bắt nạt em đúng không?”

Tôi thoáng sửng sốt rồi lắc đầu nói: “Đâu có.”

Mẫn Xuyên Thanh lại hỏi: “Em và Thịnh Thành Tố là bạn à?”

Tôi ấp úng: “Tạm cho là vậy đi.”

Lần trước tôi mua cơm trưa cho Thịnh Thành Tố, vì chạy xuống cầu thang nhanh quá nên ngã lăn quay, không bị thương mà chỉ bầm đầu gối.

Đúng lúc bị Mẫn Xuyên Thanh bắt gặp, anh đòi đưa tôi đến phòng y tế nhưng tôi từ chối, sau khi đứng dậy thì hấp tấp chạy đi mua cơm.

Chắc Mẫn Xuyên Thanh phát hiện tôi làm chân chạy vặt cho Thịnh Thành Tố nên mới hỏi tôi có bị bắt nạt không.

Thịnh Thành Tố là gương mặt đại diện cho câu lạc bộ bơi lội, Mẫn Xuyên Thanh biết hắn cũng là lẽ thường tình.

“Có chuyện gì cứ nói với anh,” Mẫn Xuyên Thanh nhìn tôi rồi đẩy kẹo sữa tới trước mặt tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi: “Đừng làm mình mệt mỏi quá.”

7.

Nếu để tôi xếp hạng thì chắc chắn Mẫn Xuyên Thanh sẽ đứng đầu bảng.

Mẫn Xuyên Thanh luôn quan tâm đến cảm nhận của người khác, dù nhận thư tình hay được tỏ tình trực tiếp đều nghiêm túc trả lời. Hễ gặp rắc rối thì tôi lại đến tìm anh, anh còn đáng tin hơn cả tên bạn chí cốt Lạc Đoan Diệc của tôi, luôn đưa ra những giải pháp khả thi.

Nhìn thế nào anh cũng là ứng cử viên sáng giá nhất để hẹn hò.

8.

Uống nước xong, Thịnh Thành Tố đã không thèm cảm ơn mà còn ném khăn lông ướt nhẹp vào mặt tôi.

Tôi nói: “Vứt cho tôi thì tôi có quyền bán đấy nhé.”

Thịnh Thành Tố giật khăn lại.

Hắn chỉ mặc quần bơi, vai rộng, bắp tay, lưng và đùi đẹp tuyệt, trên mái tóc đầu đinh và lông mi còn đọng nước, nhìn như người mẫu ảnh bìa tạp chí.

Hầu hết mọi người đều bị ngoại hình của hắn hớp hồn nên mới quyết tâm theo đuổi hắn.

Tôi liếc trộm cơ bụng hắn, nghĩ thầm ảnh chụp lúc hắn đang bơi chắc sẽ bán được bộn tiền.

“Hạ Trân, anh đúng là chết vì tiền mà,” Thịnh Thành Tố hỏi: “Anh cần tiền đến vậy sao?”

Tôi lờ đi câu hỏi của hắn: “Có ai chê tiền nhiều quá đâu.”

Hắn quay phắt lại nhìn tôi rồi giật lấy điện thoại của tôi: “Anh lại chụp lén tôi chứ gì?”

Album ảnh bị hắn mở ra, bằng chứng rõ rành rành ngay trước mắt.

Tôi nhìn lảng đi chỗ khác: “Tôi chỉ xem một mình thôi mà.”

Thịnh Thành Tố vừa xóa ảnh vừa nói: “Định lừa ai thế? Cái tên tham tiền này...”

Hắn đột nhiên im bặt.

Tôi quay đầu sang, phát hiện hắn đang nhìn bức ảnh selfie tôi chụp cạnh Mẫn Xuyên Thanh.