1
《Lão Bà Ốm Yếu Của Ta 》 – by Hoa Quyển
Phân loại: · 51.7 vạn chữ · 01/02/2024 (Thứ Năm) 11:16
Thể loại: Cổ đại, Đam mỹ, ABO, Quyền mưu, Tình cảm, Cưới trước yêu sau, làm sự nghiệp, Quân sự, 1v1, HE
Công: Mục Bùi Hiên (Thiên Càn)
Thụ: Đoạn Lâm Chu (Trung Dung)
Văn án:
Niên hạ ngạo kiều tiểu hầu gia × thụ ốm yếu, câu hệ
An Nam tiểu quận vương bị ép đón dâu.
Lưu ý của Tác giả:
-Niên hạ chênh lệch mười tuổi, thụ thể nhược
-Thiết lập riêng, không khảo chứng, xin đừng quá khắt khe.
-Không phải truyện ngốc nghếch bánh ngọt thuần túy, tình cảm ngọt nhưng cốt truyện có ngược.
Chương thiếu đã bổ sung, cảm tạ mọi người nhắc nhở ❤︎
23/01/2026 cập nhật phiên ngoại ~ Phiên ngoại: thiên suối nước nóng
Editor: Truyện được thiết lập ABO cổ đại
Thiên Càn (Alpha)
Khôn Trạch (Omega)
Trung Dung (Beta)
Truyện này tui vô tình nhìn thấy trên Twitter nên tò mò vào đọc thử thấy thiết lập vô cùng hợp khẩu vị nên quất luôn. Truyện được edit phi thương mai nên NGHIÊM CẤM REUP hay sử dụng tác phẩm với mục đích thương mại.
Truyện đang chỉ đăng trên Inkitt: @duong33
Chương 1: Đại Hỷ
Ngày Đoạn Lâm Chu gả cho Mục Bùi Hiên là một ngày hoàng đạo hiếm có. Trời đổ trận tuyết đầu mùa, những bông tuyết vụn lả tả bay, phủ kín khắp thành Thụy Châu.
Hôn lễ được tổ chức vô cùng long trọng. Dân chúng hai bên đường bọc mình trong lớp xiêm y dày cộm, co rụt cổ, xỏ tay vào ống tay áo, tò mò dõi theo đội đón dâu đang đi xuyên qua phố. Tiếng sáo trống vang trời, náo nhiệt khôn cùng.
Sao có thể không náo nhiệt cho được?
Người đi đón dâu chính là tiểu quận vương của phủ An Nam Hầu – Mục Bùi Hiên. Nhắc đến Mục Bùi Hiên, hắn vốn là thiếu niên thành danh, tuy là con vợ cả nhưng phía trên đã có huynh trưởng làm thế tử, theo lý hắn không thể phong quận vương. Chỉ là năm 16 tuổi, Mục Bùi Hiên vào kinh, ở lại trong kinh nửa năm, được Hoàng đế đem lòng yêu mến mà đặc cách phong hắn làm Quận vương.
Phủ An Nam Hầu tuy nói vận thế ngày một sa sút, nhưng nhờ có Mục Bùi Hiên nên vẫn khiến người đời phải kiêng nể vài phần. Bởi vậy, không một ai ngờ được rằng hắn lại đi cưới Đoạn Lâm Chu.
Thực ra không phải vì Đoạn Lâm Chu không tốt. Nhắc đến Đoạn thị ở Thụy Châu, trong đầu mọi người chỉ hiện lên hai chữ: “Giàu có“. Còn Đoạn Lâm Chu chính là vị Thần Tài sống giữa nhân gian.
Đoạn gia nguyên bản cũng chỉ là một hộ thương nhân bình thường ở thành Thụy Châu, mãi cho đến khi rơi vào tay Đoạn Lâm Chu, chẳng quá mười năm, Đoạn gia dẫu chưa đến mức phú khả địch quốc thì cũng là nơi mỗi ngày hốt bạc, giàu nứt đố đổ vách một phương.
Dù vậy, với xuất thân thương hộ, lại còn là một Trung Dung, Đoạn Lâm Chu tuyệt đối không có khả năng kết thân với phủ An Nam Hầu, càng đừng nói đến chuyện gả cho tiểu quận vương Mục Bùi Hiên.
Bởi lẽ, Mục Bùi Hiên là một Thiên Càn.
Trong thiên hạ, Trung Dung nằm ở giữa Thiên Càn và Khôn Trạch. Họ không có thiên phú dị bẩm như Thiên Càn, cũng chẳng thể sinh con đẻ cái như Khôn Trạch. Ngay cả những gia đình Thiên Càn bình thường khi cưới vợ cũng chẳng muốn lấy Trung Dung, mà Khôn Trạch cũng chẳng mặn mà gả cho họ. Nói tóm lại, thân phận Trung Dung vô cùng khó xử. Bởi vì Trung Dung không có tín hương (pheromone), cũng không ngửi được tín hương (pheromone), lại càng chẳng thể tỏa ra tín hương (pheromone) cho bạn đời của mình. Họ căn bản không cách nào hỗ trợ Thiên Càn hay Khôn Trạch vượt qua kỳ tình phát.
Quan trọng nhất là, thân thể Đoạn Lâm Chu không tốt. Có người còn đồn rằng, Đoạn Lâm Chu sắp chết tới nơi rồi.
Đoạn Lâm Chu là một kỳ tài kinh thương, đáng tiếc từ hai năm trước đã bắt đầu đổ bệnh, quanh năm triền miên trên giường. Cứ mỗi khi đông về lại như đi dạo một vòng quỷ môn quan.
Một cuộc hôn nhân kỳ lạ đến thế, hỏi sao người ta không tò mò?
Bá tánh xem lễ giữa thành Thụy Châu đều không nhịn được mà dồn ánh mắt về phía vị Mục Bùi Hiên đang ngồi trên lưng ngựa. Mục Bùi Hiên năm nay vẫn chưa đến tuổi nhược quán, một thân hồng y sính lễ càng tôn lên dung mạo cực thịnh, quả là phong thái hiên ngang. Tuy nhiên, trên mặt hắn không có lấy nửa điểm biểu cảm, hoàn toàn chẳng thấy chút vui sướng nào của tân lang ngày đại hỷ.
Người xem lễ thầm nghĩ: Phủ An Nam Hầu dẫu có xuống dốc thì vẫn là hầu phủ, thế gia danh môn. Một thiên chi kiêu tử như Mục Bùi Hiên mà phải cưới một thương nhân, lại còn là một “ma bệnh” Trung Dung, thì làm sao mà vui mừng cho nổi?
Đã vậy, Đoạn Lâm Chu còn lớn hơn Mục Bùi Hiên đến tận mười tuổi.
Dù sao đây cũng là liên hôn giữa Mục gia và Đoạn gia. Đoạn Lâm Chu có tiền, lại là hôn sự của chính mình nên tất nhiên không tiếc tiền bạc, phô trương đến mức cực hạn, khiến người đời mấy chục năm sau mỗi khi nhắc lại vẫn thấy say sưa.
Mọi người lại chuyển tầm mắt sang chiếc xe ngựa chạm trổ xa hoa lộng lẫy kia. Rèm trướng rủ thấp khiến người ta không nhìn rõ người bên trong, chỉ lờ mờ thấy được một bóng người. Người nọ ngồi ngay ngắn, hoa phục đầy mình nhưng vẫn không che lấp được thân hình gầy gò, thanh mảnh. Y ngồi ngay ngắn, có cơn gió cuốn nhẹ một góc rèm, lộ ra một đôi tay trắng ngần, thon dài. Đôi tay ấy mảnh khảnh đến mức rõ cả khớp xương, đang đặt trên chiếc lò sưởi mạ vàng tinh xảo, càng làm nổi bật nước da trắng nhợt nhạt vì bệnh tật.
Đoạn Lâm Chu, Đoạn lão bản thì không ai không biết, không ai không hay. Nếu là vài năm trước, người muốn kết thân với Đoạn lão bản cũng có khối người. Chỉ là từ khi y lâm bệnh, Đoạn Lâm Chu rất ít khi ra khỏi cửa, khiến người dân Thụy Châu nhất thời không còn nhớ rõ diện mạo của vị Đoạn lão bản này ra sao.
Chưa kịp để người qua đường rướn cổ ra nhìn kỹ hơn một chút, tấm rèm đã bị hạ nhân vén xuống che kín. Chẳng còn thấy gì nữa, khiến lòng người không khỏi nảy sinh vài phần tiếc nuối.
Đội đón dâu rời khỏi Đoạn phủ, đi qua phố Hoành An, băng qua phường Trường Nhạc, đội ngũ mênh mông cuồn cuộn đạp trên lớp tuyết đầu mùa, thẳng tiến về phía phủ An Nam Hầu.
Phủ An Nam Hầu không giống với những dinh thự công khanh tầm thường khác. Phần lớn phủ đệ của tầng lớp công khanh đều tập trung ở kinh thành, nhưng phủ An Nam Hầu lại đóng tại Thụy Châu. Ngược dòng lịch sử hai trăm năm trước, khi thiên hạ loạn lạc, khói lửa bốn bề, tiền triều vô đạo, tổ tiên của An Nam Hầu đã ở vùng Thụy Châu này chiêu binh mãi mã, có thể coi là một phương chư hầu. Mãi đến khi Thái Tổ hoàng đế khai quốc của Đại Lương đem quân chinh phạt Lĩnh Nam, áp sát Thụy Châu, tổ tiên phủ An Nam Hầu vốn là người có tầm nhìn xa trông rộng, biết rõ xu thế tất yếu nên đã dẫn đầu đầu hàng.
Sau khi Thái Tổ hoàng đế đăng cơ, đã phong cho tổ tiên Mục thị làm An Nam Hầu, được phép cha truyền con nối không bị giáng tước.
Suốt hai trăm năm đầu, phủ An Nam Hầu ở Lĩnh Nam cũng uy danh hiển hách, là nỗi up khiếp của các bộ tộc phía nam Thụy Châu. Phía nam Thụy Châu có Tùy Châu, Vân Châu cùng dãy Thập Vạn Đại Sơn núi non trùng điệp, sương mù dày đặc, vốn được người đời coi là vùng đất man di, nơi tập trung của nhiều bộ lạc.
Chỉ tiếc rằng vài thập kỷ gần đây, binh quyền của phủ An Nam Hầu dần rơi vào tay kẻ khác, con cháu lại chẳng mấy ai có tài thống lĩnh, khiến phủ hầu lâm vào cảnh “mặt trời lặn sau núi”, có phần thảm đạm.
Nhưng dù có sa sút, đây vẫn là hôn sự của tiểu quận vương phủ An Nam Hầu. Bất luận người gả vào phủ là ai thì trận thế và phô trương cần có vẫn không thể thiếu.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, từ những bông tuyết vụn kết thành từng mảng lớn như lông ngỗng. Đội ngũ đón dâu cuối cùng cũng dừng lại trước đại môn phủ An Nam Hầu.
Trước cửa đám đông qua lại tấp nập, Mục Bùi Hiên mặt không cảm xúc nhìn thoáng qua một lượt rồi xoay người xuống ngựa. Hắn sinh ra với vóc dáng cao lớn, chân dài, đôi lông mày sắc lẹm kéo dài đến tận thái dương, tóc được búi gọn trong kim quan, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.
Mục Bùi Hiên được đám người vây quanh tiến về phía chiếc xe ngựa xa hoa. Cách một lớp rèm trướng, hắn thấy bóng người ngồi ngay ngắn bên trong, cõi lòng chợt dâng lên một cảm giác phức tạp, lại xen lẫn chút uất ức không thể nói thành lời cũng chẳng thể che giấu. Cho đến khi rèm xe được người kéo ra, Mục Bùi Hiên vẫn đứng im không nhúc nhích.
“…… Quận vương,” Phân Mặc thị tùng thân cận của Mục Bùi Hiên khẽ nhắc nhở hắn.
Mục Bùi Hiên mím môi, chậm rãi đưa tay ra. Từ trong rèm xe, mấy đầu ngón tay trắng nõn thò ra, đẹp tựa ngọc chạm, móng tay được cắt tỉa gọn gàng nhưng lại mang một màu xanh xám không bình thường.
Đó là một bàn tay rất đẹp.
Mục Bùi Hiên ngẩn người trong chốc lát, ngay sau đó, bàn tay kia đã đặt vào lòng bàn tay hắn. Mục Bùi Hiên giật mình một cái vì lạnh – bàn tay ấy lạnh buốt, chỉ còn vương lại một chút hơi ấm tàn dư.
Mục Bùi Hiên thoáng liếc nhìn chiếc lò sưởi trong xe, thầm nghĩ nếu không có thứ này, chẳng biết đôi tay kia còn lạnh đến mức nào nữa.
Tuyết rơi trên đôi tay đang giao nhau của hai người. Mục Bùi Hiên sực tỉnh, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Đoạn Lâm Chu. Đoạn Lâm Chu không giống những Khôn Trạch khi xuất giá phải che mặt, y đội phát quan, dáng vẻ vô cùng ung dung, đôi mắt cũng đang hướng về phía Mục Bùi Hiên.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Mục Bùi Hiên sững sờ một chút, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Đoạn Lâm Chu.
Đoạn Lâm Chu có một tướng mạo rất đẹp, chân mày thanh tú, có lẽ vì lâm bệnh lâu ngày nên sắc mặt trắng bệch, trông có vẻ nhạt nhẽo, chút son điểm trên môi mới giúp gương mặt ấy có thêm vài phần huyết sắc.
Đoạn Lâm Chu không tránh né mà thản nhiên để Mục Bùi Hiên đánh giá, trong mắt y dường như thoáng hiện ý cười. Mục Bùi Hiên lập tức lấy lại tinh thần, lòng bỗng dâng lên chút bực bội vô cớ, mặt càng đanh lại.
Đoạn Lâm Chu khẽ ho vài tiếng, ngón tay đang đặt trong tay Mục Bùi Hiên cũng run rẩy theo. Có lẽ do gió tuyết mịt mù, bàn tay y lạnh như tuyết bay, thế nhưng lại khiến Mục Bùi Hiên có cảm giác chỉ cần một khoảnh khắc nữa thôi là nó sẽ vỡ vụn ra.
Tiếp theo là nghi thức bái đường.
Dù kết thân vì lý do gì, trong hỷ đường vẫn tràn ngập tiếng nhạc vui tươi, ấm áp, khác hẳn với vẻ tiêu điều của gió tuyết bên ngoài.
Hai người lạy thiên địa, rồi bái cao đường. Lúc phu thê đối bái, dải lụa đỏ trong tay thắt chặt, cả hai cùng cúi người về phía đối phương.
Mục Bùi Hiên đưa Đoạn Lâm Chu vào tân phòng. Tân phòng được trang hoàng lộng lẫy bằng lụa đỏ, trái ngược hẳn với khuôn mặt lạnh lùng của Mục Bùi Hiên.
Mục Bùi Hiên không ở lại lâu, thậm chí chẳng thèm nhìn Đoạn Lâm Chu thêm lấy một cái, lập tức xoay người rời đi.
Lưu Quang vội vàng đưa lò sưởi vào tay Đoạn Lâm Chu, lại sai người thêm than bạc vào phòng. Đám người hồi môn đều là người hầu hạ thân tín bên cạnh Đoạn Lâm Chu nhiều năm, chân tay nhanh nhẹn nên căn phòng nhanh chóng ấm lên. Lưu Quang có chút bất bình, trầm giọng nói: “Công tử, Quận vương thật quá thiếu săn sóc, hôm nay là ngày đại hỷ mà còn ra vẻ mặt đó với ngài……”
Đoạn Lâm Chu liếc nhìn cậu ta một cái, Lưu Quang liền ngậm miệng.
Đoạn Lâm Chu vân vê chiếc lò sưởi, những ngón tay tê cứng mới dần có cảm giác trở lại, nói: “Hắn tuổi còn nhỏ, lại bị ta ép phải cưới người mình không thích, bực bội là chuyện đương nhiên.”
“Cứ mặc kệ hắn đi.”
***
Mục Bùi Hiên trong lòng thực sự có lửa giận.
Cuộc hôn nhân này đến quá đột ngột, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Lão hầu gia đã qua đời từ sáu năm trước, tước vị hiện giờ do người anh ruột của Mục Bùi Hiên là Mục Bùi Chi kế thừa.
Người định ra hôn sự cho Mục Bùi Hiên chính là mẫu thân của hai người – Trương lão phu nhân, chủ mẫu đương gia của phủ An Nam Hầu. Đừng nói đến Mục Bùi Hiên, ngay cả đám bằng hữu của Mục Bùi Hiên khi biết hắn phải cưới Đoạn Lâm Chu đều lộ vẻ mặt như vừa gặp quỷ.
Ai mà không biết Đoạn Lâm Chu là một Trung Dung, lại còn là một thương nhân, một ma bệnh cơ chứ?
Cuộc hôn nhân của hai người có thể nói là môn không đăng hộ không đối, nhìn đâu cũng thấy không thỏa đáng. Vậy mà Trương lão phu nhân cứ như bị ma xui quỷ khiến, nhất quyết chọn Đoạn Lâm Chu.
Trương lão phu nhân vốn luôn đoan trang, đây là lần đầu tiên Mục Bùi Hiên thấy bà có bẻ mặt nghiêm nghị và cố chấp đến vậy. Hắn chưa kịp lên tiếng, Trương lão phu nhân nhìn đứa con út, đôi mắt đỏ hoe rồi rơi lệ, nắm lấy tay hắn mà nói: “Con à, con hãy cưới Đoạn Lâm Chu đi.”
Mục Bùi Hiên cau chặt lông mày, nói: “Tại sao nhất định con phải cưới hắn?”
Trương lão phu nhân đáp: “Vì nương đã thỉnh thiên sư gieo một quẻ, nói rằng năm nay con có đại kiếp, không cưới Đoạn Lâm Chu thì không thể hóa giải, nếu không tai họa sẽ ập xuống đầu con, ập xuống cả phủ An Nam Hầu này.”
Mục Bùi Hiên cười lạnh: “Vớ vẩn! Thiên sư nào ở đâu ra, toàn là lời yêu ngôn hoặc chúng! Phân Mặc, đi bắt kẻ thiên sư dám mê hoặc lão phu nhân lại đây cho ta!”
Hắn cao giọng, phất tay áo định đi trị tội kẻ thiên sư hoang đường kia. Trương lão phu nhân quát lui Phân Mặc đang định tuân lệnh ngoài cửa, bà nhìn Mục Bùi Hiên, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, khẳng định chắc nịch: “Hiên nhi, dù thế nào đi nữa, con cũng phải cưới Đoạn Lâm Chu.”
Bà nói tiếp: “Coi như là vì phủ hầu của chúng ta. Nếu con không cưới hắn, ngày mai ta sẽ tìm một sợi dây thừng, thắt cổ trước linh vị liệt tổ liệt tông.”
Trương lão phu nhân đã nói đến mức tuyệt đường như vậy, Mục Bùi Hiên chỉ thấy thật hoang đường. Hắn không phải kẻ ngu dốt, hai mẹ con giằng co hồi lâu, Mục Bùi Hiên mới nói: “Nương, người nhất quyết bắt con cưới Đoạn Lâm Chu, nhưng chắc gì hắn đã chịu gả cho con.”
Đoạn Lâm Chu là cự phú ở Thụy Châu, dẫu là Trung Dung lại mang bệnh, nhưng chưa chắc đã chịu gả đi làm vợ người ta.
Trương lão phu nhân nói: “Việc đó con không cần lo.”
Bà tiếp lời: “Con chỉ việc chờ ngày rước hắn về nhà là được.”
Mục Bùi Hiên càng thấy kỳ lạ, chân mày càng nhíu chặt hơn, nói: “Là Đoạn Lâm Chu nói muốn gả cho con?”
Trương lão phu nhân khựng lại.
Quả nhiên, mẫu thân hắn vốn luôn muốn tìm cho hắn một Khôn Trạch xuất thân danh môn ở kinh đô, nếu không phải có nguyên nhân khác, tuyệt đối sẽ không để hắn cưới một thương nhân.
Mục Bùi Hiên hỏi: “Đoạn Lâm Chu đã nắm được nhược điểm gì của con, hay là của nhà chúng ta?”
Vừa nghe hắn nói ra câu này, sắc mặt Trương lão phu nhân khẽ biến. Mục Bùi Hiên có vài phần suy đoán, bản thân hắn tự nhận không có sai lầm gì để người khác bắt thóp, nếu không phải hắn, vậy thì chính là hầu phủ.
Mục Bùi Hiên định hỏi tiếp, nhưng Trương lão phu nhân đã ngắt lời: “Hiên nhi, con đừng hỏi nữa, con chỉ cần nhớ kỹ con phải cưới Đoạn Lâm Chu.”
Bà nói: “Nếu con không thích thì cứ cưới hắn vào cửa là được, với thân thể kia của hắn, chẳng biết còn trụ được mấy năm. Chờ hắn chết rồi, con muốn cưới ai nương cũng tùy ý con.”
Lời này khiến Mục Bùi Hiên vô cùng khó chịu. Hắn nhìn sắc mặt khó coi của Trương lão phu nhân, cũng thấy bực bội không thôi. Nhưng dù hán không muốn đến mức nào, hôn sự này đã là ván đóng thuyền.
Trước ngày cưới, Mục Bùi Hiên từng muốn gặp Đoạn Lâm Chu một lần. Nhưng Đoạn Lâm Chu “thỏ khôn có ba hang”, biệt viện có tới mấy tòa, khiến Mục Bùi Hiên không sao tóm được. Mãi đến ba ngày trước đại hôn, mới có người mời Mục Bùi Hiên đến một trang viên. Trang viên đó được xây dựng cực kỳ thanh nhã, dù đang là giữa đông nhưng các loại hoa mai vẫn nở rộ rực rỡ, hương mai ngào ngạt khắp căn phòng.
Mục Bùi Hiên bước vào trong nhà, hơi ấm trong phòng lập tức bao lấy người hắn. Trong chiếc bình cổ ngỗng màu xanh nhạt cắm vài cành hồng mai, tăng thêm vài phần sinh khí cho gian phòng.
Một tấm bình phong ngăn cách đôi bên.
Lò đốt trầm hình thụy thú đang tỏa khói nghi ngút, nhưng Mục Bùi Hiên nhạy cảm ngửi thấy trong hương trầm còn lẫn cả vị đắng chát của thuốc.
“Đoạn Lâm Chu bái kiến tiểu quận vương,” Từ sau tấm bình phong truyền đến một giọng nói hơi khàn nhưng rất ôn hòa, “Kẻ bệnh tật lâu ngày, lễ nghĩa không chu toàn, mong tiểu quận vương đừng để bụng.”
Mục Bùi Hiên nhất thời không biết nói gì.
Vốn dĩ hắn muốn gặp Đoạn Lâm Chu, là để làm rõ cuộc hôn nhân không hiểu thấu của hai người, hắn không muốn cưới Đoạn Lâm Chu. Chẳng liên quan gì đến việc Đoạn Lâm Chu là Trung Dung hay y là ma bệnh, đơn giản là Mục Bùi Hiên không thích.
Mục Bùi Hiên ghét nhất là bị người khác ép buộc, càng đừng nói là bị ép phải thành thân.
Nhưng khi thật sự đứng trước mặt Đoạn Lâm Chu, Mục Bùi Hiên nhận ra mọi chuyện không giống như hắn nghĩ. Mục Bùi Hiên từng nghe danh Đoạn Lâm Chu, y là một kỳ tài kinh thương, đứng đầu các hiệu buôn ở Lĩnh Nam, gia sản bạc triệu. Thậm chí không ít nơi ăn chơi thường ngày của đám công tử như hắn cũng nằm dưới danh nghĩa của Đoạn Lâm Chu.
Hai người, một kẻ xuất thân vương hầu thế gia, một kẻ mang thân phận thương nhân, vốn dĩ sẽ chẳng có bất kỳ mối giao thoa nào. Đoạn Lâm Chu dẫu có bản lĩnh kinh thương lớn đến đâu cũng chẳng can hệ gì đến đám con em quý tộc ăn chơi trác táng như bọn hắn.
Thế nhưng, số phận đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Tiểu thị dâng trà cho Mục Bùi Hiên, là trà ngon Minh Tiền Long Tỉnh.
Đoạn Lâm Chu vẫn không bước ra khỏi bình phong, chỉ nói: “Đây là trà mới năm nay, mời tiểu quận vương nếm thử.”
Mục Bùi Hiên không có tâm trí uống trà, hắn nhìn tấm bình phong nói: “Đã nghe đại danh Đoạn lão bản từ lâu, hôm nay chúng ta cứ nói thẳng đi.”
Đoạn Lâm Chu khẽ cười, rồi lại kìm nén ho vài tiếng, giọng càng khàn hơn, nói: “Tiểu quận vương đến đây là vì hôn sự của hai ta đúng không?”
Mục Bùi Hiên khựng lại một chút, nói: “Đúng vậy.”
Đoạn Lâm Chu hỏi ngược lại: “Tiểu quận vương muốn cưới một người thê tử như thế nào?”
Câu hỏi này làm Mục Bùi Hiên cứng họng. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cùng ai chung sống trọn đời, nhưng dù thế nào đi nữa, người đó có vẻ không nên là người như Đoạn Lâm Chu.
Đoạn Lâm Chu thong thả nói: “Ta trừ việc không phải Khôn Trạch ra, tự nhận diện mạo cũng không đến nỗi khó coi, trong tay lại có chút đường lối kiếm tiền. Dẫu không dám nói là phú khả địch quốc, nhưng cũng đủ để toàn bộ phủ An Nam Hầu từ nay về sau không cần bận tâm đến vật ngoài thân nữa.”
Mục Bùi Hiên bị giọng điệu như đang thương lượng mua bán này làm cho tức cười. Hắn khoanh tay, cười lạnh: “Đoạn lão bản khẩu khí lớn thật đấy.”
Đoạn Lâm Chu lại nhẫn nhịn khụ hai tiếng, thở dài nói: “Tiểu quận vương, hiện giờ cục diện biên giới phía nam bất ổn, tân đế ở kinh đô tuổi còn nhỏ, còn đang tự lo không xong. Một khi có biến, e rằng sẽ rất bất lợi cho phủ An Nam Hầu.”
Mục Bùi Hiên trong lòng rúng động.
“Có một câu này nói ra hơi mạo phạm, mong tiểu quận vương đừng phiền lòng,” Đoạn Lâm Chu cười nhạt, nói tiếp, “Phủ An Nam Hầu hôm nay đã không còn là phủ An Nam Hầu của trăm năm trước nữa rồi.”
Sau một hồi lâu, Mục Bùi Hiên giễu cợt: “Nói như vậy, Đoạn lão bản dụng tâm lương khổ, tất cả đều là vì phủ An Nam Hầu của ta sao?”
Đoạn Lâm Chu mỉm cười: “Tất nhiên là không phải.”
“Đoạn mỗ là một thương nhân, lẽ tự nhiên sẽ không làm chuyện gì không có lợi cho mình,” Đoạn Lâm Chu ý vị thâm trường mà nói, “Tiểu quận vương, bất luận thế nào, phủ An Nam Hầu vẫn mãi là phủ hầu, còn Đoạn gia, dẫu có hốt bạc mỗi ngày hay phú khả địch quốc đi chăng nữa, chung quy vẫn là hạng thương nhân mạt lưu.”
“Sau khi ngươi và ta thành thân, Đoạn gia còn cần dựa vào sự che chở của tiểu quận vương nhiều.”
Mục Bùi Hiên im lặng giây lát, mỉa mai: “Đoạn lão bản quả không hổ danh là người đứng đầu giới kinh thương.”
Đoạn Lâm Chu đáp: “Tiểu quận vương quá khen.”
Y lại cười một tiếng, nói: “Thực ra tiểu quận vương thành thân với ta, tính ra là một món hời lớn.”
Đoạn Lâm Chu tiếp lời: “Ta sống chẳng được bao lâu nữa. Sau khi ta chết, Đoạn gia sẽ là của ngươi, ngươi cũng có thể tự do cưới người khác. Sau này vợ đẹp thiếp xinh, có gì là không được chứ?”
“Ta cũng chỉ — mượn của tiểu quận vương một hai năm thời gian mà thôi.”
***
Yến tiệc náo nhiệt khôn cùng. Mục Bùi Hiên là tiểu quận vương của phủ An Nam Hầu, nên khách đến xem lễ vô cùng đông đảo, những người có máu mặt ở mấy châu phụ cận đều tấp nập kéo đến. Trên bàn tiệc, chén thù chén tạc, tiếng chúc tụng vang trời, cứ như thể đây thực sự là một mối lương duyên trời định.
Nhưng những lời cười nhạo, mỉa mai đều được giấu kín sau lưng.
Mục Bùi Hiên vốn có tửu lượng cực tốt, lại đang ôm một bụng tức giận, hễ có ai đến mời rượu, hắn đều không từ chối. Chỉ có những người thân cận mới nhận ra tâm trạng hắn không tốt, nhưng hôm nay là ngày đại hỷ của hắn, dĩ nhiên chẳng ai dám nói gì.
Rượu quá ba tuần, bắt đầu có kẻ ồn ào đòi đi náo động phòng.
Mục Bùi Hiên là đích thiếu gia của phủ An Nam Hầu, lại là tiểu quận vương được đích thân Hoàng đế phong tước, nên đám công tử ăn chơi muốn kết giao với hắn không ít. Sau vài chén rượu, bản tính của đám “hoàn khố” này bắt đầu bộc lộ. Bọn chúng chẳng thèm bận tâm đến cuộc hôn nhân môn không đăng hộ không đối kỳ quặc này nữa, mà cứ theo lệ thường muốn náo nhiệt một phen, liên tục thúc giục Mục Bùi Hiên dẫn bọn chúng đi xem tân nương tử, để được chiêm ngưỡng dung nhan của vị Đoạn lão bản danh tiếng lẫy lừng thiên hạ này.
Mục Bùi Hiên đảo mắt nhìn một vòng, bắt gặp mấy ánh mắt của đám người đó: có kẻ thực sự muốn xem náo nhiệt, nhưng cũng có kẻ đang chờ chực để xem kịch vui của hắn. Mục Bùi Hiên nhếch môi, nói: “Náo động phòng cái gì? Ai mà không biết tân nương tử của tiểu gia là người làm bằng ngọc, lỡ bị đám thô tay thô chân các ngươi làm sứt mẻ gì đó, các ngươi có đền nổi cho tiểu gia một người tân nương khác không?
Dù Mục Bùi Hiên không thích Đoạn Lâm Chu, nhưng hôm nay là ngày thành thân của hai người họ, hắn tuyệt đối không cho phép kẻ khác có cơ hội biến họ thành trò cười. Mục Bùi Hiên nghĩ đến gương mặt tái nhợt và những đầu ngón tay xanh xao bệnh tật của Đoạn Lâm Chu, hắn ném chén rượu xuống trước mặt, quát: “Uống rượu đi! Hôm nay là hỷ yến của tiểu gia, các ngươi không uống đến mức nằm gục xuống đây thì đừng hòng bước ra khỏi cửa phủ An Nam Hầu.”
Vị nhị công tử nhà Tri châu Thụy Châu là Vu Tĩnh cười nói: “Mục Nhị, bọn ta có nằm gục cũng chẳng sao, nhưng nếu ngươi mà gục thì coi chừng Đoạn lão bản không cho ngươi vào động phòng đâu đấy.”
Mục Bùi Hiên cười nhạo, nói: “Chỉ bằng các ngươi, còn chưa đủ trình đâu.”
Một kẻ đã uống đến đỏ mặt tía tai, lớn tiếng hô: “Uống! Hôm nay nhất định phải chuốc say Mục Nhị!”
Người một lời, ta một ngữ, cuối cùng chẳng còn ai nhắc lại chuyện náo động phòng nữa.
Đến khi Mục Bùi Hiên thoát ra khỏi yến tiệc, hắn cũng đã có vài phần men say. Phía sau lưng, trên các bàn tiệc là đám công tử nằm bò ra bàn, ôm vò rượu mà ngủ, đủ thấy họ đã uống không ít.
Phân Mặc đỡ Mục Bùi Hiên định đi về phía tân phòng, thì vừa vặn chạm mặt Trương lão phu nhân cùng An Nam Hầu Mục Bùi Chi. Trương lão phu nhân ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn, cau mày mắng: “Hầu hạ kiểu gì vậy? Sao lại để chủ tử ngươi uống nhiều đến thế này?”
Phân Mặc cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Là tiểu nhân suy tính không chu toàn, xin lão phu nhân thứ tội.”
“Được rồi.” Mục Bùi Hiên tựa người vào Phân Mặc, nửa nhắm nửa mở mắt nói: “Hôm nay là ngày đại hỷ của con, uống thêm mấy chén thì có làm sao?
Lời nói của hắn không mảy may khách khí. Mục Bùi Chi nhìn Mục Bùi Hiên, thở dài: “A Hiên, ta biết là ủy khuất cho đệ…”
Mục Bùi Hiên mặt không cảm xúc nhìn Mục Bùi Chi. Tuy hai người là anh em cùng một mẹ sinh ra, nhưng tình cảm giữa hai người từ nhỏ đã không thân thiết. Mục Bùi Hiên từ bé được cố lão hầu gia yêu quý, luôn mang theo bên mình, còn Mục Bùi Chi thì do một tay Trương lão phu nhân nuôi nấng.
So với gương mặt rực rỡ và có phần kiêu ngạo của Mục Bùi Hiên, Mục Bùi Chi thiếu đi vài phần sắc sảo, trông đôn hậu, khoan dung và đậm chất văn nhân hơn.
Về diện mạo của huynh đệ hai người, Mục Bùi Chi giống cố An Nam Hầu, còn Mục Bùi Hiên lại giống Trương lão phu nhân nhiều hơn, nhưng tính cách hai người lại khác biệt một trời một vực.
Mục Bùi Chi khựng lại một chút, rồi dặn dò người hầu bên cạnh: “Mau lấy một bát canh giải rượu cho quận vương.”
Mục Bùi Hiên không buồn để ý đến hai người họ nữa, hắn mang theo mùi rượu nồng nặc đi qua dãy hành lang sơn đỏ. Trong chốc lát, tân phòng đã hiện ra trước mắt. Nhìn tòa lầu các đèn đuốc sáng trưng, Mục Bùi Hiên hiếm khi thấy dưới chân chần chừ, trong lòng dâng lên một sự bực bội đến cực điểm.
Mục Bùi Hiên đứng nhìn chằm chằm một lát rồi tự nhủ: Mình phiền muộn cái gì chứ? Người nên lo lắng là Đoạn Lâm Chu mới đúng, không phải mình.
Nghĩ đoạn, hắn sải bước tiến thẳng về phía tân phòng.
Trong sân viện của Mục Bùi Hiên xuất hiện thêm mấy gương mặt lạ, đó là gia nhân của Đoạn Lâm Chu mang theo khi gả vào. Thấy Mục Bùi Hiên, bọn họ đều cung kính hành lễ, gọi một tiếng “Quận vương”.
Cửa phòng được hạ nhân đẩy ra. Khi Mục Bùi Hiên bước vào, cái nhìn đầu tiên của hắn chính là Đoạn Lâm Chu đang ngồi bên mép giường.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trên bàn, đôi nến long phụng đang cháy rực. Cả hai đều mặc một thân hồng y đỏ thắm. Cho đến tận giây phút này, Mục Bùi Hiên mới thực sự cảm nhận được cái thực tại hoang đường rằng: hắn đã thành thân với Đoạn Lâm Chu.
Đoạn Lâm Chu vẫn ngồi yên không động đậy, đôi tay đặt trên đùi, lặng lẽ nhìn thiếu niên mặc hỷ bào đỏ rực, mặt không cảm xúc bước vào phòng. Trong mắt y, ý cười lại đậm thêm vài phần.
Đoạn Lâm Chu vừa định lên tiếng thì không nhịn được mà khẽ ho hai tiếng. Y lấy lại hơi thở, nói: “Đã uống nhiều rượu như vậy, chắc cũng không ngại thêm của ta một ly này chứ?”
Lưu Quang bưng khay rượu tiến lên.
Đoạn Lâm Chu nói: “Tiểu quận vương, mời.”
Cái cảm giác kỳ quái kia lại trỗi dậy, Mục Bùi Hiên đứng im, chỉ nhìn chằm chằm vào Đoạn Lâm Chu. Đối diện với người này, hắn luôn có cảm giác như nắm đấm nện vào bông. Không chỉ có vậy, Đoạn Lâm Chu chỉ bằng vài câu nói đã nắm thóp và kiểm soát hoàn toàn cục diện giữa hai người, khiến kẻ khác vô tình bị cuốn theo ý đồ của y mà không hề hay biết.
Giống hệt như lần đầu gặp mặt cách bức bình phong ở trang viên ba ngày trước.
Mục Bùi Hiên cực kỳ ghét cảm giác này.
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, dò xét Đoạn Lâm Chu. Đoạn Lâm Chu hơi mỉm cười nhẹ nhàng: “Đây là rượu hợp cẩn của hai ta.”
Mục Bùi Hiên đáp: “Ta biết đây là rượu hợp cẩn.” Giọng hắn có chút ngang tàng, nhàn nhạt nói tiếp: “Nhưng ta không muốn uống rượu hợp cẩn với một kẻ sắp chết như ngươi.”
Đoạn Lâm Chu khựng lại một chút. Lưu Quang đứng bên cạnh siết chặt ngón tay, định lên tiếng nhưng thấy Đoạn Lâm Chu xua tay nên đành thôi. Y nói: “Vậy thì dẹp đi, dù sao cũng chỉ là tục lễ.”
Mục Bùi Hiên lúc này giống như một con nhím đầy gai nhọn, ai chạm vào cũng sẽ bị đâm cho chảy máu. Đoạn Lâm Chu tuy có chút tiếc nuối nhưng cũng không muốn ép hắn quá mức, liền đơn giản sai hạ nhân trong phòng đi chuẩn bị nước tắm rửa.
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại Mục Bùi Hiên và Đoạn Lâm Chu.
Đoạn Lâm Chu không hề có nửa điểm ngượng ngùng hay bất an của một tân nương mới về nhà chồng. Sự thản nhiên của y khiến Mục Bùi Hiên sực nhớ ra rằng: người trước mặt là một Trung Dung lớn hơn hắn tận mười tuổi.
Đừng nhìn Mục tiểu quận vương thường ngày hay lui tới chốn phong nguyệt cùng đám công tử ăn chơi Thụy Châu mà lầm, thực chất hắn vẫn còn là một “xử nam” chưa từng nếm mùi đời, ngay cả miệng của Khôn Trạch cũng chưa từng được hôn qua. Đột ngột đối diện với một Trung Dung như thế này, nhất thời hắn chẳng có lấy nửa điểm tâm tư, chưa nói đến việc người này còn là kẻ ép bản thân hắn phải cưới y.
— Cũng không cần phải nôn nóng gả đi đến thế.
Mục Bùi Hiên nghiến răng nanh. Nói hắn không có chút mộng tưởng nào về người vợ tương lai của mình là dối lòng, nhưng dù có mơ hồ thế nào thì đó cũng phải là một Khôn Trạch thơm tho mềm mại.
Chứ không phải là một Trung Dung lỡ cỡ như thế này.
Đoạn Lâm Chu nhìn Mục Bùi Hiên đang đứng sừng sững như pho tượng, bèn mở lời: “Hỷ phục nặng nề, Quận vương nên cởi hỷ phục ra trước đi.”
Mục Bùi Hiên liếc y một cái. Dưới ánh nến, vẻ mặt ôn hòa của Đoạn Lâm Chu dường như được bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ, làm mờ đi sắc mặt nhợt nhạt vì bệnh tật. Mục Bùi Hiên còn chưa kịp cử động thì đã thấy Đoạn Lâm Chu từng bước tiến lại gần hắn. Hai người lập tức đứng sát sạt nhau, gần đến mức Mục Bùi Hiên ngửi thấy rõ mùi thuốc đắng chát trên người Đoạn Lâm Chu.
Đoạn Lâm Chu đưa tay định tháo miếng bạch ngọc treo bên hông Mục Bùi Hiên, nhưng Mục Bùi Hiên theo bản năng gạt tay y ra. Đoạn Lâm Chu ngẩn người, Mục Bùi Hiên lạnh lùng nói: “Đoạn lão bản, dù ngươi và ta đã thành thân, nhưng lý do tại sao lại có cuộc hôn nhân này thì ngươi là người rõ nhất.
“Không cần phải làm những hành động vô nghĩa này.”
Đoạn Lâm Chu rũ đôi mắt xuống, khẽ thở dài cười một tiếng: “Tiểu quận vương, bất luận nguyên do là gì, chúng ta đã thành thân, đã là phu thê, đó là sự thật không thể chối cãi.
Mục Bùi Hiên nhíu mày, hắn nhìn chằm chằm Đoạn Lâm Chu, bỗng hỏi một câu không đầu không đuôi: “Tại sao lại là ta?”
Đoạn Lâm Chu nhìn vào mắt Mục Bùi Hiên, đáp: “Đoạn mỗ đã nói rồi.”
“Bởi vì ngươi là tiểu quận vương của phủ An Nam Hầu.”
Mục Bùi Hiên im lặng.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của hạ nhân báo nước nóng đã chuẩn bị xong. Mục Bùi Hiên nhìn sâu vào mắt Đoạn Lâm Chu một cái rồi xoay người bước ra ngoài.
Đoạn Lâm Chu tựa người vào cạnh bàn, thần sắc bình thản, không lộ chút vui buồn.
Khi Mục Bùi Hiên tắm rửa xong trong tịnh thất, thay một bộ y phục nhẹ nhàng trở lại phòng, hắn liền thấy Đoạn Lâm Chu đang cầm một chiếc bát sứ trắng, dùng chiếc thìa nhỏ mà từ từ múc, đang thong thả múc từng ngụm thuốc.
Tên thị tùng thân cận tên Lưu Quang đứng bên cạnh nhỏ giọng khuyên nhủ: “Công tử, thuốc nguội sẽ mất hết dược tính.”
Đoạn Lâm Chu chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Khi Mục Bùi Hiên bước vào, cả hai chủ tớ đều ngẩng đầu nhìn lên. Bước chân Mục Bùi Hiên khựng lại một chút rồi vẫn tiến vào phòng như thường lệ.
Đoạn Lâm Chu đã trút bỏ bộ hôn phục rườm rà, mái tóc dài đen nhánh như mực xõa tung trên vai. Chiếc cổ thon dài trắng ngần của y hiện ra dưới ánh đèn, trông vô cùng bắt mắt. Đoạn Lâm Chu dường như không nhận thấy ánh mắt dò xét của Mục Bùi Hiên, y nâng bát uống cạn chỗ thuốc còn lại. Lưu Quang cúi chào Mục Bùi Hiên rồi thu dọn bát thuốc, lặng lẽ lui ra ngoài.
Căn phòng tân hôn lại trở nên tĩnh lặng.
Đoạn Lâm Chu đột nhiên mỉm cười, nói: “Ta cứ tưởng tối nay tiểu quận vương sẽ không quay lại nữa chứ.”
Mục Bùi Hiên cười nhạo nói: “Tối nay là đêm động phòng của ta, tại sao ta lại không về?”
Đoạn Lâm Chu nhìn Mục Bùi Hiên, không nói gì.
Mục Bùi Hiên tiếp lời: “Đoạn lão bản đã tự đưa mình lên giường, nếu ta không đến chẳng phải là phụ lòng tốt của Đoạn lão bản sao?”
Đoạn Lâm Chu ngẩn người, nhìn Mục Bùi Hiên. Mục Bùi Hiên là một Thiên Càn, vóc dáng cao lớn, hơn Đoạn Lâm Chu khoảng nửa cái đầu, vai rộng chân dài, thân hình cường tráng. Dù chỉ mặc một bộ trường bào rộng rãi, hắn vẫn toát ra vẻ áp chế đầy tính xâm lược. Trong khi đó, Đoạn Lâm Chu khi cởi bỏ lớp hỷ bào dày nặng, thân hình gầy gò đơn bạc bị bệnh tật dày vò lại lộ rõ không chút che đậy. Hai người đứng cạnh nhau càng làm nổi bật sự suy nhược yếu ớt của Đoạn Lâm Chu.
Đã rất lâu rồi Đoạn Lâm Chu không gặp một Thiên Càn nào dám ngang ngược trước mặt mình như vậy, theo bản năng y cảm thấy hơi khó chịu. Chưa kịp để y lên tiếng, một luồng hơi ẩm hơi mát sau khi tắm gội đã ập đến trước mặt, Mục Bùi Hiên vươn tay chạm vào vành tai mỏng manh của Đoạn Lâm Chu.
Thân hình Đoạn Lâm Chu cứng đờ.
Mục Bùi Hiên khẽ cười nhạo, những ngón tay dài luồn qua làn tóc mềm mại, trực tiếp và càn rỡ vuốt ve sau gáy của Đoạn Lâm Chu.
Đó chính là nơi tọa lạc của tuyến thể trên cơ thể Thiên Càn và Khôn Trạch.
Mục Bùi Hiên vốn tập võ từ nhỏ, lòng bàn tay có những vết chai mỏng, hắn chậm rãi mơn trớn cổ Đoạn Lâm Chu, cảm nhận được sự cứng nhắc của đối phương, trong lòng thầm dâng lên một chút khoái cảm.
Kể từ khi hai người bắt đầu giao phong, Đoạn Lâm Chu luôn là kẻ thong dong, chiếm hết thế thượng phong.
Đây là lần đầu tiên y tỏ ra lúng túng như vậy.
Mục Bùi Hiên nói: “Đoạn lão bản nói chúng ta đã là phu thê, chắc hẳn đã chuẩn bị tâm lý cho việc cùng phòng. Nhưng ngươi chỉ là một Trung Dung,” Giọng hắn lộ rõ vẻ soi mói và châm chọc, chậm rãi hỏi tiếp: “Ngươi lấy cái gì để cùng phòng với ta đây?
Lời này của Mục Bùi Hiên nói ra thật quá đỗi mạo phạm. Dẫu rằng Trung Dung đứng trước Thiên Càn quả thực thấp kém hơn một bậc, nhưng Đoạn Lâm Chu từ năm mười hai tuổi đã dấn thân vào chốn thương trường, lăn lộn đến tận ngày hôm nay, ai thấy y mà không khách kính gọi một tiếng Đoạn lão bản?
Đoạn Lâm Chu đón nhận ánh mắt soi mói của Mục Bùi Hiên, y khẽ mỉm cười, thản nhiên nghiêng mình áp sát, không chút để ý mà ghé vào tai hắn thủ thỉ: “Tiểu quận vương, ngươi chưa từng nếm thử, sao biết được Đoạn Lâm Chu ta không sánh bằng Khôn Trạch?”
Y nói không phải là Trung Dung không bằng Khôn Trạch, mà là chính bản thân y là Đoạn Lâm Chu.
Mục Bùi Hiên vốn định cố tình làm khó Đoạn Lâm Chu, không ngờ lại bị y dùng lời lẽ chặn họng, nhất thời cứng lưỡi.
Đoạn Lâm Chu vươn tay ôm lấy cổ Mục Bùi Hiên. Hai người kề sát, tư thế vô cùng thân mật như thể đang tai kề tóc chạm. Giọng y hơi khàn, thong thả ung dung nói tiếp: ’Thú vui khuê phòng vui sướng vô cùng, nếu cứ câu nệ vào sự phân biệt Thiên Càn Khôn Trạch thì chẳng phải quá tẻ nhạt sao, tiểu quận vương—”
Mấy chữ cuối y nói cực kỳ triền miên, khiến sống lưng Mục Bùi Hiên nảy lên một cơn tê dại. Hắn đột ngột dùng sức đẩy mạnh Đoạn Lâm Chu ra.
Ngay lập tức, hắn bắt gặp ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của đối phương.
Mục Bùi Hiên mím chặt môi, lạnh lùng nói: “Đoạn lão bản biết cũng thật nhiều đấy.”
Lưng Đoạn Lâm Chu đập mạnh vào chiếc bàn tròn phía sau. Y khẽ nhíu mày vì đau nhưng không hề giận dữ, chỉ cười tủm tỉm nhìn vị Mục Bùi Hiên đang bực bội, gật đầu đáp: “Đoạn mỗ làm ăn hơn mười năm, những gì từng thấy quả thực không ít.”
Mục Bùi Hiên nhìn Đoạn Lâm Chu từ đầu đến chân một lượt, cười lạnh một tiếng.
Đoạn Lâm Chu thở dài, đưa tay ra sau xoa xoa thắt lưng bản thân, than thở: “Quận vương, eo của ta e là bị đâm đỏ rồi.”
Mục Bùi Hiên đáp: “Gieo gió gặt bão.”
Đoạn Lâm Chu lại than: “Tiểu quận vương nên thấy may mắn là mấy ngày nay thân thể ta dưỡng bệnh khá tốt, nếu không, e là nhịn không nổi một cái đẩy này của Quận vương đấy.”
Y nói tiếp: “Nếu ta có mệnh hệ gì, ngươi sẽ phải thủ tiết đấy.”
Mục Bùi Hiên: “...”
Hắn cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi gả cho ta, chẳng lẽ không tính đến chuyện làm ta phải mang danh góa vợ sao?”
Đoạn Lâm Chu cười, nói đùa: “Cho nên quận vương tốt nhất nên cầu nguyện cho ta sống thêm được hai năm. Bằng không, ta ở Đoạn gia thì yên ổn, vừa gả vào phủ An Nam Hầu đã xảy ra chuyện, người đời lại bảo quận vương khắc thê, lúc đó muốn tìm người tục huyền cũng khó.
Mục Bùi Hiên hờ hững nói: “Đoạn lão bản quả thực là vì ta mà suy tính đủ đường.”
Đoạn Lâm Chu nhìn Mục Bùi Hiên, giọng đầy lưu luyến: “Ta tất nhiên là phải vì ngươi mà suy tính rồi.”
Đoạn Lâm Chu sở hữu một đôi mắt đa tình. Khi y chú tâm nhìn Mục Bùi Hiên, trong mắt như chứa cả dải ngân hà lấp lánh. Mục Bùi Hiên nhìn thoáng qua rồi lập tức dời mắt đi, mặt không biểu cảm.
Trong mắt Đoạn Lâm Chu thoáng hiện ý cười nhạt.
Y nói: “Tiểu quận vương, đêm đã khuya rồi.”
Ngoài cửa sổ tuyết vẫn chưa ngừng rơi, tiếng tuyết đọng làm gãy cành cây kêu răng rắc. Đoạn Lâm Chu dù sao cũng là người ốm yếu, lăn lộn cả ngày hôm nay, lại còn phải gồng mình đấu trí với Mục Bùi Hiên, nên chân mày đã hiện lên vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
Mục Bùi Hiên nhìn y. Đoạn Lâm Chu lúc này đã lau sạch lớp son môi, gương mặt có vẻ không chút huyết sắc, trông vô cùng suy nhược.
Chẳng bao lâu sau, hai người cùng lên giường. Đoạn Lâm Chu hiển nhiên đã mệt lả, vừa chạm gối đã không chịu nổi nữa, mơ màng không rõ nói với Mục Bùi Hiên: “Chuyện động phòng tối nay nợ lại... ngày khác sẽ trả đủ cho tiểu quận vương.”
Mục Bùi Hiên mặt không cảm xúc, thầm nghĩ: Ai thèm động phòng với cái loại ‘ma ốm’ như ngươi.
Nhưng lời chưa kịp nói ra, Đoạn Lâm Chu đã nhắm mắt ngủ thiếp đi. Mục Bùi Hiên im lặng trừng mắt nhìn màn giường. Đêm tân hôn mà thành ra thế này, chắc chỉ có mỗi mình hắn.
Đúng là gặp quỷ với Đoạn Lâm Chu, gặp quỷ với cuộc hôn nhân này.
Mục Bùi Hiên vừa uất ức vừa có chút tủi thân. Hắn nằm đơ ra nhìn màn giường một hồi lâu, nghe tiếng hít thở đều đặn của người bên cạnh, thân thể căng cứng mới dần thư giãn xuống.
Hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng ngủ chung giường với ai, nay đột nhiên bên cạnh có thêm một người, Mục Bùi Hiên làm sao cũng thấy không tự nhiên. Hắn trăn trở mình liên tục như mấy miếng bánh nướng. Khứu giác của Thiên Càn vô cùng nhạy bén, một mùi thuốc đắng chát xa lạ cứ nhè nhẹ từng đợt len lỏi vào cánh mũi của hắn, hệt như tín hương (pheromone) của Khôn Trạch, khiến lòng hắn có chút bồn chồn không yên.
Mục Bùi Hiên xoay người, nhìn chằm chằm vào Đoạn Lâm Chu. Khi ngủ, gương mặt y trông thật điềm tĩnh, lông mi dài và cong, hoàn toàn không thấy vẻ sắc sảo, khéo léo thường ngày.
Mục Bùi Hiên nhìn một lát, trong lòng chợt thấy Đoạn Lâm Chu ngủ như thế này cũng bớt việc, rồi hắn cũng từ từ nhắm mắt lại.
Đêm dài tĩnh mịch, đôi nến long phụng trên bàn lặng lẽ cháy, những giọt lệ nến đỏ thắm tuôn dài cho đến tận lúc bình minh.