Chapter 1
Tên truyện Jun & Sam
Tác giả:GirlsLove.Story
Tổng chương: 10
Sam không chỉ là một nhân viên mới.
Cô bước vào công ty bằng sự im lặng—nhưng lại khiến mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Một lỗi dữ liệu nhỏ,một ánh nhìn khác lạ từ Jun,một sự khó chịu âm ỉ trong nội bộ...
Và ở phía sau—
có người đã bắt đầu theo dõi cô.
Không phải vì tò mò.
Mà vì... thù hận.
Từ khoảnh khắc đó,mọi quyết định của Sam không còn đơn giản là công việc.
Và Jun—lần đầu tiên, có lý do để bước ra khỏi giới hạn của mình.
Chương tiếp theo:
Khi nguy hiểm không còn ở trên số liệu...mà bắt đầu chạm đến con người.
Jun - Nhân vật đeo kính Sam là cô gái đang cười nhìn Jun
CHƯƠNG 1:
CHUYẾN XE ĐÊM 600KM
23:47
Thành phố bắt đầu mệt.
Đèn đường kéo dài thành những vệt vàng nhòe trong mắt.Chiếc taxi dừng bên lề.Sam tắt máy.Trán tựa nhẹ vào vô lăng.
Cô không ngủ.Chỉ đang... cố nghỉ một chút.
Điện thoại rung lên.
“Sam... mẹ em lại vào phòng cấp cứu rồi.”
Cô mở to mắt.“...Mẹ em..!! Chuyện gì xảy ra vậy ạ?”
“Bác sĩ nói... phải chuẩn bị thêm tiền. Khoảng 20 triệu để phẩu thuật gấp trong ngày mai.”
Một khoảng lặng rất ngắn.
“...Dạ, em biết rồi. Em sẽ xoay sớm sáng mai em gửi ngay ạ, nhờ bác sĩ lo cho mẹ em, hiện em đang ở tỉnh”
Cô cúp máy cố nén nước mắt trong lòng.
Những suy nghĩ rối loạn kéo đến.Bất an dâng lên như một cơn sóng.
Cô vội vàng mở máy xe, định chạy vào bệnh viện—
Màn hình điện thoại sáng lên lần nữa.
“Tao thấy em gái mày. Đường 632. Nó đang ở đó—đến ngay đi!”
Ngón tay Sam khựng lại.Ánh mắt chùng xuống.
Cô mở bản đồ.khoản cách hiện lên 12km
Một hơi thở nhẹ.
Cô tắt ứng dụng taxi.
Định nổ máy.
Cửa xe phía sau bất ngờ mở ra.
“Chị ơi... mình vẫn còn nhận chạy đúng không ạ?”
Sam quay lại.
Một cô gái trẻ – Lia – thở gấp.Theo sau là một người phụ nữ khác.
Áo sơ mi trắng, trên gương mặt là chiếc kính cận.Dáng cao, thanh mảnh.Sang trọng và xinh đẹp.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức... khó đoán.
“...Em xin lỗi, em vừa tắt app rồi ạ.”
Lia khựng lại.“...Bọn em cần đi tỉnh. Rất gấp.”
Sam lắc đầu nhẹ.“...Em đang có việc gấp nên...—”
“Chạy đi.”
Người phụ nữ phía sau – Jun – lên tiếng.
Giọng không cao.Nhưng rõ ràng.
“...Khoảng 600km.”
Ngừng một nhịp.
“...Bình thường bao nhiêu?”
" Dạ, Khoảng 5 triệu rưỡi.”
Jun gật nhẹ.
“...Chúng tôi trả cô 15 triệu.”
Không khí khựng lại.
“Chuyến bay cuối vừa bị hủy... bọn em không còn cách nào khác. Thực sự rất quan trọng,” Lia nói nhanh.
Jun nhìn thẳng vào Sam.
“...9 giờ 45 sáng mai. Chúng tôi phải có mặt.”
“...Chúng tôi cần đi ngay. Và phải đến trước giờ đó.”
Không ép.Không năn nỉ.
Chỉ là... một sự thật.
Sam im lặng với những con số nhảy múa trong đầu cô lúc này:
“Mẹ – 20 triệu.Em gái – 12km.600km – 15 triệu.”
Hai con đường.
Tay cô siết nhẹ vô lăng.
“...Đi liền bây giờ?”
Jun gật đầu.
“...Càng sớm càng tốt.”
Một giây.
Sam nhìn thẳng phía trước.
Nổ máy.
“...Hai chị thắt dây an toàn.”
Chiếc xe lăn bánh.
Thành phố lùi lại phía sau.
Sam liếc qua bản đồ.👉 598km – 9 giờ 28 phút
“...Nếu đường thoáng... em có thể rút xuống khoảng 8 tiếng.”
Jun nhìn lên gương chiếu hậu.Ánh mắt chạm nhau.
Chiếc xe rời khỏi thành phố hơn một giờ.Đường bắt đầu vắng.Đèn xe kéo dài thành những vệt sáng lạnh.
Kim xăng chạm vạch đỏ.
“...Em ghé trạm xăng 5 phút.”
Jun gật nhẹ.
Xe tấp vào một trạm xăng ven quốc lộ.Ánh đèn trắng sáng đến chói mắt.Đêm vẫn im.
Sam xuống xe.Cô tháo khẩu trang.
“...Đầy bình giúp em.”
Cô đứng nép sang một bên.Nhìn vào khoảng tối phía xa.
Điện thoại trong túi rung nhẹ.Nhưng cô không lấy ra.
Bên trong xe—
Lia mở laptop.Giọng bắt đầu mất bình tĩnh.
“Chị Jun... em không mở được file kế hoạch.”
Jun nhận máy.
Màn hình trắng.Một dòng lỗi hiện lên.
“File này do trưởng phòng phụ trách... chị ấy nghỉ ngang, lại còn sang công ty đối thủ đang đấu thầu cùng dự án...”
Ngừng.
“...không lẽ...”
Jun không nói.Ánh mắt trầm xuống.
“...Cô ta để lại file lỗi.”
Không phải đoán.Là hiểu.
Một cái bẫy gọn gàng.
Không có file...Buổi sáng mai coi như kết thúc.
“...Không kịp nữa rồi...” Lia thì thầm.
Jun khép laptop lại.Lần đầu tiên, ánh mắt cô xuất hiện một khoảng lặng.
Cửa xe mở.
Sam đứng đó.
“...File bị lỗi sao chị?”
Lia giật mình. “...À... ừ...”
Sam bước lại gần.
Ánh đèn chiếu xuống gương mặt cô.Thanh tú. Đôi mắt to, trong veo như bước ra từ truyện tranh.
Dáng người mảnh, hơi gầy.Nhưng ánh mắt lại rất sáng.
“Cho em xem thử được không?”
Jun ngẩng lên.Ánh mắt dừng lại trên gương mặt đó.
Trong suốt.Và bình tĩnh lạ thường.
Một nhịp.
Cô không hiểu vì sao mình không từ chối.
Jun đưa laptop ra.
Sam nhận.
Một động tác rất bình thường.Nhưng trong khoảnh khắc đó—
Jun khựng lại.
Không rõ vì ánh sáng...Hay vì gương mặt ấy quá tĩnh và đẹp.
Không phải kiểu nổi bật.Mà là... càng nhìn càng không thể rời mắt.
Sam cúi xuống.Ngón tay lướt trên bàn phím.
Màn hình nhấp nháy.Error.
Cô không vội.
Click từng bước.Đổi định dạng.Mở file tạm.
Một đoạn dữ liệu hiện ra.
“...Có bản lưu phụ.”
“...Nhưng bị khóa liên kết.”
Cô dừng lại.Ánh mắt tập trung.
“...Có người đã can thiệp vào file.”
Lia nín thở.“...Sửa được không?”
Sam không trả lời ngay.
Chỉ gõ thêm vài dòng.
Một giây.Hai giây.
Màn hình bật sáng.
Slide đầu tiên hiện ra.
Im lặng.
“...Mở... được rồi...”
Sam đóng laptop.Đưa trả.
“...Tạm thời ổn. Nhưng chị nên lưu file mới.”
Jun nhận lại.Ánh mắt vẫn dừng trên Sam.
“...Cô học cái này ở đâu?”
Sam đeo lại khẩu trang.
“...Em tự học thôi. Nghĩ sau này sẽ có lúc cần.”
“...Em còn đang học?”
“...Dạ, em sắp tốt nghiệp rồi.”
Sam quay đi.
“...Xong rồi thì mình đi tiếp.”
Cửa xe đóng lại.Động cơ nổ.
Chiếc xe rời khỏi trạm xăng.
Không ai nói gì.
Nhưng có một điều đã thay đổi.
Jun không còn nhìn Sam như một tài xế nữa.
Và chính cô—cũng không hiểu vì saoánh mắt ấy lại ở lại lâu đến vậy trong suy nghĩ của mình.
NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC NHÌN THẤY
Buổi sáng.
Chiếc xe dừng trước khách sạn sau gần một đêm không ngủ.Sam tắt máy. Cô ngồi yên vài giây, mắt khép lại, rồi mở ra ngay sau đó — như thể không cho phép bản thân nghỉ lâu hơn.
Lia mở cửa. “...Tới rồi.”Jun bước xuống, chỉnh lại áo vest. Gương mặt đã trở về trạng thái quen thuộc — lạnh, gọn gàng, không để lộ bất cứ dấu vết mệt mỏi nào.
“Em đợi ở đây được không?”Lia quay lại.
Sam gật đầu. “Dạ được.”
Hai người rời đi. Sam bước xuống xe, tựa nhẹ vào cửa.Gió buổi sáng hơi lạnh, nhưng đủ làm đầu óc tỉnh táo hơn. Dòng xe trước khách sạn bắt đầu đông dần.
Cô đang định quay vào xe thì một tiếng còi xe chói gắt xé ngang không gian.
Từ phía đường lớn, một chiếc ô tô lao tới với tốc độ bất thường.
Một người đàn ông trung niên vừa bước xuống bậc thềm khách sạn, đang nghe điện thoại, hoàn toàn không để ý.
Khoảng cách chỉ còn vài mét.
Mọi thứ xảy ra trong tích tắc.
Sam không kịp nghĩ. Cô lao tới.
“Cẩn thận!”
Cô kéo mạnh người đàn ông ngã lệch sang một bên.
Cùng lúc đó, chiếc xe lao vụt qua.
Một tiếng “két” chói tai vang lên, gió tạt mạnh.
Khoảng cách giữa họ và đầu xe chỉ còn... một gang tay.
Nếu chậm một nhịp, không ai dám nghĩ tiếp.
Sam mất đà, khụy xuống một bên, tay vẫn giữ chặt vai người đàn ông.
Vài giây im lặng trôi qua.
Người đàn ông thở gấp, chưa kịp hoàn hồn.
Sam buông tay ra ngay. “Bác có sao không ạ?”
Giọng cô vẫn nhẹ, nhưng hơi thở chưa kịp ổn định.
Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt vẫn còn chấn động.
“...Cô...”
Sam lắc đầu. “Không sao là được rồi ạ.”
Cô đứng dậy, phủi nhẹ tay áo, như thể chuyện vừa rồi chỉ là phản xạ.
Rồi cô quay lại xe, không chờ một lời cảm ơn.
Người đàn ông đứng đó, nhìn theo.
Ánh mắt lần này không còn là ngạc nhiên, mà là... ghi nhớ và biết ơn.
Bên trong phòng họp, không khí căng như dây kéo.
Không chỉ có một mình khách hàng, mà còn có nhiều đối tác khác.
Trong đó, một người đàn ông trẻ với ánh mắt sắc bén ngồi đối diện Jun.
Lia khẽ nghiêng người, nói nhỏ: “Anh ta là người của trưởng phòng cũ đã nghỉ việc ở công ty chúng ta, đang tham gia dự án này.”
Jun không phản ứng, chỉ đặt laptop xuống bàn.
Người đàn ông kia cười nhạt. “Không ngờ chị vẫn dám đến.”
Lia cau mày. “Anh có ý gì?”
“Ý gì à?” Anh ta tựa lưng, giọng đầy ẩn ý.“Người phụ trách chính đã nghỉ. File thì lỗi. Thời gian thì gấp.”Anh ta ngừng một nhịp.“Tôi tưởng chị sẽ rút lui khỏi dự án này.”
Jun nhìn thẳng. “Tôi chưa bao giờ rút lui giữa chừng.”
Người đàn ông nhếch môi. “Vậy thì tôi chờ xem.”
Đúng lúc đó, cửa mở.
Người đàn ông trung niên bước vào.
Không khí lập tức thay đổi.
“Xin lỗi vì đến trễ.”
Jun gật đầu nhẹ. “Không sao.”
Cuộc họp bắt đầu.
Lia mở laptop... rồi khựng lại.
“USB đâu?”
Jun quay sang. Một nhịp im lặng rất nguy hiểm.
Người đàn ông phía đối diện khẽ cười. “Có vẻ chuẩn bị chưa kỹ.”
Lia lập tức lấy điện thoại. “Em gọi Sam!”
Bên ngoài, Sam vừa ngồi xuống thì điện thoại rung.
“Dạ?”
“Sam! Em mang giúp chị cái USB trong túi xách chỗ chị ngồi và mang lên phòng họp tầng 3, gấp nhé em!”
“Dạ, em lên liền.”
Vài phút sau, Sam cầm USB, bước nhanh vào trong.
Cửa phòng họp mở ra.
“Em đem USB—”
Cô chưa kịp nói hết.
Người đàn ông trung niên đứng bật dậy.
“...Là cô.”
Sam khựng lại. “Dạ?”
Ông nhìn cô, ánh mắt lần này hoàn toàn rõ ràng.
“Cô vừa cứu tôi ngoài sảnh.”
Không khí trong phòng chững lại.
Người đàn ông phía đối diện nheo mắt.
Lia tròn mắt.
Sam hơi lúng túng. “Dạ... chỉ là phản xạ thôi ạ.”
Ông lắc đầu. “Không phải ai cũng dám lao vào như vậy.”
Ông nhìn sang Jun.
Ánh mắt thay đổi.
“Nhân viên của cô...”Ông ngừng một nhịp.“...rất đáng tin.”
Jun không nói gì ngay.
Cô nhìn Sam.
Một giây — như nối lại tất cả từ đêm qua đến bây giờ.
Người đàn ông ngồi xuống, chậm rãi.
“Tôi đã xem rất nhiều đề xuất. Nhưng điều tôi cần... không chỉ là một kế hoạch tốt.”
Ông đặt tay lên bàn.
“Mà là người làm ra nó.”
Một khoảng lặng.
Ông gật đầu nhẹ.
“Nếu cô ấy ở trong đội của cô—”
Ông nhìn thẳng vào Jun.
“Thì tôi không cần xem thêm nữa.”
Người đàn ông phía đối diện sững lại.
“Ông đang đùa sao?”
Người đàn ông trung niên nhìn sang, giọng bình thản:
“Không.”
“Tôi chỉ tin vào những gì tôi vừa thấy.”
Bản hợp đồng được đẩy ra.
Jun cầm bút.
Không do dự.
Ký.
Mọi thứ kết thúc.
Nhanh.Dứt khoát.
Bên ngoài phòng họp, Sam đứng nép sang một bên.
Lia chạy ra trước. “Sam! Em biết em vừa làm gì không?!”
Sam ngơ ngác. “Dạ?”
“Em vừa cứu luôn cả dự án của tụi chị đó!”
Sam đứng im.
“Em không hiểu chị nói gì...”
Jun bước ra sau cùng.
Ánh mắt dừng lại nơi Sam.
Không còn là tò mò.Không còn là đánh giá.
Mà là... xác nhận.
“Cảm ơn.”
Giọng cô trầm xuống.
“Cảm ơn cô.”
Sam nhìn lên.
Jun bước lại gần.
“Cô vừa làm điều mà nhiều người không thể làm được.”
Một nhịp.
“Và cũng là điều mà tôi cần lúc này.”
Sam sững lại.
Jun nhìn cô thêm một giây, rồi quay đi.
“Lia, chuẩn bị phần còn lại.”
Sam đứng đó.
Chưa hiểu hết.
Nhưng có một điều rất rõ—
Cuộc đời cô... vừa bị kéo sang một hướng khác.
CUỘC GẶP KHÔNG CHỦ Ý
Buổi trưa.
Ánh nắng chiếu xuyên qua lớp kính lớn của khách sạn. Không khí sau cuộc họp vẫn còn dư âm.
Lia gần như không thể ngồi yên.“Em vẫn chưa tin luôn đó.”
Cô quay sang Jun.“Chị biết không, nếu không có Sam—”
Jun cắt ngang, giọng bình thản:“Chúng ta vẫn sẽ ký được.”
Lia nhướng mày.“Chị nghiêm túc đó hả?”
Jun không trả lời ngay.Cô nhìn xuống bản hợp đồng vừa ký.
Một lúc sau mới nói:“Nhưng sẽ không nhanh như vậy.”
Lia bật cười nhẹ.“Vậy tức là chị cũng công nhận rồi còn gì.”
Jun im lặng.
Hình ảnh tối qua thoáng qua trong đầu cô — khoảnh khắc Sam kéo khẩu trang xuống, gương mặt hiện ra rõ ràng... rồi đến lúc cô ấy gõ bàn phím, xử lý file lỗi một cách dứt khoát, không hề do dự.
Jun khẽ nhíu mày.“Cô ấy làm nghề này bao lâu rồi?”
Lia chớp mắt.“Hả?”
“Taxi.”
“À... em chưa hỏi.” Lia chống cằm suy nghĩ.“Nhưng nhìn kiểu đó... chắc không phải người bình thường đâu.”
Jun không nói gì thêm.Chỉ khẽ tựa lưng vào ghế.
Cô không thích những thứ ngoài tầm kiểm soát.
Nhưng người đó... lại không giống một biến số.
Bên ngoài, Sam vẫn đang ngồi trong xe.
Jun và Lia bước ra. Không khí đã bớt căng hơn buổi sáng.
“Về khách sạn nghỉ trước đi.” Lia nói, mở cửa xe.
Sam gật đầu.“Dạ.”
Chiếc xe lăn bánh.
Không ai nói nhiều.
Lia mệt, dựa đầu vào ghế. Jun nhìn ra cửa sổ.
Còn Sam vẫn tập trung lái.
Nhưng lần này... đôi mắt cô hơi trũng xuống.
Xe dừng trước khách sạn.
Lia xuống trước.“Chiều tụi chị gọi em nha.”
Sam gật đầu.“Dạ.”
Jun đứng lại một giây, nhìn Sam.
“Cô nghỉ ngơi đi.”
Một câu rất ngắn.
Sam hơi khựng lại, rồi gật đầu.“Dạ.”
Cửa phòng đóng lại.
Không gian yên tĩnh.
Sam bước vào, đặt túi xuống.
Cô không bật đèn ngay. Chỉ đứng yên một lúc.
Rồi chậm rãi ngồi xuống mép giường.
Điện thoại trong tay sáng lên.
Cô mở ứng dụng ngân hàng.
Số tiền 15 triệu vừa nhận.
Sam không do dự. Chuyển khoản.
Toàn bộ.
Ngón tay dừng lại một giây trước khi bấm xác nhận.
Rồi bấm.
Màn hình hiện: “Giao dịch thành công.”
Sam thở ra.
Một hơi rất nhẹ.
Nhưng ngay sau đó, mắt cô chợt cay.
Cô đưa tay lên che mắt.
“...Mẹ...”
Giọng rất nhỏ.
“Ráng thêm chút nữa thôi...”
Không có tiếng khóc.
Chỉ là nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Cô cúi đầu, hai tay siết lại.
“Con... sẽ lo được...”
Sam ngả người xuống giường.
Cô vẫn chưa ăn gì.
Cả đêm không ngủ.
Cơ thể mệt đến mức không còn đủ sức để nghĩ tiếp.
Điện thoại vẫn còn trong tay.
Màn hình chưa kịp tắt.
Nhưng mắt cô đã khép lại.
Cô ngủ thiếp đi.
Buổi chiều.
Điện thoại rung.
Một lần. Không phản ứng.
Lần thứ hai.
Sam khẽ nhíu mày.
Mắt mở ra chậm chạp.
Cô mất vài giây để nhớ mình đang ở đâu.
Điện thoại vẫn rung.
Sam bắt máy, giọng còn khàn:“...Dạ...”
Lia ở đầu dây bên kia:“Sam, em qua đón tụi chị đi ăn rồi tụi mình quay về lại thành phố được không?”
Sam ngồi dậy, dụi mắt.
“Dạ được ạ.”
“Em ổn không đó?”
Sam im một giây.
“Dạ... em ổn.”
Một câu trả lời quen thuộc.
Cô đứng dậy.
Rửa mặt.
Nhìn mình trong gương.
Đôi mắt vẫn còn đỏ nhẹ.
Nhưng ánh nhìn đã trở lại như cũ.
Bình tĩnh.
Cô cầm chìa khóa.
Bước ra ngoài.
Dưới sảnh, Jun và Lia đã chờ sẵn.
Sam bước tới.
“Em tới rồi ạ.”
Jun nhìn cô.
Một giây.
“Cô không nghỉ thêm à?”
Sam lắc đầu.
“Không sao ạ.”
Jun không nói gì nữa.
Nhưng ánh mắt... dừng lại lâu hơn bình thường.
Chiếc xe lại lăn bánh.
Hướng về thành phố.
Không ai biết—
đây không còn là một chuyến xe bình thường nữa.
Mà là hành trình bắt đầu kéo họ lại gần nhau.
GIỚI HẠN
Buổi sáng vài tuần sau đó.
Sảnh công ty sáng và lạnh.
Sam đứng trước cửa, tay cầm một bộ hồ sơ.
Lần này không phải là “thử vận may”.
Mà là... bắt buộc phải được nhận.
Cô nhìn vào vị trí tuyển dụng in trên tờ giấy.
“Chuyên viên dự án cấp cao – yêu cầu tối thiểu 5 năm kinh nghiệm.”
Sam khẽ siết tay.
Cô vừa tốt nghiệp.
Không có 5 năm.
Thậm chí... không có quyền sai.
“Chỉ cần được vào...”
Giọng rất nhỏ.
“Còn lại... em sẽ tự chứng minh.”
Phòng chờ.
Những ứng viên khác lật hồ sơ dày cộp.
Sam ngồi yên.
Hồ sơ của cô rất gọn.
Không có gì để “khoe”.
Chỉ có một thứ — lý do phải làm bằng được.
“Mời cô Sam.”
Sam đứng dậy.
Cửa mở ra.
Năm người ngồi đối diện.
Và — Lia.
Sam khựng lại một nhịp.
Lia nhìn cô, không nói gì.
Chỉ là... ánh mắt sâu hơn.
“Mời ngồi.”
Sam ngồi xuống.
Một người trong hội đồng lật hồ sơ.
“Cô vừa tốt nghiệp?”
“Dạ.”
“Và ứng tuyển vào vị trí yêu cầu tối thiểu 5 năm kinh nghiệm?”
Một khoảng lặng.
“Dạ.”
Người đó nhìn lên.
“Cô nghĩ mình đang làm gì?”
Câu hỏi không nhẹ.
Sam không né.
“Em đang xin một cơ hội.”
“Cơ hội ở vị trí mà cô chưa đủ điều kiện?”
Sam gật đầu.
“Dạ.”
Không khí hơi chùng xuống.
“Tại sao?”
Sam im một giây.
“Vì em cần mức lương của vị trí đó.”
Thẳng.
Không vòng.
Một người khác khẽ nhíu mày.
“Đó không phải lý do tuyển dụng.”
Sam gật đầu.
“Em biết.”
Một nhịp.
“Nhưng đó là lý do em không thể chọn vị trí thấp hơn.”
Lia nhìn cô.
Ánh mắt thay đổi.
Jun ngồi cuối bàn.
Vẫn im lặng.
Nhưng ánh nhìn đã dừng lại lâu hơn.
“Cô có gì để chúng tôi tin rằng cô xứng đáng?”
Sam hít vào.
“Em không có 5 năm kinh nghiệm.”
Một nhịp.
“Nhưng em không cần 5 năm để hiểu trách nhiệm của công việc này.”
Không ai ngắt lời.
“Em không xin được ưu tiên.”
“Em chỉ xin một cơ hội... và em chắc chắn sẽ làm công ty hài lòng hơn bất kỳ ứng viên nào khác.”
Không khí lặng đi.
Buổi phỏng vấn kết thúc.
Cùng lúc đó, một người đàn ông bước vào tòa nhà từ cửa chính.
Ánh mắt anh ta quét qua — rồi dừng lại nơi Sam đang đi về phía cửa, rời khỏi công ty.
Một giây.
Lạnh.
“Là cô.”
Sam khẽ sững lại.
“Dạ?”
Anh ta cười nhẹ.
“Trùng hợp thật.”
Đúng lúc đó, Jun và Lia cũng đi ngang qua.
Lia cau mày.
“Anh vào đây làm gì?”
Anh ta không trả lời.
Chỉ bước lại gần hơn một chút.
Nhìn thẳng vào Sam.
“Có những chỗ...”
Giọng rất nhẹ.
“...không dành cho người thích chen vào.”
Sam khẽ nhíu mày.
“Xin lỗi... nhưng hình như em không quen biết anh.”
Anh ta khẽ cười.
“Không cần hiểu ngay đâu.”
Một nhịp.
“Rồi sẽ hiểu.”
Ánh mắt sắc lạnh.
Jun lên tiếng.
“Đủ rồi.”
Giọng không lớn.
Nhưng dứt khoát.
Anh ta nhìn sang Jun.
“Chị vẫn vậy.”
“Luôn như vậy sao?”
Jun không đáp.
Sam siết nhẹ tay.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra — và cũng không bận tâm.
Cô cúi đầu.
Rồi bước ra ngoài hành lang.
Cánh cửa đóng lại phía sau.
Sam thở ra.
Không nặng.
Chỉ là... rất lâu.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn lạ.
“Cô đã phá hỏng việc của tôi. Cô sẽ phải trả giá cho những gì cô đã làm.”
Sam nhìn màn hình.
Mày khẽ nhíu.
Một giây.
“Chắc là tin nhắn nhầm của ai nữa rồi.”
Cô tắt máy.
Không suy nghĩ thêm.
Nói đúng hơn là... cô không còn khoảng trống cho những việc này.
Vì trong đầu cô đã có quá nhiều thứ cần lo.
Bên trong, không khí vẫn chưa hạ.
Lia quay sang Jun.
“Chị định để cô ấy đi thật à?”
Jun nhìn xuống hồ sơ.
Tên: Sam.
Một giây.
“Cô ấy không đủ điều kiện.”
Câu trả lời rất rõ.
Lia siết tay.
“Em có thể xin chị một ngoại lệ không?”
Jun ngẩng lên.
“Ba tháng.”
Lia nói tiếp.
“Cho cô ấy thử việc ba tháng.”
“Nếu không đạt...”
“Em sẽ tự cho cô ấy out.”
Jun không nói.
Lia tiếp tục, giọng chậm lại.
“Chị thấy rồi mà.”
“Từ vụ file lỗi... rồi buổi đàm phán. Chỉ trong thời gian ngắn, cô ấy đã giúp chúng ta có được hợp đồng lớn, vượt qua cả đối thủ mạnh hơn.”
“Cô ấy không nói nhiều.”
“Nhưng em có cảm giác... cô gái này làm được việc hơn bất kỳ ai.”
Một nhịp.
“Và hơn hết... cô ấy đã giúp chúng ta có được hợp đồng đó.”
Jun im lặng.
Những hình ảnh lướt qua — đêm đó, và cả buổi gặp khách hàng.
Ánh mắt ấy.
Cách cô nói: “Em sẽ làm.”
“Quy định không có ngoại lệ.”
Jun lên tiếng.
Như một phản xạ.
Nhưng ánh mắt cô không còn chắc như trước.
Lia nhìn thẳng.
“Vậy chị đang bảo vệ quy định...”
Một nhịp.
“...hay đang muốn bỏ lỡ một người?”
Không ai nói thêm.
Jun nhìn xuống hồ sơ lần nữa.
Ngón tay khẽ dừng lại ở tên cô.
Một giây.
Hai giây.
“Đưa vào danh sách chờ.”
Giọng rất nhẹ.
Lia khựng lại.
“Chị—”
Jun đứng dậy.
“Tôi chưa duyệt.”
Một nhịp.
“Nhưng cũng chưa loại.”
Cô quay đi.
Ở bên ngoài, Sam bước ra khỏi tòa nhà.
Ánh nắng chiếu xuống.
Cô nheo mắt.
Không biết rằng—
có một người, vì cô...
mà bắt đầu phá vỡ nguyên tắc của chính mình.
LỰA CHỌN KHÔNG THỂ THAY THẾ
Sam bước ra khỏi cổng công ty sau khi va chạm với người đàn ông lạ mặt cùng những lời nói khiến cô khó hiểu.
Ánh nắng đổ dài sau lưng.
Cô thở nhẹ một hơi.
“Chắc là trượt rồi...”
Một câu nói rất nhỏ.
Không thất vọng.
Chỉ là... quen rồi.
Điện thoại rung.
Sam nhìn xuống.
Tên hiển thị: “Chị Lia”.
Cô khựng lại.
“Alo ạ?”
Giọng Lia ở đầu dây bên kia nhanh và dứt khoát:
“Em đang ở đâu?”
“Dạ em vừa ra khỏi công ty...”
“Quay lại và lên phòng CEO ngay nhé.”
Sam đứng im.
“...Dạ?”
“CEO muốn gặp em.”
Tim cô lệch một nhịp.
“...Vâng... em lên ngay.”
Cô quay đầu.
Bước nhanh.
Rồi nhanh hơn.
Một cơ hội—
có thể là lần cuối.
Sau một lúc, Sam đứng trước cửa phòng CEO.
Tay cô siết nhẹ.
Cô gõ cửa.
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra.
Jun đang đứng bên cửa kính.
Lia ngồi cạnh bàn.
Không khí khác hẳn lúc phỏng vấn.
Nặng.
Jun không vòng vo.
“Vào đi.”
Chiếc laptop được đẩy về phía Sam.
“Cô xem đoạn này.”
Sam cúi xuống.
Đọc.
Một lần.
Hai lần.
Không gian im lặng đến mức nghe rõ nhịp thở.
“Nếu sửa theo hướng này...” Sam lên tiếng.
Ngón tay chỉ vào màn hình.
“...thì sẽ tránh được rủi ro bị lật.”
Lia ngẩng lên.
“Đúng...”
Sam tiếp tục.
“Nhưng phải thay luôn điều khoản phía sau.”
“Nếu không sẽ bị mâu thuẫn.”
Jun nhìn cô.
Ánh mắt sâu, không rời khỏi cô gái nhỏ trước mặt.
“Cô nghĩ ra trong bao lâu?”
Sam hơi khựng.
“Dạ... vừa đọc xong ạ.”
Im lặng.
Jun khẽ gật đầu.
Một quyết định được đưa ra.
Không do dự.
“Ngày mai cô có thể đi làm luôn không?”
Lia quay sang.
“Chị—”
Jun cắt ngang.
“Không phải ngoại lệ.”
Một nhịp.
“Là bắt buộc.”
Jun nhìn thẳng Sam.
Giọng trầm xuống.
“Tôi không cần một người đủ điều kiện.”
Một giây.
“Tôi cần một người không thể thay thế.”
Sam đứng yên.
Hô hấp chậm lại.
“Vị trí hỗ trợ trợ lý.”
“Lương theo đúng vị trí đó.”
“Nhưng—”
Jun bước lại gần.
Ánh mắt lạnh hơn một chút.
“Nếu cô không làm được...”
“...tôi sẽ là người cho cô rời đi.”
Sam siết tay.
“Dạ.”
Một câu.
Rất chắc.
“Em làm được.”
Jun không nói thêm.
Chỉ gật nhẹ.
Một quyết định.
Không giấy tờ.
Nhưng ràng buộc tuyệt đối.
Sam rời khỏi công ty.
Lần này... không giống lúc bước ra trước đó.
“Mình... được nhận rồi.”
Giọng rất nhỏ.
Cô cười.
Một nụ cười mỏng.
Nhẹ.
Nhưng thật.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
Sam mở ra.
“Cô nghĩ mình may mắn sao?”
Cô nhíu mày.
Tin nhắn thứ hai.
“Cô đã phá hỏng việc của tôi.”
Sam khựng lại.
Tin nhắn thứ ba.
“Và cô sẽ phải trả giá.”
Ánh mắt cô lặng đi một giây.
“Nhắn nhầm à?”
Cô lẩm bẩm.
Màn hình sáng lên lần nữa.
Tin nhắn cuối.
“Bắt đầu từ ngày mai.”
Sam nhìn chằm chằm.
Một cảm giác lạ thoáng qua.
Nhưng cô tắt máy.
“Không có thời gian cho mấy chuyện này...”
Cô bước đi.
Không hề biết—
ở một nơi khác,
một người đàn ông đang đứng trong bóng tối.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Hiển thị tên: Sam.
Khóe môi hắn nhếch lên.
“Vào được rồi à...”
Một tiếng cười khẽ.
“Vậy thì... bắt đầu thôi.”
Bên ngoài, đèn thành phố sáng rực.
Còn Sam vẫn bước về phía trước.
Không biết rằng—
thứ đang chờ cô không phải là cơ hội.
Mà là một cái bẫy đã được chuẩn bị sẵn.