1-4
Chương 1
1.
A chỉ thích ru rú trong nhà, ngày thường đăng video mukbang lên mạng, tuy không nổi tiếng nhưng cũng kiếm được chút thu nhập. Cậu chẳng có hoài bão gì, cũng không thích xã giao, sở thích là ăn uống, đọc sách và làm đồ thủ công, thỉnh thoảng lại viết nhật ký trên một blog không ai follow.
Một buổi trưa nọ, cậu đang nấu mì trong bếp thì chợt nghe thấy tiếng chuông cửa.
Ai vậy? Cậu bật camera lên xem, đứng ngoài cửa là một thanh niên mặc vest chỉn chu. Ngoại hình đối phương rất nổi bật, A lục lọi trong trí nhớ một vòng, tin chắc mình không quen anh đẹp trai này.
Đại lý bảo hiểm sao? Hay là đi nhầm chỗ? A quyết định vờ như mình không ở nhà, rón rén quay vào bếp.
Đối phương bấm chuông thêm mấy lần nữa.
Một lát sau, A nhận được điện thoại của mẹ mình, bà nói bạn thời thơ ấu của cậu nghe nói cậu đang ở thành phố này nên tới thăm, bảo cậu mở cửa cho đối phương.
2.
Sau khi tốt nghiệp tiểu học họ không còn gặp nhau nữa, A ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhớ ra đây chính là cậu bạn hay mượn vở bài tập của mình, còn là “con nhà người ta” mà mẹ cậu hay nhắc tới.
Lúc đó đối phương đeo kính, còn nhỏ mà luôn nghiêm mặt, làm việc gì cũng đâu ra đấy.
“Xin lỗi,” A vội vàng mời đối phương vào nhà rồi lắp bắp nói: “Tớ, tớ cứ tưởng cậu là đại lý bảo hiểm.”
Thanh niên cao ngang ngửa cậu, trên người tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, chẳng biết là nước hoa hay pheromone.
Hình như đối phương nhận ra cậu đang ngửi nên lạnh lùng nhìn cậu: “Pheromone đấy, tớ phân hoá thành omega rồi.”
A càng căng thẳng hơn, âm thầm kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
O hỏi cậu: “Nhìn tớ giống đại lý bảo hiểm lắm à?”
A: “Không, không phải! Nhìn cậu giống doanh nhân thành đạt cơ!”
O: “Tớ vừa họp xong, xem bản đồ thấy cậu sống ở đây nên lái xe tới.”
3.
A không biết tìm chủ đề gì để nói nên lúng túng ngồi đó một lát, sực nhớ ra mình đang nấu mì.
Cậu vội vàng chạy vào bếp, tuy mì hơi nhão nhưng vẫn cứu được.
O đi theo cậu, nhìn cậu bỏ rau và thịt vào nồi rồi nói: “Lần trước tớ add cậu nhưng bị cậu block rồi.”
A hoảng hốt quay đầu lại: “Lúc nào thế?”
O giơ điện thoại lên trước mặt cậu, cho cậu xem lịch sử trò chuyện của họ.
Đúng là họ từng chat với nhau, O nhắn “Lâu rồi không gặp”, sau đó gửi cho cậu một bức ảnh selfie, chưa kịp tự giới thiệu thì đã bị cậu block.
O: “Tớ sợ cậu không nhớ tớ là ai nên mới gửi ảnh sang.”
A cố hồi tưởng lại, rốt cuộc cũng nhớ ra.
Ảnh selfie của O hết sức quyến rũ, cơ ngực nở nang như ẩn như hiện dưới áo sơmi hở cổ. Cậu ngẩn ngơ một hồi, tự thấy mình chẳng có tài đức gì quen được anh đẹp trai này nên mau chóng kết luận đây là kẻ lừa đảo.
A ngập ngừng nói: “Xin lỗi, tớ tưởng cậu muốn mời tớ mua trà.”
O: “...”
O: “Nhìn tớ giống kẻ bán trà lắm à?”
4.
A nấu một tô mì cho đối phương.
Cậu múc mì vào tô, hít sâu một hơi rồi nghĩ thầm: Không được lỡ lời nữa!
Nghĩ ngợi một hồi, cậu nói tiếp: “Tại cậu đẹp trai quá nên tớ hơi sợ.”
Vẻ mặt O vui lên chút ít, nhếch môi hỏi cậu: “Sợ gì cơ?”
A: “Sợ cậu đòi chat sex với tớ.”
Chương 2
5.
O cố ý ăn mặc chỉn chu tới đây, ai ngờ lại bị đối phương hiểu lầm là kẻ lừa đảo.
Cấp hai hắn chuyển nhà đi, lên đại học thì tham gia chương trình trao đổi sinh viên ở nước ngoài, mãi đến năm nay mới về lại thành phố này.
Đã bao năm trôi qua mà A vẫn chẳng mấy thay đổi, chỉ khác là cao lớn hơn xưa, dưới mái tóc che khuất lông mày là gương mặt hơi bầu bĩnh, nhìn như sinh viên chưa ra trường.
Tính cách họ hoàn toàn trái ngược nhau, O cực kỳ tham vọng, phương diện nào cũng muốn mình giỏi nhất, còn A không có hứng thú với học tập và thể thao, thời đi học luôn nấp sau sách để gấp giấy.
Trước mỗi kỳ thi, A hay nhờ O ôn bài cho mình, đổi lại cậu sẽ nướng bánh quy và làm pudding cho hắn.
Ăn mì xong, O nói: “Tớ tình cờ thấy video của cậu nên muốn tới gặp cậu một lần.”
Các video mukbang của A luôn để lộ mặt, cậu làm video chủ yếu để giải trí, vừa thong thả ăn vừa chia sẻ những bộ phim hoặc cuốn sách mình xem gần đây.
Chẳng lẽ không lộ mặt vẫn tốt hơn sao? A cúi đầu lau bàn, sau gáy lấm tấm mồ hôi.
Được bạn thời thơ ấu đến thăm là điều đáng mừng, nhưng đối phương thay đổi quá nhiều, toàn thân sáng lấp lánh khiến A cảm thấy mình hơi dị ứng với ánh mặt trời.
Không đợi cậu trả lời, O nhíu mày nói tiếp: “Cậu không định bỏ chặn tớ à?”
“À à,” A vội vàng lấy điện thoại ra, “Tớ làm ngay đây.”
6.
O phát hiện A đang né tránh mình.
Hắn vừa đến gần thì A lập tức nhích ra xa, từ đầu đến cuối luôn giữ khoảng cách hơn nửa mét với hắn.
O buột miệng hỏi: “Cậu ghét pheromone của tớ à?”
A lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải.”
O: “Cậu vẫn nghĩ tớ là đồ lừa đảo sao?”
A làm thinh.
O hít sâu một hơi rồi bày hết chứng chỉ hành nghề, thẻ căn cước, giấy lái xe, v.v lên bàn.
A đi tới lật xem từng cái, bả vai căng cứng lúc này mới chùng xuống, khẽ thở phào một hơi.
“Nhìn tớ giống lừa đảo lắm à?” O không nhịn được nữa.
Thật ra hôm nay hắn đến đây không phải là nhất thời nổi hứng, ngày thường đi làm cũng chẳng mặc vest. Vì muốn tạo ấn tượng tốt với A nên mới ăn mặc trang trọng như vậy.
Chẳng lẽ A không thích omega như hắn sao?
“Không, không giống...” A xoa cổ nói: “Tớ cả tin lắm, mẹ tớ hay nhắc tớ coi chừng bị O đẹp gài bẫy, nhất là phải cảnh giác với các O tự dưng đối xử tốt với tớ.”
A hoàn toàn chìm nghỉm trong đám alpha, vừa hướng nội vừa nhút nhát, không giỏi giao tiếp với người khác.
Nghe nói A phân hoá thành alpha, trong lòng O hơi thấp thỏm, sợ cậu bị omega nào cuỗm đi mất.
Đồ dùng trong nhà chỉ dành cho một người, xem ra giờ A vẫn còn độc thân. Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của O hiện ra một nụ cười: “Tinh thần cảnh giác của cậu cao quá nhỉ.”
“Tớ hay xem chuyên mục phòng chống lừa đảo trên mạng mà.” A ngại ngùng cúi đầu nói, “Tớ biết thân biết phận lắm, chẳng có omega nào thích alpha như tớ đâu, trừ khi mắt nhìn người quá kém thôi.”
O: “?”
Chương 3
7.
O hoài nghi kiểu nói chuyện này của A cũng là một cách đề phòng lừa đảo. Hắn nới lỏng cà vạt rồi tự nhủ: Thôi kệ, chuyện này không cần vội.
Quá vồn vã hay quá thờ ơ đều khiến người ta e ngại.
O là một người nghiêm túc, vì quá nghiêm túc nên nhìn khá lạnh lùng, ngoài việc học ra hắn chẳng quan tâm đến gì khác, cảm thấy các hoạt động xã hội không cần thiết là lãng phí thời gian.
Quen một kẻ ngốc như A là đủ rồi.
Một ngày nọ, trong giờ nghỉ trưa hắn trông thấy một nhân viên thực tập cũng là omega đang xem video mukbang.
Người khác ăn cơm có gì đáng xem chứ? O thật không thể hiểu nổi.
“Blogger này nấu nướng giỏi lắm, tướng ăn cũng không tệ, hễ nhìn cậu ấy ăn là tôi lại đói.” Hiếm khi được hắn bắt chuyện nên nhân viên thực tập mạnh dạn giới thiệu với hắn: “Cậu ấy nói chậm nhưng giọng rất hay, nhìn hơi giống con lười, tôi cảm thấy alpha này khá đáng yêu...”
O nhìn chằm chằm màn hình một lát rồi lạnh lùng ngắt lời: “Tôi không có hứng thú với kiểu người này.”
8.
O đeo tai nghe, điềm tĩnh ngồi trước bàn ăn nghĩ thầm: Alpha yếu đuối thế kia thì hấp dẫn chỗ nào chứ?
Camera hướng lên để lộ khuôn mặt trắng trẻo của alpha. Nhìn là biết người kia quanh năm ru rú trong nhà, mặc áo thun cotton rộng thùng thình, tóc đã lâu không cắt nên che khuất cả lông mày.
Cậu có khuôn mặt bầu bĩnh như em bé, nhìn trẻ hơn tuổi nhiều.
Cười lên thật là ngốc. O vừa múc yến mạch ăn liền vào miệng vừa âm thầm phán xét.
Đối với hắn, ăn cơm chỉ để no bụng và đáp ứng nhu cầu cơ thể nên hắn thường ăn rất nhanh.
Xem một hồi, hắn cảm thấy đối phương khá quen.
Xem đến ngày thứ hai mươi, A đăng video làm bánh quy.
“Có ai muốn ăn không?” A giơ túi bánh quy được đóng gói kỹ càng lên trước camera rồi ôn tồn nói: “Tôi làm dư một phần nên có thể gửi tặng bạn nào ở cùng thành phố.”
9.
Khuôn bánh quy của A do cậu tự làm.
O vẫn nhớ rõ hình thù của nó.
Họ ngồi chung bàn suốt thời cấp một, A hay nấp sau sách để gấp giấy, vẽ tranh, nặn hình thú bằng đất sét, nói chung là làm mọi việc không liên quan đến học hành. O không chịu được tính ham chơi của đối phương nên muốn đổi bạn cùng bàn, nhưng A lại tặng hắn mấy món đồ thủ công nho nhỏ và đủ thứ dễ thương khác bằng đất sét, bánh pudding đầu tiên hắn ăn cũng là A tặng.
Lúc đó tay nghề của A chưa giỏi lắm nên làm ra rất nhiều bánh hỏng, một nửa trong đó là O ăn.
O tháo chiếc nơ trên túi bánh quy ra, mùi bơ thơm ngọt lập tức xộc vào mũi hắn.
Trên túi còn thoang thoảng một mùi hương giống như kẹo soda. Là pheromone của alpha sao?
10.
O không thích xem phim tình cảm lãng mạn, nhưng trong lúc ăn A cứ kể mãi nên hắn buộc phải nghe mấy đoạn.
A có vẻ rất thích những người đẹp trai giỏi giang, xem mười phim thì hết chín phim có nhân vật như vậy.
O đứng trước gương, đắc ý nghĩ thầm: Là mình đây chứ ai.
11.
A phấn khích hỏi: “Cậu cũng xem “Kiều thê đảm đang của chủ tịch bá đạo” à?”
O cực kỳ dị ứng với tên bộ phim này, nhẫn nhịn một hồi mới miễn cưỡng gật đầu: “Xem chút xíu thôi.”
A: “Tớ đang cố bắt chước alpha giỏi giang trong phim, tiếc là chưa hiệu quả lắm.”
O: “... Bắt chước ai cơ?”
“Thì chủ tịch trong phim đó,” A nói với vẻ hâm mộ: “Anh ấy có khí chất alpha cực mạnh, nếu tớ cũng giống anh ấy chắc sẽ theo đuổi được O ngoan hiền đảm đang nhỉ?”
O: “Hình mẫu lý tưởng của cậu là O ngoan hiền đảm đang à?”
A gật đầu lia lịa: “Tớ thích omega nhỏ nhắn đáng yêu, nhìn đúng kiểu vợ hiền ấy.”
12.
O lập tức tuyệt vọng.
Đây hoàn toàn không phải là hắn!
Chương 4
13.
A xem chuyến viếng thăm của O như một sự kiện có xác suất cực nhỏ.
Đối phương giỏi giang thành đạt thế cơ mà, sao lại giao du với một người chỉ biết rúc trong nhà như cậu được chứ.
Mấy ngày tiếp theo, cậu không nhắn tin cho O, đối phương cũng chẳng liên lạc với cậu.
Tối thứ Năm, O bất ngờ gọi điện cho cậu: “Tối mai tớ đến nhà cậu ăn cơm được không?”
A hoảng đến nỗi sặc nước miếng: “Được, được chứ, ngài có kiêng món nào không?”
“Ăn gì cũng được.” O im lặng giây lát rồi hỏi: “Sao lại dùng kính ngữ thế?”
14.
O còn giấu A một điều:
Hắn biết tài khoản mạng xã hội của A.
Hồi cấp một A hay ký tên lên mấy tác phẩm origami của mình, nhìn như một dãy chữ cái vô nghĩa nhưng thực chất là phiên âm tên cậu được viết ngược lại.
O chợt nổi hứng nhập dãy chữ cái này vào thanh tìm kiếm.
Lẽ ra hắn không nên nhìn trộm cuộc sống của đối phương như vậy.
O thức trắng đêm để đọc hết nhật ký của A.
Sáng hôm sau, hắn ngồi trong xe với đôi mắt thâm quầng, chỉ muốn đập đầu vào vô lăng: Sao mình lại lãng phí giấc ngủ quý giá để đọc sổ thu chi cơ chứ?
15.
Sau khi hai người gặp nhau, O dựa vào thành giường, ngón trỏ để hờ trên màn hình điện thoại nhưng mãi vẫn không ấn vào.
A có nhắc đến hắn trong nhật ký của mình không nhỉ? Cậu sẽ đánh giá hắn thế nào?
Mười phút trước, A đăng status mới trên Weibo: Một người bạn lâu rồi không gặp tự dưng đến nhà làm tui giật cả mình! Nhìn cậu ấy còn đẹp trai hơn cả alpha giỏi giang trong phim thần tượng (cơ ngực cũng bự nữa)! Cả người như đang phát sáng làm tui đau hết cả mắt... (´∇`″)Trên đời không có cách nào giúp tui có cơ bắp mà không đau, cũng không cần tập gym sao?
Xem ra A vẫn chưa có tình cảm gì với hắn. O thất vọng nhắm mắt lại, sau đó đọc status này thêm lần nữa.
Lúc đến nhà A hắn mặc vest, đối phương để ý cơ ngực của hắn là vì bức ảnh selfie kia sao?
16.
O suy nghĩ một lát rồi mở laptop ra tra cứu “làm sao để toát ra vẻ ngoan hiền đảm đang”.
Bản chất bên trong khó lòng thay đổi nên chỉ có thể thay đổi vẻ bề ngoài.
Sau hai tiếng nghiên cứu, O lại hối hận, cảm thấy việc này thật vô nghĩa.
Chẳng qua chỉ là một A yếu đuối suốt ngày ru rú trong nhà, hắn có cần phải để ý đến vậy không?
Hắn xem tài khoản video của A, phát hiện đối phương vừa đăng video mới lúc chiều.
Lần này cậu nướng bánh mì, cuối video còn nói sẽ tặng cho fan ở cùng thành phố.
Phía dưới có bình luận của mấy người sống cùng thành phố.
O bấm vào ảnh đại diện của từng người, phát hiện trong đám có hai ba omega xinh xắn đáng yêu.
17.
Trước khi ngủ, A nhận được một phần thưởng lớn.
Trước đây cũng có người thưởng tiền cho cậu, nhưng fan mới này lại hào phóng một cách lạ thường.
Người này chỉ mới theo dõi cậu hai tháng, chưa từng bình luận hay nhắn tin cho cậu mà chỉ thưởng tiền.
Để báo đáp, A tặng đối phương một túi bánh quy lớn do mình tự làm.
A đang nghĩ ngợi thì điện thoại “ting” một tiếng, fan vừa thưởng tiền nhắn tin cho cậu: “Đừng gửi đồ cho người lạ, để lộ địa chỉ nguy hiểm lắm.”
Cậu lúng túng trả lời: “Ngài nói rất đúng.”
Một lát sau, cậu gõ chữ hỏi đối phương: “Tôi vừa nướng bánh mì, ngài lấy không?”
Người kia nhanh chóng trả lời: “Lấy chứ.”
18.
Tối thứ Sáu, chuông cửa reo lên.
Sau khi biết chắc ngoài cửa là O, A lập tức mở cửa ra nói: “Tớ vừa tắt bếp, lát nữa mới...”
Cậu chợt im bặt, hơi thở ngừng lại, ánh mắt dán vào ngực O.
Lần này O không mặc vest mà mặc áo len có dây kéo trước ngực.
Dây kéo tuột xuống để lộ cơ ngực săn chắc, hệt như dải phản quang làm chói mù mắt A.
O gác tay lên cửa rồi hỏi: “Nhìn tớ thế nào?”
A đờ đẫn nói: “Nhìn như streamer khiêu dâm lừa tiền vậy.”