CHƯƠNG 1:CĂN PHÒNG GIÁ RẺ VÀ MÙI CỦA SỰ IM LẶNG
Tôi đứng trước dãy hành lang tối tăm của khu chung cư cũ nát ở ngoại ô thành phố, nơi những mảng tường vôi vữa bong tróc ra từng mảng như những lớp da người chết khô. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, phát ra tiếng kêu xè xè nhức óc, thỉnh thoảng lại vụt tắt khiến cả không gian chìm vào bóng tối sâu thẳm trong vài giây. Tôi siết chặt quai chiếc ba lô đã sờn rách, hít một hơi thật sâu. Mùi không khí ở đây lạ lắm—nó không chỉ là mùi bụi bặm của một công trình xuống cấp, mà còn thoang thoảng một vị ngọt lịm, nồng nặc đến gai người, giống như mùi của hoa huệ cắm trong bình nước đã để thối rữa cả tháng trời.
Căn phòng số 404 nằm ở cuối dãy. Cái số phòng vốn dĩ đã mang điềm gở, nhưng với một đứa sinh viên đang rỗng túi như tôi, giá thuê chỉ bằng một phần ba thị trường là một món hời không thể chối từ.
Lão chủ nhà—một người đàn ông gầy đét với đôi mắt đục ngầu luôn nhìn xuống chân tôi thay vì nhìn thẳng vào mặt—trao cho tôi chiếc chìa khóa rỉ sét. Lão không nói nhiều, chỉ dùng cái giọng khàn đặc như có đờm trong cổ họng để nhắc lại đúng một câu: “Ở đây có quy tắc. Muốn sống yên ổn thì nhớ kỹ: Tuyệt đối không chạm vào hũ sành sau tủ gỗ, và sau mười hai giờ đêm, dù có nghe thấy gì trong gương cũng không được nhìn vào đó. Nhớ lấy, đây không phải lời đe dọa, đây là cách để cậu giữ mạng.”
Tôi cười thầm trong bụng, cho rằng đó chỉ là những lời mê tín của người già để giữ gìn đồ đạc. Tôi mở cửa. Tiếng bản lề rên rỉ vang lên kít... kít... như tiếng thét bị nén lại. Căn phòng rộng khoảng mười lăm mét vuông, đồ đạc cũ kỹ nhưng tối giản. Một chiếc giường đơn kê sát cửa sổ, một chiếc bàn gỗ ép đã mục cạnh góc tường, và đúng như lời lão nói, một chiếc tủ gỗ lim đen bóng, nặng nề đặt ở góc khuất nhất của căn phòng, nơi ánh sáng hành lang không bao giờ chạm tới được.
Tôi đặt chiếc máy tính lên bàn. Việc đầu tiên tôi làm không phải là dọn dẹp, mà là kiểm tra chiếc tủ. Một sự tò mò bệnh hoạn thôi thúc tôi. Tôi bước lại gần, mỗi bước chân trên sàn gỗ cũ đều phát ra tiếng răng rắc khô khốc. Phía sau chiếc tủ gỗ lim cao lớn, lọt thỏm trong khe hẹp tối tăm, là một chiếc hũ sành nhỏ màu nâu đất. Miệng hũ được bịt kín bằng một lớp vải đỏ đã sờn màu, quấn quanh bởi những sợi chỉ đen chằng chịt và một lá bùa vàng xỉn màu có những ký tự ngoằn ngoèo trông như những con rết đang bò.
Khi ngón tay tôi vừa chạm gần đến lớp vải, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình. Tôi khựng lại. Mùi hương ngọt lịm ban nãy bỗng chốc đậm đặc hơn bao giờ hết, nó như một bàn tay vô hình thọc sâu vào cuống họng tôi, khiến tôi buồn nôn kinh khủng. Tôi rụt tay lại, tự trấn an mình: “Chỉ là một cái hũ tro cốt cũ thôi, chắc người thuê trước để lại.”
Tôi bắt đầu dọn dẹp. Bóng tối dần bao trùm lấy thành phố bên ngoài cửa sổ. Khu chung cư này im lặng đến mức kỳ lạ. Không có tiếng xe cộ, không có tiếng người nói chuyện, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ rít lên từng hồi như tiếng ai đó đang than khóc.
Mười một giờ đêm. Tôi ngồi vào bàn, mở máy tính để làm nốt bài luận. Ánh sáng xanh le lói từ màn hình là thứ duy nhất giúp tôi cảm thấy mình còn kết nối với thế giới bình thường. Thế nhưng, cứ mỗi năm phút, tôi lại có cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình, sát đến mức tôi tưởng như có thể ngửi thấy hơi thở lạnh buốt phả vào gáy. Nhưng mỗi khi tôi quay lại, chỉ có bức tường vôi xám xịt và bóng tối mênh mông.
Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng tôi không dám tắt đèn. Tôi nhìn sang chiếc gương cũ treo trên cánh cửa tủ quần áo đối diện giường. Mặt gương bị ố vàng, tạo ra những vệt mờ ảo khiến hình ảnh phản chiếu của tôi trông méo mó, dị dạng. Tôi chợt nhớ lời lão chủ nhà: Sau mười hai giờ đêm, đừng nhìn vào gương.
Tôi liếc nhìn đồng hồ máy tính: 11:58 PM.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi cố tập trung vào những dòng chữ trên màn hình, nhưng một âm thanh lạ bắt đầu phát ra từ góc phòng. Cọc... cọc... cọc... Tiếng gõ. Nó không phát ra từ cửa phòng, mà phát ra từ phía sau tủ gỗ. Tiếng gõ khô khốc, đều đặn như có ai đó dùng đốt ngón tay gõ vào gốm sứ. Cọc... cọc... cọc...
Tôi nín thở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Tiếng gõ ấy không dừng lại mà bắt đầu chuyển sang tiếng cào cấu. Xoẹt... xoẹt... Tiếng móng tay sắc nhọn nghiến trên mặt sành. Bên trong cái hũ đó... có thứ gì đó đang sống. Và nó đang cố thoát ra ngoài.
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm 12:00 AM.
Cả tòa nhà bỗng nhiên rung chuyển nhẹ một cái, rồi im bặt. Tiếng cào cấu biến mất. Sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn gấp bội. Tôi ngồi bất động trên ghế, không dám thở mạnh. Rồi, từ trong chiếc gương đối diện, tôi nghe thấy một tiếng thì thầm. Nó rất nhỏ, nghe như tiếng gió rít nhưng rõ ràng là giọng của một người phụ nữ: “Cậu ơi... nhìn tôi đi... tôi lạnh quá...”
Lý trí gào thét bảo tôi đừng quay lại, nhưng một lực quán tính vô hình khiến ánh mắt tôi từ từ trượt về phía mặt gương. Trong gương, hình ảnh tôi vẫn ngồi đó, nhưng phía sau lưng tôi—ngay trên chiếc giường tôi vừa dọn sạch—là một bóng đen đang từ từ ngồi dậy. Bóng đen ấy không có hình dạng rõ ràng, nó nhầy nhụa như nhựa đường, và từ chỗ đáng lẽ là khuôn mặt, một con mắt duy nhất đỏ ngầu trồi ra, nhìn xoáy vào tôi qua tấm kính ố vàng.
Tôi muốn hét lên nhưng cổ họng tắc nghẹn. Tôi nhìn thấy đôi tay đen ngòm của nó, dài và gầy guộc như những cành cây khô, từ từ vươn ra khỏi mặt gương. Đúng vậy, nó không chỉ là hình ảnh phản chiếu nữa. Những ngón tay đen kịt đó đang luồn qua bề mặt kính, làm mặt gương gợn sóng như mặt nước.
Tôi ngã nhào ra khỏi ghế, lùi lại phía sau, vô tình va sầm vào chiếc tủ gỗ lim. Chiếc tủ nặng nề xê dịch một chút, làm lộ ra chiếc hũ sành phía sau. Ngay lập tức, lá bùa vàng trên hũ bốc cháy âm ỉ, tỏa ra một làn khói đen kịt.
“Mở ra... mở ra...” – Tiếng thì thầm lúc này vang lên từ khắp mọi phía, từ trần nhà, dưới gầm giường, và từ chính cái hũ đang rung lên bần bật kia.
Tôi nhìn về phía cửa chính, định chạy thoát thân, nhưng cánh cửa đã biến mất. Thay vào đó chỉ là một bức tường gạch đỏ au, máu từ những kẽ gạch bắt đầu rỉ ra, chảy xuống sàn nhà thành những vũng lớn. Căn phòng lúc này không còn là nơi cư ngụ, nó đã biến thành một cái bụng của một con quái vật khổng lồ đang tiêu hóa tôi từng chút một.
Mùi ngọt lịm ban nãy giờ đây chuyển thành mùi xác thối nồng nặc. Tôi cảm nhận được một thứ gì đó mềm nhũn, lạnh lẽo đang quấn lấy cổ chân mình. Nhìn xuống, tôi kinh hoàng thấy hàng ngàn con mạt đen li ti đang bò ra từ kẽ sàn, chúng đang kết lại thành những sợi dây xích sống, kéo tôi về phía chiếc tủ gỗ lim.
“Không! Cứu với!” – Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
Nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười lanh lảnh của một đứa trẻ phát ra từ bên trong chiếc hũ sành. Chiếc nắp hũ bắt đầu nảy lên, để lộ ra một khe hở nhỏ. Từ trong khe hở đó, một lọn tóc dài đen lánh rủ ra ngoài, dài mãi, dài mãi, bò trườn trên sàn nhà như một con rắn hổ mang đang tìm mồi.
Tôi biết mình đã phạm vào quy tắc đầu tiên. Sự tò mò đã mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục mà không một số điện thoại hay sự trợ giúp nào có thể cứu vãn được nữa. Ánh đèn tuýp cuối cùng cũng vụt tắt hoàn toàn, để lại tôi trong bóng tối đặc quánh với những thứ đang bò trườn trên da thịt mình.
Trong bóng tối ấy, tôi nghe thấy giọng của chính mình, nhưng trầm đục và xa lạ, vang lên ngay bên tai: “Chào mừng cậu đến với chương tiếp theo của cái chết.”