Con ải con ai

All Rights Reserved ©

Summary

Tên khác: Trai thẳng mọc bướm Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Tang Lân Tag: Ký túc xá, NP, song tính, không có tam quan, HE Số chương: 23

Status
Complete
Chapters
6
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-4

| 1

Ban đầu Tang Lân không có bướm, bình thường hay xem phim 18+ trên máy tính để giải tỏa, rất muốn yêu đương nhưng ba người bạn cùng phòng đều là trai đẹp nên vô tình tạo cho cậu áp lực rất lớn. Thỉnh thoảng cũng có nữ sinh nói chuyện hợp nhau, nhưng rõ ràng họ có hứng thú với các bạn cùng phòng của cậu hơn.

Sau khi thất tình thêm lần nữa, Tang Lân vô cùng đau buồn, vừa xem phim 18+ tự sướng vừa ước một ngày nào đó mình sẽ được sờ bướm thật.

Tự sướng xong cậu ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Tang Lân phát hiện điều ước đã thành sự thật.

“Đây là cái gì?” Cậu bàng hoàng sờ khe thịt đột nhiên xuất hiện bên dưới, khi véo cánh tay mình thì thấy đau nhói, hình như không phải mơ.

Cảm giác là bướm nhưng không chắc lắm, phải sờ thêm đã.

Cậu sờ soạng hồi lâu rồi thử nhét ngón tay vào, hơi đau hơi trướng nhưng vẫn có thể chịu đựng được. Cậu cũng không dám nhét vào sâu hơn mà chỉ thọc mấy lần rồi rút ra ngón tay dính chất nhầy trong suốt, đầu óc trống rỗng, nghĩ điều ước của mình đã thành hiện thực nhưng cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

Thứ vốn có vẫn còn nguyên, chỉ là có thêm một khe hở.

Tang Lân bình tĩnh nghĩ thôi kệ, chắc vài ngày nữa sẽ biến mất thôi, đừng quan tâm làm gì.

Cậu không đi khám bác sĩ mà vẫn sinh hoạt bình thường.

Ban ngày đi học với các bạn cùng phòng, ban đêm chơi bóng chạy bộ chơi game, cuối tuần có bạn cùng phòng nào rảnh thì rủ đi chơi với mình.

Cuộc sống êm ả nhưng thú vị này kéo dài đến tối thứ bảy, cậu uống rượu với các bạn cùng phòng rồi lên giường ngủ, đột nhiên mơ thấy mình bị hiếp.

Khi ngủ dậy trong bụng căng trướng, chỗ khó nói cũng sưng đau, cậu gắng gượng đứng dậy mặc quần lót rồi vào toilet, vừa cởi quần xuống thì cảm nhận được tinh dịch nhờn nhẫy chảy ra.

“Đây là cái gì?” Cậu lờ mờ đoán được có chuyện không lành, sau khi lấy khăn giấy lau sạch tinh dịch bên ngoài thì đè mạnh bụng dưới hơi phồng lên của mình, ép chất nhầy trắng đục chảy ra.

Cậu thử hỏi ba người bạn cùng phòng đêm qua có ai lẻn vào ký túc xá không, nhưng giường số một nói mình đã khóa cửa nên chẳng ai vào được đâu.

“Có mất gì không?” Giường số một hỏi cậu.

Mất trinh chứ mất gì. Tang Lân nghĩ.

Cậu âm thầm quan sát phản ứng của ba nam sinh trong phòng nhưng vẻ mặt bọn họ vẫn hết sức bình thường, không giống kẻ làm chuyện đó với cậu.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tang Lân gãi cổ, nhân lúc đến thư viện với giường số ba, cậu hỏi đối phương: “Đêm qua cậu có nghe thấy động tĩnh gì không?”

Giường số ba suy nghĩ một lát rồi nói không có.

“Cậu bị bệnh à?” Giường số ba cúi đầu đưa tay sờ mặt cậu, “Mặt đỏ quá.”

Sao lại không có động tĩnh gì chứ?

Những ngày tiếp theo, Tang Lân luôn có cùng một giấc mơ, không thấy rõ mặt đối phương, tư thế gì cũng có, muốn tỉnh lại nhưng không được, may mà trước khi cái mông gặp nạn thì trời sáng. Cậu thở hổn hển giật mình tỉnh lại, cam chịu leo xuống giường rồi khập khiễng đi vào toilet, buồn rầu nhìn quần lót dính bẩn, nghĩ thầm mộng tinh cũng đâu thể có tinh dịch của người khác được chứ.

Chẳng lẽ cậu bị sắc quỷ ám sao?

Mặc dù không biết mình có thể mang thai hay không nhưng cậu vẫn đeo khẩu trang rồi lén ra nhà thuốc mua thuốc tránh thai.

Ai ngờ lại đụng phải ba người bạn cùng phòng của mình.

Giường số ba hỏi cậu có chỗ nào không khỏe à.

Cậu bạn đẹp trai giường số bốn chưa được cậu đồng ý đã cười hì hì thọc lét cậu, thừa dịp cậu bị nhột không còn sức phản kháng, hắn móc ra hộp thuốc trong túi áo cậu.

“... Cậu làm ai to bụng rồi hả?” Giường số bốn nhìn chằm chằm hộp thuốc trong tay, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, lông mày nhíu chặt.

“Không phải!” Cậu muốn giành lại hộp thuốc bị đối phương giơ lên cao nhưng không với tới.

Giường số bốn hỏi: “Không phải thì cậu mua cái này làm gì?”

Tang Lân thẹn đỏ mặt, kéo ba người bạn cùng phòng đến chỗ vắng rồi rụt rè thú nhận với bọn họ: “Chắc, chắc tớ có thai rồi...”

| 2

Ba người bạn cùng phòng nhìn nhau rồi ăn ý ngậm miệng lại.

Một lát sau, giường số bốn mới quàng tay qua cổ cậu cười nói: “Nhìn mặt cậu nghiêm túc quá làm tớ suýt tin sái cổ. Nhưng cậu là đàn ông hàng thật giá thật mà, sao có thể...”

Thật ra Tang Lân cũng không chắc mình có thai hay không, nhưng cậu nóng lòng muốn chứng tỏ mình không nói dối nên kể ra hết mọi chuyện.

Giường số bốn biến sắc thấy rõ, con ngươi run lên, một lát sau mới nắm cánh tay cậu hỏi nhỏ: “Cậu mọc... mọc cái kia thật sao?”

Giường số ba hất tay giường số bốn ra: “Đang ở ngoài đường, về phòng rồi nói.”

Cậu bạn cao to đẹp trai ở giường số một luôn kiệm lời, chỉ mở miệng khi cần thiết, nghe Tang Lân tiết lộ tin động trời cũng chẳng nói năng gì mà chỉ nhìn chằm chằm bụng cậu.

Tang Lân hay ngắm bướm trong phim 18+, nhưng đây là lần đầu tiên nghe người khác bảo mình “cho xem bướm”.

Cậu cũng không ngại cởi quần trước mặt bạn cùng phòng, dù sao bốn người họ cũng vô cùng thân thiết. Người anh em ở giường số một cao nhất phòng, thân hình cực chuẩn, trong nóng ngoài lạnh, thích ngủ truồng, cậu từng nhìn trộm mấy lần, cảm thấy vật trong quần lót đối phương cực kỳ tương xứng với chiều cao.

Giường số ba nhìn giống sinh viên khối D, thích đánh cầu lông, mặc đồ thì gầy cởi ra lại vạm vỡ, tính tình hiền lành, nhã nhặn lịch thiệp nên được rất nhiều người trong trường quý mến. Tang Lân vẫn nghĩ mình có thể làm bạn với hotboy này chính là phúc phận đánh đổi bằng số đào hoa của mình, chỉ cần giường số ba ngồi cạnh cậu thì trong mắt các nữ sinh cậu sẽ biến thành “người bên cạnh anh đẹp trai kia”.

Nhưng cậu không muốn tránh xa giường số ba, dù sao đối phương cũng là đùi vàng giúp cậu vượt qua các môn chuyên ngành.

Giường số bốn thân với cậu nhất, hai người cùng chạy bộ bơi lội, những gì cần thấy đều đã thấy, giờ cậu chỉ có thêm một cái bướm mà thôi, cho anh em nhìn cũng không thành vấn đề.

Khi cậu thản nhiên kéo quần xuống, ba người kia đồng loạt quay mặt đi, cứ như thứ cậu để lộ không phải bướm mà là đèn pha lóa mắt vậy.

“Chẳng phải các cậu muốn xem à?” Tang Lân nói, nghĩ thầm bọn họ ngượng ngùng như vậy khiến cậu chẳng khác nào kẻ quấy rối tình dục cả, vừa khom lưng định kéo quần đùi lên thì giường số bốn thả bàn tay đang che mắt xuống, yên lặng nhìn hai mép thịt múp míp của cậu.

Khi nam sinh đưa tay muốn sờ, cậu lùi lại một bước rồi kháng cự: “Cậu đừng có sờ...”

Giường số bốn hỏi cậu: “Sờ một cái thôi được không?”

Cậu nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy có phúc phải cùng hưởng, đã cho anh em nhìn bướm thì sao không thể cho người ta sờ chứ.

Thế là Tang Lân hào phóng ngồi trên giường banh chân ra cho bọn họ thay phiên nhau sờ soạng.

Ba nam sinh chỉ sờ nhẹ bên ngoài, nhưng khi đầu ngón tay giường số một sơ ý đụng vào hạt đậu sưng đỏ thì sống lưng Tang Lân bủn rủn, trong cổ rên khẽ một tiếng, khe thịt khép kín đột nhiên rỉ ra nước dâm trong suốt.

Cậu xấu hổ đỏ mặt kẹp chặt chân, may mà các bạn cùng phòng không cười nhạo cậu, giường số ba còn rút khăn giấy lau vệt nước trên giường cậu.

“Cậu...” Yết hầu giường số bốn nhấp nhô, hỏi cậu, “Cậu đi hẹn hò với đàn ông à?”

Tang Lân nói: “Làm sao có thể, tớ là trai thẳng đấy nhé!”

Giường số bốn nói: “Vậy sao cậu lại mang thai?”

“Lần trước tụi mình uống rượu xong...” Tang Lân nói: “Tớ cứ tưởng mình nằm mơ, nhưng hình như có người chịch tớ thật đó.”

Nói xong cậu ngẩng đầu nhìn ba người trước mặt rồi hỏi dò: “Chắc không phải một trong các cậu làm đấy chứ?”

Ba người bạn cùng phòng đều không nhận.

Đầu óc Tang Lân đột nhiên lóe lên, cậu nói: “Phải rồi, nếu người chịch tớ có hứng thú với bướm của tớ thì giờ thấy bướm chắc chắn sẽ nứng...” Cậu chỉ thuận miệng nói đùa một câu, nhưng vừa cúi đầu kiểm tra đũng quần các bạn cùng phòng thì cả ba đều bỏ đi hết.

| 3

Giường số bốn là người đầu tiên bước nhanh tới nhà vệ sinh, hắn nói: “Tớ mắc tiểu quá, để tớ đi trước đã.”

Giường số ba cụp mắt nhìn đũng quần nhô cao của đối phương rồi nói: “Cậu nhanh thì cậu đi trước thôi.”

Giường số bốn: “...”

Bọn họ đang giằng co thì chợt phát hiện giường số một Kỳ Thừa Diệu âm thầm quay trở lại.

Tang Lân vừa kéo quần lót lên thì bị nam sinh leo lên giường túm lấy cánh tay.

Kỳ Thừa Diệu cao lớn nên vừa lên giường đã chiếm gần hết chỗ, Tang Lân nuốt nước miếng, bị con ngươi đen nhánh của đối phương nhìn chằm chằm làm cậu hơi rén.

Điều đáng xấu hổ nhất là cảm nhận được mùi hương đặc trưng của nam giới tỏa ra từ người hắn, dưới thân cậu lập tức ẩm ướt.

Cậu là trai thẳng trăm phần trăm, chẳng có chút hứng thú nào với đàn ông nhưng hình như bướm cậu lại nghĩ khác.

Cậu lùi ra sau, đối phương cũng nhích theo, ánh mắt dán chặt vào mặt cậu, cứ thế nhìn cậu không chớp mắt.

“Lần trước say rượu...” Nói nửa chừng Kỳ Thừa Diệu ngừng một lát mới hỏi tiếp, “Là mơ hay thật?”

Tang Lân suy nghĩ rồi thành thật trả lời: “Hình như là mơ, nhưng lúc ngủ dậy phía dưới rất...”

Kỳ Thừa Diệu ngắt lời cậu: “Đau không?”

Tang Lân gật đầu: “Chẳng những đau mà còn bị mài sưng tấy nữa, quan trọng là...” Cậu cảm thấy khó lòng mở miệng nhưng vẫn nói: “Rõ ràng là mơ nhưng sau khi ngủ dậy lại phát hiện trong bụng toàn tinh dịch của người khác.”

Sáng nào cũng phải thay quần lót, may mà quần bốn góc không ma sát với thịt mềm sưng tấy bên trong, chỉ là lúc đi sẽ thấy tê dại khó chịu, cảm giác nhờn nhẫy cứ mãi đeo bám khiến cậu cảm thấy như mình chưa rửa sạch vậy.

Cậu nghĩ cấu tạo sinh dục của mình khác với người thường, nhưng cũng đâu thể tự thụ phấn được.

Là đàn ông, đương nhiên cậu biết dịch trắng nhơn nhớt chảy ra từ bướm mình là gì.

Giường số bốn đi tới nghe thấy nửa câu sau thì lập tức đỏ bừng mặt, suýt nữa vấp đôi dép của cậu té nhào trước giường.

“Đi khám bác sĩ chưa?” Giường số ba quay lại hỏi cậu.

“Tớ cứ tưởng nó sẽ tự biến mất chứ, trước kia cũng đâu nghĩ mọc bướm sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường...” Tang Lân mặc áo hoodie rồi dựa vào thành giường buồn bực nói: “Sao lại có người dậy thì lần hai xong đột nhiên mọc bướm được nhỉ?”

Chẳng biết mình có tử cung không nữa, lỡ bị ai làm to bụng trong mơ, muốn tìm người chịu trách nhiệm cũng khó.

“Tháng trước tụi mình đi leo núi hình như có đến miếu thần cầu nguyện đúng không?” Giường số ba ngồi xuống chỗ trống đầu giường, đưa tay nhéo má Tang Lân rồi bảo cậu, “Lúc đó cậu nói muốn cầu duyên, chắc nó sơ suất khi thực hiện điều ước của cậu ấy mà.”

Tang Lân cố nhớ lại, sực nhớ ra điều ước của mình không hề đứng đắn mà là “mau thoát kiếp trai tân để cảm nhận bướm thật một lần”.

“Tớ không muốn mang thai đâu!” Cậu vùi mặt vào đầu gối hét to, “Tớ chẳng biết đó là ai nữa, lần nào cũng bắn đầy tràn, rửa mãi mà không sạch, báo hại tớ dạo này không thể chạy bộ buổi sáng...”

Càng nói cậu càng tủi thân, nghĩ từ lúc lên đại học mình chưa hẹn hò lần nào, không đẹp trai mà cũng chẳng thông minh như các bạn cùng phòng, lại còn gặp phải chuyện xui xẻo này nữa.

“Tang Lân, ban đêm ngủ chung với tớ đi,” giường số ba ôm lưng cậu rồi ấm giọng nói: “Nếu thấy cậu gặp ác mộng tớ sẽ đánh thức cậu.”

Cậu hết sức cảm động, vừa định gật đầu thì nghe Kỳ Thừa Diệu đang nắm cánh tay cậu nói: “Ngủ với tớ đi.”

“Kỳ Thừa Diệu, chẳng phải cậu thích ngủ truồng sao? Cậu ấy ngủ với cậu chẳng an toàn chút nào, lỡ lau súng cướp cò thì sao...” Giường số bốn cũng chen lên giường nói: “Để tớ trông chừng cậu ấy là được rồi.”

Giường số ba liếc nhìn xuống dưới: “Cao Vũ Xuyên, đè cây súng trong quần cậu xuống đi rồi nói tiếp.”

| 4

Giường số bốn Cao Vũ Xuyên cố giấu nhưng đũng quần nhô lên thực sự quá rõ nên càng che càng lộ. Hắn hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại, nói với Tang Lân đang trố mắt nhìn đũng quần hắn: “Tang Lân, tớ cũng là trai thẳng như cậu, ok? Trai thẳng nứng khi thấy bướm chẳng phải bình thường lắm sao?”

Hắn tìm lại được chút tự tin, giọng điệu cũng trở nên hùng hồn: “Tớ còn xem AV với cậu nữa mà, sao có thể ra tay với cậu được chứ?”

Vốn dĩ Tang Lân cũng không nghi ngờ Cao Vũ Xuyên ở giường số bốn.

Hai người luôn nói chuyện nhiều nhất, quan hệ tốt nhất, lâu lâu Cao Vũ Xuyên lại rủ cậu đến các buổi họp nhóm để cậu gặp nữ sinh dễ thương, nửa đêm họ còn chia sẻ ảnh mông bự với nhau rồi hăng say trò chuyện thầm kín.

Cao Vũ Xuyên là cán sự lớp, đẹp trai sáng láng, đặc biệt là giao thiệp rất rộng, chỉ là nhìn hơi giống trai đểu, trong khoa hay đồn hắn ba ngày thay bạn gái một lần, bởi vì quanh hắn luôn có những cô gái xinh đẹp khác nhau.

Nhưng Tang Lân biết từ khi lên đại học đối phương chưa từng hẹn hò với ai.

Cậu và Cao Vũ Xuyên rất hợp nhau, chơi chung game, cùng thích bơi lội, khai giảng chưa được mấy tuần đã thân thiết. Hầu hết thời gian hai người như hình với bóng, lúc đi với cậu Cao Vũ Xuyên hầu như không xem điện thoại mà luôn nhìn cậu chằm chằm, chắc cũng chẳng có thời gian để tán tỉnh nữ sinh.

Thậm chí hai người thân đến mức có thể xóc lọ chung với nhau, tháng 11 sinh nhật cậu, Cao Vũ Xuyên còn chu đáo tặng cậu một cái cốc tự sướng rồi cầm tay dạy cậu cách sử dụng.

Tang Lân cảm thấy Cao Vũ Xuyên là người anh em tốt nhất của mình.

“Cũng đúng...” Tang Lân bị thuyết phục, nghĩ Cao Vũ Xuyên có thể cương khi xem AV thì tất nhiên cũng là trai thẳng.

“Chuyện lớn như vậy cậu cũng không chịu nói với tớ nữa,” Cao Vũ Xuyên thấy Tang Lân bị mình thao túng tâm lý thì lập tức rèn sắt khi còn nóng, “Chẳng lẽ tớ vẫn chưa phải anh em tốt của cậu sao?”

Tang Lân giật mình, mờ mịt suy nghĩ một lát rồi nói: “Đương nhiên là phải, nhưng chuyện này...”

Cậu còn chưa dứt lời thì nghe Cao Vũ Xuyên nói tiếp: “Vậy cho anh em tốt xem bướm cũng đâu có sao đúng không?”

Tang Lân lí nhí: “Tớ cho cậu xem rồi mà.”

Cao Vũ Xuyên vừa thao túng tâm lý vừa đè súng mình xuống: “Xem... xem thì xem nhưng chỉ nhìn bên ngoài chứ đâu thấy rõ bên trong thế nào. Mọc bướm mà không cho anh em tốt nghiên cứu sao?”

Lúc nãy chỉ thấy hai mép thịt đầy đặn mềm mại, chưa sờ thỏa thích đã phải nhường cho người khác nên hắn chưa kịp nhét ngón tay vào bướm moi móc nữa.

Trong mơ hắn đã nghiên cứu kỹ càng nhưng ngủ dậy không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ mang máng là mình rất sướng.

Giường số ba Diệp Tấn nghe Cao Vũ Xuyên nói trắng trợn như vậy thì cau mày, cảm thấy nếu Cao Vũ Xuyên là con rối, đoán chừng mũi hắn còn dài hơn cả con chim bên dưới. Hắn nghĩ thầm Cao Vũ Xuyên đúng là mạnh miệng, có trai thẳng nào cầm quần lót của bạn cùng phòng để tự sướng không, còn bày đặt nói muốn giặt đồ giùm Tang Lân nữa chứ.

Hắn cứ tưởng Cao Vũ Xuyên sẽ nói khéo một chút, ai ngờ đối phương nghĩ gì đều nói toạc ra hết.

Tang Lân im lặng úp mặt vào đầu gối.

Diệp Tấn nghĩ: Mặc dù Tang Lân rất cả tin nhưng cũng phải lừa sao cho khéo chứ, có ai nói thẳng ra “Tớ muốn nghiên cứu bướm cậu” không? Thật quá đường đột rồi.

Hắn đang định an ủi Tang Lân thì thấy thiếu niên đã nghĩ thông suốt, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nghiêm túc nói với Cao Vũ Xuyên: “Hình như cũng có lý.”

Nói xong Tang Lân còn cụng nắm đấm với Cao Vũ Xuyên, gật đầu tán đồng quan điểm “là anh em thì phải chia sẻ” của đối phương.