Nhật ký thuần dưỡng chó con

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh/Tống Nê Nhất Điều Ngư Tag: 3P, không có tam quan, HE Lạnh lùng cao ngạo công (Tả Linh Xuyên) / Tươi sáng ngay thẳng công (Tề Kha Hàn) × U mê chó con thụ (Mạnh Triều Nhân)

Status
Complete
Chapters
47
Rating
5.0 1 review
Age Rating
18+

1+2

1

Trong mắt các học sinh cùng lớp, Mạnh Triều Nhân chẳng có gì nổi bật cả, không cao, ít nói, để tóc mái che khuất đôi mắt, hệt như cây nấm mọc ở chỗ tối tăm vậy.

Cậu chính là quái thai không được ai hoan nghênh.

Cậu điên cuồng say mê đóa hoa kiêu kỳ học chung lớp là Tả Linh Xuyên, ánh mắt luôn mất khống chế dán chặt vào đối phương, còn hay lén lút bám theo y.

Nghỉ trưa phòng học không có ai, cậu lại chạy tới ngửi áo khoác đặt trên ghế của Tả Linh Xuyên, chụp lén rất nhiều ảnh của đối phương, thậm chí còn ngắm ảnh rồi tự sướng trong nhà vệ sinh ở trường.

Cậu yêu đơn phương và ra sức lấy lòng Tả Linh Xuyên, mỗi ngày đều đặt hộp cơm được chuẩn bị tỉ mỉ lên bàn nam sinh nhưng y không chịu đón nhận tình cảm của cậu mà còn vứt hết đồ cậu làm vào thùng rác.

Rõ ràng về nhà không tiện đường nhưng cậu luôn đi chung xe buýt với đối phương, theo tới dưới lầu mới thôi.

Hành vi đeo bám này đã trở thành một phần trong cuộc sống hàng ngày của cậu.

Thứ Tư cậu theo Tả Linh Xuyên đến khu cư xá y ở như mọi lần, đang mãn nguyện định rời đi thì bị bạn thân của y là Tề Kha Hàn bắt quả tang.

Nam sinh nói với cậu: “Tôi biết mấy tháng nay cậu vẫn luôn theo dõi cậu ấy.”

Tề Kha Hàn cao hơn cậu rất nhiều, thân hình cường tráng, tướng mạo cũng hơi dữ.

Mạnh Triều Nhân cảm nhận được nguy hiểm, cậu nuốt nước bọt rồi theo bản năng lùi lại môt bước định chạy trốn nhưng bị con chó to của đối phương chặn lại.

“Chạy cái gì?” Tề Kha Hàn nhìn cậu chằm chằm, “Chẳng những tôi sẽ không nói cho cậu ấy biết mà còn có thể giúp cậu nữa cơ.”

Ban đầu Mạnh Triều Nhân không tin hắn lắm.

Nhưng sau khi kết bạn với cậu trên mạng xã hội, nam sinh kia quả thực đã gửi cho cậu mấy bức ảnh cũ của đóa hoa kiêu kỳ, còn cho cậu một gói bánh quy nghe nói là do người cậu yêu thầm tự tay nướng.

“Chắc cậu sẽ làm chuyện đó với ảnh cậu ấy đúng không?” Tề Kha Hàn ngồi ở bàn học nhìn cậu chằm chằm, “Muốn lấy đồ của cậu ấy không?”

Đương nhiên là Mạnh Triều Nhân muốn rồi.

Vừa tưởng tượng ra mùi hương của Tả Linh Xuyên thì cậu lại hưng phấn mất kiểm soát. Cậu ảo tưởng đối phương cưỡng hiếp mình, tưởng tượng này mang lại cho cậu khoái cảm mãnh liệt, ban đêm cậu luôn dựa vào nó để thủ dâm và giải tỏa dục vọng mãnh liệt nửa thân dưới.

Nghe Tề Kha Hàn đưa ra yêu cầu trao đổi này, cậu mừng rỡ đồng ý ngay chẳng chút do dự.

Thứ Ba có tiết thể dục.

Khi Mạnh Triều Nhân đẩy cửa phòng học trống ở góc hành lang thì Tề Kha Hàn đã chờ sẵn, đúng hẹn nhét vào tay cậu bộ đồng phục bóng rổ mà Tả Linh Xuyên vừa thay ra.

“Đây, không gạt cậu chứ?” Tề Kha Hàn nói.

Cậu véo mu bàn tay mình một cái, sau khi biết chắc đây không phải mơ thì lập tức vùi gương mặt đỏ bừng vào bộ đồ, tim đập dữ dội, ra sức hít mùi mồ hôi xen lẫn hương sữa tắm thoang thoảng, dường như còn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người mình thầm yêu để lại.

Thích thật, thơm quá đi mất...

Chỉ mới ngửi thôi mà cậu đã muốn cứng lên rồi.

Tề Kha Hàn lột quần cậu rồi đè cậu xuống bàn trong phòng học trống trải.

“Ưm...”

Cơn đau khi bị xâm nhập đột ngột khiến Mạnh Triều Nhân kêu lên, cậu nhịn không được nhíu mày, sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh.

Nhưng vì được ôm quần áo của người mình thích nên trên mặt cậu vẫn nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc.

Khi đối phương đưa đẩy dương vật trong cơ thể cậu, Mạnh Triều Nhân chợt nghĩ đến gì đó nên hỏi hắn: “Tôi, tôi có thể đem cái này đi đúng không...”

Tề Kha Hàn chậm rãi áp người xuống rồi đặt một hộp áo mưa trước mặt cậu, nhếch môi nói: “Dùng bao nhiêu cái thì cậu có thể giữ nó bấy nhiêu ngày.”

2

Màn dạo đầu đối phương làm cho cậu không đúng cách lắm, sau khi tiến vào cũng chẳng đếm xỉa gì đến cảm nhận của cậu mà động tác dần trở nên mạnh bạo.

“Ưm...” Đương nhiên Mạnh Triều Nhân cảm thấy đau nhưng mọi tâm tư đều đặt vào bộ đồng phục bóng rổ trong ngực, tưởng tượng ra cảnh đóa hoa kiêu kỳ vén áo lên lau mồ hôi.

Những tưởng tượng kia đã giảm bớt đau đớn của cậu, khi thành ruột chật hẹp bị côn thịt thô to căng ra hết cỡ, cậu chỉ cắn môi kêu rên chứ không bảo nam sinh dừng lại.

“Thích thế cơ à?” Tề Kha Hàn liếm môi rồi quất mông cậu mấy cái, tăng nhanh tần suất ra vào dưới thân, “Đang tưởng tượng người chơi cậu là Tả Linh Xuyên đúng không?”

“Thích, thích quá...” Trán Mạnh Triều Nhân rịn một lớp mồ hôi mỏng nhưng vẫn không kháng cự nam sinh xâm nhập, cậu say mê vùi mặt vào bộ đồng phục bóng rổ thở dốc rồi nói đứt quãng, “Cho tôi giữ thêm mấy ngày đi, nếu được cậu lấy quần lót của cậu ấy giùm tôi luôn nhé? Tôi muốn có nó lắm...”

Cảm giác đau đớn khi bị cưỡng ép vạch mở làm bắp chân cậu run rẩy, nhưng đại não vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi có được bộ đồ chơi bóng này nên không có bất kỳ ý định phản kháng nào.

Cậu muốn giữ lại mùi hương trên quần áo, muốn ban đêm dùng nó xóc lọ cho mình, nhưng nếu vậy nó sẽ bị bẩn...

Rất thích, rất muốn bắn vào bàn học của Tả Linh Xuyên...

“Cậu đúng là biến thái mà.”

Tề Kha Hàn tạm thời rút côn thịt cứng ngắc ra khỏi cơ thể cậu một lát, sau khi nắm tóc cậu kề tai thì thầm câu kia thì lật người cậu lại rồi tiếp tục chơi cậu từ phía chính diện.

Đau đớn và khoái cảm dồn dập xông lên từ nửa người dưới nhưng đau vẫn nhiều hơn, côn thịt vạch ra thành ruột chật hẹp, trong nháy mắt cậu còn tưởng nhục huyệt bị đối phương mạnh bạo cắm vào xé rách, nhưng cũng không chảy máu mà chỉ đau rát.

Nói thật thì đây chẳng phải trải nghiệm gì tốt đẹp cả.

Khi Tề Kha Hàn ưỡn lưng đâm rút, túi thịt liên tục đập vào mông cậu, chất nhầy trong suốt chảy ra từ chỗ hai người giao hợp, còn có chút bọt trắng dính trên lông mu của họ.

Phòng học đóng kín tràn ngập mùi hương dâm loạn.

Mạnh Triều Nhân không kêu lên, tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ, vẫn ôm chặt bộ đồ chơi bóng, bắp chân huơ huơ trong không khí, thân thể bị chịch lắc lư lên xuống, lỗ nhỏ miễn cưỡng tiếp nhận dương vật không ngừng chen vào của đối phương.

Đau, đau quá...

Nhưng có thể đổi được thứ mình muốn thì chuyện này cũng đáng.

Thoải mái làm một hồi lâu, Tề Kha Hàn chợt phát hiện Mạnh Triều Nhân hoàn toàn không để ý tới mình mà cứ mãi giơ áo lên che mặt.

Hắn nhíu mày túm lấy cánh tay thiếu niên, bắt cậu bỏ quần áo sang một bên để nhìn mình.

“Không muốn...” Mạnh Triều Nhân ôm chặt bộ đồ chơi bóng, lắc đầu nguầy nguậy rồi nói bằng giọng mũi, “Theo giao hẹn thì giờ nó là của tôi rồi, tôi muốn ngửi bao nhiêu thì ngửi chứ!”