1
Chương 1: Úc Ninh
1
Úc Ninh là đồ ngốc.
Khi Úc Ninh bị bỏ lại trên đường chạy trốn vẫn không biết mình bị vứt bỏ, cha y ôn hòa hiếm thấy, than khát nước muốn ăn quả dại nên bảo Úc Ninh lên núi hái cho lão mấy quả.
Úc Ninh lập tức vâng dạ, cha y hiếm khi không cáu kỉnh với y, Úc Ninh vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ nhất định phải hái mấy quả dại vừa to vừa ngọt cho cha mình ăn.
Y không ngoái đầu lại nên tất nhiên không thấy mình vừa đi xong thì xe ngựa của Úc gia lập tức phóng như bay, chẳng ai muốn dừng lại.
Thời buổi loạn lạc, chiến tranh khắp phía, mấy thành trì ở biên giới phía Bắc đều thất thủ nên dân chúng đổ xuống phía Nam lánh nạn, Úc gia cũng nằm trong số đó. Vốn dĩ Úc gia cũng là gia tộc lớn, giờ chuyển nhà tới phía Nam, trên đường đi không mấy thuận lợi, còn bị đạo tặc cướp sạch rồi đánh người bị thương, tiền mất tật mang.
Tuy Úc Ninh là thiếu gia của Úc gia nhưng sinh ra đã là song nhi, lúc nhỏ còn bị sốt cao một trận nên đầu óc đâm ra ngớ ngẩn, trở thành đứa con cha không thương mẹ không yêu, ai gặp cũng dè bỉu y là đồ ngốc.
Úc Ninh cái hiểu cái không, mơ màng sống đến giờ.
Lúc này y trở thành mối phiền phức trên đường lánh nạn, Úc lão gia mê tín, vốn không thích Úc Ninh, ngày ngày thấy y lượn lờ trước mắt thì trút hết bực dọc lên người y.
Úc lão gia cảm thấy mọi xui xẻo đều do Úc Ninh mang tới, đã ngốc nghếch lại còn song tính kỳ dị.
Vì vậy lão bỏ lại Úc Ninh như vứt rác, chẳng thèm quay đầu lại.
Miệng Úc Ninh lẩm bẩm quả dại, quả dại, vui vẻ đi lên núi hồi lâu, chỉ gặp rừng rậm um tùm chứ không thấy hoa mà cũng chẳng có quả. Nếu là người bình thường sẽ thấy kỳ quái, nói không chừng đã trở về ngay. Nhưng Úc Ninh là đồ ngốc, chỉ nhớ rõ cha y muốn ăn quả dại nên y phải tìm cho bằng được.
Cha Úc Ninh hiếm khi cười với y một cái.
Úc Ninh đi rất lâu, vừa khát vừa mệt, chân cũng mỏi nhừ, trên trời mây đen vần vũ như sắp mưa to.
Đột nhiên Úc Ninh trông thấy một cây dại mọc nghiêng bên bờ sông, quả tròn đỏ mọng nhìn rất ngon, hai mắt Úc Ninh sáng lên, vội vàng chạy tới đó.
Y hái được đầy túi, còn nhét vào vạt áo căng phồng, đang định đi thì chợt nghe một giọng nói lười biếng vang lên: “Quả này không ăn được đâu.”
Úc Ninh giật nảy mình, ngẩng lên mới phát hiện có người ngồi bên kia bờ sông từ lúc nào. Người kia ngồi trên tảng đá, ống quần kéo cao lộ ra đôi chân trần ngâm trong nước, bộ dạng luộm thuộm, mái tóc đen nhánh, mặc áo tràng cũ kỹ rộng thùng thình.
Úc Ninh nắm ống tay áo, đôi mắt đen láy nhìn hắn, lắp bắp hỏi, “Tại... Tại sao?”
Người kia cười nói: “Có độc. Toàn quả độc thôi.”
Hắn cười một tiếng, gương mặt càng thêm rạng rỡ như quả dại trơn bóng trong tay y, Úc Ninh thấy vậy thì ngẩn người, y nắm mớ quả dại, ném không được mà cầm cũng chẳng xong, ngơ ngác hỏi: “Thật sao?”
Người kia cười khẽ, sau đó nghe Úc Ninh hỏi, “Vậy phải làm sao bây giờ? Cha ta muốn ăn quả.”
“Đồ ngốc, cha ngươi bỏ đi từ lâu rồi,” hắn lười biếng ngáp một cái.
Úc Ninh không tin, “Xạo, cha còn đang chờ ta dưới núi, ông ấy nói muốn ăn quả, bảo ta mang về cho ông ấy.”
“Lừa ngươi thôi.”
“Ngươi gạt ta!” Úc Ninh tức giận hét lên rồi quay phắt đi, “Cha sẽ không bỏ ta đâu.”
Tạ Trản tặc lưỡi nhìn theo bóng lưng đồ ngốc, hờ hững lần chuỗi hạt sẫm màu trên cổ tay, thầm nghĩ thật đúng là đồ ngốc.
2
Úc Ninh xuống núi trở lại ngã rẽ, trên đường vắng lặng chẳng có một ai.
Y ngây ngẩn nhìn quanh, không biết nên làm thế nào, kêu mấy tiếng cha mẹ rồi quay đầu tìm vài vòng, chẳng ai trả lời y cả. Cuối hè thời tiết nóng bức nhưng Úc Ninh lại thấy lạnh buốt, hồi lâu sau mới khóc, hai mắt dần đỏ lên.
Người kia nói đúng, cha mẹ thật sự không cần y nữa.
Úc Ninh nắm mớ quả đỏ trong tay ngơ ngác đứng đấy, nhìn như cún con bị vứt bỏ, chân tay nhỏ bé non nớt, đi đường cũng không biết đi thế nào.
Tạ Trản nhìn theo mà trong lòng chẳng chút lăn tăn, không hề thương hại, chỉ cảm thấy đồ ngốc này tuy ngốc thật nhưng bề ngoài rất xinh đẹp, khóc lên thật quyến rũ.
Úc Ninh gầy gò, khung xương nhỏ, mặt cũng nhỏ, đôi mắt to đen láy, khi tủi thân nước mắt tràn ra sáng long lanh.
Lông mi Úc Ninh chớp chớp, bả vai run lên một cái khiến nước mắt lăn xuống má, thấm vào đất cát khô cằn.
Thật lãng phí, Tạ Trản nhìn nước đọng trên mặt đất, quỷ thần xui khiến đưa tay quệt nước mắt Úc Ninh đưa lên miệng nếm rồi ung dung hỏi: “Đồ ngốc, ta có lừa ngươi không?”
Úc Ninh vờ như không nghe thấy, nước mắt lộp độp rơi xuống.
Tạ Trản tặc lưỡi, bóp cằm y nói: “Đừng khóc nữa.”
Lúc này Úc Ninh mới ngẩng mặt lên nhìn Tạ Trản, chóp mũi đỏ hồng, miệng cũng đỏ, lông mi ướt nhòa, y hất tay Tạ Trản rồi thút thít nói: “Ngươi đi đi!”
Úc Ninh không hất nổi Tạ Trản nên lại túm chuỗi hạt trên tay hắn, mới đụng vào đã bị đốt nóng phải rụt tay lại, vừa sợ vừa ngơ ngác trừng Tạ Trản.
Tạ Trản nở nụ cười, ngón cái xoa má y: “Đồ ngốc.”
Úc Ninh nói: “Ngươi mới ngốc, ngươi là kẻ xấu.”
Tạ Trản nghĩ thầm đúng là mình không phải người tốt, cũng không phải người, hắn nhìn Úc Ninh nói: “Đồ ngốc, cha mẹ ngươi không cần ngươi nữa đâu, không ai cần ngươi hết.”
Úc Ninh nhìn hắn chằm chằm, tức giận ném đống quả trong tay về phía hắn, Tạ Trản nghiêng đầu né, giận quá hóa cười, “Ngốc mà cũng dữ ghê.”
Úc Ninh nói: “Ngươi là kẻ xấu. Ngươi đi đi!”
Tạ Trản nói: “Ta không phải kẻ xấu.”
Úc Ninh nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, Tạ Trản lại cười, hắn mặc áo tràng cũ kỹ, tóc dài đen nhánh xõa trên vai, nhìn vừa lười biếng vừa luộm thuộm, hắn nói: “Ta là yêu quái.”
Úc Ninh sững sờ, Tạ Trản hỏi y: “Biết yêu quái là gì không?”
Úc Ninh cái hiểu cái không, do dự một lát rồi đưa tay chọc mặt hắn, “Người.”
Tạ Trản bật cười, “Yêu quái.”
Lúc nhỏ Úc Ninh bị bắt nạt không ít, người trong phủ thường dọa y nếu không nghe lời sẽ đem y cho yêu quái ăn, nói y là tiểu quái vật nên phải để yêu quái ăn thịt. Yêu quái kia rất đáng sợ, mặt xanh nanh vàng miệng đỏ như máu, chỉ cần há mồm là có thể nuốt chửng y.
Úc Ninh nhìn mặt Tạ Trản, người này quá đẹp, dung mạo sắc sảo, mặt mày tuấn tú, đẹp nhất trong số những người Úc Ninh từng gặp.
Yêu quái đều giống vậy sao?
Tạ Trản thấy y sững sờ cũng không để ý. Chẳng biết mây đen đã giấu mặt trời đi từ lúc nào, gió thổi phần phật, mưa to sắp đổ xuống.
Tạ Trản nói: “Đồ ngốc, trời sắp mưa rồi.”
“...Trời, trời mưa?” Úc Ninh ngẩng đầu ngơ ngác nhìn trời, “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Tạ Trản nói: “Theo ta đi.”
Đôi mắt đen như mực của Úc Ninh nhìn chằm chằm Tạ Trản: “Ngươi nói ngươi là yêu quái, ngươi muốn ăn thịt ta à?”
Tạ Trản dọa y, “Đúng vậy, mang về rồi từ từ ăn hết cả da lẫn xương.”
Úc Ninh mở to mắt nhìn Tạ Trản hồi lâu rồi nói: “Ta không đi theo ngươi đâu!”
Tạ Trản: “Ngươi chạy đi, chờ trời tối ma quỷ yêu quái trên núi này sẽ ra tìm ngươi chơi.”
Úc Ninh há hốc miệng, hồi lâu sau lí nhí nói: “Không cần ngươi, ta cần cha mẹ ta cơ.”
“Bọn họ đâu cần ngươi nữa.” Tạ Trản nói hết sức thản nhiên, sau đó thấy vành mắt Úc Ninh lập tức ửng đỏ, hắn nhếch miệng cười rồi quay người định đi, ống tay áo đột nhiên giật giật, mấy ngón tay nhỏ gầy níu chặt tay áo hắn.
Úc Ninh nắm chặt tay áo tràng của hắn.
3
Mùa hè mưa tới rất nhanh, Tạ Trản không vội mà che dù cùng Úc Ninh ung dung trở về. Úc Ninh dè dặt níu áo tràng của hắn như sợ bị bỏ rơi, lại tỏ vẻ hiếu kỳ, lúc thì nhìn Tạ Trản, lúc thì nhìn cỏ cây xung quanh thấp thoáng trong mưa.
Úc Ninh hỏi hắn: “Trên núi này thật sự có yêu quái khác nữa sao?”
Tạ Trản nói: “Có, ngươi muốn gặp không?”
Tạ Trản không lừa y, ngàn năm trước núi này vốn cũng là chỗ tốt, về sau phong thuỷ bị phá đi, linh căn trên núi bị đào mất nên trở thành nơi tụ tập của yêu ma. Mấy năm nay chiến tranh kéo dài, vô số cô hồn dã quỷ không có chỗ đi nên phần lớn đều quanh quẩn trên núi này.
Chẳng qua Tạ Trản là lão yêu quái nên không ai dám làm càn trước mặt hắn thôi.
Úc Ninh lắc đầu như trống bỏi, ngậm chặt miệng dò dẫm từng bước theo sát Tạ Trản. Khi tới gần, y có thể ngửi được mùi trầm như có như không trên người Tạ Trản, không nồng không nhạt, đúng là mùi nhang.
Mẹ Úc Ninh không thích y, vừa sinh ra đã ném cho nhũ mẫu, nhũ mẫu theo đạo Phật, từng dẫn Úc Ninh đi chùa mấy lần.
Miếu thờ đường hoàng, Phật Tổ trang nghiêm nhìn khắp chúng sinh, Úc Ninh luôn ngửa đầu ngơ ngác nhìn tượng Phật.
Nhũ mẫu thấy vậy sẽ kéo tay y dỗ dành, thiếu gia cũng tới cúi lạy đi, Phật Tổ sẽ phù hộ cho thiếu gia bình an. Úc Ninh bắt chước chắp tay lại rồi thì thầm, xin Phật Tổ phù hộ Úc Ninh, phù hộ nhũ mẫu bình an.
Mùi hương quen thuộc trên người Tạ Trản khiến Úc Ninh rất an tâm, cho dù Tạ Trản nói mình là yêu quái.
Tháp cổ bao năm nay đổ nát hoang vu, tấm bảng trên cổng đã bạc màu, tượng Phật trong điện cũng phai mất lớp sơn nhũ vàng, chỉ mường tượng được nhang khói nghi ngút năm xưa.
Khi họ vào miếu thì mưa tầm tã, gió lốc rít gào, cả ngọn núi bị bao phủ trong màn sương trắng xóa, âm u mù mịt.
Hai người đều bị dính mưa, Úc Ninh vừa bước qua cửa đã ngẩng đầu nhìn tượng Phật ngồi trên đài sen, trong điện còn có rất nhiều tượng La Hán.
Úc Ninh buông tay ra rồi đi tới quỳ xuống nệm bồ đoàn cúi lạy, Tạ Trản cười nói: “Đồ ngốc còn biết lạy Phật nữa à? Đứng lên đi, chẳng có gì để lạy đâu.”
Úc Ninh lườm hắn rồi giơ ngón tay lên miệng ra hiệu, “Không được, không được.” Y cau mày chỉ trích hắn, “Không được nói bừa, Phật Tổ sẽ không vui đâu.”
Tạ Trản thờ ơ liếc mắt, túm cổ áo y xách lên, “Vui thì sao?”
Úc Ninh nói: “Phật Tổ sẽ phù hộ ngươi bình an.”
Tạ Trản lại cười, “Vậy giờ ngươi thấy ông ấy có vui không?”
Úc Ninh sửng sốt không biết trả lời sao, Tạ Trản hỏi: “Ông ấy có phù hộ ngươi không?”
“Đồ ngốc, ngươi muốn bình an thì chi bằng lạy ta đi,” hắn bóp mặt Úc Ninh, thấy đôi mắt đen láy kia phản chiếu hình bóng mình thì hết sức vui vẻ.
Úc Ninh vùng vẫy một hồi nhưng không thoát được, tức giận quay mặt đi, “Không thèm, ngươi muốn ăn thịt ta mà!”
Tạ Trản hào hứng bắt nạt y, xoay mặt y lại rồi thuận miệng nói: “Ngươi van xin ta đi, ta sẽ ăn ngươi trễ hơn một ngày.”
Gương mặt Úc Ninh non nớt, làn da trắng mịn, Tạ Trản chỉ bóp hơi mạnh tay đã hằn vết đỏ, hắn tặc lưỡi, đầu ngón tay cọ xát, “Hử? Được không?”
Úc Ninh mím chặt môi không lên tiếng, lông mi run rẩy như chú bướm hốt hoảng vỗ cánh. Hai người đều ướt đầm đìa, một tia sét bổ xuống bên ngoài, tiếng sấm ầm ầm dọa Úc Ninh rùng mình.
Tạ Trản thả tay ra rồi xoa gáy y, “Sợ thế cơ à. Đồ ngốc, quần áo ướt hết rồi, đi thôi, dẫn ngươi đi tắm rửa.”