(PN)Bạn trai của tôi bị điên phê công yêu thương

Summary

:))

Genre
Lgbtq
Author
Shilina
Status
Complete
Chapters
14
Rating
5.0 1 review
Age Rating
16+

Song tính

Tan học, tài xế không lái xe về nhà cậu đang ở. Việt Ngưng hỏi một câu, tài xế khó xử mà nói, hôm nay tiên sinh nói muốn cậu về nhà, tâm tình của ngài ấy nay không tốt cho lắm .

Việt Ngưng a một tiếng.

Cậu nắm chặt quần, nói: "Có thể không trở về hay không? Tôi nghĩ mẹ......"

Tài xế than một tiếng, nói tiểu thiếu gia a, đây là ý của tiên sinh, ngài đừng làm khó dễ tôi như vậy .

Việt Ngưng không nói nữa mà vuốt ve điện thoại .

Cậu bị đưa tới một căn biệt thự mà mình ít khi đến, bảo mẫu đã sớm làm xong cơm, Việt Ngưng một mình ngồi ăn, xung quanh quạnh quẽ không có một ai .

Cậu cầm điện thoại, xem tin tức hôm nay, lướt Weibo, rồi lại nhìn một video về thú cưng hồi lâu .

Mẹ không nhắn lại .

Mẹ của cậu là một người rất am hiểu máy tính. Khi còn nhỏ, mẹ luôn bầu bạn chơi đùa với cậu, rồi sau đó là ngồi trước máy tính làm một ít chuyện gì đó cậu nhìn không hiểu. Mẹ thường xuyên phát cuồng không rõ lí do, ôm gối đầu rúc trong chăn khóc đến nôn khan. Khi đó Việt Ngưng mới vừa học được cách đi đường, đỡ giường đi đến bên người Việt Thù, duỗi cánh tay nhỏ mập mạp sờ khuôn mặt đẫm lệ. Mẹ lập tức lau khô nước mắt, bế lên hắn, cùng cậu ra vườn hái mấy trái anh đào chín trên cây .

Bọn họ ở tại một tòa trang viên, bên ngoài là cả vườn cây ăn quả rộng lớn có đủ mọi loại.

Mẹ chưa bao giờ khóc thút thít trước mặt Việt Ngưng .

Điện thoại có một cái app rất nhỏ ẩn giấu được mã hóa thông tin, rất khó khiến người phát hiện .

Mẹ nói hôm nay muốn cùng cậu trốn đi .

Việt Ngưng liền nhắn lại được ạ .

2

Thẳng cho đến khi đi học mẫu giáo, cậu mới phát hiện mẹ của mình khôg giống với mẹ của những người khác .

Mẹ để tóc ngắn, thân hình cao gầy, giọng nói nam tính .

Mẹ của cậu là đàn ông .

Cậu vừa mới phát hiện được điều này, còn không có kịp chia sẻ đã phát hiện cha của mình cũng không giống người khác .

Cậu có bốn người cha .

Hạ Hầu Khởi là cha ruột của cậu. Những người cha còn lại tuy rằng cũng yêu thương cậu nhưng phần lớn là yêu ai yêu cả đường đi. Bọn họ có đôi khi sẽ dùng ánh mắt ghen ghét nhìn Việt Ngưng. Bởi vì khi mẹ sinh ra cậu mà thân thể yếu ớt hơn trước đây, các cha cũng không dám làm mẹ sinh tiếp nữa .

Cho nên mẹ là người mẹ duy nhất của cậu, mà cậu cũng là đứa con duy nhất của người .

Việt Ngưng ở trong mắt mẹ vẫn luôn là bảo bối nhỏ, chẳng sợ cậu đã học cao trung rồi, mẹ vẫn luôn ôn nhu mà đối đãi với cậu, hỏi cậu thích ăn cái gì, sau đó tự mình xuống bếp, bồi cậu đọc sách, thậm chí là giảng dạy cho cậu .

Nhưng mà mỗi khi mẹ xuống bếp thì mặt các cha đều trở nên âm trầm .

Bởi vì bọn họ chưa bao giờ được thiên vị như vậy cả .

Bọn họ cũng rất thương yêu Việt Ngưng, nhưng vị trí quan trọng nhất của Việt Ngưng trong mắt các cha vẫn là sợi dây thừng trói lấy mẹ .

Chỉ cần cậu ở đây, Việt Thù sẽ không bao giờ có khả năng trốn thoát khỏi họ được .

3

Chờ đến khi cậu vệ sinh cá nhân sạch sẽ, lên giường nằm rồi vẫn chưa thấy mẹ trả lời tin nhắn.

Hẳn là vé xe cũng không dùng được .

Kỳ thật cậu biết, mẹ mình trốn không thoát nổi .

Mẹ đã từng chạy trốn không biết bao nhiêu lần. Khi còn nhỏ Việt Ngưng cho rằng đây chỉ là một trò chơi, nửa đêm lén lút từ phòng ngủ chạy ra địa điểm đã chọn trước để tìm mẹ, lại nghe thấy tiếng khóc khàn khàn, nghe thật thê lương thảm thiết, như là một con thú nhỏ bất hạnh bị nhóm thợ săn bắt được. Bởi vì tiếng hét kêu cứu nghe quá mức thảm thiết, cậu thậm chí không nghe ra được đó là giọng của mẹ mình .

Cậu có chút sợ hãi .

Nhưng mà mẹ đang ở nơi đó chờ cậu .

Cậu chậm rãi đi qua, đẩy cánh cửa phía sau đầy tội ác kia ra .

Mẹ đang quỳ trên mặt đất, khuôn mặt xinh đẹp thống khổ nhăn nhó, bàn tay với ra ngoài như muốn bắt lấy cái gì, nhưng bị cha nhanh chóng nắm lấy. Cha ghé vào trên người mẹ, hình như là đang đánh mẹ, tiếng đánh phát ra thật đáng sợ. Các cha trong mắt cậu giống như con ác quỷ đáng sợ mang vẻ mặt vặn vẹo. Việt Ngưng ngơ ngác mà nhìn xuyên qua kẹt cửa, nước mắt vì sợ hãi mà không tự chủ được chảy ròng ròng.

“Mẹ…… Mẹ ơi……”

Cậu khóc lóc, duỗi tay muốn ôm mẹ, thấy sắc mặt của mẹ trong phút chốc đã trắng bệch, thống khổ mà khóc nức nở, né tránh ánh mắt của cậu mà chui rúc vào trong lòng ngực của cha .

Một đôi bàn tay to lớn đem cậu ôm lên.

“Mẹ con phạm sai lầm, cha muốn trừng phạt mẹ.” Một người cha khác xoay người mang cậu về phòng ngủ, ôn nhu đặt cậu trên cái giường nhỏ, giúp cậu đắp chăn đàng hoàng, lau khô nước mắt, hương vị của thuốc lá xâm nhập vào xoang mũi của Việt Ngưng, “Ngủ đi.”

Cậu làm sao mà ngủ được, vội vàng bắt lấy ngón tay lạnh băng của cha nức nở: “Mẹ sẽ đau! Mẹ đang khóc mà, đừng đánh mông mẹ .”

Mẹ có đánh mông cậu nhưng mỗi khi sắp đánh thì lại bỏ bớt sức lực, nhẹ nhàng quệt qua một chút, cũng không phát ra tiếng. Nhưng khi nãy cha đánh mẹ nghe thấy tiếng vang rất to, trên mặt mẹ toàn là nước mắt .

Cha không có đáp lại cậu .

Một tháng kế tiếp cậu cũng chưa được nhìn thấy mẹ. Bảo mẫu nói mẹ bị thương, đang ở tầng cao nhất để dưỡng thương.

Cậu biết mẹ là bị trói ở nơi đó.

Mẹ trốn bao lần liền bị trói bấy nhiêu lần.

4

Một người con, vì có để tìm mẹ, cũng có thể bò lên rất nhiều tầng lầu.

Cậu giống như trời sinh liền có tâm linh cảm ứng với mẹ, cậu tìm kiếm ở khắp trong căn biệt thự khổng lồ. Từng tầng từng tầng cầu thang, phảng phất như không có điểm cuối. Cậu mở ra từng cánh cửa phòng này đến phòng khác, dù có bị bảo mẫu ôm về cũng kiên định mà bò ra đi tìm .

Giọng nói lãnh đạm trầm thấp của cha vang lên trong điện thoại .

Để thằng bé đi tìm.

Cậu thật sự tìm được mẹ rồi .

Mẹ ngồi trên sô pha ôm chân, thấy cậu tới liền rơi nước mắt. Cánh tay nhỏ bụ bẫm tay nhỏ giúp mẹ lau nước mắt, chui vào trong lòng ngực mẹ, cúi đầu kinh ngạc nói: “Mẹ, chân, chân!”

Trên chân mẹ có một bộ xiềng xích.

Bốn phía căn phòng được thiết kế như là ngục giam, không có bất luận công cụ sắc bén nào, xung quanh được trải thảm lông, trông ấm áp cực kỳ.

Mẹ lại khóc, tay chân luống cuống lau nước mắt trước mặt Việt Ngưng .

Bảo mẫu cũng lên đây, mang đồ ăn đã nguội xuống thay bằng đồ mới nấu, thấp giọng khuyên: “Tiểu thiếu gia cũng không ăn, phu nhân, ngài cùng tiểu thiếu gia ăn chút đi.”

5

Việt Ngưng duỗi chen chân vào.

Bên ngoài đã có dấu hiệu bão tố sắp đến .

Điện thoại có rất nhiều thứ làm cậu tò mò nhưng lại không có một app mà mẹ từng cho cậu dùng .

Chiếc điện thoại này là do mẹ tự mình chọn lựa cho cậu, không phải là những chiếc điện thoại loại mới của cha cho cậu .

Đương nhiên, chiếc điện thoại đầu tiên của cậu là lấy trộm từ trong chỗ làm việc của cha .

Đúng là một món đồ chơi mới lạ, xa đến đâu cũng có thể thu được tin nhắn. Cậu lặng lẽ ấn xuống một cái nút, lén lút nói: “Mẹ ơi, con tìm được cách giúp mẹ chạy trốn rồi!”

Mẹ click mở tin nhắn thoại kia, thanh âm lập tức vang lên hấp dẫn ánh mắt của các cha .

Đó là lần đầu tiên mẹ khóc ngay trước mặt cậu.

Quỳ xuống đất ôm chặt lấy cậu .

Không ai để ý tới cậu, chỉ có cậu là để ý sắc mặt của các cha .

Âm trầm, khủng bố, ác độc.

Cậu đương nhiên không biết những người đã từng giúp mẹ chạy trốn đã phải những tra tấn hay điều xui xẻo gì nhưng dù sao các cha cũng tuyệt đối không tổn thương cậu, bởi vì mẹ sẽ bảo hộ cậu .

Mẹ ôm lấy toàn thân cậu, cậu là bảo bối trân ái nhất của mẹ, liền tính là các cha cũng không thể làm đau cậu một chút nào .

Cha đã đi tới gần rồi.

“Đừng, đừng…… Cầu xin các anh mà…… Tiểu Ngưng không phải…… Không phải cố ý……”

Cậu thấy mẹ bị nhắc lên, thân hình mảnh dẻ của mẹ lập tức đã bị cha kéo vào trong lòng ngực ôm lấy.

Nụ hôn nhớp nháp ngăn chặn tiếng nức nở đáng thương của mẹ. Cha hôn mẹ rồi lại cúi đầu nhìn cậu, cậu không thể hiểu được ánh mắt .

Căm ghét.

Cậu dẫm điểm mấu chốt của cha .

6

Chạy trốn lại thất bại.

Mẹ hiện tại như thế nào rồi?

Đơn giản là bị các cha cưỡng gian, luân gian, rồi vô số lần chiếm hữu.

Việt Ngưng đã không còn là một đứa trẻ 1 hay 2 tuổi nữa, việc này đó cậu đã có thể hiểu được.

Cậu không trách mẹ. Một chút cũng không trách mẹ mình không trốn thoát .

Gièm pha của cha năm đó vẫn còn, đến nay vẫn cứ tìm được. Việc này không ảnh hưởng đến quyết định giải nghệ của hắn, quyền thế vẫn còn, trói chặt lấy mẹ khiến người không trốn được. Bọn họ có kỹ thuật không thua gì mẹ, có thân hình thể lực đều lớn hơn mẹ lại còn có địa vị quyền lực to lớn, thậm chí còn có thể dùng vết sẹo năm đó để lại để bán thảm, làm mẹ mềm lòng.

Huống chi, mỗi lần mẹ trốn đều sẽ mang theo cậu.

Mẹ, người cứ chạy trước đi, con sẽ đi tìm người.

Mẹ vuốt ve tóc của cậu, khóe miệng còn mang theo vết trầy .

Mẹ, bọn họ sẽ đánh mẹ sao?

Sẽ không, Tiểu Ngưng, đừng lo lắng cho mẹ. Tập trung học tập nào .

Thật sự sẽ không đánh mẹ sao?

Vì sao từ cậu hiểu chuyện, mỗi lần mẹ chạy trốn thất bại đều phải đem cậu ra nơi khác ở?

Là vì mẹ không muốn cho cậu biết người gặp phải đối đãi đáng sợ như thế nào. Kỳ thật cậu đều biết. Cậu đương nhiên là biết chứ .

Tiếng khóc lóc của mẹ khi còn nhỏ mà cậu nghe được như là dây gai, trát ở trong lòng cậu. Cậu đau lòng cho mẹ vô cùng, nghe thấy tiếng khóc nức nở đầy thống khổ của mẹ ở trong phòng ngủ liền đấm của gào khóc nói muốn gặp mẹ. Vậy mà thật sự có một lần mẹ mở cửa, ăn mặc áo ngủ, nức nở ôm lấy cậu.

Tay mẹ tuy còn run rẩy nhưng vẫn ôm cậu thật chắc, không bao giờ làm cậu bị thương.

Cha cũng dán lại gần, ôm hai mẹ con đang khóc thảm vào trong lòng ngực. Bờ vai dày rộng kiên cố cùng cánh tay rắn chắc còn vững chắc hơn cả xiềng xích, làm mẹ một bước cũng không thoát nổi .

Buổi sáng ngày hôm sau Việt Ngưng mơ mơ màng màng mà bị gọi dậy, bảo mẫu nói tài xế đã chờ ở dưới tầng .

Việt Ngưng rúc ở trong chăn nhắm hai mắt nói, dì Chu, hôm nay là cuối tuần mà, không đi học thì dậy sớm làm gì .

Dì Chu nói, tiên sinh muốn gặp ngài .

Việt Ngưng cả kinh.

Những lời này còn hiệu quả hơn cả chuông báo thức, cậu trực tiếp cá chép lộn mình bò dậy, vội vàng mặc quần áo. Cha sẽ không nhàn đến không có việc gì mà tìm cậu, càng sẽ không sau hôm trừng phạt mẹ liền tìm cậu. Nếu tìm cậu, hẳn là đã có chuyện xảy ra .

Là mẹ đã xảy ra chuyện sao.

Nhưng mà tài xế không dẫn cậu tới bệnh viện, ngược lại còn trở về tòa nhà chính. Rừng cây rậm rạp, ai cũng không biết được bên trong đang diễn ra tội ác gì. Dọc đường đi người càng ngày càng ít, cũng càng ngày càng yên tĩnh.

Cậu vừa vào cửa đã cúi đầu.

Bởi vì cậu không đành lòng nhìn .

Hai tay cha để ở sau sô pha, vẻ mặt hưởng thụ. Mẹ rúc trong lòng ngực cha, cả người như bị chơi cho choáng váng mà liếm láp cằm cha .

Giống như chú cún đáng thương bị trói chặt cổ, không thể không chịu thua những màn giáo huấn đáng sợ, thậm chí học được cách lấy lòng.

Xoang mũi cậu bắt đầu lên men. Nhưng mà chân như không phải của chính mình, chỉ có thể đi qua đấy, cung kính đứng trước người cha .

Thảm dẫm lên rất mềm mại, cậu đến gần, mẹ lúc này mới thấy cậu, sợ hãi chui vào lòng cha, nức nở vùi đầu vào cổ cha tránh né. Dù có chăm sóc mẹ thế nào đi chăng nữa thì dáng người mẹ vẫn mảnh khảnh như cũ, đáng thương vô cùng mà ngồi ở trên đùi cha, thậm chí còn không làm cha cảm thấy quá sức.

Cậu không nghĩ tới sẽ là người đàn ông này.

Mái tóc màu xám, cậu rất chán ghét người này.