[ EDIT/ ĐM ] Vai ác vạn nhân mê luôn gặp Tu La Trà

Summary

Hán việt: Mạo mỹ vai ác lầm đương Tu La tràng vạn nhân mê 【 mau xuyên 】 Tác giả: Bì Nhu Nhu Ngu Giảo sinh ra đã có làn da trắng như tuyết, dung mạo yêu kiều, là một tiểu mỹ nhân khờ khạo, nhát gan lại chẳng có chút bản lĩnh nào. Sau khi bị Hệ thống vai ác trói buộc, cậu nơm nớp lo sợ bước vào cốt truyện mà chẳng hề hay biết rằng, những gã đàn ông như sói như hổ đều đang khao khát vây quanh mình. Tiểu mỹ nhân ngây thơ chẳng những không bắt nạt được ai, ngược lại còn bị những kẻ xấu xa tha về tổ, dày vò đến mức chiếc bụng nhỏ tròn xoe. Chỉ cần khẽ cử động, sợi xích vàng nơi cổ chân lại phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.

Genre
Fantasy
Author
Shilina
Status
Ongoing
Chapters
24
Rating
n/a
Age Rating
16+

【 Tinh tế 】Omega kiêu căng ương ngạnh

【Cậu là một Omega quý tộc xinh đẹp nhưng mắc chứng mộng du và có phần ngốc nghếch】

【Cậu sinh ra đã tôn quý, là vị Công tước của Đế quốc được muôn vàn sủng ái, và vừa đính hôn với Nguyên soái Đế quốc không lâu trước đây】

【Vị hôn phu được mệnh danh là Chiến thần ấy đã gặp tai nạn tàn phế trong một trận ác chiến với Trùng Hậu. Thiên chi kiêu tử sụp đổ chỉ sau một đêm, còn kẻ kiêu căng hống hách như cậu lại ghét bỏ, nhục mạ vị hôn phu tàn tật và ráo riết đòi hủy bỏ hôn ước】

【Thế nhưng cậu không hề biết rằng, vị hôn phu tàn tật kia thực chất là nam chính của thế giới này, đồng thời là thủ lĩnh quân phản loạn. Tương lai, hắn sẽ lật đổ chế độ Đế quốc thối nát để thiết lập một liên minh mới. Còn kẻ luôn nhảy nhót trên bờ vực cái chết như ngươi sẽ bị lưu đày đến hành tinh hoang vu, bị đám Trùng tộc xé xác sống, chết không toàn thây】

Ngu Giảo nhát gan đọc xong kết cục của mình, đôi mắt tức khắc ướt đẫm nước nồng.

Bị Trùng tộc xé xác mà chết, kết cục này đối với một ký chủ mới tinh như em thật chẳng mấy tốt đẹp.

Đế Tu – Nguyên soái của Đế quốc, người sở hữu sức mạnh tinh thần đáng kinh ngạc, đã chỉ huy giành thắng lợi trong vô số chiến dịch. Hắn được mệnh danh là "lưỡi dao sắc bén" của Đế quốc với lượng người hâm mộ và ủng hộ đông đảo. Trong lòng mọi Omega, hắn là người bạn đời lý tưởng nhất, tỷ lệ dân chúng ủng hộ hắn cao đến mức không tưởng.

Thế nhưng, nguyên chủ không chỉ sỉ nhục vị anh hùng vĩ đại này trước mặt mọi người, mà còn bám lấy nam chính thụ – một Omega khác – một cách trơ trẽn. Hành vi hèn hạ đó đã khiến em bị người dân và người hâm mộ chửi rủa thậm tệ. Danh tiếng của nguyên chủ tụt dốc không phanh, từ kẻ được vạn người mê đắm trở thành đối tượng bị người người đòi đánh.

Ngược lại, nam chính thụ – Bát điện hạ của Đế quốc – lại là một tấm gương đối lập hoàn toàn. Bình thường vị điện hạ này khá mờ nhạt, nhưng khi nam chính công gặp nạn, chính cậu ta đã luôn âm thầm ngưỡng mộ, ủng hộ và khích lệ hắn, thậm chí còn nhiều lần khuyên bảo nguyên chủ nên đối xử tốt với vị hôn phu của mình.

Nhưng nguyên chủ lại cố chấp không nghe, tự tay đánh nát ván bài tốt trong tay mình.

Ngu Giảo rũ mắt, hàng mi cong dài đổ bóng xuống đôi gò má mềm mại như cánh hoa, gương mặt tinh tế càng thêm phần yếu đuối: "Hệ thống, em thật sự phải làm quá đáng như vậy sao?"

Vốn là một học sinh ngoan, Ngu Giảo chưa từng làm việc gì trái đạo đức, nghĩ đến những hành động của nguyên chủ, em không khỏi cảm thấy bất an.

Ngu Giảo có làn da trắng sứ, dung mạo yêu kiều nhưng cơ thể lại yếu ớt, tính tình chậm chạp, nhút nhát và mềm mỏng. Từ nhỏ, em đã sống như một hoàng tử nhỏ trong vòng tay nuông chiều của mọi người. Mọi chuyện chỉ kết thúc vào năm 18 tuổi, khi em và người bạn thanh mai trúc mã gặp tai nạn xe hơi. Người bạn đó đã chết tại chỗ để bảo vệ em, còn em thì trở thành người thực vật.

Dù nằm liệt giường, em vẫn cảm nhận được thế giới bên ngoài. Cha mẹ vốn yêu thương em nay lại nhận nuôi một đứa con nuôi, đem toàn bộ tình cảm chuyển sang đứa trẻ đó và bỏ mặc em. Mãi đến một ngày, đứa con nuôi kia mới tiết lộ rằng vụ tai nạn năm đó, sự ghẻ lạnh của người thân và sự phản bội của vị hôn phu đều do một tay cậu ta sắp đặt.

Kẻ đó đã thành công cướp đoạt vận may của em, sắp sửa trở thành một "vị chính thụ" đích thực.

Cũng từ đó Ngu Giảo mới biết được, hóa ra mình vốn là nhân vật thụ chính trong một cuốn sách. Em vốn sở hữu một cuộc đời đẹp như cổ tích, nhưng tất cả đã bị một kẻ xuyên thư phá hủy hoàn toàn.

Vị hôn phu phản bội em để yêu đứa con nuôi, người bạn thanh mai trúc mã cũng vì bảo vệ em mà chết. Chàng hoàng tử kiều quý, mong manh cuối cùng lại rơi vào kết cục bị người đời xa lánh, phản bội.

Thế giới ấy đã không còn nơi nào dành cho em nữa. Ngay khi ý thức của Ngu Giảo sắp sửa tan biến, cậu đã được một hệ thống nhỏ trói định.

Hệ thống 996 này là hệ thống dành cho người mới thuộc Tổ vai ác của Tổng bộ Xuyên nhanh, và Ngu Giảo chính là ký chủ mà nó đã "chấm" ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khi ý thức sắp tan biến, Ngu Giảo được Hệ thống 996 của Tổ vai ác trói buộc.

"Giảo Giảo, đến kết cục cuối cùng tôi sẽ giúp cậu chặn cảm giác đau. Cậu cứ mạnh dạn mà làm, tôi sẽ luôn bên cạnh cậu."

Nghe hệ thống nói vậy, Ngu Giảo thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng hỏi: "Hệ thống, vì sao cậu lại chọn tớ?" Giọng em mềm mại, làn da trắng nõn nổi bật trên nền tóc đen, toát ra một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào.

Em rất biết ơn hệ thống đã cho mình cuộc đời mới, nhất là khi hệ thống nói nếu tích đủ điểm có thể hồi sinh người bạn thanh mai trúc mã kia.

"Vì tôi thấy cậu rất có tiềm chất làm vai ác, hơn nữa cậu diễn cảnh khóc rất đạt, nhìn là biết có tố chất diễn viên rồi." Hệ thống "cuồng cái đẹp" không muốn thừa nhận mình vì mê nhan sắc của em mà trói định đại.

Người đẹp ngoan ngoãn có khuôn mặt tinh xảo như một kiệt tác của tạo hóa, vừa ngây thơ lại vừa diễm lệ. Một ký chủ như vậy mà đi làm vai ác thì đúng là phí của trời, đáng lẽ phải sang Tổ Vạn người mê mới đúng.

"Thật sao? Cảm ơn cậu, 96 ." Ngu Giảo vui mừng vì được công nhận, đôi đuôi mắt hơi ửng hồng vì thẹn thùng.

Hệ thống kiềm chế ham muốn được "cắn" em một cái, lạnh lùng nhắc nhở: "Giảo Giảo, đây là thế giới tân thủ nên không khó lắm. Cậu chỉ cần nhục mạ vị hôn phu, nỗ lực kéo thêm thù hận là được."

Ngu Giảo gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng, tớ sẽ cố gắng bắt nạt hắn."

●●●●

Một luồng sáng trắng lóe lên, khi Ngu Giảo mở mắt ra lần nữa, em đã nghe thấy một giọng nói sắc lẹm, nghiệt ngã: "Anh tưởng mình vẫn là Chiến thần hô mưa gọi gió như trước kia sao? Bây giờ anh chỉ là một tên phế vật tàn tật!"

Ngu Giảo trợn tròn đôi mắt đào hoa, muộn màng nhận ra lời này phát ra từ chính miệng mình. Khi chưa hoàn toàn kiểm soát được cơ thể, em trơ mắt nhìn cái miệng nhỏ của mình tiếp tục thốt ra những lời độc địa:

"Tôi nói sai sao? Tôi là Công tước cao quý, ở bên anh chỉ làm thấp đi thân phận của tôi. Một tên tàn phế như anh không biết 'chuyện đó' còn làm được không nữa? Tôi và Kaimi mới là chân ái, anh tốt nhất nên biết điều mà thành toàn cho chúng tôi!"

Rốt cuộc, Ngu Giảo rùng mình một cái, hoàn toàn tiếp nhận cảm quan của cơ thể. Gương mặt diễm lệ của em lập tức trắng bệch.

Người đàn ông trên xe lăn khẽ ngước mắt, đôi mắt hẹp dài sắc bén như dao găm đâm thẳng về phía Ngu Giảo. Dù đôi chân tàn phế, bóng lưng hắn vẫn thẳng tắp, bộ quân phục nghiêm chỉnh bao bọc lấy cơ thể cường tráng, toát ra vẻ nam tính hoang dã và xa cách như một vị thần lạnh lùng.

Đó chính là nam chính công, Nguyên soái Đế quốc — Đế Tu · Saligya.

Một Enigma – giới tính siêu việt áp đảo tất cả. Enigma cực kỳ hiếm, sở hữu năng lực và sức mạnh tinh thần vượt xa Alpha cấp S. Dù đã dùng thuốc ức chế, nhưng mùi hương tin tức tố nồng đậm như mùi khói súng pha lẫn hương rượu mạnh vẫn tràn ngập căn phòng khiến Ngu Giảo bủn rủn cả chân tay, tuyến thể sau gáy nóng ran.

Em bắt đầu thở gấp, lén lút dịch chuyển mông ra xa. Em tưởng mình làm rất kín kẽ, nhưng từng cái run rẩy của hàng mi hay sự hoảng loạn của em đều không lọt qua được mắt người đàn ông kia.

Đế Tu nhìn thiếu niên có khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, yếu ớt như một cánh bướm dập dờn trước bão. Hắn vốn đã biết dưới lớp da xinh đẹp này là một tâm hồn xấu xí, nên ánh mắt không chút dao động, giọng nói lạnh thấu xương:

"Anh nghĩ sao, Chủ tịch Kaimi?"

Đế Tu hỏi một cách thờ ơ, khiến Ngu Giảo lo lắng quay đầu nhìn người đàn ông ngồi phía bên kia sofa. Đó là một người đeo kính gọng vàng, gương mặt nhã nhặn, nụ cười ôn hòa như một quý ông lịch thiệp. Anh ta không phải Alpha mà là một Beta, không có tin tức tố.

"Ý kiến của tôi cũng chính là ý kiến của Giảo Giảo." Kaimi mỉm cười, vươn tay định nắm lấy bàn tay đang thả lỏng của Ngu Giảo.

Theo bản năng, Ngu Giảo rụt tay lại. Em nhận ra đây là thanh mai trúc mã của nguyên chủ, một nam phụ thâm tình vì yêu mà làm đủ chuyện xấu, kết cục rất thảm. Cốt truyện hiện tại là nguyên chủ đang mượn tay Kaimi để khích bác nam chính, đòi hủy hôn.

Kaimi hơi ngẩn ra khi chạm vào làn da mềm mại của em, tim khẽ lỗi nhịp. Anh ta nhấp một ngụm trà để che giấu: "Dù rất kính trọng Nguyên soái, nhưng ngài cũng nên hiểu đạo lý không nên chiếm đoạt người yêu của người khác."

Đế Tu im lặng, áp lực vô hình đè nặng lên người Ngu Giảo.

"Hệ thống, biểu cảm của hắn đáng sợ quá, hắn có đánh tớ không?"

"Không đâu." Hệ thống khẳng định chắc nịch, "Hắn khinh thường việc đánh một Omega yếu đuối, hắn chỉ tống cậu vào ngục hoặc hành tinh hoang thôi, đừng lo."

Ngu Giảo chẳng thấy nhẹ lòng tí nào, nhưng vẫn lấy hết can đảm, cố tỏ ra hung dữ: "Đúng thế, mau hủy hôn đi, càng nhanh càng tốt!"

Đế Tu gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn xe lăn. Hành động vô tình ấy làm Ngu Giảo nghĩ tới cảnh sau này mình bị hắn bóp cổ, em sợ hãi rụt vai lại.

"Nghe nói Chủ tịch Đế quốc vốn thanh tâm quả dục, không ngờ lại hứng thú với vị hôn phu của tôi đến vậy." Đế Tu nhàn nhạt nói.

Kaimi mỉm cười nhã nhặn: "Chúng tôi lớn lên bên nhau, nảy sinh tình cảm là lẽ đương nhiên."

"Còn cậu?" Giọng trầm thấp của Đế Tu vang lên, hướng về phía Ngu Giảo.

Em lắp bắp: "Đương... đương nhiên rồi."

"Như cậu mong muốn." Đế Tu lạnh lùng nói, không khí trong phòng như rơi xuống điểm đóng băng.

Ngu Giảo cảm thấy cái kết thảm khốc đang chờ đợi mình. Đúng lúc đó, máy liên lạc của cậu vang lên. Đế Tu không thèm nhìn thêm cái nào, trực tiếp điều khiển xe lăn rời đi. Màn hình hiện lên hai chữ "Chú" – tức là Hoàng đế, đại vai ác của truyện.

Ngu Giảo căng thẳng đến mức chóp mũi rịn mồ hôi. Khi em chuẩn bị xong tâm lý thì cuộc gọi đã bị ngắt. Kaimi đứng bên cạnh tưởng em sợ bị trách phạt, dịu dàng nói: "Hủy hôn xong em có thể cưới anh ngay. Nếu em sợ, để anh nói chuyện với Hoàng đế."

Ngu Giảo lắc đầu, giọng mềm mại cự tuyệt: "Không cần đâu anh Kaimi, em sẽ tự nói."

Kaimi đưa tay xoa mái tóc vàng xoăn mềm mại của em, nụ cười không thể chối từ: "Vậy giao cho Giảo Giảo nhé."

Bàn tay anh ta lạnh buốt, nhưng ánh mắt lại nóng rực. Khi máy liên lạc vang lên lần nữa, Ngu Giảo giục: "Anh Kaimi về trước đi."

Kaimi thức thời rời đi. Khi chỉ còn một mình, anh ta đưa tay ấn lên vị trí trái tim, đôi mắt xanh lướt qua một tia sáng lạnh lẽo như máy móc.